Bà Xã, Ngoan Nào!

Chương 70: Vô sỉ!!!

Edit: Ninô
Beta: Vân
An Thần liều mạng cởi áo ngủ của Tô Thiển, bàn tay thuận thế di chuyển xuống phía dưới, cười xấu xa bên tai Tô Thiển: "Thân thể em không thoải mái, hôm nay không có sức đi học đâu."
Khóe miệng Tô Thiển giật giật, cô không có sức đi học cũng chẳng dư sức cho anh giày vò.


Cho nên, giả ngất là thượng sách...
An Thần cố gắng tạo lửa nhưng lại không có được chút xíu phản ứng nào của Tô Thiển, liền dừng động tác, cắn một cái lên một bầu ngực.
"A...Đau..."
Tô Thiển phản xạ có điều kiện, cong người lên, ôm lấy đầu anh.


"Em cứ giả ngất thêm chút nữa, anh cho em mấy ngày không xuống được giường luôn." Giọng pha chút đe dọa của An Thần truyền vào tai Tô Thiển khiến cô dựng hết cả tóc gáy.
"Chính anh nói em không có sức còn gì..." Tô Thiển ngượng ngùng sờ sờ chóp mũi.


An Thần lại cắn nốt vào bên còn lại, ngẩng đầu lên, tà ác nói: "Anh sẽ không để em phải động, anh sẽ cố gắng không khiến em tổn thất chút sức lực nào."
Vẻ mặt hết trắng lại xanh của Tô Thiển, giờ được thay thế bởi một màu hồng: "Vô sỉ..."


Vô sỉ, dường như cô đã từ chối, nhưng không nghĩ tới mình từ chối anh nhiều lần. Mặc dù không phải lần đầu tiên, nhưng mỗi lần bị anh lột sạch sẽ, Tô Thiển cô cũng thẹn tới mức hận không tìm được lỗ nẻ nào dưới đất mà chui xuống.


An Thần giữ chặt lấy eo ếch của Tô Thiển, gầm lên một tiếng, tiểu Tô Thiển bao quanh thật chặt lấy tiểu An Thần. An Thần vẫn không nhúc nhích, giữ chặt đầu Tô Thiển, ép cô nhìn thẳng vào mắt anh: "Tô Thiển, nói em yêu anh đi."
Tô Thiển dừng một chút, rủ mi, cắn chặt môi.


Sắc mặt An Thần ngày càng mờ nhưng anh biết cô gái này không yêu anh. Anh chỉ có thể dùng sức mạnh của mình để giữ cô lại bên cạnh, công thân công tâm!
Lại một lần nữa nâng đầu Tô Thiển lên: “Nói, Tô Thiển vĩnh viễn chỉ yêu An Thần."


Tô Thiển há hốc mồm, không nói nổi nên lời, một lúc lâu sau mới đáp: " An Thần, em nghĩ em muốn rồi..."
An Thần ngẩn cả người, bảo cô nói yêu mình mà khó khăn thế sao? Quả nhiên không thèm để ý tới sự xấu hổ của bản thân.


Cô không muốn nói, anh lại càng muốn nghe cô nói: "Em không nói, anh liền bất động, nếu em vẫn tiếp tục không nói, anh cũng sẽ không cử động. Bảo bối, thời gian của anh còn rất nhiều, em thật sự muốn lãng phí cùng anh sao?"
Tô Thiển nhức hết cả đầu. Thật rối quá, người này vẫn chưa chịu buông tha cho cô sao?


"Em nói rồi, Tô Thiển sẽ vĩnh yêu và không dối gạt An Thần..."