Bà Xã, Anh Vô Cùng Cưng Chiều Em!

Quyển 2 - Chương 29: Số mạng cuối cùng của Mạc Kỳ Thiên

Âu Dương Thụy ôm Hạ Tịch Nguyệt từ đồn cảnh sát trở về biệt thự, nhẹ nhàng đặt cô lên giường kéo chăn đắp cho cô, khuôn mặt trầm tư.

‘Lúc đầu để cho bảo bối biết rõ chân tướng liệu có phải anh đã sai rồi không? Có lẽ nên gạt cô cả đời, nhưng nếu như cả đời không tìm ra hung thủ giết hại cha mẹ cô, cả đời bảo bối sẽ không yên, nếu biết anh cố ý lừa cô, anh sợ cô sẽ không tha thứ cho anh, anh không dám đánh cược. Không thể làm khác hơn là để cho cô biết tất cả mọi chuyện.’

Hạ Tịch Nguyệt ngủ đến lúc chạng vạng mới tỉnh lại, cô tỉnh lại nhưng cũng không nói chuyện, ánh mắt cứ đờ đẫn. Trong lòng Âu Dương Thụy cực kì khổ sở, anh ôn nhu nói:

“Vợ à, chúng ta ăn gì đó đi có được không?”

Hạ Tịch Nguyệt vẫn không nhúc nhích.

“Vợ à, em đừng như vậy, rốt cuộc em đang hành hạ em hay là anh đây? Em nghĩ nếu cha em trên trời biết em như vậy ông ấy có an tâm được không?”

Nghe được tiếng cha, Hạ Tịch Nguyệt mới có phản ứng.

“Em muốn đi thăm cha có được không?”

Hạ Tịch Nguyệt chảy nước mắt hỏi.

“Ăn cháo xong anh đưa em đi, đã một ngày em không ăn gì rồi. Nếu té xỉu nữa thì làm thế nào, em cũng không muốn để cho cha em thấy bộ dạng này của em đúng không?”

Âu Dương Thụy vừa thay Hạ Tịch Nguyệt lau nước mắt vừa đau lòng khuyên.

"Ừm."

Hạ Tịch Nguyệt gật đầu như tượng gỗ. Âu Dương Thụy bưng chén lên, từng muỗng từng muỗng cho Hạ Tịch Nguyệt ăn, tuy ăn cháo nhưng cô không có cảm giác gì, đôi môi mấp máy không biết trong miệng mình đang ăn thứ gì.

Ăn xong Âu Dương Thụy mặc quần áo thật dày cho Hạ Tịch Nguyệt, dù sao cũng là buổi tối có chút lạnh. Âu Dương Thụy lái xe đưa Hạ Tịch Nguyệt tới thăm mộ Hạ Nam Tùng.

Đi tới nơi đêm cũng đã khuya, xe mới dừng lại, Hạ Tịch Nguyệt không kịp chờ liền chạy đến trước mộ cha. Dùng đôi tay của mình vuốt ve tấm hình trên bia mộ, cô khóc nức nở:

“Cha mẹ, mọi chuyện tại sao lại như vậy? Con nên làm gì đây, cha nói đúng, nhược điểm lớn nhất của con người đó là mềm lòng, kết quả là cả đời tiếc nuối. Hai người có phải đang dùng sinh mạng của mình để dạy cho con biết con đang quá yếu đuối có phải không? Có phải ban đầu cha cũng hối hận mình đã yếu đuối?” Hạ Tịch Nguyệt khóc rống. Âu Dương Thụy đi tới bên cạnh cô, ôm cô vào trong ngực.

Nhìn tấm hình trên bia mộ, anh thành khẩn nói: “Cha mẹ, rất xin lỗi hai người, lâu như vậy mới đến thăm hai người, cha mẹ yên tâm con nhất định chăm sóc cho Nguyệt Nguyệt thật tốt.” Hạ Tịch Nguyệt nghe lời nói của Âu Dương Thụy thì ngẩng đầu lên nhìn anh, cô hỏi: “Anh yêu em sao?”

“Anh yêu em.” Âu Dương Thụy khẳng định.

“Là cả đời, ngoại trừ chết đi, tình yêu anh đối với em mãi mãi không bao giờ dừng lại.”

“Anh có bỏ em đi không? Giống như cha mẹ rời bỏ chỉ còn lại một mình em?”

Hạ Tịch Nguyệt sợ, một khi cô tiếp nhận Âu Dương Thụy, một ngày nào đó anh rời bỏ cô, cô sẽ chết mất.

“Không có, vĩnh viễn không có ngày đó, anh sẽ bảo vệ mình thật tốt để chăm sóc em, vì em là sinh mạng của anh.”

Âu Dương Thụy kiên định trả lời cô, nghe được thổ lộ của anh Hạ Tịch Nguyệt cảm động vô cùng, cô rụt người vào trong ngực anh, nhỏ giọng nói:

“Ông xã, anh thật tốt. Chúng ta về nhà thôi.”

Âu Dương Thụy tưởng rằng Hạ Tịch Nguyệt sẽ nói ‘em yêu anh’ nhưng không ngờ lại là ‘anh thật tốt’, có chút thất vọng. Ôm lấy Hạ Tịch Nguyệt hướng tới chỗ đậu xe.

Hạ Tịch Nguyệt nghe được những lời của Âu Dương Thụy lúc này, trong nháy mắt muốn hét thật to ‘em cũng yêu anh’, nhưng lời vừa đến miệng thì đổi thành ‘anh thật tốt’.

Hạ Tịch Nguyệt đưa hai tay vòng lên cổ Âu Dương Thụy, lẳng lặng nhìn từng cử động của anh, thậm chí đến một cái nhíu mày của anh cũng hấp dẫn mê người, nhất là đôi môi mỏng khêu gợi kia làm cho cô kích động.

Thật sự yêu một người như thế nào cho vừa mắt? Thì ra tình yêu vẫn bên cạnh, mình không hề phát hiện, nhưng trong thoáng chốc hiểu đó là yêu. Âu Dương Thụy thấy cô nhìn anh chằm chằm, anh cười hỏi: “Nhìn mặt anh chằm chằm như thế làm gì hả?”

“Em nhìn chồng em không được sao?”

Hạ Tịch Nguyệt bĩu môi nói.

“Cứng miệng quá, bà xã anh cái gì cũng nói được, về nhà rồi anh cho em nhìn thỏa thích có được không?”

Hạ Tịch Nguyệt nép đầu vào ngực anh không chịu ngẩng đầu lên, Âu Dương Thụy thấy cô xấu hổ liền cười một cái, bảo bối nói với anh những chuyện này, chẳng phải tình cảm đã tốt hơn một chút rồi sao.

Trở lại biệt thự, Hạ Tịch Nguyệt nằm ở trên giường, Âu Dương Thụy vừa định đứng dậy thì cô nhanh tay nắm lấy vạt áo của anh, Âu Dương Thụy không hiểu chuyện quay nhìn cô, Hạ Tịch Nguyệt nhìn anh yếu ớt nói:

“Anh đi đâu, không có anh ở đây, em không ngủ được.”

“Vợ à, anh chỉ muốn xuống nhà lấy sữa cho em thôi, trước lúc ngủ uống một ly sữa sẽ ngủ ngon hơn.”

Âu Dương Thụy cười nói.

“Ừm.”

Biết anh chỉ muốn xuống lấy sữa cho cô uống nhưng tay cô vẫn còn nắm áo của anh thật chặt không có ý định bỏ ra. Âu Dương Thụy nghĩ cô sợ anh chạy mất, có chút buồn cười. Đành lấy điện thoại gọi dì Lý đang ngủ đem sữa tươi lên.

Hạ Tịch Nguyệt uống sữa xong nhanh chóng đi ngủ, có lẽ một ngày vất vả làm cho cô cả người mệt mỏi, cho nên ngủ rất nhanh. Bàn tay cô vẫn nắm chặt áo của Âu Dương Thụy, vẫn không có ý muốn bỏ ra. Lúc này điện thoại của Âu Dương Thụy đổ chuông, thấy người gọi đến là Đông Phong, anh hạ thấp giọng xuống nhận điện thoại:

"Chuyện gì?"

“Môn chủ, vì chứng cứ chưa đủ nên Mạc Kỳ Thiên được thả ra, bây giờ chúng ta nên tìm chứng cứ để đưa cô ta vào tù sao?”

“Không cần, bắt cô ta lại, chờ tôi về xử lí.”

“Dạ, Môn chủ tính ngay lúc nay tới sao?”

Đông Phong cung kính hỏi.

“Lúc này?”

Âu Dương Thụy cúi đầu nhìn cánh tay nhỏ bé đang nắm giữ vạt áo của anh, âm thầm cười một cái, sau đó nói:

“Để ngày mai đi.”

Mạc Kỳ Thiên được thả ra ngoài, Âu Dương Thụy muốn tự tay giải quyết cô ta, dĩ nhiên sẽ không để cho cô ta ngồi tù. Trầm mặt một hồi, Âu Dương Thụy lại hỏi:

“Vạn Tử Hồng sao rồi?”

“Vạn Tử Hồng phạm tội mưu sát nên bị phán tử hình. Nhưng hiện tại bà ta được chuẩn đoán bệnh tâm thần phân liệt, đưa đến bệnh viện điều trị, nếu như điều trị thành công sẽ tiếp tục thi hành án tử hình.”

Âu Dương Thụy suy nghĩ một hồi về chuyện Vạn Tử Hồng bị bệnh thần kinh, sau đó nói với Đông Phong:

“Cậu tìm mấy người đến bệnh viện xem bà ta giả điên hay điên thật, không điên cũng phải làm cho bà ta điên, tìm người phế chân tay của bà ta, để cho bà ta cả đời sống trong bệnh viện tâm thần, sinh hoạt chung với bệnh nhân tâm thần.”

“Dạ, Môn chủ, tôi hiểu rồi tôi sẽ tìm người đi làm.”

Âu Dương Thụy cúp điện thoại, yên lặng nhìn gương mặt đang ngủ say của Hạ Tịch Nguyệt, chân mày lúc ngủ của cô nhướng lên cao, Âu Dương Thụy nhẹ nhàng đưa tay vuốt. Dáng vẻ khi ngủ của cô không yên vì cảm giác thiếu an toàn, anh nghĩ về sau phải làm cho cô có cảm giác an toàn, tin tưởng vào anh.

Buổi sáng hôm sau Hạ Tịch Nguyệt vẫn còn ngủ nhưng Âu Dương Thụy đã trở lại tổng bộ Ám Dạ. Anh muốn tranh thủ lúc cô còn chưa tỉnh lại nhanh chóng xử lí những công việc còn đang chờ mình.

Tối hôm qua cả đêm anh không có hề chợp mắt nhưng không mệt mỏi, chỉ cần nghĩ đến hai người đàn bà đã hại bảo bối của anh, Âu Dương Thụy liền muốn giết bọn họ ngay tức khắc.

Chết là giải thoát chỉ có hành hạ mới lâu dài, Âu Dương Thụy đi tới nhà giam phía dưới nhìn Mạc Kỳ Thieenn đang bị cột vào cột gỗ, anh nở nụ cười hiểm ác.

Ngày hôm qua Mạc Kỳ Thiên vừa ra khỏi sở cảnh sát đã bị người ta đánh ngất xỉu sau đó mang đến chỗ này. Vừa tỉnh lại đã thấy Âu Dương Thụy ở trước mặt, vui mừng nói:

“Thụy, anh tới cứu em sao, em biết ngay anh sẽ không vứt bỏ em mà. Các người còn không mau thả tôi ra.”

Mạc Kỳ Thiên hướng về phía các thủ hạ của Âu Dương Thụy hầm hừ. Âu Dương Thụy liếc nhìn cô ta, anh nói:

“Cô vẫn còn chưa rõ tình huống của mình à, là tôi bảo họ trói cô đến đây.”

“Cái gì, sao có thể như vậy? Thụy, anh sẽ không đối xử với em như vậy có phải không?”

Mạc Kỳ Thiên không dám tin hỏi.

“Cô làm tổn thương bảo bối quan trọng nhất của tôi, cô thấy tôi nên đối với cô như thế nào? Từng ngày từng ngày hành hạ cô, mỗi lần đều sẽ làm cho cô sống không bằng chết.”

“Không cần, anh không thể đối với em như vậy, em là chị gái của Hạ Tịch Nguyệt, anh không thể làm như thế, không phải anh rất thích Hạ Tịch Nguyệt sao? Hiện tại em là người thân duy nhất của cô ấy, nếu anh giết chết em, cô ấy cả đời sẽ không tha thứ cho anh.”

Âu Dương Thụy cười lạnh: “A…nếu cô là chị của Hạ Tịch Nguyệt, có lẽ tôi sẽ nở mặt Nguyệt Nguyệt mà tha mạng cho cô, nhưng cô phải sao?”

“Em là, em và Hạ Tịch Nguyệt đã làm giám định DNA, em là chị của Hạ Tịch Nguyệt, không tin anh có thể đến bệnh viện để điều tra.”

Lúc này Đông Phong cầm báo cáo đến giao cho Âu Dương Thụy. Thật ra là Tư Đồ Triệt đem báo cáo đến phòng làm việc của tổng giám đốc Âu Dương Thụy nhưng Âu Dương Thụy không có thời gian về lấy báo cáo cho nên đã sớm bảo Đông Phong đi lấy. Âu Dương Thụy cầm báo cáo trong tay, ném tới trước mặt Mạc Kỳ Thiên, cô nhìn tờ báo cáo trên mặt đất, mở to mắt không tin:

“Cái này không thể nào, nhất định là giả.”

“Có phải rất kì quái không, tại sao báo cáo lại không bị đánh tráo?”

Mạc Kỳ Thiên sợ hãi nhìn Âu Dương Thụy, run đến nói không ra lời. Bùa giữ mạng duy nhất của mình đã mất, với thủ đoạn độc ác của Âu Dương Thụy nhất định sẽ không dễ dàng bỏ qua cho cô.

Âu Dương Thụy nhìn Đông PHong, anh ta liền hiểu nhanh chóng lấy máy ghi âm ra. Cái máy ghi âm này là do Âu Dương Thụy lấy từ sở cảnh sát về, anh muốn Mạc Kỳ Thiên nghe được nội dung bên trong, muốn làm cho cô điên lên, cho cô ta biết cô chỉ là một công cụ để người khác lợi dụng mà thôi. Mạc Kỳ Thiên nghe xong nội dung bên trong máy ghi âm, kinh hãi kêu to:

“Cái này là giả, anh gạt tôi, tôi không tin!”

“A…trong lòng cô biết rõ đâu là thật đâu là giả, cô thật đáng thương, không biết cha mình là ai, bây giờ ngay cả mình là ai cũng không biết, như vậy mà dám đấu với bảo bối của tôi. Cô chỉ là một đứa trẻ bị người ta vứt bỏ, ngay cả Vạn Tử Hồng nuôi cô cũng vì có mục đích, cô thật đáng thương.”

Mạc Kỳ Thiên tuyệt vọng, kêu gào:

“Âu Dương Thụy anh là đồ ma quỷ, tại sao anh lại muốn tôi nghe những thứ này, tại sao?”

“Cô hại người không nên hại, chỉ bị hành hạ thể xác thì đủ sao, dĩ nhiên là không, tôi còn muốn trong lòng cô không yên, tôi muốn cho cô biết chuyện đời của cô chỉ là một câu chuyện buồn cười mà thôi.”

Lời nói ác độc của Âu Dương Thụy rót vào tai của Mạc Kỳ Thiên, không hề có chút đồng cảm nào với Mạc Kỳ Thiên.

Lúc đầu làm thương tổn bảo bối của anh thì nên nghĩ tới hôm nay. Có lẽ Mạc Kỳ Thiên không tham lam chỉ muốn nhận Hạ Tịch Nguyệt làm em gái, có lẽ Âu Dương Thụy chỉ tung hình khiêu dâm của cô lên internet mà thôi, sẽ không làm hại đến tính mạng của cô. Nhưng do cô quá tham lam đã chạm vào ranh giới cuối cùng của Âu Dương Thụy, cho nên cô không thể có kết cục tốt hơn.

Âu Dương Thụy nhìn bộ dạng tuyệt vọng của Mạc Kỳ Thiên, cười lạnh quay về chỗ Đông Phong, giao phó:

“Ta có nuôi bầy sói lang, đã lâu chúng không ăn mặn rồi, hôm nay nên đãi tiệc cho chúng.”

Ý tứ của Âu Dương Thụy rất rõ ràng là muốn ném Mạc Kỳ Thiên vào hang sói, nhưng sau đó nghĩ đến chuyện gì, anh nói:

“Không được không được, ta nhớ mình có nuôi tiểu mãnh (rắn), ta không thể chỉ nghĩ đến sói mà quên nó được, cậu đem tiểu mãnh tới đây.”

Tiểu mãnh mà Âu Dương Thụy nuôi không hề nhỏ, nó dài năm thước.

“Thủ hạ hiểu, thủ hạ đi làm ngay.”

Đông Phong nhận lệnh đi, Mạc Kỳ Thiên nghe thấy lời của Âu Dương Thụy, trợn to mắt, cầu xin tha thứ:

“Tôi sai rồi, anh bỏ qua cho tôi đi, về sau tôi không dám nữa.”

Âu Dương Thụy không hề quan tâm tới lời cô nói, yên lặng chờ Đông Phong quay lại. Một lát sau Đông PHong mang một cái lồng tre tiến vào, bởi vì tiểu mãnh này chỉ nghe theo lệnh của Âu Dương Thụy cho nên khi Âu Dương Thụy không có ở đây thì nhốt nó vào lồng tre để không làm thương người khác. Đông Phong dùng chìa khóa mở lồng ra.

Mãnh xà bên trong lập tức bò ra, bò tới bên người Âu Dương Thụy thè lưỡi ra như đang lấy lòng chủ. Âu Dương Thụy vuốt ve tiểu mãnh nói:

“Hôm nay ta mang tới cho ngươi một món đồ chơi, ngươi hảo hảo vui đùa một chút đi.”

Âu Dương Thụy vừa nói vừa chỉ về phía Mạc Kỳ Thiên, tiểu mãnh giống như người hiểu được lời của Âu Dương Thụy liền trượt đến chỗ Mạc Kỳ Thiên:

“Không cần, ngươi đừng tới đây.”

Mạc Kỳ Thiên thét lên, thử hỏi có một con mãnh xà dài năm thước ở trước mặt ai có thể không hét lên. Tiểu Mãnh trực tiếp quấn lấy người Mạc Kỳ Thiên, sau đó dùng lưỡi của nó đùa bỡn cô. Mạc Kỳ Thiên sợ đến ngất đi nhưng tiểu mãnh vẫn không dừng lại. Âu Dương Thụy đứng lên nói với Đông Phong:

“Tiểu Mãnh chơi chán rồi thì đem cô ta tới hang sói.” Sau đó anh đi ra ngoài, bởi vì tiểu mãnh không ăn thịt người. Quả nhiên nó chỉ chơi một ngày liền không còn hứng thú với món đồ chơi này, sau đó bò vào lồng tre ngủ. Thủ hạ theo lệnh của Âu Dương Thụy đem Mạc Kỳ Thiên ném vào hang sói, cuối cùng đến xương của cô ta cũng chẳng còn.

Lúc đi ra Âu Dương Thụy hỏi Đông Phong: “Vạn Tử Hồng sao rồi?”

“Môn chủ người nói không sai, bà ta giả điên, lúc chúng tôi tới bà ta muốn trốn chạy nhưng lập tức bị huynh đệ đánh hai chân tàn phế, đời này chỉ có thể đi xe lăn, đã cho người hủy gân tay của bà ta, nửa đời sau không khác gì người thực vật.”

Bà ta hiện tại trừ khuôn mặt có thể động đậy ra nhưng chỗ khác đều không được. Hơn nữa còn ở chung với bệnh nhân tâm thần, dù tinh thần có tốt đến đâu ở chung với một đám người bệnh cũng sẽ phát điên.

Thật ra Vạn Tử Hồng giờ chỉ muốn có ai đó giết bà ta đi, sống không bằng chết như thế này thà chết đi cho xong.

“Làm tốt lắm, chuyện này ta rất hài lòng. Còn ở bên sở cảnh sát cho người thông báo một tiếng, nói cho thiếu phu nhân biết rằng Vạn Tử Hồng đã chết ở trong tù rồi, không để cho cô ấy biết chuyện này, rõ chưa?”

“Dạ, thuộc hạ hiểu rồi.” Đông PHong nói xong liền rời đi, Âu Dương Thụy nhìn đồng hồ trên tay đã là 12 giờ, anh nghĩ bảo bối có lẽ đã tỉnh lại rồi, nếu như không trở về cô ấy sẽ tức giận.

Âu Dương Thụy về đến nhà nhưng Hạ Tịch Nguyệt vẫn còn ngủ. Âu Dương Thụy cời quần áo của mình ra chui vào chăn ôm Hạ Tịch Nguyệt, sau đó hai người tiếp tục ngủ.

Hạ Tịch Nguyệt ở nhà nửa tháng, cảm giác buồn bực bao lấy cô, cô muốn đi tìm một công việc nhưng cần phải có sự đồng ý của Âu Dương Thụy, cho nên tối hôm đó đã xảy ra một chuyện.

Âu Dương Thụy vừa mới tan việc trở về nhà, Hạ Tịch Nguyệt liền chạy tới cửa nở nụ cười tươi đón anh, thay Âu Dương Thụy cầm dép còn đưa tay nhận lấy cặp công văn trong tay anh.

Âu Dương Thụy nhìn thấy cô ân cần với mình như thế, biết là cô gái nhỏ này nhất định có chuyện yêu cầu anh. Anh không lên tiếng nhìn Hạ Tịch Nguyệt, chờ cô mở miệng trước. Lúc ăn cơm tối, Hạ Tịch Nguyệt gắp thức ăn thả vào trong chén Âu Dương Thụy, cười nói:

“Đồ ăn này rất ngon, anh ăn thử đi.”

Sau đó giống như là nghĩ đến chuyện gì đó, lại gắp trở lại thức ăn trong chén của anh bỏ lại chén mình, Âu Dương Thụy không hiểu nhìn cô, Hạ Tịch Nguyệt cười giải thích:

“Em quên anh thích sạch sẽ, những thứ này anh tự mình ăn đi, anh ăn thì anh tự gắp.”

Âu Dương Thụy nhìn cô sau đó gắp thức ăn trong chén cô bỏ vào miệng mình nhai, anh cười nói:

“Nước miếng của em anh không ngại, sẽ ngại thức ăn em gắp cho sao? Chỉ là mùi vị thức ăn này rất ngon, rất ngọt.”

Hạ Tịch Nguyệt mắc cỡ mặt đỏ bừng nhưng vừa nghĩ đến kế hoạch của mình liền ngẩng đầu lên mãnh liệt gắp thức ăn lấy lòng Âu Dương Thụy.

Mặc Âu Dương Thụy không biến sắc vẫn ăn hết đồ cô gắp cho mình, dù là món anh không thích ăn nhưng Hạ Tịch Nguyệt gắp anh sẽ ăn hết.

Hạ Tịch Nguyệt nhìn mặt của Âu Dương Thụy không biểu hiện gì cô cho là anh không thích. Thật ra thì cô nào biết Âu Dương Thụy ở trong lòng sướng ngất trời, vô cùng cao hứng.

Cơm nước xong, Âu Dương Thụy cầm công văn trên ghế sa lon đến thư phòng xử lí công việc của công ty. Hạ Tịch Nguyệt thấy anh đi lên lầu cô nhanh chóng chạy tới phòng bếp, pha cho anh ly cà phê.

Biết Âu Dương Thụy thích uống cà phê cho nên Hạ Tịch Nguyệt ở phòng bếp chuẩn bị cà phê, sau đó bưng hail y lên lầu.

Âu Dương Thụy lên đến phòng, anh biết Hạ Tịch Nguyệt sẽ theo lên, vì cô đang có chuyện muốn cầu xin anh mà. Nhất định cô sẽ lên nhưng chờ mãi không thấy cô lên, trong lòng có chút gấp gáp, chẳng lẽ bảo bối thay đổi ý định. Đang lúc đó thì tiếng gõ cửa vang lên: “Là em, em đem cà phê cho anh.”

Âu Dương Thụy giả vờ trầm tĩnh nói:

“Vào đi, cửa không khóa.”

Hạ Tịch Nguyệt mang cà phê đi vào đặt lên bàn: “Cà phê của anh đây.”

‘Trễ thế thì ra là đi pha cà phê cho mình.’

Nghĩ đến đây anh lại thấy hưng phấn vô cùng, bưng ly cà phê trước mặt lên uống một hớp, giọng tán dương nói:

“Cà phê không tệ, rất ngon.”

Sau đó cúi đầu xem tài liệu ra vẻ như mình rất bận rộn. Hạ Tịch Nguyệt thấy anh bận rộn, cô ngồi xuống trước mắt Âu Dương Thụy, uống cà phê của mình chờ Âu Dương Thụy hết bận.

Nhưng đợi một hồi lâu vẫn không thấy Âu Dương Thụy có biểu hiện dừng lại, Hạ Tịch Nguyệt nóng nảy trong lòng.

Chỉ cần Hạ Tịch Nguyệt tinh ý một chút sẽ thấy từ lúc cô vào, cái hợp đồng trên tay của Âu Dương Thụy anh không hề đả động tới.

Âu Dương Thụy biết cô đang rất nóng lòng, không kiềm chế được nữa, anh ngẩng đầu lên nở một nụ cười phúc hắc, chờ cô mở miệng. Hạ Tịch Nguyệt nhỏ giọng hỏi:

“Chồng à, đến lúc nào thì anh hết bận?”

“Có chuyện gì sao?”

“Có chút chuyện nhỏ.”

"Tới đây."

Âu Dương Thụy vừa nhìn cô vừa vỗ vỗ hai đùi mình, ý muốn cô đến ngồi lên đùi anh. Hạ Tịch Nguyệt nghe lời đi tới ngồi lên đùi Âu Dương Thụy, ai bảo cô có chuyện cầu người ta.

Hạ Tịch Nguyệt vừa ngồi xuống, Âu Dương Thụy thả tài liệu trong tay ra, một tay ôm lấy cô kéo vào trong ngực, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve eo của Hạ Tịch Nguyệt. Hôm nay Hạ Tịch Nguyệt mặc áo tay ngắn và quần cụt. Cô hối hận muốn chết, mình không có mặc quần tử tế, cho nên tạo cơ hội cho Âu Dương Thụy. Âu Dương Thụy nhìn cô đang khẩn trương, buồn cười nói:

"Có chuyện gì nói đi."

Âu Dương Thụy vuốt ve làm toàn thân Hạ Tịch Nguyệt nổi da gà, cô đưa tay nắm chặt tay của Âu Dương Thụy lại, đỏ mặt nói:

“Anh trước hết lấy tay ra có được không?”

"Không được."

Âu Dương Thụy cự tuyệt, nhìn anh kiên định không tha vô, Hạ Tịch Nguyệt bất đắc dĩ nói:

“Em thấy mình ở nhà rất buồn chán, muốn ra ngoài đi làm.”

"Được.”

Thấy anh đồng ý, Hạ Tịch Nguyệt vô cùng vui vẻ.

“Có thật không, anh đồng ý thật sao?”

“Ừm, trả lại vị trí trợ lí tổng giám đốc cho em đó.”

Âu Dương Thụy phúc hắc nói. Nhưng mặt của Hạ Tịch Nguyệt đen lại:

“Em không muốn tới công ty làm, em muốn tới công ty khác.”

“Ở thành phố A này có công ty nào to hơn tập đoàn Âu Dương sao?”

"Nhưng là, em muốn đi ra ngoài làm việc."

“Em có năng lực phục vụ tốt cho những lão tổng kia sao?”

Âu Dương Thụy vừa nói vừa dùng tay vởi nút áo trên người cô ra. Hạ Tịch Nguyệt không hề hay biết vẫn tự tin nói:

"Dĩ nhiên có thể."

“Bà xã, em không thỏa mãn được chồng mình, ngoan ngoãn ở nhà thôi.”

Chuyện cười sao? Âu Dương Thụy sao có thể để cho vợ mình ra ngoài làm việc cho người khác. Vừa nói vừa cởi áo của cô xuống.

Hạ Tịch Nguyệt cảm giác có chút lạnh lẽo, cúi đầu nhìn, thấy nửa người trên của mình trần truồng, tức giận quát Âu Dương Thụy:

“Âu Dương Thụy anh khốn kiếp, em nói chuyện đứng đắn với anh, anh mau lấy tay ra đi.”

Âu Dương Thụy không để ý tới lời của cô, tăng thêm lực độ trên tay nói:

“Vợ à, chuyện này của anh là chuyện đứng đắn đó, chẳng lẽ chưa trải qua sao?”

Hạ Tịch Nguyệt chưa kịp nói đã bị anh hôn lên đôi môi nhỏ. Hạ Tịch Nguyệt không chịu phối hợp, lấy tay vỗ vỗ đầu Âu Dương Thụy, lời của cô còn chưa nói hết.

Âu Dương Thụy đưa tay ra bắt lấy tay cô, nắm chặt lại, Âu Dương Thụy nhìn cô đang xấu hổ, anh rời khỏi môi cô, ôn nhu bảo:

“Vợ à, anh yêu em.”

Nụ hôn trằn trọc đi tới lỗ tai Hạ Tịch Nguyệt, cả người cô run lên, xụi lơ trong ngực của anh. Âu Dương Thụy vén quần cụt của cô lên, anh mừng đến chết hôm nay Hạ Tịch Nguyệt mặc quần cụt, thật quá dễ dàng cho mình.

Nhưng về sau khi ra ngoài ngàn vạn lần không cho cô mặc quần cụt, vợ anh sao có thể để người khác nhìn thấy.

Nhìn dáng vẻ đang nóng lòng của Âu Dương Thụy, Hạ Tịch Nguyệt vội ngăn cản:

“Không nên ở chỗ này, chúng ta trở về phòng có được không anh?”

“Không được, vợ à mình không có làm ở chỗ này.”

Âu Dương Thụy nói xong liền hung hăng tiến tới.

"A ——, Âu Dương Thụy, anh không thể nhẹ một chút sao?"

Hạ Tịch Nguyệt bất mãn hô.

“Ah, thật xin lỗi bà xã, là do em quá mê người, anh không nhịn được.”

Âu Dương Thụy lại tích cực vận động, một đêm xuân sắc lan tràn.

Hạ Tịch Nguyệt không biết mình trở lại phòng ngủ lúc nào, chỉ nhớ trước khi hoàn toàn ngủ mê, nhớ tới tại sao mình đi tìm Âu Dương Thụy, lại bị anh lừa, công việc cũng chẳng có, lại bị ăn sạch.

Hạ Tịch Nguyệt hối hận đến xanh ruột, tại sao lại gả cho một tên phúc hắc đầy mình như thế.

Sáng sớm, Âu Dương Thụy tinh thần sảng khoái đi làm, trong khi đó Hạ Tịch Nguyệt vẫn ngủ say trên giường. Tối hôm qua hai người vận động cả đêm. Âu Dương Thụy vừa tới công ty liền nhận được điện thoại của mẹ anh, Mộc Tiểu Tiểu.

“Alo, mẹ, sao mẹ lại gọi điện thoại cho co?”

“Mẹ gọi điện thoại cho con trai mẹ không được sao. Mẹ vừa từ Ôn Ca Hoa trở về còn có cha con nữa, hai chúng ta đang trên đường về nhà, buổi trưa đừng quên đưa con dâu đến ăn cơm nhé.”

Mộc Tiểu Tiểu vui mừng nói.

"Vâng, thưa mẹ."

Âu Dương Thụy xoa xoa đầu cúp điện thoại, xem ra phải về nhà thông báo với vợ một tiếng, bởi vì mẹ anh có thể làm loạn hết lên. Âu Dương Thụy trở lại biệt thự, cầm công văn trong tay đưa cho thím Trương, anh hỏi:

“Thiếu phu nhân chưa tỉnh sao?”

“Vâng, bữa sáng còn chưa ăn, vẫn đang ngủ.”

Thím Trương nhận lấy công văn, vui vẻ nói.

“Ừm, tôi biết rồi, thím kêu nhà bếp hâm bữa sáng lại, đợi thiếu phu nhân tỉnh lại sẽ ăn, tôi lên lầu trước.”

“Vâng, tôi biết rồi thiếu gia.”

Âu Dương Thụy đi vào phòng ngủ, nhìn thấy Hạ Tịch Nguyệt vẫn ngủ. Anh nhẹ nhàng đi tới bên cạnh cô, đưa tay vuốt ve mặt cô, cười nói:

“Vợ à, dậy đi.”

“Làm gì a? Còn không để cho người khác ngủ?”

Hạ Tịch Nguyệt hết sức bất mãn, xem Âu Dương Thụy như ruồi phá giấc ngủ người khác, tiếp tục xoay người vùi mình vào chăn ngủ tiếp. Âu Dương Thụy vén chăn lên, tiếp tục gọi:

“Vợ à, dậy đi, anh có chuyện quan trọng muốn nói với em.”

Hạ Tịch Nguyệt không để ý tới Âu Dương Thụy đang gào thét kêu cô. Âu Dương Thụy gọi cả nửa ngày vẫn thấy Hạ Tịch Nguyệt không có dấu hiệu chịu ngồi dậy.

Anh liền nghĩ đến một biện pháp, sau đó cười đen tối, cúi đầu hôn lên miệng nhỏ nhắn của cô, bởi vì khi ngủ đôi môi của Hạ Tịch Nguyệt hơi nhếch lên cho nên anh rất dễ dàng dùng lưỡi của mình trêu cô.

Toàn thân của Âu Dương Thụy cơ hồ muốn dính vào người của Hạ Tịch Nguyệt.

Hạ Tịch Nguyệt đang ngủ, cảm giác khó thở, mơ hồ mở mắt ra, nhìn thấy Âu Dương Thụy đang đè lên người mình, tay anh thò vào trong áo ngủ của cô, Hạ Tịch Nguyệt bắt đầu giãy giụa, Âu Dương Thụy thấy cô đã tỉnh lúc này mới rời khỏi môi cô.

Âu Dương Thụy lấy tay lau nước miếng dính trên cằm của Hạ Tịch Nguyệt. Hạ Tịch Nguyệt thấy anh vẫn nằm trên người mình, vội đẩy anh ra, tức giận kêu lên:

“Âu Dương Thụy có phải anh bị bệnh không, tối hôm qua không để cho em ngủ, hiện tại cũng không, anh có muốn để cho người ta sống nữa không hả?”

Âu Dương Thụy thấy cô tức giận chu mỏ mắng anh, có vài phần đáng yêu, thật muốn giày xéo một phen. Âu Dương Thụy ngồi dậy, sờ đôi môi cô bị anh hôn đến sưng lên, cười nói:

“Dậy đi, nếu anh không làm thế thì sao em chịu tỉnh dậy.”

“Làm ơn đi, là ai tối qua không chịu buông tha em, anh cho rằng ban ngày em ngủ được yên sao, cũng không chịu nghĩ thử tối qua lúc mấy giờ thì mới thả em ra, hiện tại em ngủ mới được 3 canh giờ thôi, em có thể không mệt sao?”

Hạ Tịch Nguyệt cắn tay của Âu Dương Thụy, nói xong liền ngáp một cái. Mắt cô lại nhắm lại, cảm giác uể oải cả người. Hạ Tịch Nguyệt thật sự rất mệt, Âu Dương Thụy nhìn dáng vẻ mất ngủ của cô, anh nói:

“Vợ à, đừng ngủ nữa, anh thật sự có chuyện nói với em, cha mẹ anh mới từ Ôn Ca Hoa trở lại.”

Hạ Tịch Nguyệt nghe được lời của Âu Dương Thụy nói, đại não chưa kịp phản ứng, miệng đã hỏi:

“Ah, cha mẹ anh trở về.”

Sau đó lại ngủ thiếp đi, một phút trôi qua, Hạ Tịch Nguyệt đột nhiên mở mắt ra, bộ dạng thì chưa tỉnh ngủ, nhìn Âu Dương Thụy nói:

“Anh vừa nói cái gì, anh nói là cha mẹ anh trở về, sao em chưa từng nghe anh nói tới cha mẹ anh?”

Âu Dương Thụy gật đầu một cái nói:

“Ừm, hôm nay họ trở về muốn gặp em, lần trước chúng ta kết hôn, bọn họ đang du lịch ở Ôn Ca Hoa không về được, lúc này về chủ yếu là muốn gặp mặt em một lần.

Cho nên không có nói cho em biết chuyên của cha mẹ anh, bởi vì anh cũng không thường xuyên gặp được cha mẹ, từ lúc anh hiểu chuyện bọn họ thường đi du lịch để anh ở nhà học các kĩ năng, trước kia mỗi lần bọn họ đi du lịch đều là do thím Trương chăm sóc anh.”

Hạ Tịch Nguyệt thấy sự cô đơn từ trong lời nói của Âu Dương Thụy, cô nói:

“Về sau anh sẽ không còn một mình nữa, anh còn có em, cả đời này em sẽ ở bên cạnh anh.”

“Vợ à, cảm ơn em.”

Âu Dương Thụy nói xong liền kéo Hạ Tịch Nguyệt vào trong ngực mình, Hạ Tịch Nguyệt không hề thấy trên đỉnh đầu cô Âu Dương Thụy đang cười phúc hắc. Không dời chú ý của Hạ Tịch Nguyệt đi, cô nhất định sẽ không chịu bỏ qua chuyện lúc tối. Toàn bộ chú ý của cô đều đặt vào chuyện lúc bé của anh, đâu còn quản được gì. Hạ Tịch Nguyệt từ trong ngực anh nói:

“Chúng ta lúc nào đi?”

“Buổi trưa.”

“Vậy em có cần chuẩn bị cái gì không, cha mẹ anh thích gì?”

Vừa nói cô vừa nhanh chóng xuống giường, Âu Dương Thụy nhìn bộ dạng vội vàng của cô, anh đến ôm lấy cô.

“Vợ à, em cái gì cũng không cần chuẩn bị, bọn họ chỉ muốn gặp mặt con dâu, em chính là quà tặng tốt nhất rồi.”

Hạ Tịch Nguyệt đỏ mặt mà nói:

“NHư vậy sao được, lần đầu tiên gặp trưởng bối, sao lại đi tay không.”

Hạ Tịch Nguyệt rửa mặt xong lôi Âu Dương Thụy đi mua sắm. Thấy cô kiên quyết như thế anh đành phải lái xe đưa cô đi. Ngồi trên xe Hạ Tịch Nguyệt hỏi:

“Chồng, cha mẹ anh thích gì?”

Âu Dương Thụy trầm tư một chút sau đó nói:

“ Mẹ anh thích đồ bằng ngọc, còn cha thì có phần thích vẽ tranh.”

“Như vậy sao, mẹ em cũng thích đồ bằng ngọc, cho nên em biết một nơi bán rất đẹp, chúng ta đến đó đi.”

Hạ Tịch Nguyệt chỉ đường cho Âu Dương Thụy đi.

Đi đến nơi, Âu Dương Thụy dừng xe, Hạ Tịch Nguyệt đi trước tiến vào Ngọc khí Vũ Hiên.

Hạ Tịch Nguyệt nhìn những miếng ngọc rực rỡ muôn màu, bất tri bất giác đi tới chỗ vòng tay phỉ thúy trước mặt. Hạ Tịch Nguyệt chỉ vào vòng tay nói với nhân viên bán hàng:

“Ông chủ, có thể cho tôi xem vòng ngọc này không?”

Bởi vì mẹ của cô thích ngọc nên từ nhỏ Hạ Tịch Nguyệt đã biết qua nó cũng như phân biệt được ngọc.

Ông chủ đi tới trước mặt Hạ Tịch Nguyệt, lấy vòng tay phỉ thúy ra cười nói:

“Tiểu thư thật có mắt nhìn, vòng tay phỉ thúy này được làm từ thủy tinh cao cấp nhất, chất liệu phỉ thúy bên trong tốt nhất làm cho nó trở nên trong suốt. Cô xem nó rất tinh khiết.”

Hạ Tịch Nguyệt cầm lấy vòng phỉ thúy đưa lên dưới ánh mặt trời quan sát, nhìn vòng ngọc phỉ thúy màu xanh lá cây trong tay, mà xanh lá độ bão hòa còn khá cao, hơn nữa anh rất đều.

HƠn nữa chiếc vòng phỉ thúy này rất sáng. Nhìn xong Hạ Tịch Nguyệt cười nói với ông chủ:

“Không tệ, là ngọc tốt. Bao nhiêu tiền?”

“Tiểu thư, xem ra cô thật sự rất hiểu rõ, khối ngọc phỉ thúy này không thể thấp hơn mười triệu.”

“Mười triệu đối với cái vòng ngọc phỉ thúy này cũng không mắc……….”

Hạ Tịch Nguyệt còn chưa nói hết đã bị một cánh tay đoạt lấy vòng ngọc trong tay cô.

“Ông chủ, khối ngọc này tôi đã đặt trước, tại sao ông còn muốn bán cho người khác.”

Vương Mỹ Na mất hứng nói.

Cô ta chính là người lúc trước khi dễ Hạ Tịch Nguyệt, sau đó bị Âu Dương Thụy đuổi khỏi tập đoàn. Bởi vì lệnh của Âu Dương Thụy truyền ra ngoài cho nên không ai dám thuê cô ta, hiện tại Vương Mỹ Na làm tình nhân cho người khác, với một người đàn ông vừa già vừa xấu, nhưng hết cách rồi muốn cuộc sống an nhàn thì phải như vậy.

Khối ngọc này Vương Mỹ Na đã định một tuần trước, cô ta cũng là người thích ngọc khí, bởi vì giá trị của miếng ngọc này rất xa xỉ cho nên Vương Mỹ Na định trước sau đó kiếm tiền tới mua.

“Cái này tôi đã chờ một tuần, cô không giao tiền đặt cọc nữa.”

Ông chủ ấp a ấp úng giải thích, Hạ Tịch Nguyệt nhìn người phụ nữ trước mắt: “Vương Mỹ Na?”

Vì Vương Mỹ Na trang điểm đậm, mặc quần áo rất hấp dẫn chỉ ôm lấy cái mông, lúc trước ở công ty cô ta không có to gan mặc như thế.

Vương Mỹ Na nghe được có người gọi mình, liền quay đầu lại thấy là Hạ Tịch Nguyệt, kinh ngạc một chút sau đó liền giở giọng chê bai:

“ Ơ… tôi lại tưởng là ai, đây không phải là giày rách mà tổng giám đốc Âu DƯơng không cần sao, thế nào Âu Dương Thụy không có cưới cô, xem cô còn diệu võ dương oai thế nào, cô chỉ là một nhân tình vĩnh viễn không thể thành phượng hoàng được.”

Vương Mỹ Na không biết Hạ Tịch Nguyệt là vợ của Âu Dương Thụy cũng là chuyện bình thường, chỉ có người nội bộ công ty mới biết cô là vợ Âu Dương Thụy. Vương Mỹ Na làm tình nhân của người khác đã xấu hổ vô cùng nên không hề liên lạc với người ở công ty, cho nên không hề biết vợ của Âu Dương Thụy là cô.

Hơn nữa Âu Dương Thụy đi rao khắp nơi mình kết hôn nhưng không hề để một tấm hình nào của Hạ Tịch Nguyệt, Âu Dương Thụy không muốn thấy bảo bối xinh đẹp của anh, cho nên không cho phép người ta để hình cô.

Hạ Tịch Nguyệt cũng ít khi đi cùng Âu Dương Thụy tới những bữa tiệc thương mại, cho nên người trong giới không biết vợ Âu Dương Thụy là ai. Hạ Tịch Nguyệt thấy Vương Mỹ Na cay nghiệt mình, cô hỏi:

“Tôi rốt cuộc đã đắc tội với cô những gì, tại sao cô luôn nói chuyện cay nghiệt như vậy.”

Vương Mỹ Na giống như đang nghe chuyện cười:

“Ha ha ha, tôi cay nghiệt ư, được rồi cũng tốt hơn lòng dạ rắn rết của cô, không phải ở phòng nước cô không cẩn thận ngã sao, cô chơi tôi, đuổi tôi ra công ty còn không để cho công ty nào mướn tôi nữa, cô ép người khác đến đường cùng, không còn cách nào chỉ có thể đi làm người tình cho người khác, cô biết mỗi ngày cùng những người đàn ông vừa già vừa xấu kia hoan hỉ với nhau có cảm giác gì không, chính là ghê tởm. Hạ Tịch Nguyệt chính cô hại tôi, để tôi trở thành như hôm nay không khác gì quỷ.”

“Nhưng tôi không có làm như vậy, có phải cô hiểu lầm không?”

“Hiểu lầm sao, chuyện cười. Đúng là không phải tự tay cô làm, mà cô bảo Âu Dương Thụy làm, nếu như cô không tố cáo anh ta, anh ta sao có thể đối với tôi như thế. Chẳng lẽ cô còn cho là hiểu lầm sao?”

"Tôi. . . . . . ."

Hạ Tịch Nguyệt á khẩu không trả lời được, bởi vì những chuyện này cô đều không biết.