Bà Xã, Anh Chỉ Thương Em

Chương 92: Cô ôm ác ma ngủ một đêm (3000)

Đằng Cận Tư cảm thấy từ bốn phương tám hướng đang đem lấy chính mình đoàn đoàn bọc chặt lại. Dồn đến khiến anh sắp mất trí rồi, vịn hông của cô nhanh chóng vận động, bởi vì thân thể mềm mại bóng loáng đẫy đà của cô đung đưa mà dập dờn lan ra các sóng sữa, hương thơm quyến rũ người đàn ông.

Một tên con trai có chút không chịu nổi, há mồm ngậm vật tròn này trắng như tuyết mềm mại, từng ngụm từng ngụm nuốt, hình như muốn nó ăn vào trong bụng mới cam tâm.

Lương Chân Chân mắc cỡ nghe trong miệng anh phát ra âm thanh “sách, sách, sách”, mà trong cơ thể dâng lên tới từng đợt từng đợt vui thích càng làm cho cô cảm giác sâu sắc vô lực, chỉ có thể bị động thừa nhận, hưởng thụ, trong lòng cảm thán: suy nghĩ vĩnh viễn đều là không khống chế được thân thể.

Ngồi ở phía trước tài xế lái xe cũng cảm thấy rõ ràng xe đang chấn động, vẫn như trước bình tĩnh lái xe, trong lòng cảm khái: Đằng Thiếu thật là lợi hại! Hoặc là không dính đến phụ nữ, một khi dính vào, liền mạnh mẽ hơn so với những đàn ông khác.

Trong buồng xe sau, trong mắt Đằng Cận Tư nhanh chóng hiện ngọn lửa u ám, sáng ngời làm cho người ta không dám nhìn thẳng, động tác cũng cuồng dã dọa người, sức lực lớn như vậy khiến Lương Chân Chân có chút không chịu nổi, cơ hồ nức nở nghẹn ngào ra tiếng xin anh.

Nhưng người kia hoàn toàn là mắt đỏ lên, căn bản không để ý tới cầu khẩn của cô, chỉ là cường hãn xâm chiếm , nếu như không phải cố kỵ bên trong xe không có thuận tiện, chỉ sợ ở đánh bay Lương Chân Chân.

"Ừ. . . . . . A. . . . . ."

Âm thanh trầm bổng từ trong miệng Lương Chân Chân từng tiếng gọi ra dịu dàng, cô hoàn toàn là không khống chế, ý thức đã sớm phiêu tán đi rồi, chỉ có sự cảm ứng nguyên thủy nhất của cơ thể.

*****

Rất nhanh, hơi sức của Lương Chân Chân cũng không còn, trên người không ngừng toát ra mồ hôi giống như là chạy một cuộc Marathon, tứ chi mềm yếu vô lực, nhất là bắp đùi, ê ẩm sưng gay gắt.

Đầu mơ hồ tựa vào trên vai Đằng Cận Tư, cặp mắt mê hoặc nhìn bóng đêm mị hoặc ngoài cửa sổ của thành phố lớn, đèn nê ông ngũ sắc bập bùng, so với sao trên trời còn lóa mắt, kích thích ánh mắt cô, dần dần, mê hoặc lên một tầng ánh sáng rực rỡ, mê ly mà duy mỹ.

Đầu của Đằng Cận Tư cũng đầy mồ hôi, nếu như là bình thường, vận động cả đêm mạnh mẽ như vậy, anh cũng sẽ không biết mệt, nhưng hôm nay không như vậy, anh mới từ Manhattan bay trở về, gần 26 canh giờ du lịch trên không trung hơn nữa tham dự một cuộc dạ tiệc thương mại, ăn uống một chút.


Suốt cả hai ngày đêm, anh đã không có một ngủ tốt, giờ này, cũng là mệt mỏi mắt cũng không mở ra được, bàn tay dịu dàng vỗ về sau lưng trơn mịn của Lương Chân Chân, đem lấy cô ôm thật chặt vào trong ngực, dựa vào chỗ ngồi mềm mại phía sau cứ như vậy nghỉ ngơi một lúc.

Mười phút sau, xe dừng lại ở cửa biệt thự lan đình uyển, ba giờ sáng, đã không có một âm thanh, chỉ có tiếng "thầm thì chít chít" của côn trùng nhỏ không biết nấp ở đâu đó giữa đám cỏ xanh kêu loạn.

Lúc này bầu trời giống như là một bức màn sân khấu màu đen, phía trên kia đan xen từng viên bảo thạch thiên nhiên sáng chói mắt, bập bùng phiếm mê người sáng bóng.

Đằng Cận Tư mở mắt ra, mệt mỏi hiện lên đuôi lông mày, cầm lên một bên tây trang đem người phụ nữ đã ngủ say trong ngực bao bọc cực kỳ chặt chẽ .

Tài xế cung kính đem cửa xe mở ra, im lặng đứng ở một bên, mắt nhìn thẳng.

Nhấc chân, xuống xe, bước nhanh vào bên trong nhà, đã có người làm nữ chờ tại bên trong cửa, ân cần hỏi anh có cần chuẩn bị bữa ăn khuya cùng nước tắm rửa hay không.

"Không cần."

Giọng anh lạnh nhạt từ chối, ở trên máy bay anh đã dùng qua bữa ăn khuya thịnh soạn, lúc này, anh chỉ muốn tắm rửa đơn giản rồi ngủ.

Người làm nữ rất biết điều lui ra, nếu Đằng Thiếu đều nói không cần, cũng coi là tiết kiệm một chuyện a!

Trong phòng tắm, Đằng Cận Tư đem chất lỏng nhớp nhúa trên người cả hai rửa sạch, tiện tay cầm lấy khăn tắm lau khô rồi ôm Lương Chân Chân ngã xuống giường đi ngủ.

Nhìn khôn mặt khả ái ngây thơ ngủ, khóe miệng anh chậm rãi cong lên một đường cong mê người, ánh mắt lưu luyến thâm tình chưa bao giờ có, đưa tay cô ôm vào trong lòng ngực mình, vững vàng nhốt chặt hông của cô, cằm chống đỡ ở trên trán cô, thỏa mãn nhắm mắt lại.

Không biết từ lúc nào, anh đối với con mèo nhỏ hoang dã này càng ngày càng mãnh liệt ham muốn chiếm đoạt, hi vọng cô chỉ thuộc về bản thân mình, từ trong tới ngoài toàn bộ là vật sở hữu của mình anh, không thể bị bất kỳ người đàn ông nào mơ ước! Nếu không, anh sẽ phải phá hủy người đàn ông kia!


Hơn nữa, ôm cô ngủ cảm giác đó thật là tốt, hình như anh sắp tham luyến kinh nghiệm mới mẻ chưa từng có này rồi.

*****

Sáng ngày thứ hai, ánh mặt trời màu vàng nhạt xuyên thấu qua rèm cửa sổ thật dầy dí dỏm chui vào, trải ra chiếu vào trên sàn nhà, trên giường. Lưu lại một vòng tròn ánh sáng lốm đốm và bóng tối, làm nổi bật bên trong phòng một mảnh yên tĩnh tốt lành.

"Ưmh. . . . . ."

Lương Chân Chân lầu bầu lật người, mệt mỏi quá rồi! Toàn thân cũng không có một chút xíu hơi sức, giống như bị hút khô tựa như mệt lả vô lực, chân dài khoác lên trên người "búp bê lớn" trong ngực, cánh tay càng thêm ôm chặt, thật thoải mái.

Nhưng, dần dần, cô cảm thấy có cái gì không đúng, cái búp bê lớn này thế nào nóng một chút, còn cứng rắn giống như khối sắt, cấn tay!

Cô mơ mơ màng màng mở mắt, phát hiện trong ngực mình không phải là búp bê vải, mà là một người đàn ông.

Cô bị hoảng sợ đến mức ngay lập tức tỉnh ngủ, chợt mở mắt.

Trời ạ! Tối hôm qua cô điên rồi còn là ăn ** thuốc a! Cư nhiên ôm ác ma ngủ một đêm!

Tối hôm qua. . . . . . Ồ! Không, phải là rạng sáng hôm nay một màn phát sinh nhanh chóng tiến vào trong đầu của cô, cô nhớ rõ ác ma ở trong toilet điên cuồng lấy đi của mình hai lần, sau đó lại nghiền ép nàng một lần khi đang trên xe, nữa sau đó. . . . . .

Liền không có ấn tượng gì, sờ sờ trên người, bóng loáng , thần kì nha....! Chẳng lẽ tối hôm qua ác ma lại tắm cho cô?

"Đã tỉnh."

Đằng Cận Tư nhỏ giọng âm thanh mị hoặc đột nhiên vang lên ở bên tai Lương Chân Chân, cô cả kinh thiếu chút nữa bật dậy , mặc dù cùng ác ma đã có qua nhiều thứ như vậy, nhưng buổi sáng tỉnh lại còn có thể nhìn thấy tình huống này của anh thật đúng là lần đầu tiên.

Quá. . . . . . Quá làm cho cô không thể tưởng tượng nổi!

Chẳng lẽ ông chủ cao quý buổi sáng cũng có thể không cần đi làm sao? Tự nhiên ở nhà ngủ nướng!