Bà Xã, Anh Chỉ Thương Em

Chương 88: Nơi nào đau? Là nơi này sao? (3000)

Đằng Cận Tư cảm thấy dáng vẻ hoang mang sợ hãi của cô thực sự giống như một con nai con sợ hãi, càng thêm mãnh liệt kích thích tham muốn giữ lấy trong lòng của anh, tròng mắt đen chậm rãi nheo lại, lấp lánh hai ngọn lửa hưng phấn tỏa sáng.

" Khốn kiếp! Ác ma! Tôi không muốn. . . . . ."

Hai chân Lương Chân Chân không tuân theo nhịp đạp loạn, đối với chuyện sắp xảy ra tiếp đó cô vẫn còn hơi sợ, hơn nữa sâu thẳm trong tròng mắt đen của ác ma giăng đầy tơ máu, thật là dọa người!

" Không muốn sao? Lúc này cũng không thể nghe theo em!"

Căn bản Đằng Cận Tư không để ý tới phản kháng của cô, bàn tay dùng sức nâng phía sau lưng mịn màng bóng loáng của cô, vội vã cưỡng bức cô gần sát mình.

Gương mặt Lương Chân Chân quyến rũ đỏ ửng như sắp nhỏ ra máu, tư thế thật là khó xử, ác ma cư nhiên đặt cô ngồi ở trên bồn rửa tay, thế nhưng anh lại dửng dưng đứng ở giữa hai chân cô. Giữa hai chân, nhưng cũng buộc cô dựa sát vào trong ngực anh, tiếp xúc với anh gần như vậy!

Lúc này, cô hoàn toàn bị vây trong một màn nước sôi lửa bỏng, dưới mông là mặt bàn đá cẩm thạch lạnh lẽo như nước, phía trên trống trải. Lối vào bí mật lại đang chống đỡ một vật nóng rực mạnh mẽ, cô chỉ mặc một cái quần lót thật mỏng, thậm chí cô còn có thể cảm nhận được một nhịp đập mạnh mẽ nhảy lên, hình ảnh đó rõ ràng như vậy, nhất thời khiến cô hoảng loạn, miệng đắng lưỡi khô .

Cô không muốn chịu loại cực hình này, quá đáng sợ! Giống như là bị buộc treo ngược ở trên một cái dây cáp, không xuống được, không thoát được, chỉ có thể đợi mặc người khác chém giết, cả người bị vây trong trạng thái khẩn trương cao độ, rất khó chịu.

So với việc sợ hãi của cô, Đằng Cận Tư lại cực kỳ hưng phấn, tròng mắt đen nguy hiểm nhìn trái dâu tây đỏ tươi trước ngực cô run rẩy nhẩy lên, anh cúi người, há mồm ngậm vào phần mềm mại đáng yêu này, đôi môi tham lam mút. Bàn tay bao trùm lên bên còn lại. đầu v* đẩy cao như ngọn đỉnh tuyết nhọn đưa vào trong miệng, đầu lưỡi nhấm nháp hương vị ngọt ngào của cô, mùi thơm nhàn nhạt ở chóp mũi và giữa miệng quanh quẩn bồi hồi.

"A. . . . . ."

Lương Chân hơi ngước đầu, há miệng thở hổn hển, đôi mắt đẹp nửa khép, lông mi thật dài rũ xuống trên gò má trắng nõn, phản chiếu bóng mờ mờ, rõ ràng anh cắn mình đau quá, nhưng trong lòng lại có chút vui thích, đây là chuyện gì xảy ra?

Đôi môi của cô gắt gao cắn chặt lại, hai tay nắm thành quả đấm thật chặt chống đỡ ở trên mặt bàn đá cẩm thạch, ép buộc mình không được phát ra bất kỳ âm thanh xấu hổ nào.

Đằng CậnTư tiếp tục vùi đầu ở trước ngực cô điên cuồng chiếm đoạt. Cắn , gặm cắn, tựa như vĩnh viễn không bao giờ nếm đủ hương vị ngọt ngào như thế, đầu ngón tay nắm được một viên anh đào đứng thẳng khác, tùy ý giày xéo, mặc nó khi tròn, khi méo. . . . . .

"Đừng. . . . . . Đừng như vậy. . . . . ."

Giọng nói của Lương Chân Chân hơi nức nở run rẩy, tên ác ma khốn kiếp này, hoàn toàn đem cô như là món đồ chơi của mình mà tùy ý đùa bỡn, thật là quá đáng!

"Chẳng lẽ. . . . . . Là muốn như vậy?" _

Bất ngờ Đằng Cận Tư xấu xa đưa đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm láp một đường tròn nơi màu đỏ anh đào ướt át của cô, ánh mắt tà nịnh khóa cô lại thật chặt —— hoàn toàn rõ ràng là ác ma!


"Không. . . . . ."

Âm thanh nức nở của Lương Chân Chân mang theo tiếng khóc khẽ nấc nói, mới vừa rồi xem ra đã mang cho cô một ít cảm giác run rẩy không thể so sánh với bình thường, mặc dù chỉ liếm láp nhẹ như lông vũ, nhưng lỗ chân lông cả người cô tựa như nổ tung, nhịp đập không tự chủ được, vui mừng nhảy múa.

Giờ phút này Đằng Cận Tư rất hài lòng nhìn dáng vẻ của nàng đang khổ sở van xin mình, sự phấn khích trong đầu óc của anh ngày càng mãnh liệt. Bỗng nhiên anh cúi đầu ngậm vật tròn kia, nhẹ nhàng mút. Hôn, nhàn nhạt gặm. Cắn, đầu lưỡi khéo léo thỉnh thoảng lướt qua đỉnh trắng nõn, đưa cơ thể nhỏ nhắn của cô xẹt qua từng trận run rẩy.

Cô chính là tiểu yêu tinh quyến rũ, luôn khiến cho người khác phải nhớ đến hương vị ngọt ngào của cô, làm thế nào cũng không thể quên được, giống như là một loại anh túc, làm cho người ta nghiện, chỉ dữ dội muốn cô mới có thể giải tỏa chốc lát.

Ngón tay thô chậm rãi trượt dọc theo da thịt trắng noãn của cô. Cho đến khi nó được bao phủ bên trong bắp đùi cô, lang thang trêu chọc ở nơi mềm mại đó, sức lực của đôi môi anh cũng bắt đầu tăng thêm, hàm răng tỉ mỉ gặm. Cắn, lưu lại một dấu răng, nổi lên ở phía trên màu hồng xinh đẹp.

"Ừhm. . . . . . Đằng. . . . . ."

Lương Chân Chân biết mình nên dè dặt một chút, nhưng tiếc rằng, những lời lẽ cùng ngón tay linh họat của anh làm cho cô không thể chống đỡ được. Cô không thể kiểm soát được suy nghĩ của mình, lửa nóng trong người càng lúc càng rừng rực, dọc theo xương cốt tứ chi, tản ra khắp nơi.

Cho nên, cô muốn cầu xin anh dừng lại, có lẽ âm thanh gay gắt phát ra trong miệng mình lại run run, rõ ràng là âm thanh kháng cự, nghe vào trong tai, lại càng giống như là kiều mỵ ngâm nga, chính cô vừa nghe thấy âm điệu này liền cảm thấy xấu hổ muốn chết.

" Đau? Đau ở đâu? Là nơi này sao?”

Khóe môi Đằng Cận Tư xấu xa nâng lên, cảm giác khi dễ cô thật là tốt! Mấy ngày mệt mỏi vì đi đường liên tục lúc này cũng biến mất rồi, chỉ còn lại kích động khó có thể dùng lời diễn tả được.

Biết rất rõ ràng cô nói không phải là đau, lại cố tình nói sai ý của cô, khóe môi anh cong lên nụ cười tà ác, bất ngờ anh lui về phía sau một bước, đang lúc Lương Chân Chân cho là anh muốn tha cho mình thì bỗng nhiên quần lót bị lột xuống mà không hề báo trước, cảm giác lạnh buốt trong nháy mắt thổi quét cô.

cô hoảng sợ mở đôi mắt đầy nước nhìn về phía người đàn ông ở trước mắt, thấy ánh mắt của anh giống như đang muốn mạnh mẽ nuốt cô vào trong bụng.

cô bây giờ giống như là thức ăn nằm ở trên thớt gỗ đợi "Ức hiếp", lúc nào cũng có thể sẽ bị ăn sạch, không sót lại chút gì.

Đằng Cận Tư cầm quần lót màu trắng in hình phim hoạt họa của cô quăng sang một bên. Anh mở hai chân cô ra, ngồi xổm người xuống vùi sâu vào trong hơi thở nóng thổi vào phía trên bông hoa nhạy cảm đó. Khiến cho cả người Lương Chân Chân co thắt không thể kìm nén run lên bần bật. cô ngước cổ lên khẽ nhếch cánh môi từng ngụm từng ngụm hô hấp, vị trí trái tim càng thêm nhảy "Bùm bùm" cuồng loạn.

Ác ma thật buồn nôn! Qúa biến thái! Tại sao anh có thể làm ra chuyện không biết xấu hổ này! Trong lòng cô đang thầm khóc.

Đằng Cận Tư đưa đầu lưỡi ra nhẹ nhàng liếm láp, lập tức dẫn tới nụ hoa rung động, mềm mại đang ở trước mắt anh từ từ co rút nhanh. Cổ họng của anh dịch chuyển kịch liệt, trong tròng mắt đen giờ đã là màu đỏ xậm, thật là dọa người.


"A!"

Lương Chân Chân không khống chế được ngước đầu kêu thành tiếng, âm điệu trầm nhẹ kiều mỵ này giống như là ngàn vạn con kiến nhỏ đang gặm nhấm lòng của Đằng Cận Tư, tê tê dại dại, làm cho cả người anh cũng bắt đầu la ầm lên.

Đầu lưỡi của anh cũng bắt đầu chầm chậm thăm dò bên trong và dễ dàng trêu chọc. Chất mật ngọt ngào chậm rãi chảy ra dọc theo bắp đùi. Ướt át như nước thủy triều.

"A... Ừ.... A!"

Lương Chân Chân chỉ cảm thấy có một luồng điện dọc theo bắp đùi nhanh chóng lưu chuyển khiến cả người cô tê dại, sau đó ngón chân cũng không nhịn được run rẩy, thật khó chịu!

Nếu không phải là bàn tay anh chặt nâng phía sau lưng của cô, chỉ sợ cô đã sớm nhanh chóng ngã xuống, khoái cảm và cuồng liệt như vậy kích đầu óc của cô thành một khoảng trống, làm mất tất cả khả năng suy nghĩ.

Chỉ biết trong cơ thể mình rất hưng phấn, thậm chí - - đang mơ hồ mong đợi cái gì.

"Ngoan, có phải rất thích hay không? Đợi chút, em sẽ thích hơn nữa."

Đằng Cận Tư ngẩng bộ mặt tà ác lên nói, trong giọng nói khàn khàn thâm trầm tràn đầy hương vị quyến rũ, hấp dẫn mê người.

"Ô.... không....."

Lương Chân Chân khổ sở van nài, ác ma đây là đang hành hạ cô, cô đâu có thích đâu, một ít cô cũng không có thích! Khốn kiếp!

Sau lưng đột nhiên mất đi lực chống đỡ, cô mềm nhũn té xuống, đụng phải gương mặt lạnh như băng thì cả người không ức chế được run rẩy, một nóng một lạnh đồng thời dày vò, thật sự không thể chịu được.

Từ phía Đằng Cận Tư nhìn sang, người phụ nữ ngã ngửa trên tấm gương cả người được bao phủ cánh hoa anh đào mềm mại màu đỏ. Đặc biệt là gương mặt ửng đỏ, như dâu tay màu đỏ tươi sáng, làm cho người ta không nhịn được chỉ muốn cắn một cái.

Anh thở hổn hển dùng tay cởi thắt lưng ra, phía dưới sưng trướng đã sớm chờ phóng thích ra, tiến lên một bước, ôm lấy Lương Chân Chân, nâng cái mông của cô, chôn thật sâu vào trong cơ thể cô.

"A....."

Thình lình xảy ra lấp đầy, tiến thẳng vào đỉnh, khiến Lương Chân Chân không kiềm hãm được ngửa ra sau, bật ra tiếng thét chói tai.

Đột nhiên ngoài cửa truyền đến âm thanh giày cao gót đi đến "cộp, cộp, cộp", từ xa đến gần, giống như là đập vào trong lòng của Lương Chân Chân. cô hoảng hốt nhìn xung quanh, phía dưới chợt co rút nhanh, trong lòng hoảng loạn nghĩ thầm: không phải là sẽ có người vào chứ? Nếu như bị người khác nhìn thấy cái dáng vẻ của cô bây giờ thì về sau cô sẽ không còn mặt mũi để ra ngoài gặp người khác rồi.

Còn Giai Ny và Cát gia họ đều đang ở bên trong phòng bao ca hát, nếu như phát hiện không thấy cô, sẽ tới toilet tìm cô hay không?

Đến lúc đó, mặt xấu hổ nhất của cô có thể cứ như vậy trần trụi hiện ra ở trước mặt họ hay không?

Nghĩ đến đây, lòng của cô liền bỗng nhiên đau nhức, âm đ*o phía dưới cũng không dừng co rúc lại, động tác lại vô tình kẹp chặt.

Đằng Cận Tư đổ mồ hôi hột, gân xanh nổi lên, đưa tay dịu dàng vê cái mông đầy đặn trắng như tuyết của người phụ nữ trong ngực, hi vọng cô có thể buông lỏng một chút, nếu không anh sợ mình khống chế không được. Người phụ nữ đáng chết, cô đây là cố ý sao? Đột nhiên trở nên chặt như vậy! Là muốn phá hủy hạnh phúc sau này của cô sao?

***Chuyện gì sẽ xảy ra? Tiếng giày đó là của ai? Mọi người cứ theo dõi chương sau sẽ rõ.