Bà Xã, Anh Chỉ Thương Em

Chương 79: Hiểu lầm

“Giày thối! Cậu cười sặc sụa vậy có tác dụng gì? Có thể lấy cho tớ chút điểm tâm được không!” Cát Xuyến hung hăng trừng mắt nói, nhất là câu cuối cùng, gần như là cắn răng nghiến lợi, làm người ta phát rét.

“Bình. . . .tĩnh, đừng nóng giận, tớ lau cho cậu.” Tiết Giai Ny nén cười lấy khăn giấy, đưa tay chuẩn bị lau mặt cho cô bé nào đó đang tức giận thở phì phò.

“Hừ! Tớ tự làm được!” Cát Xuyến giật khăn giấy trong tay cô, đứng dậy đi vào phòng rửa tay.

“Phụt. . . . . Ha ha ha ha ha. . . . . .” Cô vừa đi khỏi, sau lưng đột nhiên phát ra một tiếng cười sang sảng.

Trong lòng Lương Chân Chân thở dài nói: sống cùng mấy người dở hơi này thật là khốn khổ, nhưng nếu bên cạnh không có họ, chỉ sợ sẽ mất đi rất nhiều tiếng nói cười ầm ĩ.

Hiện tại cô chỉ mong ác ma mau chóng hết hứng thú với cô, trả lại cho cô cuộc sống yên bình tĩnh lặng vốn có.

Mà lúc này, Đằng Cận Tư vừa lên máy bay chưa lâu, anh nhận lời mời tham gia buổi party của một người bạn doanh nhân nổi tiếng ở Newyork Manhattan, vốn cần mang bạn gái theo, nhưng vừa nghĩ tới thân thể của con mèo hoang nhỏ mấy ngày nay không được khỏe, lại thôi, để cô tự do mấy ngày, đợi sau khi trở lại, sẽ khiến cô đền bù xứng đáng cho mình.

Tâm tình anh vui vẻ nở một nụ cười, lười biếng nhắm mắt lại hài lòng ngồi trên chuyên cơ của mình, hưởng thụ chặng đường 13 giờ đồng hồ trên không.

Thế nhưng anh lại không hề biết rằng, tạp chí nhân vật nổi tiếng uy tín của thành phố C đã đăng hình tối qua anh đến “Hoàng triều thịnh yến” lên trang nhất và bài báo không đúng sự thật.

Riêng Nam Cung Thần bị anh phái đi thành phố D tham gia lễ cắt băng khánh thành một công trình biệt thự xa hoa, cho nên biết tin chậm một bước, hơn nữa trên máy bay không thể mở điện thoại, đến khi Đằng Cận Tư biết chuyện, cũng đã là ngày thứ ba (và là ngày chủ nhật).

Đúng là quỷ thần sai khiến, kéo theo một chuỗi hiểu lầm sau này.

*****

Buổi chiều không có tiết học, bốn cô gái liền hẹn nhau cùng đi dạo phố, Lương Chân Chân vốn không muốn đi, cô thà ngồi ngây người ở thư viện, yên lặng đọc sách, nhàn nhã giết thời gian qua một buổi chiều.

Nhưng, Giai Ny và Cát gia đua nhau ném bom, cô vẫn bị hai người bọn họ kéo đi.

Cô là một thiếu nữ xuân xanh mười tám tuổi, lại không có một chút tinh thần phấn chấn sôi nổi, lúc nào cũng làm những chuyện không hợp với tuổi của mình.

Lương Chân Chân đau khổ trong lòng mà không nói ra được, để mặc cho mấy người các cô giáo huấn, những chuyện mình gặp giống như trên phim truyền hình vậy, thật không thể tưởng tượng nổi!

Hơn nữa lại còn phải chôn giấu dưới tận đáy lòng một bí mật, nếu có thể, cô nguyện chôn giấu bí mật này cả đời, không cho bất kỳ ai biết được.


Cô mong muốn biết bao, có thể trở lại làm một Lương Chân Chân hồn nhiên vô tư như ngày nào.

Nhưng khoảng cách giữa sự thật và mơ ước, luôn hơn kém một hai bước.

Bốn nữ sinh đi dạo suốt một buổi chiều, tìm ra không ít bảo bối, mỗi người ai cũng xách túi lớn túi nhỏ, hai chân mỏi rã rời như bước đi trên mây, nhất là em bé Lương Chân Chân rất ít khi đi dạo phố, mệt mỏi đến mức không còn hơi sức nói nữa.

Coi thường cô sao? Đi theo hai siêu sư phụ Giai Ny và Cát gia đi dạo phố, hình như chỗ nào cũng phải vào, nhìn trúng là phải thử, thử không nhất định phải mua, cứ lặp lại liên tục như thế, họ thấy không sao nhưng cô thì mệt không chịu nổi rồi.

Đi dạo phố, đúng là kiểm tra thể lực người ta mà!

“Tớ đề nghị, chúng ta tìm một chỗ ngồi nghỉ được không? Tớ đi không nổi nữa rồi, thật sự đi không nổi nữa rồi.” Lương Chân Chân thở hổn hển nói.

“Đồng ý.” Tần Duyệt vội vàn giơ tay tán thành, cô cũng không chịu nổi, chân muốn nổi bong bóng nước luôn rồi, cảm giác cứ đau âm ỷ dưới chân.

“Được rồi, hôm nay cũng nóng, cả người đổ mồ hôi rồi, khó chịu quá, tớ làm chủ xị, mời mọi người. . . . . Đi qua bên đó uống đá bào thôi.” Tiết Giai Ny nhìn xung quanh một vòng, ngón tay chỉ về một quán cà phê sa hoa được trang bị đầy đủ thiết bị cách đó không xa.

“Vậy thì đi thôi, nếu Tiết đại tiểu thư đã lên tiếng, chúng ta còn khách sáo làm gì, tiến về phía trước thôi.” Cát Xuyến cười ha hả trêu chọc nói.

Trong bốn người, Tiết Giai Ny là người có gia thế hiển hách nhất, là loại tiêu chuẩn của thiên kim tiểu thư giàu có, nhưng cô chưa bao giờ tỏ tính tiểu thư, tính tình hoạt bát cởi mở, rất biết quan tâm người khác, nhất là đối với Lương Chân Chân.

Gia cảnh Cát Xuyến cũng không kém, .cha là chủ thầu công trình, là kiểu ấm no dần đi lên dư giả giàu có, điều này khiến cô cũng biết được thăng trầm, không kiêu ngạo không nóng nảy.

Tần Duyệt xuất thân từ gia đình có học, cha mẹ đều là giáo sư, cho nên từ nhỏ dạy dỗ rất nghiêm khắc, điều này chính là nguyên nhân khiến tính tình cô hướng nội ít nói, may mà gặp được bọn dở hơi ương ương này.

So ra mà nói, gia cảnh Lương Chân Chân là kém nhất, chỉ có thể miễn cưỡng nói là ấm no, còn thật sự thì rất thê thảm.

Ba người họ hiểu rất rõ hoàn cảnh của cô, cho nên lúc nào cũng suy nghĩ cho cô, ăn uống không quên để lại một phần, càng không khiêu khích trước mặt cô, để cô cảm thấy khó chịu.

Lương Chân Chân cười một tiếng, bọn họ ~ đúng là những cô gái đáng yêu, mình có tài đức gì mà có thể quen biết được những bạn bè tốt như vậy, đúng là ông trời chiếu cố.

“Lương Chân Chân xinh xắn đáng yêu của chúng ta lại bắt đầu đa sầu đa cảm rồi, có thể đừng kích thích như vậy được không! Đợi bọn tớ ăn nhiều nhiều nước đá bào, sữa, kem, ăn chết giày.” Cát Xuyến cười ha hả nói, cánh tay sảng khoái khoác lên vai Lương Chân Chân.

Tiết Giai Ny khó chịu kéo móng vuốt của cô ra, ôm cánh tay Lương Chân Chân, mấy người cứ thế đi về phía quán cà phê, bốn gương mặt sung sướng tươi cười băng qua con đường đầy người qua lại.


Cửa vừa mở ra, hơi lạnh sảng khoái lập tức ập vào mặt, bốn người thầm cảm thán: thật là thoải mái! Sau đó bắt đầu nhìn quanh tìm chỗ ngồi.

Lương Chân Chân liếc mắt nhìn thấy Thẩm Quân Nhã ngồi ở góc đông bắc gần cửa sổ, điều khiến cô kinh ngạc chính là: ngồi đối diện cô ấy không phải anh trai cô mà lại là một người đàn ông xa la?

Nhìn bộ dạng của cô ấy, hình như rất có hứng thú với người đàn ông kia.

Cô ấy không phải là bạn gái của anh trai sao? Tại sao lại có thể hẹn hò với người đàn ông khác sau lưng anh trai cô? Mặc dù người đàn ông kia nhìn qua cũng ưu tú, nhưng không được làm như thế!

Tiết Giai Ny nhìn theo ánh mắt của Lương Chân Chân, trong lòng xem thường nói: đúng là âm hồn không tan!

Cô và Thẩm Quân Nhã đã từng là bạn học từ năm nhất trung học, khi đó họ cùng học ở trường Quý tộc, tiểu học sơ trung trung học đều ở cùng một chỗ. Có một lần thành phố tổ chức một buổi văn nghệ dạ hội lớn, vừa đúng lúc trường họ được chỉ định mấy tiết mục, lại trùng hợp cô đang học sơ trung và Thẩm Quân Nhã đang học trung học được chọn vào cùng một tiết mục múa, vậy mà, lần tập cuối cùng, cô lại bị Thẩm Quân Nhã cố ý đẩy một phát, ngã gãy xương.

Từ đó về sau ba mẹ không bao giờ cho phép cô đi học khiêu vũ nữa, cứ thế kiên quyết chặt đứt ước mơ khiêu vũ của cô, mà kẻ đầu sỏ chính là Thẩm Quân Nhã!

Ngay lúc đó cô biết rõ mình nhảy chưa tốt, nếu không phải cô ta giở trò làm mình bị trật chân, người bị ngã xuống nhất định là cô ta! Hơn nữa nếu không phải lần bất cẩn đó, nói không chừng giờ phút này cô đang ngồi trong phòng học của Học viện âm nhạc Vienna.

Cho nên, xem như là kết mối thù lớn với cô ta!

“Đi, đừng để ý tới ả lẳng lơ đó.” Tiết Giai Ny kéo tay áo cô bạn thân, ý bảo cô đi nhanh lên.

“Nhưng. . . . .” Trong lòng Lương Chân Chân còn đang rối rắm không biết có nên nói cho anh trai hay không, nhưng ngộ nhỡ người kia chỉ là bạn bè của Thẩm Quân Nhã, vậy thì toi rồi.

Cát Xuyến nhìn hai người vẫn còn đứng yên một chỗ, vội vàng kéo họ tới một chỗ trống.

“Người quen à? Sao không qua chào hỏi?” Cô thấy Lương Chân Chân vẫn nhìn về đôi nam nữ ngồi ở góc đông bắc đó, liền hỏi.

“Chân Chân, cậu đừng tự đi tìm mất mặt.” Tiết Giai Ny không vui nói, Thẩm Quân Nhã kia không phải hạng tầm thường, tên khốn Diệp Thành Huân có thể đánh bại được cô ta? Cả hai đều không phải hạng người tốt đẹp gì!

“Ôi! Chẳng lẽ. . . . Có JQ nào tớ không biết phải không? Chẳng lẽ. . . . . Cậu con trai kia chính là bạn trai của Chân Chân?” Cát Xuyến hứng thú trợn tròn hai mắt, cô có biết Thẩm Quân Nhã, nhưng chưa từng gặp qua nên không biết, hơn nữa nhìn ánh mắt ai oán của Lương Chân Chân lại hiểu sai vấn đề.

*JQ: gian tình

“Phụt! Cát gia à, cậu không nói lời nào không khiến người ta kinh ngạc mà chết thì không ngừng được phải không! Ả kia là Thẩm Quân Nhã!” Tiết Giai Ny tức giận trả lời.

Lương Chân Chân hoàn toàn bị sặc, khóe miệng giật giật kịch liệt, hôm nay cô ra cửa không xem lịch rồi, sao lúc này cũng bị sặc đến đỏ mặt thế này!

Trong lòng cô bội phục trí tưởng tượng phong phú của Cát gia, ngay cả cô cũng không biết người đàn ông kia! Làm sao lại có thể là bạn trai của cô được!

“Cát gia, cậu tha cho tớ đi.”

“Này, là hai người các cậu làm tớ hiểu lầm trước đấy chứ.” Cát Xuyến phớt lờ hai cô bạn đang ai oán, thì ra đó là đồ bỏ Thẩm Quân Nhã! Cô liền cầm muỗng lên ăn đá bào, a di đà phật, ncái gì cũng là phù vân!

Góc đông bắc trong quán cà phê.

“Bốn người kia là bạn của em à? Từ lúc đi vào cứ nhìn về chúng ta.” Quý Phạm Tây nở nụ cười, ánh mắt hứng thú nhìn về phía bàn của bọn Lương Chân Chân.