Bà Xã, Anh Chỉ Thương Em

Chương 229: Chiến huống (tình huống chiến đấu) kịch liệt

Đương nhiên Đằng Cận Tư sẽ không buông cô ra, ngược lại càng hôn sâu hơn, mang theo sự trừng phạt xâm chiếm, hung hăng mút lấy cái lưỡi mềm mại ngọt ngào của cô, một bàn tay cố định cái ót của cô, một bàn tay khác đưa về phía sau lưng của cô, trong đầu óc anh có một cơn tức giận đang kêu gào, khiến cho anh không thể nào tỉnh táo lại, cho dù bên tai vang lên những âm thanh chói tai, anh cũng không thèm để ý chút nào, chỉ chuyên chú hôn người trong ngực .

"Ưmh. . . . . ." Lương Chân Chân ra sức giùng giằng, khốn kiếp! Khốn kiếp! Đột nhiên anh lên cơn điên gì vậy! Dừng xe ở trên đường lớn rồi bắt đầu hôn cô, chẳng lẽ anh không nghe thấy những tiếng kèn đinh tai nhức óc vang lên ở xung quanh sao?

Cho dù cô đẩy hay nhéo thế nào, bên ngoài ầm ĩ thế nào, anh cũng giống như đắm chìm trong trong thế giới của mình, đạt tới một cảnh giới hoàn toàn khác biệt, Lương Chân Chân hơi gấp gáp, chỉ đành phải dùng sức cắn anh, cho đến khi giữa răng môi truyền đến mùi máu tươi, Đằng Cận Tư mới chậm rãi buông cô ra, khi thấy đáy mắt nai con có sự sợ hãi và hận thì trong lòng biết mình lại làm hư chuyện rồi.

"Nai con. . . . . ." Trong giọng nói trầm thấp của anh tràn đầy hối tiếc và bi thương.

"Tôi không muốn nói chuyện với anh." Lương Chân Chân quay mặt qua chỗ khác không nhìn anh, cô không thể nào tưởng tượng nếu như lúc này đổi sang một hoàn cảnh khác, anh sẽ làm ra chuyện gì đối với mình, mạnh mẽ, dữ dội? Giống như ba năm trước đây lần đầu mình và anh gặp nhau vậy sao? Vốn cô thật sự đã quên, nhưng hành động vừa rồi của anh đã làm cho cô nhớ lại những mặt khó chịu kia, tựa như đang có hàng nghìn cây kim nhỏ đang đâm vào trong tim của mình.

Lúc xuống xe, Lương Chân Chân vô cảm nói một câu, "Chúng ta gặp nhau lần nữa vốn là sai lầm, hôm nay là lần cuối cùng, tôi không muốn kéo dài sự sai lầm này tiếp."

Nói xong, cô lập tức quay đầu đi, để lại Đằng Cận Tư với vẻ mặt tối tăm, hai hàng lông mày như dính chặt lại, trong tròng mắt lộ ra vẻ u buồn chưa bao giờ có, thở nhẹ một hơi, đi theo.

Đi tới cửa phòng bệnh, Lương Chân Chân giơ tay lên vừa mới chuẩn bị gõ cửa, đột nhiên nghe được bên trong truyền đến một tiếng "Ưhm ưm" quen thuộc, mềm mại đáng yêu uyển chuyển, làm mê lòng người, điều đó khiến cho cô rất là bối rối, không biết mình nên xoay người rời đi hay là tiếp tục đứng chờ ở chỗ này, rất rõ ràng lúc này đi vào thì không ổn lắm, đang không biết làm sao thì Đằng Cận Tư đi tới.


Xa xa, anh đã nhìn thấy nai con đứng ở trước cửa mím môi suy nghĩ chuyện gì đó, hơi thắc mắc tại sao cô không đi vào, không khỏi hỏi "Sao vậy?"

Cũng chính bởi vì những lời này của anh, âm thanh mập mờ bên trong lập tức ngừng lại, ngay sau đó chính là giọng nói nũng nịu của cô gái, "Quỷ dâm tặc! Tôi hận anh!" Không cần đoán cũng biết lời này xuất phát từ trong miệng của ai.

Đằng Cận Tư chau mày lại, ngay sau đó lập tức hiểu là chuyện gì xảy ra, che miệng ho một tiếng, "Lê tử, đi vào được không?"

"Vào đi." Giọng nói của Quan Hạo Lê hơi khàn khàn, còn có chút mơ hồ không vui, dù sao anh ta cũng đang làm một chuyện mà mình rất vui thích, đột nhiên bị người khác cắt đứt, sao có thể vui được, rất rõ ràng còn hơi bất mãn.

Tiết Giai Ny thấy Chân Chân và Đằng Cận Tư đi vào chung, gương mặt đỏ hơn, tốt 囧 rồi! Bị bạn tốt bắt gặp hai lần rồi, đều tại tên dâm tặc Quan Hạo Lê đáng chết, mỗi lần đều lừa dối mình, nô dịch mình, nói cái gì mà cả người đều bị gãy xương, vừa động đậy liền đau, không thể tự mình ăn cơm và tắm, còn thiếu chưa nói không thể đi vệ sinh, ghê tởm nhất chính là anh không cho mấy cô y tá xinh đẹp trẻ tuổi phục vụ, muốn mình đút cơm cho anh, lau người cho anh, suy nghĩ một chút thôi đã thấy hận rồi.

Năm ngày nay từ sáng đến tối mình phục vụ bên cạnh, mình hoàn toàn là một nô tì chính hiệu rồi, có lúc còn bị anh đùa giỡn, thật là khó chịu! Nhưng cố tình mình bị anh ta ăn đến gắt gao, ai kêu vết thương và máu bầm trên người anh ta là thật! Mỗi lần tức giận cũng không thể nào xuống tay độc ác, quả nhiên là lên nhầm thuyền giặc!

"Ôi! Sao hôm nay hai vợ chồng nhỏ cùng tới vậy? Thì ra mới vừa rồi cũng chiến huống rất kịch liệt!" Quan Hạo Lê liếc mắt một cái đã thấy khóe miệng của bạn tốt bị cắn đến chảy máu, chậc chậc chậc. . . . . . Nụ hôn này có bao nhiêu kịch liệt đây! Xem ra chuyện đánh nhau ở quán bar lần trước đã mở đường tình cho anh và A Tư, không thể không nói, anh vô cùng may mắn vì mình bị thương, mặc dù khó tránh khỏi đau đớn, nhưng rất vui vẻ, mấy ngày nay ở chung với Giai Ny những ngày tháng hạnh phúc mà anh chưa từng dám hy vọng, hận không thể vẫn tiếp tục như vậy, hưởng thụ sự bình yên khó có được này.


Đằng Cận Tư liếc anh một cái, "Mới sống thoải mái mấy ngày, lại bắt đầu lâng lâng ( ý chỉ điên điên khùng khùng ) rồi hả?"

Quan Hạo Lê là một cao thủ nhìn mặt nói chuyện, rất nhanh đã nhìn thấu giữa hai người có cái gì không ổn, vẻ mặt đau khổ thở dài một cái, "Tôi biết rõ cậu hâm mộ tôi, người anh em, nếu không như vậy đi, bữa khác tôi thuê vài tên lực sĩ, đánh cậu tàn phế, bảo đảm để cho cậu nằm trên giường một tháng không xuống giường được, ngày ngày không thể nhúc nhích tay chân, chỉ có thể mời người khác tới hầu hạ."

Anh nói chuyện luôn rất văn vẻ, năng lực bắt chước rất tốt, nói chuyện như nghiêm túc lại chọc cười mọi người, vốn tâm trạng của Lương Chân Chân không tốt, cũng không biết tại sao, nghe được câu "Đánh cậu tàn phế" , vẫn không nhịn được bật cười, cười xong mới phát hiện ra mình không nên cười sung sướng như vậy, lập tức nghiêm mặt lên, đặt bánh ngọt ở trên bàn, "Giai Ny, mình đi trước."

"Chân Chân, chờ mình một chút." Tiết Giai Ny cũng nhìn thấu không khí kì lạ giữa hai người, vừa đúng lúc cô muốn tìm Chân Chân trò chuyện một chút, không thể nghi ngờ tối nay là cơ hội tốt nhất.

Đằng Cận Tư vừa mới chuẩn bị đuổi theo liền bị Quan Hạo Lê kéo lại, "Ngồi xuống, tôi có chuyện muốn hỏi cậu."

"Có phải cậu kéo lầm người hay không?" Đằng Cận Tư nhếch lông mày lên liếc anh một cái.

"Tôi không phải bị bệnh mù màu, tôi vẫn phân biệt rõ đàn ông và phụ nữ, nói thử xem có chuyện gì xảy ra? Theo lý thuyết hai người nên tiến triển không tệ chứ? Đêm hôm đó ai nấy đều thấy được chị dâu nhỏ vội vã cuống cuồng đối với cậu, sao mới qua vài ngày, lại bắt đầu giận dỗi rồi hả ?" Quan Hạo Lê nhàn nhã tự đắc nằm ở trên giường, phân tích đâu vào đấy giúp bạn tốt.

"Tôi mới vừa cưỡng hôn cô ấy ở trên xe."

Quan Hạo Lê bất mãn trừng mắt liếc anh một cái, "Tôi là người mù sao? Khóe miệng cậu bị thương rõ ràng như vậy, tôi có thể đoán được, nói trọng điểm!"

Đằng Cận Tư liền nói hết chuyện đã qua một lần, sau đó, rất tự giễu cười nói: "Có phải tôi rất ngu hay không? Lại chọc giận nai con."