Bà Xã, Anh Chỉ Thương Em

Chương 17: Đương nhiên là Đằng thiếu của chúng tôi muốn...... gặp cô

Editor: ChiMy

"Lương tiểu thư, rốt cuộc cô cũng xuống." Nam Cung Thần lập tức nịnh nọt mở cửa xe, làm động tác mời.

"Sao anh biết tôi ở đây? Anh tôi đâu?" Lương Chân Chân tức giận nhíu chặt lông mày, lạ thật đang xảy ra chuyện gì?

Nam Cung Thần căn bản không để ý tới câu hỏi của cô, trực tiếp đẩy cô vào trong xe, sau đó đóng cửa, động tác liền mạch.

Lương Chân Chân không rõ ràng lắm, mẹ Diệp đã xảy ra chuyện, sao lại do Nam Cung tiên sinh tới đón cô? Cho đến khi xe chạy, cô mới phát giác có cái gì không đúng, dùng sức vặn cửa xe, lại phát hiện thế nào cũng không mở ra được.

"Mở cửa! Tôi muốn xuống xe!" Cô hậu tri hậu giác la ầm lên.

Tiểu bạch thỏ đã lừa gạt tới tay, sói xám lớn còn có thể thả cô đi sao? (⊙o⊙)


"Lương tiểu thư, cô nên ngừng lại đi, bây giờ là nửa đêm, tôi vứt cô ra cũng không an toàn! Xã hội bây giờ, du côn vô lại, cướp bóc dâm tặc rất thích loại thanh thuần nhỏ bé như cô, trước dâm sau giết. . . . . ." Nam Cung Thần vừa lái xe vừa nói sống động như thật, nhất là chữ "Giết", còn cố ý nói thật kinh khủng u ám.

Lương Chân Chân không kiềm hãm được sợ run cả người, cô biết Nam Cung Thần nói không sai, chuyện như vậy đã nghe qua rất nhiều ở trường học, trước đây không lâu, đã phát hiện được xác chết của một cô gái trần truồng gần bờ sông, rất kinh khủng.

Cho nên bình thường buổi tối họ không dám ra ngoài, nhất là rạng sáng, trời tối đen như mực.

"Anh muốn đưa tôi đi đâu?" Trong lòng Lương Chân Chân biết rõ mình bị lừa, căn bản không phải là mẹ Diệp gặp chuyện không may, đều do vừa rồi mình nhất thời ấm đầu, không gọi điện thoại xác nhận đã vội vã đi ra.

"Đương nhiên là Đằng thiếu của chúng tôi . . . . . muốn gặp cô." Nam Cung Thần mập mờ cười nói.

Đằng thiếu? Chính là người đàn ông lạnh lùng tối ngày hôm qua sao? Không phải giao dịch đã xong rồi sao? Sao anh ta lại muốn gặp mình? Vừa nghĩ tới anh ta dùng giọng nói lạnh lẽo ra lệnh cho mình cởi hết đồ biểu diễn ở trước mặt anh, cả người Lương Chân Chân liền không kiềm chế được phát run, hàm răng cắn thật chặt môi dưới, hai tay dùng sức nắm ống quần, cô không muốn gặp lại người đàn ông đáng sợ đó.


"Tôi chỉ bán một đêm." Lương Chân Chân nói rất chân thành, chẳng lẽ tối hôm qua cô chưa nói rõ sao? Hay là người đàn ông trước mắt này tìm nhầm đối tượng?

Phụt! Nam Cung Thần bị lời nói ngây thơ đáng yêu của cô chọc cho bật cười, quả nhiên quá ngây thơ rồi!

"Lương tiểu thư, cô nên cảm thấy may mắn, phụ nữ có thể được Đằng thiếu coi trọng rất hiếm có, nếu như cô thông minh, nên ngoan ngoãn lấy lòng Đằng thiếu, vậy cả đời này cô khỏi lo chuyện cơm áo nữa. Có thể từ đó về sau. . . . . . Cô sẽ có một cuộc sống như tiểu thư nhà giàu, muốn cái gì có cái đó, chẳng lẽ không tốt sao?"

"Không! Tôi không cần!" Lương Chân Chân quả quyết từ chối, hai chân không nhịn được khẽ run, cô không muốn làm tình nhân, cô tuyệt đối không muốn!

Nhớ mang máng lúc còn rất nhỏ, dường như có một giọng nữ độc ác quát ở bên tai cô: "Mẹ mày là đồ tình nhân không được người khác biết đến! Mày chỉ là đứa con hoang do ả ta sinh ra! Căn bản không xứng đáng bước chân vào cửa nhà bọn tao! Hai con tiện nhân!"

Trong lòng đau đớn, ngay cả mẹ Diệp của cô cũng chưa từng nói qua, từ nhỏ đến lớn, cô cũng không biết mình cha ruột của mình là ai.

Chỉ vì, mẹ là tình nhân được người khác bao nuôi.

Mà cô, là đứa con hoang không được thừa nhận.

---------