Ba Bé Bi Là Nam Chính "Phản Diện"

Chương 59: Sóng gió bắt đầu

Vụ án đã trôi qua mấy ngày vẫn chưa có manh mối gì, với sự xuất hiện của Trình Yến Linh làm tôi thêm lo lắng. Trình Yến Linh xuất hiện tiếp cận Diệp Gia Thành cũng có nghĩa là Cao Lực Kỳ đã bắt đầu hành động. Từ khi Trình Yến Linh xuất hiện tôi bắt đầu lo sợ vẫn vơ, Diệp Gia Thành đi đâu tôi cũng theo sát anh ấy đến nỗi nhiều lần anh ấy quay đầu nhìn tôi bằng đôi mắt quái dị.

Bọn tội phạm ngày càng bí ẩn hơn, vì thế thời gian Diệp Gia Thành triệu tập các cuộc họp thảo luận thường xuyên diễn ra. Hôm nay trong lúc đang họp thì điện thoại Diệp Gia Thành đột nhiên rung lên hai cái báo hiệu có tin nhắn đến, anh không quan tâm mà tiếp tục cuộc họp. Tôi đưa mắt nhìn chiếc điện thoại màn hình sáng trưng hoài nghi

“Bọn tội phạm khi đặt chân xuống nước Y thì hoàn toàn mất tích không thấy tâm hơi, tôi rất hoài nghi ở nước Y này chúng có căn cứ hoặc có kẻ bao che hành tung của chúng!” Giọng nói nghiêm túc, trong trẻo của sếp Diệp vang lên cắt đứt tư tưởng của tôi.

“Chính quyền nước Y sẵn sàng phối hợp với chúng ta truy lùng bọn tội phạm, điều quan trọng là hiện tại chúng ta nên bắt đầu từ đâu trong khi mọi manh mối điều đã bị cắt đứt!” Trần Ngạn Quân thâm trầm.

“Một đám người như vậy tôi không tin chúng trốn kĩ đễn nỗi không để lộ chút manh mối nào!” Mạch Chỉ Đình mỉm cười.

“Yên tâm, các cơ quan chức năng nước Y đang tiến hành điều tra, sớm muộn gì cũng sẽ có tin tức bọn chúng!” La Thúc Khiêm mở miệng, giọng nói chắc chắn.

“Cứ trở về phân tích tài liệu. Đến đây tan họp đi!” Diệp Gia Thành đứng dậy vơ lấy chiếc điện thoại trên bàn bước ra ngoài.

Tôi bỡ ngỡ nhìn theo hành động cùng bóng lưng của sếp Diệp

Phân cách tuyến...

Quán cà phê...

Trình Yến Linh diện một chiếc váy trắng trễ vai yên lặng nhìn Diệp Gia Thành phía đối diện, anh không nói gì chỉ nhẹ nhàng khoáy đều ly cà phê nóng thơm mùi sữa.

“Em hẹn anh ra có việc gì gấp à? Nếu nói về chuyện cũ thì không cần phải nói đâu!” Diệp Gia Thành đan hai tay vào nhau đặt lên bàn nhìn Trình Yến Linh với đôi mắt trong veo.

“Gia Thành, thật ra anh vẫn còn yêu em đúng không? Em cảm nhận được điều đó!” Trình Yến Linh túm lấy bàn tay Diệp Gia Thành.

“Yến Linh, em nên hiểu một điều anh là đàn ông đã lập gia đình!” Diệp Gia Thành gỡ lấy tay Trình Yến Linh ra khỏi tay mình.

“Gia Thành, anh vẫn còn yêu em. Lập gia đình thì đã sao, kết hôn rồi cũng có thể ly hôn! Chỉ cần anh ly hôn chúng ta sẽ lập tức cưới nhau!” Trình Yến Linh mím môi.

“Yến Linh, đến giờ sao em vẫn chưa chịu hiểu! Anh không còn là anh của lúc trước và em cũng không còn là em của ngày nào???” Diệp Gia Thành nheo mắt, trong đôi mắt lóe lên vẻ tinh ranh, ma mị.


“Gia Thành, rõ ràng anh còn yêu em... vợ của anh... cô ta... cô ta có bề ngoài giống với em... từ đôi mắt to tròn cho đến mái tóc dài đen mượt... dáng người mảnh khảnh.... anh dám nói anh không cưới cô ấy vì cô ấy có nét giống em đi???” Trình Yến Linh cao giọng.

“Yến Linh, anh thừa nhận Ái Thi có nét giống em ban đầu đã thu hút sự chú ý của anh, nhưng trên cõi đời này không chỉ mình cô ấy có nét giống em còn có vô số cô gái giống em hơn.... anh nói vậy em hiểu chứ? Anh cưới cô ấy không phải vì cô ấy có nét giống em!” Diệp Gia Thành trầm giọng vẻ không vui hiện lên trong đôi mắt.

“Gia Thành, anh chấp nhận gặp mặt em hết lần này đến lần khác chứng tỏ anh vẫn chưa quên được em. Anh đừng tự dối lòng mình nữa, ly hôn đi!” Trình Yến Linh nghiêm giọng, dứt khoát một lời.

“Vậy thì chúng ta đừng gặp nhau nữa là được!” Diệp Gia Thành nhanh nhẹn rút một tờ tiền mệnh giá lớn đặt lên bàn nhìn cũng không thèm nhìn Trình Yến Linh một cái rồi đứng dậy bước đi.

“Gia Thành!” Trình Yến Linh vội bật dậy đuổi theo.

“Gia Thành, em không tin tình yêu của anh dành cho em chỉ có như vậy! Anh không thể nào dễ quên như thế, Gia Thành!” Trình Yến Linh bắt lấy cánh tay Diệp Gia Thành.

“Yến Linh, chưa quên em là sự thật nhưng anh đã không còn yêu em nữa... tình cảm anh dành cho em lúc xưa không phải là yêu, em hiểu không? Anh xin lỗi, cho tới lúc anh tìm được tình yêu thật sự thì anh mới biết câu trả lời chính xác!” Diệp Gia Thành gỡ lấy bàn tay nhỏ nhắn đang cố sức nắm lấy cổ tay mình.

“Gia Thành....” Trình Yến Linh cắn môi, cô không biết nói gì hơn vì Diệp Gia Thành chưa từng nói câu ‘Anh yêu em’ cũng chưa từng thề non, hẹn biển gì với cô thì bây giờ lấy cớ gì để níu kéo anh đây.

Diệp Gia Thành bước vào xe khởi động máy chạy vút qua người Trình Yến Linh.

“Diệp Gia Thành, anh sẽ phải hối hận vì sự lựa chọn của mình. Ngoài anh ra tôi còn có ai nữa? Bạn bè không, gia đình cũng không, ngay cả tình yêu tôi mong chờ suốt 8 năm qua cũng mất... Tôi không có được anh, đừng ai hòng có được anh... anh mãi là của tôi, ngày xưa, hôm nay và mãi mãi về sau...” Trình Yến Linh nhếch môi bật cười cay đắng.

Phân cách tuyến...

Tôi đi ra đi vào trước cửa nhà nôn nóng chờ đợi Diệp Gia Thành. Căn nhà nhỏ tôi đi từ chiều đến tối không bỏ sót ngõ ngách nào. Cái tên xấu xa đó dám lén lút tôi đi hẹn hò với tình nhân cũ, chỉ cần nghỉ tới là tức muốn khóc rồi. Chờ đó đi, về rồi biết tay tôi.

Mắt thấy xe Diệp lão đại tiến vào cổng, tôi chạy nhanh vào nhà cầm cây chổi lên rình ở cửa thủ sẵn tư thế đánh lén. Một lúc sau, Diệp Gia Thành vừa mở cửa tôi đã lao vào đánh túi bụi vào mông anh.

“Ah, em là gì thế?” Diệp Gia Thành nhảy lên mấy cái né tránh cây chổi trên tay tôi. Tôi chống hông gân cổ.

“Anh dám lén lút đi hẹn hò với người yêu cũ có đúng không?”

“Làm sao em biết?” Diệp Gia Thành nhếch môi, anh đi đến sô pha ngồi xuống nới lỏng cà vạt.

“Làm sao tôi biết huhu... trực giác của phụ nữ, trực giác của người vợ cho tôi biết... Diệp Gia Thành... anh hết thương tôi rồi... có phải hồi nào giờ anh cưới tôi vì ham mê thể xác hay không? Anh thú thật đi!” Tôi mếu máo.

Động tác rút cà vạt của Diệp Gia Thành dừng lại mấy giây, anh nhìn tôi chăm chú rồi bật cười thật to:

“Ha ha ha.... anh ham mê thể xác của em à? Làm ơn đi, là ai ham mê thể xác của ai? Nói lại xem, ngày nào em nhìn thấy anh lõa thể cũng chảy máu mũi. Là ai ham mê thể xác ai mới đúng?”

“Diệp Gia Thành... anh xấu mồm lắm!” Tôi trợn mắt.

“Lô Ái Thi, bắt gian phải bắt tại giường em không biết câu tục ngữ đó à?” Diệp Gia Thành xách cặp lên phòng bỏ mặc tôi đứng yên lặng ấm ức nhìn theo. Anh lắc lắc đầu nhếch mép cười đểu giả.

“Diệp Gia Thành, nếu anh dám phản bội hôn nhân, phản bội tình yêu của tôi... tôi...” Tôi lầm bầm không biết mình phải làm gì mới đúng, lúc đó trong đầu nhảy ra lời thoại nhân vật trong phim nên hét lên:

“Diệp Gia Thành, nếu có một ngày anh dám phản bội em... không yêu em nữa... em chết cho anh coi... nếu có con anh em mang nó theo mình luôn....”

Diệp Gia Thành dừng bước ánh mắt sắc bén nhìn tôi:

“Em nói bậy bạ gì đó hả? Cấm em nói ra mấy lời như thế nữa, để anh nghe thấy em không xong đâu đấy!” Anh quay đầu bước lên lầu, tôi lè lưỡi nhìn anh rồi chạy xuống bếp.

Phân cách tuyến...

Cao Lực Kỳ nhìn Trình Yến Linh khẽ nhếch môi để lộ hàm răng trắng đều xinh đẹp, hắn ngẩng đầu nhìn lên bức tranh treo trước mặt, giọng nói hưng phấn.

“Giống bao nhiêu phần trăm?”

“Khoảng 60%” Trình Yến Linh mỉm cười.

“Vậy ngày mai tôi đi xem thử, cô cứ làm y như kế hoạch là được!”

“Dạ, ngài cứ yên tâm tôi nhất định sẽ làm được” Trình Yến Linh cười nhẹ.

Lô Ái Thi vừa bước ra khỏi Taxi ghé siêu thị mua một ít đồ thì một chiếc xe hơi màu đen cũng dừng lại trước cửa siêu thị, nếu để ý thì chiếc xe này đã theo Lô Ái Thi từ lúc cô bước ra khỏi khu quân sự. Một người đàn ông ăn mặc bảnh bao bước xuống xe, anh ta vội vàng bước vào siêu thị. Gương mặt anh tuấn của anh ta khiến các cô các chị trong siêu thị phải ngó qua mấy lần mới cam tâm. Anh ta nheo mắt tìm khắp các quầy hàng, cuối cùng tầm mắt anh ta dừng trên người cô gái đang loay hoay lấy một túi bánh trên cao ở quầy bánh kẹo.

Chết tiệt cái chiều cao khiêm tốn, nó khiến tôi không thể với tới mấy thứ để trên cao, nếu có Diệp Gia Thành ở đây thì hay biết mấy. Tôi nhón chân cố với tay lấy túi bánh Sô cô la trên kệ nhưng không tới vì nó ở chổ cao quá. Một bàn tay đưa ra chộp lấy túi bánh mà tôi định lấy, tôi quay đầu nhìn kẻ đã phỏng tay trên của mình. Là một người đàn ông, khoảng 30 đi.

“Của cô nè!” Người đàn ông mỉm cười ôn nhu đưa túi bánh cho tôi.

“Cám ơn anh nhé!” Tôi gật đầu cảm ơn không quên bồi thêm một nụ cười xã giao.

“Giống thật!” Người đàn ông nhìn tôi rồi chợt lẩm bẩm.

Tôi không hiểu gì chỉ biết chớp mắt ngạc nhiên rồi nhẹ giọng bảo “Tôi đi trước ạ, cám ơn anh!”

Anh ta vẫn không nói gì chỉ lẳng lặng nhìn tôi, tôi đi lướt qua người anh ta mà anh ta vẫn đứng yên nhìn tôi. Tôi ngạc nhiên sâu hơn sau đó vỡ lẽ.

Dù có hơi tự kĩ một chút nhưng tôi chỉ biết suy diễn như vậy mà thôi hà hà.

Phân cách tuyến....

“Thay đổi kế hoạch đi, tôi muốn cô gái đó. Chỉ cần cô gái đó thuộc về tôi thì Diệp Gia Thành là của cô rồi!” Cao Lực Kỳ nhếch mép nhìn Trình Yến Linh.

“Ngài đã gặp cô ta rồi à? Cô ta thật sự giống với người ngài yêu trước kia lắm sao?” Trình Yến Linh tò mò hỏi.

“Đừng nhiều lời với tôi, cô chỉ việc làm theo những gì tôi nói!” Cao Lực Kỳ giận dữ liếc mắt.

Phòng hội nghị...

Sau khi tan họp Diệp Gia Thành định dẫn Lô Ái Thi đi ăn thì Trình Yến Linh đột ngột gọi điện thoại đến. Trình Yến Linh nói có việc quan trọng về tung tích của đám tội phạm muốn nói cho Diệp Gia Thành biết, Diệp Gia Thành rất kinh ngạc vì sao Trình Yến Linh lại biết nhưng cô ta không nói rõ chỉ bảo anh đến gặp cô ta thì sẽ biết.

Diệp Gia Thành nhíu mài quay sang Lô Ái Thi:

“Em đói bụng lắm phải không? Anh có chuyện đột xuất không đưa em đi ăn được em gọi Ngự Trình hay Khúc Lan đi cùng được không?”

“Không chịu đâu... em muốn đi cùng anh!” Lô Ái Thi nắm lấy tay sếp Diệp.


“Ngoan... anh có việc, em lại đang đói bụng làm sao đi cùng anh được!” Diệp Gia Thành hôn nhẹ lên trán Lô Ái Thi.

“Vậy anh đi sớm về sớm đó, em ăn xong về nhà chờ anh!!!” Lô Ái Thi hôn lên má Diệp Gia Thành nũng nịu.

“Anh biết rồi!” Diệp Gia Thành mỉm cười.

Lô Ái Thi vẫy tay với Diệp Gia Thành rồi chạy đến bên cạnh Kỷ Ngự Trình cách đó không xa đang chuẩn bị bước vào xe.

“Ngự Trình.... chúng mình đi ăn đi...” Giọng nói ai đó ngọt ngào khiến Kỷ Ngự Trình rùn mình da gà rơi đầy đất.

Phân cách tuyến....

Đến điểm hẹn với Trình Yến Linh, Diệp Gia Thành tìm xung quanh nhưng không thấy cô ta đâu, anh cau mài bực bội gọi vào số Trình Yến Linh. Gọi đến lần thứ tư Trình Yến Linh mới bắt máy:

“Em đang ở đâu?”

“Ở nhà!” Trình Yến Linh cười khảy.

“Cô nói vậy là có ý gì hả?” Diệp Gia Thành tức giận gầm nhẹ.

“Em đã nói rồi, anh là của em... ngoài em ra em không cho phép anh thuộc về bất cứ ai hết!” Trình Yến Linh giọng nói ác độc, thù hận.

“Cô....” Diệp Gia Thành sửng sốt, đôi mắt lóe sáng vội chạy nhanh ra khỏi quán phóng lên xe. Anh liên tục bấm vào số của Lô Ái Thi.

“Alo, anh xong việc rồi hả?” Lô Ái Thi nhìn thấy số Diệp Gia Thành gọi tới vui mừng bắt máy.

“Em đang ở đẩu? Em nhớ cẩn thận!” Diệp Gia Thành lo lắng.

“Em đang đứng ở vệ đường chờ Ngự Trình lấy xe.... em......” Lô Ái Thi quay đầu ra sau định xem Kỷ Ngự Trình ra chưa thì một chiếc khăn bịt lấy mũi cô khiến cô không kịp trở tay vì khăn có tẩm thuốc mê cực cao.

Chiếc điện thoại trên tay rơi xuống đất, Diệp Gia Thành phát hiện có vấn đề gọi to mấy tiếng “Ái Thi, Ái Thi....” Sếp Diệp nhanh chóng tăng tốc xe, gọi điện cho Kỷ Ngự Trình:

“Alo...”

“Ngự Trình, Ái Thi gặp chuyện rồi..."