Ảo Ma Bộ Pháp

Chương 7: Đường về Đại Biệt sơn trùng trùng hiểm nguy

Khi ánh dương quang soi tỏ mọi vật. Tam Thủ Thái Tuế Tôn Bình mới đánh thức Tiểu Nhẫn dậy. Nhớ lại sự việc trong đêm, Tiểu Nhẫn hỏi :

- Tôn thúc thúc, họ đã đi cả rồi à?

Tôn Bình mỉm cười, nhìn Tiểu Nhẫn một lúc rồi đáp :

- Chúng ta đã thoát khỏi sự truy kích của họ. Mà này tiểu huynh đệ, ta không thích tiểu huynh đệ gọi ta là thúc thúc đâu nhé. Hãy gọi ta là đại ca thôi.

- Sao vậy?

- Vì xét theo bối phận, ta cũng chỉ là hàng tiểu điệt của Lã tiền bối thôi. Vã lại ta rất muốn có một đệ đệ như tiểu huynh đệ đây, vì ta từ bé đến giờ không một ai thân thích cả! Thế nào? Đồng ý không?

- Tôn đại ca! Tiểu đệ chỉ sợ quá phận thôi!

- Há há... không đâu! Không quá phận đâu! Ha ha ha... Nhẫn đệ, vậy là tiểu huynh sung sướng lắm rồi!

- Tiểu đệ xin ra mắt Tôn đại ca!

Thế là cả hai men dần theo cánh rừng, xuyên qua mà đi dần về phía bắc.

Trên đường đi, lời lẽ và hành động của Tôn bình cộng với lòng cảm phục trước đó đối với Tôn Bình đã khiến Tiểu Nhẫn hớn hở và càng lúc càng đặt nhiềm tin vào Tôn Bình hơn.

Tuy vậy, Tiểu Nhẫn vẫn nhớ lời dặn của Lã Nguyên Sinh mà nó coi như bá bá và qua thái độ của bọn Võ Đang, Thiếu Lâm là danh phận đệ tử thuộc hàng chánh phái, khiến Tiểu Nhẫn chưa thể nói rõ hết cho Tôn Bình nghe. Ngược lại, Tôn Bình hoàn toàn không căn vặn nó điều gì cả ngoài sự tìm hiểu về thân thế của Tiểu Nhẫn. Do đó, suốt chặn đường đi, cả hai đều sung sướng và càng lúc càng thân mật hơn.

Đến một ngã ba lộ, giữa sơn đạo và quan đạo, Tôn Bình dừng lại hỏi Tiểu Nhẫn :

- Nhẫn đệ, đệ định đi về đâu?

- Tiểu đệ cần phải đi Đại Biệt sơn một chuyến!

- Đại Biệt sơn? Chà, xa lắm! Làm sao đệ đi đến đó được?

- Còn đại ca! Đại ca không thể cùng đi với tiểu đệ sao?

- Ừm... thôi được, đã là huynh đệ thì... ta phải đưa đệ đệ đi vậy! Nhưng chúng ta không thể đi đến Đại Biệt sơn bằng cách này được.

- Thế phải làm sao?

- Há há há... Đã có đại ca đây, đệ đệ còn lo gì nữa?

Đoạn Tôn Bình đưa Tiểu Nhẫn theo đường quan đạo, tiến vào một tiểu trấn gần đó. Đến nơi, Tôn Bình hỏi mua một đôi ngựa. Sau khi mua ngựa, Tôn Bình không quên mua y phục và sắm sanh lương thực cho chuyến đi.

Tiểu Nhẫn ngạc nhiên hỏi :

- Đại ca làm gì mà mua lương thực nhiều thế?

- Chúng ta không thể đi theo quan đạo được. Vì e mọi người sẽ phát hiện. Do đó, phải mua lương thực vì ta phải theo sơn đạo mà đi.

Tiểu Nhẫn lại thấy lo ngại, nói :

- Thế, làm thế nào Lã bá bá có thể tìm được tiểu đệ?

- Không sao! Để đại ca tìm cách báo với Lã tiền bối sau. Mà Lã tiền bối có biết đệ đệ phải đi Đại Biệt sơn không?

- Biết, tiểu đệ có nói cho bá bá hay rồi.

Trên đường đi, mỗi người cỡi một ngựa, Tiểu Nhẫn tỏ vẻ không yên, nó hỏi :

- Đại ca, đại ca không hỏi tiểu đệ đi Đại Biệt sơn để làm gì à?

Tôn Bình lắc đầu cười, rồi đáp :

- Nếu đệ đệ muốn nói thì trước sau gì rồi đệ đệ cũng sẽ nói, đại ca hỏi làm gì? Còn nữa, dù là đi đâu, việc gì của đệ đệ cũng là việc của đại ca, đúng không?

- Đa tạ đại ca, thật sự cũng không việc gì phải giấu đại ca, nhưng có lẽ tiểu đệ cũng không biết việc đệ đến Đại Biệt sơn có ích gì hay không?

- Sao lạ vậy?

Thế là Tiểu Nhẫn lược thuật sơ qua mọi việc cho Tôn Bình biết, vì nó tin là với tâm trí, tuy còn bé nhỏ, nhưng nó có thể tin được Tôn Bình.

Càng nghe, Tôn Bình càng sửng sốt, khi nghe hiểu ra, Tôn Bình bật cười vang, và nói :

- Mừng thay! Đệ đệ thật là tốt phước, thật mừng cho Nhẫn đệ.

Lại nghe Tiểu Nhẫn nói sơ qua về ý của Hồng Nhật Tảo Kiếm Lã Nguyên Sinh không đang tâm truyền thụ tâm pháp cho Tiểu Nhẫn, Tôn Bình đắc ý, gật đầu luôn và nói :

- Lã tiền bối thật là thâm sâu, việc không thể cưỡng cầu thì Lã tiền bối không làm. Đúng thế, đệ đệ đừng buồn, ý của Lã tiền bối chỉ muốn tốt cho đệ mà thôi. Bây giờ, đại ca tặng đệ đệ một món quà gọi là lễ ra mắt nhé.

- Thế là sao, đại ca?

- Chẳng có gì đâu, đại ca hãy tạm hướng dẫn cho đệ đệ cách vận dụng chân lực để phát huy cước bộ thôi. Đây, Nhẫn đệ hãy để ý nhé!

Bởi Tiểu Nhẫn chưa từng luyện qua một nội công tâm pháp nào, do đó việc bình thường của người võ lâm như tụ khí Đan Điền, hoặc dẫn chân khí đi khắp các đại huyệt, nó hoàn toàn không biết.

Chân lực có sẵn trong người Tiểu Nhẫn đang tự do lưu chuyển khắp châu thân. Không tụ khí được thì sao có thể phát kình công địch, cũng như không có nội công tâm pháp để dẫn đạo thì cũng không thể dẫn nội kình đến nơi cần thiết hầu che đỡ các đại huyệt khi bị đối phương công kích. Đây là một mất mát lớn của Tiểu Nhẫn. Biết là thế, Tôn Bình cũng như Lã Nguyên Sinh không thể nào vì thiếu suy xét mà truyền thụ tâm pháp tần thường cho Tiểu Nhẫn.

Nói tầm thường nhưng thực chất cũng đủ để làm cho Tôn Bình cũng như Hồng Nhật Tảo Kiếm Lã Nguyên Sinh một đời lưu danh là cao thủ võ lâm vào hàng nhất nhì. Nhưng như thế là không xứng đáng với căn cơ và kỳ ngộ của Tiểu Nhẫn. Tiểu Nhẫn phải được vào tay một kỳ nhân ngoại hạng thì tương lai Tiểu Nhẫn mới sáng lạng, không uổng phí một nhân tài trăm năm mới có.

Dù vậy, Lã Nguyên sinh và Tôn Bình cũng đúng là một tôn sư khi đều nhận biết rằng, mỗi khi gặp nguy cơ, trong nội thể con người phát sinh một sức mạnh thần diệu để khiến cho người ngộ nạn có thể tránh thoát nguy cơ trong đường tơ kẻ tóc. Lợi dụng việc này, Tôn Bình hướng dẫn cho Tiểu Nhẫn cách vận dụng cũng như dẫn đạo cho nguồn chân lực dồi dào trong người xuống đến hạ bàn, khi cần thiết có thể phổ vào bộ pháp để tránh né địch, cũng như cao bay xa chạy khỏi tay đối phương.

Học được cách vận dụng chân lực, Tiểu Nhẫn mừng rỡ, ứng nghiệm ngay. Nhưng đến khi ứng nghiệm thì cách chạy của Tiểu Nhẫn không có chi khác một đứa trẻ tầm thường. Tiểu Nhẫn thấy nản lòng. Biết vậy, Tôn Bình an ủi :

- Đệ đệ đừng nản lòng, hãy nhớ kỹ khẩu quyết đến khi ngộ biến mới phát huy được, lúc đó đệ đệ sẽ thấy vững tâm. Chứ việc thoát khỏi vách núi cao ngàn trượng trước đây của đệ đệ, đó không phải là sự thực ư?

Nhắc đến điều này, Tiểu Nhẫn mới thấy an ủi được phần nào.

Thời gian thấm thoát trôi. Hết đi theo sơn đạo, lại luồn vách rừng sau.

Hết ngụ ở hang núi đến ngủ ở trên cây cao lưng chừng trời. Khỏe thì đi, mệt thì nghĩ, đói ăn khát uống. Chẳng mấy chốc, Tôn Bình và Tiểu Nhẫn lần được đến khu vực chân dãy Đại Biệt sơn.

Sừng sững xa xa là những ngọn núi nhấp nhô, chọc thẳng lên trời xanh. Quanh đây là chập chùng đồi núi.

Tôn Bình hỏi Tiểu Nhẫn :

- Đây là Đại Biệt sơn. Đệ đệ muốn đến nơi nào?


Tiểu Nhẫn hoang mang, không ngờ Đại Biệt sơn lại lớn như vậy, không biết đâu mà lần, Tiểu Nhẫn lần khần đáp :

- Không biết nữa! Tiểu đệ chỉ nghe má má nói về hai dấu chân ở đâu đây, giống như những dấu chân ở Loạn Thạch cước. Do đoán chắc có liên quan nên đệ phải đến đây một lần. Bây giờ thì... đệ cũng không biết phải tìm ở đâu!

Tôn Bình ngẫm nghĩ, như chợt nghĩ ra, Tôn Bình vỗ đùi đánh đét một cái rồi nói :

- Có thế mà cũng không biết! Được rồi, quanh đây thế nào cũng có người săn bắn, chúng ta đến hỏi họ, có cơ may tìm được.

Mừng khấp khởi, cả hai tiếp tục đi.

Càng đi sâu vào dãy núi, càng thấy cảnh tượng thêm hoang sơ, không một bóng người.

Đến một dòng suối từ trên núi chảy xuống, Tiểu Nhẫn đòi nghĩ chân.

Cột ngựa vào thân cây ven suối, Tôn Bình và Tiểu Nhẫn ngồi vào bóng mát bên bờ suối, giở lương khô ra ăn. Bỗng nghe :

- Người ở đâu lại đến chốn này? Các ngươi có biết đây là đâu không?

Ngẩng đầu nhìn lên, Tôn Bình và Tiểu Nhẫn thấy cách đấy năm trượng, phía trên thượng nguồn dòng suối, từ lúc nào đã đứng đấy ba vị cô nương. Tất cả đều mặc võ phục màu xanh, tuồi đều đều nhau, độ mười tám, đôi mươi.

Cả ba đều có gương mặt đẹp như trăng rằm. Xinh hơn cả là thiếu nữ đứng giữa, đôi môi như hoa đào đỏ thắm, tất cả đều cầm roi, ngang lưng đoản kiếm. Nhìn qua, Tôn Bình biết họ là người ở gần đây vì họ đều không tỏ vẻ mệt nhọc hay bẩn bụi đường xa. Chắc có lẽ họ đang đi tìm săn bắt thú rừng.

Tôn Bình vội vàng đứng lên, thủ lễ và nói :

- Tại hạ vô tình đến quấy nhiễu quý sơn, những mong các cô nương thứ lỗi!

Một thiếu nữ đứng phía hữu, trề môi đáp :

- Hừ, đã đến được nơi đây mà còn không biết đây là cấm địa của bảng bang à? Thế mà lại còn khua môi múa mép nữa!

Thiếu nữ đứng ở giữa ngắt lời :

- A Xuân! Mi thật quá lắm, họ không biết thì không có tội! Mi nói gì lắm thế?

Thiếu nữ được gọi là A Xuân vẫn còn hậm hực, liếc một cái nhưng không dám nói gì. Thiếu nữ đứng giữa có vẻ là chủ nhân, hướng về Tôn Bình nói :

- Xin tướng công thứ lỗi, chẳng hay tướng công tôn danh đại tánh là chi? Từ đâu đến và đến có việc gì?

Tôn Bình một lần nữa, vòng tay đáp :

- Không có chi, vì không biết nên quả thật tại hạ cũng có lỗi đường đột. Tại hạ là Tôn Bình. Còn đến đây là vì... dẫn xá đệ tìm... một vật.

- À té ra tướng công đây là Tam Thủ Thái Tuế Tôn Bình, danh rền vũ nội, thật là vinh hạnh khi được gặp Tôn tướng công ở đây. Còn đây là...

- Đây là xá đệ, Tiểu Nhẫn, đệ hãy đến ra mắt tiểu thư...

Vị tiểu thư cười tươi, lộ rõ hai núm đồng tiền trông thật rạng rỡ, tiếng ngọc lại thốt ra :

- Không dám làm bẩn tai Tôn tướng công, tôi chỉ là mạt học võ lâm, tên tuổi không dám nói ra...

Thiếu nữ tên A Xuân khi nãy như chờ được dịp để nói cho đỡ giận, vội chen lời :

- Gì mà mạt học, tiểu thư ta đây là thiên kim tiểu thư của bản bang, Tư Đồ tiểu thư đó!

Thật sự kinh ngạc, Tam Thủ Thái Tuế Tôn Bình không ngờ nơi đây lại gặp người của Tiềm Long bang nên vội chỉnh dung và nói :

- Thật là thất lễ, tại hạ không biết nơi đây là quý địa của Tiềm Long bang và cũng không ngờ lại hân hạnh gặp Tư Đồ tiểu thư ở đây.

- Không có chi, tôi đã nói, đã không biết là không có tội, huống chi nơi này cũng không được coi là vùng căn cứ của Tiềm Long bang chúng tôi. Duy bấy lâu nay vì thấy nơi này ít người lai vảng nên người của bản bang thường đến đây vui chơi săn bắn, nên vô tình A Xuân mới cho là cấm địa của bản bang. Mong Tôn tướng công đừng để tâm.

Thở phào nhẹ nhõm, Tôn Bình đáp :

- Nghe Tư Đồ tiểu thư nói, mà lòng tại hạ đây vẫn cảm thấy áy náy không yên.

- À mà khi nãy tướng công có đề cập đến một vật. Vật chi tướng công có thể nói cho tôi biết được không? Có khi tôi chỉ giúp cho tướng công.

Tôn Bình cảm thấy khó nói, quay lại Tiểu Nhẫn như có ý hỏi.

Tiểu Nhẫn từ nãy đến giờ xem xét thái độ của Tư Đồ cô nương và hai ả nọ cũng sinh lòng mến mộ, nhất là Tiểu Nhẫn rất lấy làm yêu thích vẻ yêu kiều của Tư Đồ tiểu thư nên nói :

- Tỷ tỷ, tỷ tỷ có biết ở nơi nào quanh đây có hai hoặc nhiều dấu chân người khắc sâu trên nền đá hay không?

Ồ lên một tiếng, cả tiểu thư họ Tư Đồ và hai thị tỳ ngạc nhiên đưa mắt nhìn nhau, rồi lại nhìn Tiểu Nhẫn. Qua thái độ này, Tôn Bình và Tiểu Nhẫn biết là nơi có dấu chân trên đá chắc chắn là ba chủ tớ họ đều biết. Tiểu Nhẫn hỏi dồn :

- Tư Đồ tỷ tỷ, ở nơi nào? Tỷ tỷ cho tiểu đệ biết đi!

Qua một lúc sững sờ, nghe Tiểu Nhẫn hỏi lại, Tư Đồ cô nương nói ngay :

- Sao đệ lại biết ở đây có dấu chân đó? Thật sự nơi này rất ít người biết. Do có lần bọn tỷ tỷ săn thú mà đi lạc mới vô tình thấy mà thôi.

A Xuân lại nói chen vào :

- Nói cho mi biết, mi hỏi trúng người rồi đó.

Cả Tiềm Long bang bao nhiêu người đến đây, chỉ có bọn ta là biết nơi đó mà thôi. Nói đi, vết chân đó có ý nghĩa gì? Mi tìm để làm chi? Rồi ta sẽ chỉ cho mi biết.

Thấy A Xuân càng lúc càng quá quắt, Tư Đồ tiểu thư nạt ngang :

- A Xuân! Xem chừng cái lưỡi của mi đó!

- Tiểu thư, biết đâu bọn này có ý xấu khi đến nơi đây, có khi đấy chỉ là cái cớ để họ đến đây dọ thám tình hình của bản bang.

- Không đâu! Xin A Xuân cô nương đừng nghĩ như vậy. Việc chúng tôi đến đây tìm vết chân đó là sự thực. Huống chi Tiềm Long bang bấy lâu nay tuy ít ra mặt, nhưng thế lực Tiềm Long bang không phải là nhỏ. Danh tiếng lẫy lừng của Tư Đồ bang chủ, họ Tôn này đã kính phục từ lâu, ngưỡng mộ không hết, có đâu lại dám làm chuyện châu chấu đá xe. Mong A Xuân cô nương và quý tiểu thư xét lại.

Mấy lời tán dương của Tôn Bình, tiểu thư họ Tư Đồ cảm thấy mát dạ, hơn nữa sắc diện đường đường chính chính của Tôn Bình cũng đã làm cho Tư Đồ tiểu thư thấy nao nao. Tư Đồ tiểu thư nói :

- Tôn tướng công đừng để tâm đến lời của A Xuân. Thanh danh của Tôn tướng công lâu nay tôi hằng ngưỡng mộ thì làm gì có như lời A Xuân nói bậy. Riêng vết chân đó, nếu không có người chỉ cũng không dễ gì tìm thấy. Nó nằm trên một thớt đá cao, to, kề bên nguồn suối, chỉ đứng trên cao nhìn xuống mới thấy.

Tiểu Nhẫn nghe nói đã có manh mối thì rất mừng, hỏi dồn :

- Tỷ tỷ, thế quanh chỗ dấu chân đó, tỷ tỷ thấy có gì khác lạ không?

- Khi nhìn thấy, tỷ tỷ cũng ngạc nhiên, nghĩ rằng người để lại dấu chân hẳn có ý gì, nhưng nhìn chung quanh lại không có gì lạ. Trước mặt dấu chân là một hõm núi do tảng đá có dấu chân lăn xuống mà thành. Xét trong hõm núi thì thấy chỉ là vách đá bao quanh, không một vết tích. Tìm mãi không được gì, tỷ tỷ cũng bỏ qua.

- Tư Đồ tỷ tỷ, tỷ tỷ tốt quá, tỷ tỷ có thể cho tiểu đệ biết danh tánh chăng? Đệ sẽ nguyện ghi mãi ơn này của tỷ tỷ.

- Thôi, Tôn tướng công và Nhẫn đệ đi đến đó đi, tỷ tỷ tên gọi độc một chữ ‘Sương’.

Tiểu Nhẫn nhẫm trong miệng ‘Tư Đồ Sương’ rồi nói :

- Tên của tỷ tỷ đẹp quá!

Còn Tôn Bình thủ lễ với Tư Đồ Sương cáo biệt :

- Huynh đệ tại hạ xin cáo biệt, Tư Đồ Sương cô nương, xin bảo trọng.

Lời nói vừa dứt, mọi người hầu như quyến luyến trong lúc tạm chia tay, nào ngờ, đã nghe tiếng cười vang dội :

- Ha ha ha... Muốn đi à! Đâu có dễ dàng thế! Ha ha ha...

- Ai!

Tam Thủ Thái Tuế Tôn Bình và Tư Đồ Sương ba chủ tớ đồng thét lên hỏi.

Soạt... Soạt...

Tiếng chân vang đều cả bốn phía đang tiến dần lại. Không lâu đã thấy vây quanh là những tên Mông diện hắc y, tay lăm lăm vũ khí. Vòng vây khép dần lại, chỉ còn độ ba trượng vuông, một tên Mông diện hắc y, hữu thủ dơ ra nói :

- Ta Thiết lệnh sứ, tuân lệnh Quân chủ, gửi Thiết lệnh bài đến họ Tôn và Tư Đồ cô nương, thỉnh tất cả về bản Quân chịu tội.

Nghe vậy, mọi người mới chú ý vào hữu thủ của tên nọ, thấy trong tay hắn một lệnh bài nhỏ bằng sắt đen sì. Trên mặt khắc một chữ ‘Thiết’ thật lớn, còn mặt kia không trông thấy được.

Tiểu Nhẫn thấy Thiết lệnh bài, mang máng, ngờ ngợ như là nó đã trông thấy một vật giống như thế, nhưng không biết đã thấy ở đâu, lúc nào và của ai?

Tam Thủ Thái Tuế Tôn Bình vì đã nghe Tiểu Nhẫn nói qua về vị Quân chủ thần bí và Thập nhị chuyên sứ cũng như đã biết Thần Ưng tam tú đều là Thiết lệnh sứ trong tổ chức bí mật này, nên Tôn Bình nhìn kỹ tên hắc y nọ, đoạn bật cười nói :

- Vậy ra Thiết Dực Bạt Sơn Ngũ đại thiếu chủ lại là Thiết lệnh sứ giả của vị Quân chủ nào đò nữa à?

Tên Mông diện hắc y giật bắn người lùi lại, mắt xạ hung quang. Đưa tay giật phắt khăn che mặt xuống và nói :

- Đã biết được tông tích của bản thiếu gia hà hà hà... mọi người nơi đây đừng hòng sống mà rời đi được!

Hữu thủ cho vào bọc cất Thiết lệnh bài vào người, tả thủ phất nhanh trong tiếng quát :

- Giết!

Theo tiếng quát, hàng loạt những bóng người ào ào tấn công trong tiếng thét cuồng dại vang lên :

- Giết! Giết...

Bóng kiếm, ảnh ảo, gió rít của trượng... chống lên nhoang nhoáng...

Tam Thủ Thái Tuế Tôn Bình người đúng như danh vị, tay vung ra vun vút, khi chụp, lúc gạt, lúc phát quyền, khi vung chưởng, miệng thì hối thúc :

- Nhẫn đệ, chạy đi!

Không đợi Tôn Bình nhắc, cũng không thể đứng yên đợi chết và lòng quả cảm bốc lên Tiểu Nhẫn quyết không rời bỏ Tôn Bình, người đại ca tuy mới biết nhưng đã khiến Tiểu Nhẫn thương yêu, xem như người chung huyết thống.

Tiểu Nhẫn cố dụng lực, tung đẩy trong đám người, hai chân không ngừng đi bộ. Và thật là huyền ảo cho bộ pháp và thật là kỳ tuyệt cho phép vận lực của Tôn Bình truyền dạy. Giữa đám hổn độn đầy những bóng gươm đao, không một vũ khí nào chạm được áo của Tiểu Nhẫn, ngược lại còn đâm, chém loạn vào nhau. Tiếng la í ới vang trời.

Còn Tư Đồ Sương không hổ danh là ái nữ của lão Bang chủ Tiềm Long bang và hai thị tỳ thân tín của ái nữ Bang chủ thân thủ cũng không kém. Cả ba, xa thì vung roi, đầu roi lúc điểm lúc quất, khi nhả, khi chộp, làm cho bọn hắc y nhiều tên trợn mắt, hoặc buông vũ khí nhảy lui, còn gần thì đoản kiếm trên tay tả cũng không vừa gì. Đâm, chém, xả thỏa thuê.

Bọn Mông diện hắc y ước chừng gần hai mươi tên, tưởng rằng nhờ đông sẽ dễ dàng chiếm ưu thế. Nhưng nào ngờ đến một đứa trẻ tuổi mười, mười hai cũng không bắt được. Ngược lại bên bọn chúng lớp bị thương tích do địch công kích, lớp mất mạng do loạn đả và nhau.

Hàng ngũ rối loạn trông thật nực cười.

Không làm sao được, Thiết Dực Bạt Sơn Ngũ Đảm Long định cho lệnh ngưng, thì lại nghe từ xa vẳng lại tiếng thét lớn :

- Dừng lại. Thật là xấu hổ cho quân mặt dầy.

Mọi người đều ngừng tay, dạt cả về hai phía, bên nào đứng chung về bên đó. Còn chưa yên thì tiếng chân đạp lên lá rừng vang lên dồn dập.

Và hàng loạt người xuất hiện.

Thiết Dực Bạt Sơn Ngũ Đảm Long nhìn những người mới đến, hắn rúng động cả tâm.

Hư Thông đại sư và tăng chúng Thiếu Lâm. Nhưng Hư Thông đại sư không là người đi đầu mà lại đứng chắp tay hầu phía sau một vị cao tăng lớn tuổi. Xem lại vị cao tăng đó đôi chân mày bạc rũ xuống, rõ ràng là Thoát Trần đại sư, chấp chưởng Đạt Ma đường của Thiếu Lâm tự, là huynh đệ với vị đương kim Chưởng môn phái Thiếu Lâm.

Hà Nguyên và sáu người nữa, tuổi tác ngang nhau. Tất cả tay cầm trường kiếm, đứng phía sau một đạo trưởng dáng người thật là tiên phong đạo cốt như một vị tiên trong bát tiên. Đó chính là Huyền Hạc đạo trưởng, Chưởng môn, đồng thời là sư phụ Võ Đang thất tử, trong đó có Hà Nguyên.

Tâm Như sư thái, Chưởng môn phái Nga Mi và các ni cô.

Một đại hán râu hùm hàm én, mắt tròn xoe như lục lạc, tóc để xỏa chấm vai, kình trang đường bệ, vai vác đại đao màu xám lục, lục lọi trong ký ức, Ngũ Đảm Long thấy khiếp kinh khi biết đó là Thần Đao Nhất Trụ kình Thiên Khương Hoắc. Một tay võ dũng kiên cường. Đứng đầu đám anh hùng võ lâm các tỉnh phía Bắc. Một tay không dễ gì đụng đến.

Và một số nhân vật võ lâm nữa mà Ngũ Đảm Long không dễ gì nhận biết hết trong lúc này.

Tam Thủ Thái Tuế Tôn Bình, thân phận vào hàng đệ tử, vội khom lưng cúi mình thi lễ, rồi nói :

- Bẩm các vị sư thúc, sư bá và chư vị đồng đạo võ lâm. Đến lúc này, họ Tôn có thể cả quyếr, huyết án xảy ra vào tháng trước ở Đinh gia trang là do bọn Thần Ưng tam tú và thuộc hạ Kim Ưng bang ra tay. Việc này xin để các vị sư thúc, sư bá và chư vị luận tội. Còn sự việc xảy ra hôm nay, may nhờ các vị đến kịp, họ Tôn này và các bạn hữu xin thâm tạ.

- Tôn Bình, ngươi đừng ngậm máu phun người, chứng cớ đâu mà mi bảo ta là thủ phạm trong huyết án nhà họ Đinh?

Thiết Dực Bạt Sơn Ngũ Đảm Long mất mặt chối quanh. Còn Huyền Hạc đạo trưởng tay vuốt râu ba chòm, nói nhỏ nhẹ :

- Ngũ các hạ, các hạ đừng hòng chạy tội. Hà nguyên và Hư Thông đại sư có bẩm báo rõ, mọi chứng cớ đều qui về các hạ, việc làm của các hạ, công luận của võ lâm khó mà tha thứ.

Ngũ Đảm Long khiếp sợ, đưa mắt đảo nhanh rồi vụt cho tay vào bọc, lấy ra thật nhanh, nói :

- Ta là Thiết lệnh sứ của Quân chủ, kẻ nào dám đụng đến ta?

Thoát Trần đại sư vụt mở mắt ra, luồng tinh quang chói ngời về phía Ngũ Đảm Long rồi nhắm mắt lại thốt :

- A di đà Phật, Ngũ thí chủ, buông đao đồ tể là thành Phật. Thí chủ hãy bó tay chịu trói.

Bỗng...

Vút...

Phập...

Một ngọn cờ nhỏ màu trắng bạc, cắm phập xuống giữa đương trường.

Mọi người đều thấy rõ, lá cờ ba góc bay phất phới, một mặt thêu một quần thể những ngọn núi nhấp nhô, ở giữa là một ngọn núi cao hơn, vượt hẵn lên trên các ngọn núi kia. Mặt kia thêu chữ ‘Ngân’ thật lớn, đường nét sắc sảo.

Chưa rõ ngọn cờ có ý nghĩa gì thì đã thấy ba bóng trắng hạ xuống, thân pháp thật là thần tốc. Cả ba đều vận võ phục trắng, mặt che bằng vuông lụa trắng. Cả ba ứng yên, đưa mắt nhìn không nói.

Hà Nguyên hỏi lớn :

- Kẻ nào lớn mật! Đứng trước Chưởng môn Võ Đang phái mà khiếm khuyết lễ nghi?

Một tên ngân diện bạch y cười khảy đáp :

- Chưởng môn Võ Đang phái đã làm gì được ai?

Huyền Hạc đạo trưởng thần thái không thay đổi, duy chỉ bộ râu ba chòm không gió mà lại lung lay, đạo trưởng vẫn trầm tĩnh nói :

- Hay hớm gì bọn chuột này, đến mặt mũi cũng không dám để ai nhìn thì có chi để mà nói.

Và ba tên ngân diện bạch y đồng cười to, một tên nói :

- May cho các ngươi, Quân chủ chưa có lệnh, bằng không, chúng ta sẽ cho các người nếm thử qua bản lãnh của Ngân lệnh sứ chấp chưởng Ngân lệnh bài hầu mở rộng tầm mắt.

Nói đến đây, tên này quay sang nhìn Thiết Dực Bạt Sơn và đồng bọn :

- Sao chưa cút đi, lại còn đứng đó!

Bọn người Ngũ Đảm Long ngập ngừng thốt :

- Tuân lệnh!

Định quay người đi, Ngũ Đảm Long lại nghe lệnh :

- Ngũ thiết lệnh sứ! Người đâu sao chưa còn mang đi. Tội không hoàn thành trách nhiệm, Quân chủ sẽ xử sau.

Thiết Dực Bạt Sơn Ngũ Đảm Long nghe nhắc đến Quân chủ, nỗi lo sợ chợt dâng lên làm hai chân không lạnh mà tê. Những mong bắt được người để khỏi tội chết. Như người sắp chết vớ được cọng rơm, Ngũ Đảm Long tung người về phía Tiểu Nhẫn thật nhanh, trong lúc mọi người còn đang sơ sót, đã chộp thật nhanh vào người Tiểu Nhẫn.

Hành động của Ngũ Đảm Long làm cho cục diện tĩnh lặng bỗng trở nên xáo trộn.

Tiểu Nhẫn qua trận chiến vừa rồi đã trở nên nhạy bén nên đã tránh kịp. Trong lúc đó, Tôn Bình, Tư Đồ Sương và hai thị tỳ đồng la to :

- Coi chừng!

- Nhẫn đệ!

Còn về phía các môn phái thì kẻ hô :

- Dừng tay!

Người la :

- Muốn chết!

Tất cả mọi người hiện diện tại trường đều đồng lúc động thủ.

Chưởng môn Võ Đang và Nga Mi, Thoát Trần đại sư tiến đánh ba tên ngân diện bạch y, còn kỳ dư mọi người đều công kích về phía bọn hắc y.

Đao quang, kiếm quang, bóng phất trần... tất cả đều chạm lẫn nhau khua vang. Kèm trong đó, rõ hơn cả là tiếng chưởng kình xô vào nhau nổ rền như sấm động.

Bùng... bùng...

Võ Đang chưởng môn một chưởng đụng ứng với tên ngân diện bạch y. Cả hai đồng thời thối lui, trụ bộ phát chưởng tiếp.

Thoát Trần đại sư bằng một quyền của Thiếu Lâm, sức cương mãnh của quyền đã đẩy dội tên ngân diện bạch y đối thủ. Còn Tâm Như sư thái, bóng phất trần xoay tít như thiên la địa võng chụp lấy đầu tên ngân diện bạch y còn lại.

Ngỡ đã đắc thắng thì giữa bóng phất trần, một luồng kiếm quang lóe lên. Như ánh dương quang chọc phá thẳng vào lớp sương mù. Phất trần ngưng lại, kiếm quang tắt hẳn. Nhìn lại phất trần của Tâm Như sư thái đã bị kiếm của tên ngân diện bạch y hớt đi một ít.

May nhờ nội công thâm hậu của Tâm Như sư thái truyền vào phất trần, bằng không chắc chắn phất trần của sư thái chỉ còn trơ lại cán.

Thất sắc, Tâm Như sư thái sững người nhìn đăm đăm vào tên ngân diện bạch y, như không tin kiếm thuật của hắn lại cao cường đến thế, lại như ngờ ngợ khi thấy lối sử kiếm quen mắt.

Khi hai vị Chưởng môn và Thoát Trần đại sư biết mình đã gặp phải địch thủ đáng gờm. Cả ba ngưng thần tụ khí chuẩn bị nghênh chiến thì...

- Tiểu quỷ! Một là mi theo ta về Thượng Thanh cung, hai là mất mạng!

Cả hai bên, sáu người đều để tâm lắng nghe, thì lại nghe tiếng thét :

- Nếu không trao đứa bé cho bần ni, thì Hà Nguyên ngươi mới là kẻ hết sống!

Kế đó :

- Ha ha... Cả hai vị xin trao đứa bé lại cho bản đại thiếu gia! Ha ha...

- Thuận ta thì sống, nghịch ta thì chết!

Hoảng hốt, ba tên ngân diện bạch y, hai vị Chưởng môn Võ Đang và Nga Mi cũng như Thoát Trần đại sư ngưng chiến. Đưa mắt nhìn lại, một cảnh tượng vừa ghê gớm, vừa nực cười đang diễn ra...

Nguyên, Tiểu Nhẫn sau khi tránh thoát được cái chộp của Thiết Dực Bạt Sơn Ngũ Đảm Long, vì khiếp sợ bọn hắc y nên vô tình Tiểu Nhẫn tiến gần đến Hà Nguyên, một trong Võ Đang thất tử, đang chận đánh một tên hắc y.

Chộp lấy thời cơ, Hà Nguyên lia một kiếm đánh ngã tên hắc y, xoay người đưa lưỡi kiếm kề cổ và uy hiếp Tiểu Nhẫn. Trong lúc vui mừng, Hà Nguyên nghe một bàn tay ấn nhẹ vào Bối Tâm huyệt, thì ra đó là Tâm Nguyệt sư thái, đại đồ đệ của Tâm Như sư thái.

Bị Tâm Nguyệt uy hiếp sanh mạng, Hà Nguyên bối rối, không biết đường tiến thoái thì lại nghe Ngũ Đảm Long lên tiếng cảnh báo cả hai.

Hà Nguyên đưa mắt cố nhìn ra sau thì thấy Ngũ Đảm Long đang để chưởng tâm vào hậu tâm Tâm Nguyệt sư thái.

Tuy chưa thoát khỏi hiểm nguy, nhưng Hà Nguyên tuy là danh môn đệ tử nhưng có dạ tối tăm, lấy làm hả dạ. Hắn không được thì hắn cũng không muốn một người nào trong Thất đại môn phái phổng tay trên.

Nỗi mừng thoạt có rồi thoạt mất, theo tay đao của Thần Đao Nhất Trụ Kình Thiên Khương Hoắc kề vào yết hầu của Ngũ Đảm Long. Khi thấy sự việc diễn tiến như vậy, Huyền Hạc đạo trưởng, Tâm Như sư thái, Thoát Trần đại sư cũng la to, mỗi người một câu :

- Khương đại hiệp, xin hạ thủ lưu tình!

- Sư thái, xin nương tay!

- Xin dừng tay!

Tuy la to nhưng tất cả, không một ai dám có một cử chỉ thất thố, vì bọn họ đều sợ ném chuột phải vỡ đồ.

Còn phần Tam Thủ Thái Tuế Tôn Bình và Tư Đồ Sương đều nghiến răng, mặt đầy vẻ căm tức, không ngờ hành động thấp hèn của Hà Nguyên, Tâm Nguyệt và nhất là Khương Hoắc, một đại hiệp được các anh hùng võ lâm ở các tỉnh phía Bắc ca ngợi ở đức độ và hành động quang minh chính đại. Dù căm tức cũng không làm được gì, Tư Đồ Sương và Tôn Bình như hóa đá...

Bọn hắc y nhận được thủ hiệu của Ngân lệnh sứ, từng bước từng tên tiến dần len tạo thế vây kín quanh Khương Hoắc.

Thần đao của Khương Hoắc khẽ lay động, ông quát lớn :

- Bọn các ngươi không kể gì đến mạng của ngũ đại thiếu gia các ngươi à?

Một trong ba tên ngân diện bạch y cười lớn nói :

- Khương đại hiệp, nếu Khương đại hiệp không cần đến thằng bé con thì xin cứ xuống tay.

Nghe hắn nói, mọi người giật mình nhìn nhau. Qua đó đủ biết là các nhân vật võ lâm các phái hôm nay có mặt đều chỉ có mục đích duy nhất đó là Tiểu Nhẫn, hay nói cho đúng thì mục đích đó là bí ẩn ở gò Loạn Thạch tàng ẩn cả trăm năm.


Ngao ngán cho thái độ trước đây của Hà Nguyên và Hư Thông đại sư.

Tôn Bình và và Tiểu Nhẫn bây giờ mới thấy ngao ngán hơn cho hành động của các đại môn phái trước nay vẫn cho mình là chính phái.

Tuy vậy, Tôn Bình do lịch duyệt hơn, cũng thầm nhận xét tốt cho Côn Luân, Thanh Thành, Hoa Sơn vì hiện nay bọn họ đều không có mặt.

Đang lúc mọi người tại đương trường chưa biết phải làm sao thì một cơn gió từ đâu ập đến, luồng gió quái lạ xuất hiện cuốn tung bụi mịt mù. Đến khi luồng gió đi qua thì hỡi ôi!...

Tiểu Nhẫn đang ở trong tay một trang hiệp khách mặt mũi thanh tú, vận võ phục màu tía, tóc búi gọn vấn bằng vải mụa cùng màu tía, nhìn khuôn mặt của chàng, mọi người đều phát sinh hảo cảm.

Mãi ngắm nhìn chàng thanh niên, mọi người như quên vì sao Tiểu Nhẫn lọt vào tay chàng trai nọ, đến khi nghe tiếng rên đau của Hà Nguyên thì tất cả đều hiểu. Té ra luồng gió là do Tử y công tử tạo ra khi bắn thân mình vào giữa đấu trường. Đoạt Tiểu Nhẫn, chấn gãy tay cầm kiếm của Hà Nguyên, phát chưởng đẩy ngọn Thần đao của Khương Hoắc. Tất cả các động tác đều nhanh như chớp, người thường khó nhận ra.

Còn Ngũ Đảm Long sau khi được Tử y công tử đẩy ngọn đại đao của Khương Hoắc ra, nhả nội kình, theo chưởng tâm đánh vào người Tâm Nguyệt sư thái, trong lúc luồng gió lạ xuất hiện, sư thái đã kịp đề phòng và khi nghe tiếng động do tay của Hà Nguyên bị chấn gãy gây ra, sư thái đã rụt tay lại, đồng lúc xoay người về sau mong thoát khỏi tay chưởng của Ngũ Đảm Long đang án sau lưng.

Thật là may, đúng lúc đó nội kình từ chưởng tâm của Ngũ Đảm Long đã phát, sư thái vội hai tay hợp lại, rồi lại phân khai, lấy nhu kình, nội gia chưởng lực của Nga Mi hóa giải cưong kình mãnh liệt của Ngũ Đảm Long.

Thế là xong, Tâm Nguyệt sư thái lùi lại đứng gần với Tâm Như sư thái, còn Ngũ Đảm Long sau khi phát chưởng cũng vội vàng tung người ra xa thoát khỏi đao quang của Khương Hoắc vừa bị Tử y công tử đẩy ra, được Khương Hoắc nương đà xoay lưỡi đao bằng một chiêu ‘Nhất Lưỡng Thôi Giang’ vào người của Ngũ Đảm Long.

Lúc này Tôn Bình như cởi bỏ được gánh nặng, tiến đến Tử y công tử vừa bái chào vừa nói :

- Đa tạ công tử đã tiếp tay

Rồi lại nói với Tiểu Nhẫn :

- Nhẫn đệ có sao không?

Tiểu Nhẫn đáp :

- Không sao, chỉ một phen kinh hãi mà thôi.

Nói xong, Tiểu Nhẫn vung người định rời khỏi Tử y công tử để đến với Tôn Bình. Nhưng dù vùng vẫy thế nào thì Tiểu Nhẫn cũng không bước đi được. Cả sợ, Tiểu Nhẫn nhìn Tử y công tử và hỏi :

- Công tử, sao lại...

Tử y công tử cười lớn, che mất câu hỏi của Tiểu Nhẫn, xong tràng cười, Tử y công tử nói :

- Sao? Tiểu tử không nhận được ta à? Lần trước ta đã nói cho mi biết mi sẽ chết vì tay ai! Còn nhớ không?

Mặt Tiểu Nhẫn xám ngoét lại lắp bắp :

- Thập... nhị... chuyên... sứ...!

- Tiểu tử có trí nhớ tốt lắm! Yên tâm! Quân chủ có lệnh đòi mi! Mi chưa chết được đâu!

Quay sang bọn ngân diện và hắc y, Tử y công tử nói :

- Quân chủ có lệnh, tất cả về vị trí, sẽ có lệnh sau!

Rồi lại quay về phía quần hùng đang đứng, Tử y công tử lại nói :

- Bổn Chuyên sứ thừa lệnh dụ của Quân chủ, không truy cứu việc ngày hôm nay với Võ Đang, Thiếu Lâm, Nga Mi và các nhân vật võ lâm.

Hướng về Tôn Bình và Tư Đồ Sương nói tiếp :

- Kể cả Tiềm Long bang và Không Động phái cũng vậy. Bổn Chuyên sứ xin cáo biệt!

Bằng một động tác nhẹ nhàng, thân pháp linh hoạt, Tử y công tử cắp Tiểu Nhẫn vút người lên không ước khoảng ba trượng, rồi lại đảo người ra xa hướng về đầu nguồn suối trên ngọn Đại Biệt sơn mà đi...

Sau hai lượt hạ mình thì trước mặt của Tử y công tử xuất hiện một nhân vật kỳ dị. Râu tóc bờm xờm, áo quần đã cũ lại bẩn, tướng đi khập khiểng như một người say. Vừa đi, tay vừa đút một cẳng gà vào miệng nhai nhóp nhép, còn một tay thì chỉ ngay vào Tử y công tử. Miệng vừa nhai vừa lầu bầu nói :

- Tên Chuyên sứ bẩn thỉu kia, lại đây rót rượu cho lão gia nào!

Dở khóc dở cười, Tử y công tử không biết đấy là ai, lạng người về hướng khác định đi tiếp...

- Này, lão gia kêu mi rót rượu cho lão gia đấy là mi tốt số lắm đấy nhé!

Thì ra lão già nọ tuy bộ dạng thì chậm nhưng không biết bằng cách nào đã đến ngay sau lưng Tử y công tử, chợp lấy áo của y mà kéo ngược lại.

Lần này đến lượt Tử y công tử, dù cố gắng đến mấy cũng không thoát được lão già. Tức giận Tử y công tử phóng một cước về sau, nhằm ngay Đan Điền của lão già mà đá vào, vừa quát :

- Lão già say muốn chết!

Quát chưa dứt tiếng thì đã bị lão già say đưa tay hất nhẹ ngọn cước, mất thằng bằng, Tử y công tử cố gượng thì lại bị lão già say phất tay áo vào mặt. Tuy áo bằng vải thô, không cứng, nhưng khi đập vào mặt, Tử y công tử nghe như một cách quạt bằng sắt đánh vào, rát bỏng cả khuôn mặt.

Hắn vội buông Tiểu Nhẫn ra, hai tay bưng lấy mặt, oắn người một cái đứng lên. Khi đã đứng vững, hai tay của Tử y công tử nhanh như thoi đưa liên tiếp phóng chưởng vào người lão già say. Hai chân di động không ngớt, đạp theo Thất Tinh bộ pháp vây kín lão già say vào giữa chưởng phong.

Lão già say như cách bướm chập chờn trong gió, đảo qua đảo lại, lão không ngớt cười vang, lại còn nói ra vẻ châm chích :

- Mát quá! Mát quá! Tên Chuyên sứ này khá thật, biết lão gia đang nóng trong người lại quạt mát cho lão gia.

Tiểu Nhẫn lúc này đứng gần đó trố mắt nhìn một cuộc đấu kỳ lạ. Nó đã biết võ công của tên Chuyên sứ cao thâm, có thể nói võ công của tên Chuyên sứ còn hơn các vị Chưởng môn các phái qua sự việc vừa rồi, lại bị một lão già say ở đâu không biết lại đùa bỡn như một đứa trẻ. Nó cảm thấy phấn chấn nên quên cả toát thân, cứ mãi đứng nhìn.

Còn lão già say, tuy có ý đùa giỡn với tên nọ, vẫn không quên lưu tâm đến lộ số võ học của hắn, nhìn ra ngoài, thấy Tiểu Nhẫn còn đứng đó, lão la chí chóe :

- Thằng nhỏ kia, không biết chạy đi sao? Lão già e không còn sức để mà đùa với tên Chuyên sứ này.

Sực tỉnh, Tiểu Nhẫn băng mình thoát đi, vẫn không quên tạ ơn lão già say. Trong lúc ngoái lại nói lời cám ơn lão già say thì Tiểu Nhẫn thấy quần hùng kế đến lại có bọn hắc y đang vây đánh chạy tới. Không còn để ý gì nữa, Tiểu Nhẫn cứ băng mình chạy chết, đạp cả lên gai góc, vượt lên các gò đá mà lao đi.

Tử y công tử thấy mọi người đã chạy đến, tất cả đều cố tranh đường mà đuổi theo Tiểu Nhẫn, hắn cũng vội vàng tung ra một chưởng bỏ ngang cuộc chiến, phi thân bay người vượt lên trên đầu mọi người mà chạy theo Tiểu Nhẫn.

Lão già say đó chớp động thân hình theo sau, miệng vẫn cứ la oai oái :

- Này! Đi đâu! Sao không quạt hầu lão gia một lúc nữa?

Vừa tức vì chưa đuổi kịp Tiểu Nhẫn, vừa giận vì lão già say cứ mãi quấn lấy chân, Tử y công tử hất ngược tay ra sau, đề thêm chân lực, người như mũi tên rời khỏi trường cung, bay như chớp về phía Tiểu Nhẫn. Đã nghe lão già say chạy theo sau vẫn cứ la :

- Ối chà! Chó cắn bậy! Chó khùng cắn bậy!

Lúc này Tiểu Nhẫn đang áp dụng phương pháp vận khí, đưa khí lực vào song cước, phóng mình chạy đi. Nhưng đó chỉ là phương pháp để Tiểu Nhẫn trong người sẵn có cả trăm năm công lực chạy mà không thấy mệt. Còn nói về cước bộ thì làm sao so được với người đã luyện tập võ công hẳn hoi, biết phép đề khí khinh thân, nhất là những kẻ đang truy đuổi đều là những nhân vật võ lâm vào hàng cao thủ đệ nhất lưu.

Do đó, chỉ mấy cái tung mình trước sau, Tử y công tử, Chưởng môn các phái và Thoát Trần đại sư đã chận trước mặt Tiểu Nhẫn. Còn ba tên ngân diện bạch y đang chỉ huy bọn thuộc hạ chận số quần hùng còn lại, không cho đuổi theo.

Đến lúc này, một lần nữa, bộ pháp kỳ ảo của Tiểu Nhẫn khám phá được ở gò Loạn Thạch đã giúp nhiều cho Tiểu Nhẫn. Hết né Đông lại tránh Tây. Hết tiến Nam lại lui Bắc. Cứ thế mà di động, toàn bộ bốn người cao thủ tuyệt đỉnh như chơi trò cút bắt với Tiểu Nhẫn.

Hơi thở họ càng lúc càng trở nên nặng nề, phần Tiểu Nhẫn, với chân khí sẵn có, di động mãi không ngừng, tánh trẻ con lại nổi lên, Tiểu Nhẫn cười như nắc nẻ, lâu lâu lại nói châm vào :

- Ta ở đây mà!

- Hụt rồi!

- Lại đoán sai nữa!

Quần thảo một lúc, Tiểu Nhẫn đưa mắt nhìn quanh đã thấy xa xa trên đầu nguồn suối, Tôn Bình đứng sẵn đó đưa tay ngoắc ngoắc. Hiểu ý, Tiểu Nhẫn vụt thoát ra rồi chạy như bay về phía Tôn Bình.

Nguyên Tôn Bình và Tư Đồ Sương cùng hai thị tỳ thấy bọn ngân diện bạch y và hắc y ngăn lối không cho quần hùng vượt qua. Mọi người đang xô xát, đánh nhau bươu đầu vỡ trán để tranh đường, thì Tư Đồ Sương và hai thị tỳ ra dấu cho Tôn Bình tránh theo lối khác mà đi. Vì Tư Đồ Sương và bang chúng Tiềm Long bang thường đến nơi đây săn bắn nên đường đi lối lại rất thông tỏ. Chẳng mấy chốc, Tôn Bình và chủ tớ ba người Tư người đã vượt lên trên, đến đầu nguồn suối.

Cả mừng, Tôn Bình không dám lên tiếng gọi Tiểu Nhẫn sợ làm kinh động bọn người dưới kia, chỉ cố đưa tay ngoắc mong cho Tiểu Nhẫn nhìn thấy. Và kìa Tiểu Nhẫn đã hiểu ý, nó cố chạy đến chỗ Tôn Bình.

Không kịp chờ Tiểu Nhẫn, Tôn Bình, Tư Đồ Sương và hai thị tỳ đã len lỏi trong kẻ đá mà vượt lên, Tiểu Nhẫn nhìn rõ hướng mọi người đi, nó cố nhận định và đuổi theo.

Còn phần Tử y công tử và ba nhân vật đại diện ba phái, chỉ biết đứng thở hồng hộc và nhìn theo. Họ không còn khí lực đâu mà chạy theo được nữa.