Anh Phát Bệnh Rồi... Em Đến Đây!

Chương 87: Tô Đường giao chiến

Trải qua mấy ngày, chiến lược ‘Bất chiến nhi khuất nhân’ của Đường Tố được tiến hành rất thuận lợi. Ý tứ của anh mọi người trong Cục cảnh sát đều hiểu, dàn cán bộ cấp cao cũng đối xử khác với Hứa Luật.

Thế nhưng, người mà anh quan tâm nhất là tên họ Tô kìa thì án binh bất động, dĩ nhiên Đường nhị thiếu vẫn tuân thủ nguyên tắc ‘Địch không đụng ta, ta không chạm địch’.

Đang yên đang lành hôm nay Tô Tử Khiêm đột nhiên hẹn bạn gái của anh lên lầu thượng, hơn nữa còn nói ra chuyện này …

Bây giờ địch đã ra tay, Đường nhị thiếu bấn loạn.

Trong lúc tâm trí bất định, liền động đến một chuyện: Làm lộ hành tung, phá hủy giao ước.

“Đường Tố! Tại sao anh nghe trộm bọn em nói chuyện”, giọng Hứa Luật lạnh lùng khiến Đường Tố ý thức được chuyện này vô cùng nghiêm trọng.

“Anh đã quên giao ước của chúng ta rồi ư?”, Hứa Luật trầm giọng, nhắc lại giao ước giữa hai người, lên án anh không giữ chữ tín.

Khuôn mặt anh tuấn của Đường Tố bất động, không dám lên tiếng.

Đúng! Anh biết anh vi phạm giao ước. Sự tin tưởng của cô với anh sẽ giảm sút nhưng thật sự anh không cảm thấy hối hận khi làm chuyện này.

Thật ra Hứa Luật cũng không giận lắm, nhưng vẫn cảm thấy phiền lòng. Cô không muốn công khai mối quan hệ của bọn họ quá sớm, chủ yếu là do quan niệm của Đường Tố về phương diện tình cảm. Người khác có thể không biết nhưng ở chung với anh mấy tháng cô là người hiểu nhất. Người đàn ông này không hề có chút cảm xúc với tình cảm bình thường của nhân loại. Ấn tượng sâu đậm nhất với cô là có một lần khi cô coi một bộ phim tình cảm, trong phim nam chính vì cứu nữ chính mà tính mạng ngàn cân treo sợi tóc, rõ ràng là một tình tiết cực kỳ cảm động, thế mà qua miệng anh đều hoàn toàn thay đổi.

“Biết không thể làm mà vẫn cố chấp tức là không biết lượng sức! Quá ngu ngốc, mấy người kia còn khen hắn là dũng cảm, não dùng để trang trí à!”

Đối với hành vi gào thét của nữ chính, anh cảm thấy khó hiểu, đành hỏi cô: “Tại sao cô ta lại khóc?”

“Bởi vì bạn trai cô ta hiện tại đang rất nguy hiểm, có thể chết bất cứ lúc nào!”, Hứa Luật giải thích cho anh.

Vậy mà anh mang vẻ mặt không quan tâm: “Không phải tìm được người khác ư. Khóc lóc không phải là cách chữa trị tốt nhất! Tôi thật không hiểu vì sao người ta lại có thể đóng mấy bộ phim ngu xuẩn này, lại càng không hiểu nổi tại sao cô vẫn ngồi đó coi?”

Ánh mắt anh khi ấy chứa đầy sự kinh ngạc như trông thấy sinh vật ngoài trái đất.

Hứa Luật không thèm chấp, hai người không cùng đẳng cấp khó nói chuyện.

Nhìn đi! Đó mới là Đường Tố!

Bây giờ Đường Tố lại bám rịt cô nói chuyện yêu đương?

Đêm hôm qua Hứa Luật kể việc này cho Cố Sênh, dĩ nhiên cô bỏ qua vụ ‘Thí nghiệm hôn môi’, dù gì phương pháp kiểm nghiệm của Đường nhị thiếu quả thật không thể tưởng tượng nổi.

Phản ứng đầu tiên của Cố Sênh: “Bà bạn! Bà lừa tôi à? Ha ha ha!”

Nhìn đi! Ngay cả Cố Sênh còn không tin được!

“Đừng nói là cậu, ngay cả bản thân tớ còn không tin nữa đây!”, Hứa Luật quýnh quýnh quáng quáng.

“Đùa à?”, Cố Sênh la lớn, “Tiểu Hứa, cậu được lắm, đại thần bây giờ cũng đều biến thành thần tử dưới quần cậu. Ha ha ha ….”

Hứa Luật cắt ngang lời trêu chọc của bạn: “Còn cười được, tớ rầu chết mất!”

Cố Sênh nghe giọng Hứa Luật chất chứa đầy phiền muộn liền nhanh chóng thu hồi vẻ mặt tươi cười: “Tớ hỏi cậu một câu thôi: Cậu đối với anh ấy thế nào?”

“Tớ …?”

Tình yêu là vậy, người trong cuộc thì mơ mơ hồ hồ, kẻ ngoài cuộc thì rõ rõ ràng ràng. Nếu như cô có thể hiểu được mình đang nghĩ gì, thì đâu cảm thấy bận lòng đến thế.

“Cậu đúng là ngốc!”, Cố Sênh đầu dây bên kia mắng một tiếng, “Biết ngay là cậu không trả lời được nhưng tớ trông thấy rất rõ ràng. Giáo sư Đường đối với cậu mà nói không đơn giản chỉ là người bạn cùng phòng đúng không?”, Cố Sênh đảo mắt: “Cậu lúc nào cũng vậy, thói quen nghề nghiệp ảnh hưởng nên lúc nào cũng cẩn thận thái quá. Đời người đôi khi cũng cần có một chút mạo hiểm, nếu không phải vậy, khi mọi việc được giải quyết ổn thỏa thì biết gì là sung sướng tột đỉnh chứ!”

Cố Sênh vốn dĩ rất coi trọng tình cảm của Tô Tử Khiêm và Hứa Luật, thế nhưng càng về sau cô càng phát hiện hai người này trước sau cứ dậm chân tại chỗ, bạn bè không phải bạn bè, tình yêu cũng chẳng phải tình yêu, nguyên nhân mấu chốt do bởi tính cách của hai người gây ra.

Tình cảm của hai người là thanh mai trúc mã, đối với hai người đây là tình cảm rất đặc biệt, chỉ lo phạm sai lầm sẽ phá vỡ mối quan hệ hơn hai mươi năm của bọn họ.

Tình cảm hai mươi mấy năm là một trong những nền tảng vững chắc nhất cho tình yêu của họ, nhưng nếu không cẩn thận nó lại biến thành hố sâu không đáy.

Nửa đường xuất hiện một tên Đường Giảo Kim, với Cố Sênh đây chính là một bước ngoặt. Mấy tháng ở thành phố Tân, mỗi lần gặp mặt Hứa Luật đều nghe cô kể về chuyện của Đường Tố.

Điều này nói lên điều gì?

Nó chỉ rõ Hứa Luật rất quan tâm đến Đường Tố, hơn nữa sau khi về thành phố Giang, Hứa Luật lại càng nhớ những chuyện về Đường Tố … Sự quan tâm này không đơn giản là tình cảm bạn bè, chỉ là bản thân Hứa Luật chưa ngộ ra mà thôi.

“Đường Tố không phải thần tượng của cậu ư, vừa cao to vừa đẹp trai như vậy. Hơn nữa cậu cũng đâu ghét anh ấy?”, Cố Sênh lên tiếng, “Nói anh ấy không hiểu chuyện tình yêu, xét khía cạnh nào đó không phải là chuyện xấu.”

Hứa Luật: “Hả? Là sao?”

“Khà khà khà ---“, Cố Sênh nở nụ cười gian mãnh, “Thời nay không phải đang thịnh hạnh vụ ‘bao nuôi’ ư … hoặc là có thể nói … ‘nuôi dạy’?”

Vừa dứt lời, trong chớp mắt Hứa Luật hiểu ngay ra: “Ý cậu là _ _ _”

“Không sai!”, Cố Sênh vỗ tay cái độp.

Tối hôm đó, hai người bạn gái trò chuyện say sưa qua điện thoại, cuối cùng đi đến Hứa Luật: Mối quan hệ giữa Hứa Luật và Đường Tố có khả năng phát triển. Đồng thời hi vọng càng ngày càng phát triển, cố gắng đào tạo Đường Tố trong nhà là ‘người đàn ông chăm ngoan’, ra đường xứng danh một người bạn trai của thời đại mới.

Nói đơn giản chính là: Phải huấn luyện.

Có điều … Nói thì dễ, làm mới khó!

Đường Tố là ai cơ chứ?

Là một người có siêu năng lực cùng với khả năng IQ cao ngất ngưởng, là một thiên tài trong mọi lĩnh vực.

Tuy nhiên bây giờ cơ hội đến rồi, Hứa Luật cười gian xảo, âm thầm tính toán trong đầu. Dự định mượn cơ hội này ‘gõ đầu’ tên đàn ông kiêu căng tự phụ này. Trong lòng cô suy nghĩ lớn lớn bé bé gì cũng bị anh nhìn thấu. May là những chuyện anh am hiểu không bao gồm chuyện tình cảm, điều này cho thấy Hứa Luật dễ dàng củng cố địa vị trở thành ‘sếp’, còn gì phấn khích hơn cụm từ ‘Dạy dỗ Đường Tố hoặc là Lãnh đạo Đường Tố’ cô chứ?

Khụ khụ khụ!

*

Nếu như là Đường Tố của ngày thường, anh nhất định sẽ phát hiện ra điểm quái dị cho dù là nhỏ nhặt nhất.

Thế nhưng, anh không phát hiện được.

Anh bây giờ như một đứa trẻ biết mình đã làm sai nhưng không dám nhận, đôi môi kéo thành đường thẳng, mắt không dám nhìn Hứa Luật, bởi anh biết, nhất định trong đôi mắt đen láy kia ẩn chứa sự tức giận, hơn nữa nguyên nhân là do anh. Thật khiến người ta sầu não!!!

Tô Tử Khiêm quan sát hai người bọn họ mấy lần, ánh mắt phảng phất chút thất vọng. Lời Đường Tố vừa nói Hứa Luật không phản bác. Cuối cùng … lựa chọn cho qua.

Nói không khó chịu là giả …

Tuy nhiên …

“Giáo sư Đường!”, gương mặt anh tuấn của Tô Tử Khiêm khẽ mỉm cười nhìn về phía Đường Tố: “Làm sao Tiểu Luật lại không đề cập chuyện này với tôi chứ!”

Tiểu Luật.

Không gọi Hứa Luật là đã thành công khiến gương mặt của Đường Tố ngay lập tức xạm lại. Đường Tố bất giác nhớ lại hình như Hứa Luật cũng gọi là ‘Tử Khiêm’ chứ không phải Tô Tử Khiêm, còn anh thì kêu đầy đủ cả tên lẫn họ ‘Đường Tố’!

Hừm!

Chuyện xưng hô nhất định phải bàn bạc lại!

Tim Hứa Luật đập nhanh một nhịp.

Tô Tử Khiêm đột nhiên xen ngang khiến Hứa Luật vô cùng bất ngờ … đặc biệt là những từ sau.

Tình cảm đối với Tô Tử Khiêm bây giờ cô đã có thể buông xuống, coi nhau như anh em nên khi anh ta thổ lộ những lời này cô chỉ cảm thấy choáng váng chứ không hề có ý nghĩ nào khác. Cô nghĩ bản thân có thể buông tay nhanh như vậy phần lớn là do tình cảm thật sự với Tô Tử Khiêm chỉ là tình thân, chưa bước đến cung bậc gọi là tình yêu; thêm vào đó thời gian cô ở thành phố Tân mấy tháng, có Đường Tố làm bạn khiến cô dần quên thứ tình cảm kia.

Tô Tử Khiêm không nhìn Hứa Luật mà hướng về Đường Tố ung dung lên tiếng: “Tôi coi Tiểu Luật như em gái, do vậy không phải tùy tiện một người nào đó cũng có thể làm bạn trai của em ấy!”

Tử Khiêm …

Hứa Luật nhìn anh ta, trong lòng dâng lên cảm xúc ấm áp.

Đường Tố nhếch mày, tự tin đáp trả Tô Tử Khiêm: “Bất luận từ phương diện nào mà nói, tôi không bao giờ thuộc vào phạm trù ‘Tùy tùy tiện tiện’, điểm này ắt hẳn Cảnh sát Tô là người hiểu rất rõ!” Nói cách khác, không ai có thể thích hợp làm bạn trai Hứa Luật hơn anh.

Tô Tử Khiêm nở nụ cười: “Dĩ nhiên, giáo sư Đường thông minh hơn người, năng lực ra sao … tôi rõ mồn một. Chỉ là … Từ trước đến nay tôi chỉ nghe nói Giáo sư Đường là người quen ‘Độc lai độc vãng, tôi sợ giáo sư Đường không biết cách làm bạn trai của người ta mà thôi!”

“Cảnh sát Tô cứ yên tâm!”, Đường Tố híp mắt, “Đến một ngày nào đó, tôi sẽ khiến tất cả mọi người biết Không có một ai thích hợp làm bạn trai của Hứa Luật hơn tôi. Không một ai, bao gồm cả anh!”

Đừng tưởng rằng tôi không nhìn ra ý đồ của anh với Hứa Luật.

Đường Tố không hề che giấu ý nghĩ đối địch với Tô Tử Khiêm.

Đây chính là Đường Tố, mặt ngoài lạnh lùng, vô dục vô cầu nhưng trong máu huyết trời sinh bá đạo, ngang tàng, nếu không phải do Hứa Luật yêu cầu, anh sẽ chẳng bao giờ chọn ‘Kế vu hồi’*.

Bây giờ lời đã nói … vậy chẳng cần thu lại làm gì.

Trong nháy mắt, câu nói của Đường Tố trở thành một lời khẳng định chủ quyền khiến Tô Tử Khiêm chấn động. Thế nhưng đây là Tô Tử Khiêm, anh ta nhanh chóng phục hồi tâm trạng, không lo sợ sự uy hiếp của Đường Tố, anh ta nở nụ cười: “Thật ư? Vậy tôi chống mắt lên coi! À … nhắc giáo sư Đường một câu, cô gái trước mắt anh đây không thiếu người đeo đuổi, hi vọng giáo sư Đường giữ vững được phong độ, đừng lơi lỏng!”, rồi bước ngang qua Đường Tố, trầm giọng: “Bởi vì trên thế giới này chắc chắn có ít nhất một người chờ đến ngày hai người nói lời chia tay …”

Đường Tố trầm giọng: “Sẽ không có ngày ấy!”

“À!”, Tô Tử Khiêm khẽ nở nụ cười: “Thế sự khó lường thưa giáo sư Đường!”, rồi sau đó anh ta phất phất tay, không ngoảnh đầu lại: “Trời có lúc mưa to gió lớn, đừng để quá lâu!”

~~~~~~~~~~~~~

*Kế vu hồi:

1. Thuật Vu hồi hay được áp dụng trong nghệ thuật quân sự. Theo âm Hán- việt thì Vu có nghĩa là đi, Hồi có nghĩa là về. Thuật Vu hồi để chỉ một cách đánh Vòng lại (sau lưng hoặc trước mặt), Công và Thủ thì dùng Vu hồi đều được, thuật này phụ thuộc vào địa hình. Nếu dùng để tiến công thì Thuật (thế) Gọng kìm là một trong những cách chiến đấu phổ biến!

2. Trong giao tế là đi vòng đạt đến mục đích, nói cách khác là không đi đường thẳng mà đi đường vòng.

Có nhiều điều không thể nói thẳng, chỉ có thể nói vòng vèo. Có một số người khó tiếp cận thì không thể không gặp núi mở đường, gặp sông bắc cầu. Không rõ trong hồ lô người ta có món gì thì phải ném đá thăm dò, mò ra chân tướng. Có lúc để giảm bớt ý định của đối phương, khiến họ lơ là mất cảnh giác, ta phải đi đường vòng, thậm chí dùng chiến thuật vu hồi "chỉ Trương Tam nói Lão Tứ" Trong cuộc sống không ít người "thẳng ruột ngựa", cứng nhắc trong xử thế, dù có đổ tường cũng không thèm quay đầu lại, mười trâu cũng không lôi lại được. Đối với những người này phải biết thuật vu hồi, động não tìm lối đi quanh co để khắc phục. Nói một câu: Quanh co mấy vòng nhất định đạt được lợi ích thực tế lớn nhất trong quan hệ người với người.