Anh Mãi Yêu Em (Forever My Love)

Chương 12

" ^ "

Rosalie đồng thời mở ra cánh cửa sổ của căn phòng tiếp khách riêng và tự quạt cho mình, má nàng đỏ lên vì kích động. “Thưa ngài, nó quá kín và quá tối ở mọi nơi tại Brington – sao không ai để ánh sáng vào đây?”

“Sẽ làm đồ đạc phai đi.” Mira ngồi vào chiếc ghế, duyên dáng hít vào cơn gió mát đáng thương tràn vào căn phòng.

“Mireille, trông em quá nhợt –“

“Em bị ốm.”

“Em nên cảm thấy thư thái và tự hào về chính mình-“

“Tự hào ư?” Giọng Mira lạc đi với sự kết hợp của tiếng cười và tuyệt vọng. Nàng đưa tay lên trán và nhắm mắt lại thể hiện sự bất lực. “Em đang nóng lên vì khổ sở đây. Em biết em đã làm đúng… em dùng đầu mình, đưa ra quyết định đúng đắn… nhưng trái tim em cứ nói “Hãy nhìn lại xem mày là ai – sao mày có thể từ chối lời gợi ý đó? Mày nên cảm ơn chúa vì tình cảm của chàng, và rồi chấp nhận lời cầu hôn của ngài Falkner ngay lập tức.” Nhưng em biết em không đủ tốt với chàng, và khi chàng nhận ra điều đó, chàng sẽ -“

“Mireille, dừng lại.” Rosalie dừng việc quạt lại và nhìn nàng thật gần. “Tất nhiên em đủ tốt cho cậu ta. Đó không phải là vấn đề. Em đúng khi từ chối cậu ta bởi kiểu người của cậu ta. Có một thứ mọi cuộc hôn nhân phải có, và nó còn quan trọng hơn tình yêu và đam mê. Sự tôn trọng. Nó còn quan trọng hơn mọi thứ, và cậu ta không thể tôn trọng bất cứ một người đàn bà nào.”

“Em không nghĩ chị nói đúng về chàng,” Mira bối rối buột miệng. “Chàng sẽ không bao giờ làm hại bất cứ ai không thể chống lại chàng… chàng rất nhẹ nhàng và tốt bụng… chàng nóng tính như không độc ác. Và chàng tôn trọng bất cứ ai không sợ lúc đứng cùng chàng. Em…” Giọng nàng ấp úng và nhỏ hơn, “Tận sâu trong lòng em biết chàng đáng tin, thậm chí em sợ phải trao nó cho chàng.”

“Có phải chúng ta đang nói tới ngài Falkner không?” Rosalie hỏi. “Mireille, em hiếm khi biết bất cứ điều gì về cậu ta! Nhẹ nhàng? Đáng tin cậy? Mọi thứ ta từng nghe được về cậu ta lại ngược lại. Em biết cậu ta có thể vô tình thế nào phải không, em đã từng nghe bất cứ chuyện gì về việc cậu ta chai sạn thế nào không? Người nhà Falkner quá đáng sợ và đáng kính trọng, nhưng mỗi người và tất cả mọi người trong số họ đều kiêu căng, tự thổi phồng, không quan tâm, và Alec Falkner là tệ nhất-“

“Dù chàng có thế nào, chàng không phải kẻ vô tình.” Mira lơ đễnh xoa trán. “Em đang bắt đầu nghĩ rằng chàng thường bị hiểu nhầm.” “Hiểu nhẩm! Mireille, hãy lắng nghe chính mình!” “Chị nghĩ em không có quan điểm hợp lý về chuyện này. Nhưng em có.”

“Nếu tất cả những gì ta đã nghe được về cậu ta là sai, nếu tất cả Luân Đôn và ta đã hiểu nhầm cậu ta, và em thật sự nghĩ rằng cậu ta có thể là một người chồng tốt, vậy sao em lại từ chối cậu ta?”

“Em đã nói với chị rồi. Chàng… chàng không muốn yêu một người không hoàn hảo… và em chắc chắn còn xa hoàn hảo. Và hơn thế nữa, em không muốn là vợ của một người đàn ông ở địa vị của chàng. Nó không phải thứ phù hợp với em.”

“Mireille, thật không dễ dàng cho ta,” Rosalie nói nhanh, một giọng khác với trước đó. “Ta không được chuẩn bị theo cái cách là vợ của một bá tước, ít hơn nhiều với việc làm vợ của Berkeley! Thật tuyệt vời theo một vài cách, và chết người theo cách khác, nhưng ta sẽ chịu đựng hai lần như thế để được cưới Rand.”

“Chúa ơi, em không nên từ chối ngài Falkner.” Mira thu đùi lên ghế và vùi đầu vào hai cánh tay, không còn nghĩ tới vị trí thiếu sót nữa. “Em nên nói đồng ý, nhưng tất cả những gì em có thể nghĩ đến là tất cả những lý do em không nên làm thế. Có lẽ em nên chấp nhận chàng. Có lẽ em nên nói đồng ý và lờ đi tất cả các chuyện khác. Em ước ai đó khác có thể đưa ra quyết định cho em.”

“Em sẽ quên cậu ta sớm thôi. Còn có quá nhiều những người đàn ông khác muốn em-“

“Không, không một người đàn ông nào khác. Em không thể. Một người đàn ông khác chạm vào em… em sẽ không thể nghĩ đến điều đó.” Mira ngẩng lên với đôi mắt đen như bầu trời đêm, con người giãn ra. Nàng sắp khóc. “không có chàng, em sẽ cô đơn,” nàng thì thầm. “Thậm chí nếu em trở thành vợ của một người khác, thậm chí nếu em có con và gia đình… em sẽ vẫn cô đơn. Chàng là lối thoát duy nhất cho điều đó.”

Sững sờ, Rosalie nhìn nàng và lắc đầu, miệng nàng lên tiếng. “Làm sao em lại có thể cảm nhận theo cách ấy về cậu ta? Em còn khó mà biết được cậu ta.”

“Em biết chàng. Chàng là người …”

Thậm chí Mira không nói hết câu, Rosalie cũng hiểu được nàng định nói gì, và nàng sửng sốt. “Mireille… ta mới ngu ngốc làm sao. Ta không hiểu sao chuyện này có thể xảy ra nhanh đến vậy. Như ta được biết, lần duy nhất em nhìn thấy ngài Falkner là tại cuộc săn bắn của Sackville và cái đêm chúng ta gặp Brummell… nhưng không đúng thế, phải không em? Em đã gặp cậu ta nhiều lần hơn thế… em chắc hẳn… ôi, ta mới là kẻ đầu heo làm sao! Không bao giờ là Sackville. Ngài Falkner là người em yêu ở Hampshire, đúng không?”

“Vâng,” Mira lại giấu mặt, kéo người thành một quả bóng căng lên. “Tại sao em không nói với ta.”

“Chị quá chống đối chàng… và bên cạnh đó, em muốn quên chàng đi. Em đã cố, với tất cả sức mạnh của em.”

“Ta không chống lại cậu ta nếu cậu ta là người duy nhất sẽ làm em hạnh phúc,” Rosalie do dự nói. “Ta biết em không phải là một kẻ đánh giá nhân cách tồi tệ… em sẽ không yêu ai đó mà người đó không có những phẩm chất không tốt. Đã quá muộn cho em thay đổi mọi chuyện. Chúng ta sẽ rời Brington trong một vài giờ nữa. Có lẽ em nên đi tìm cậu ta… nói cho cậu ta biết em vừa nghĩ về những gì cậu ta đã nói và…”

“Em không thể. Em định để mọi thứ như chúng vẫn thế. Chàng nói đúng: chúng em cần thời gian suy nghĩ. Và nếu chàng vẫn muốn em, chàng sẽ biết em ở đâu.”

“Anh nên nghe bà ấy chào tạm biệt em,” Carr nói, tâm trạng đầy hứng khởi của một người trai trẻ say mê. “Bỏ rơi. Những đôi mắt đen to ấy nhìn vào em, và cái giọng nhỏ bé của cô ấy khi cô ấy nói rằng cô ấy hi vọng sẽ gặp lại em-“

“Em chắc rằng em không phạm phải lỗi lịch sự chung nào vì môt lời tuyên bố tình cảm?” Alec sải đôi chân dài, xếp chân chữ ngũ, và đặt chúng lên ghế xe ngựa phía đối diện chàng. Carr nhìn chỗ da hươu lấm bùn cái nhìn khinh khỉnh và dịch một vài inch khỏi chúng để bảo trì điều kiện tinh khiết của cái áo khoác.

“Rất chắc chắn. Trái tim nàng là ở gương mặt nàng.”

“Thuận tiện cho em làm sao.”

Lờ đi lời đáp lại lạnh lùng của Alec với sự mô tả nhuốm màu mê ly về Mireille Germain, Carr hạnh phúc thở dài và tựa đầu vào cái ghế bọc xanh của xe ngựa. “Anh không hiểu em cảm thấy thế nào về cô ấy… anh không hiểu cô ấy khác xa với bất cứ người đàn bà nào em gặp như thế nào. Thẹn thùng và biết tán tỉnh, và khôn ngoan – không độc ác giống tất cả những người khác – và nàng là người chân thành nhất, ngọt ngào nhất –“

“Chuyện xảy ra giữa hai người đi xa tới đâu rồi?” Alec hỏi, đột nhiên căng thẳng.

“Em nghiêm túc về cô ấy, Alec! Với bất cứ người đàn bà nào khác em có lẽ đã thử gì đó, nhưng em có kế hoạch dành thời gian với người này. Em muốn cô ấy biết rằng em tôn trọng cô ấy.”

Alec lại dựa vào ghế. “Ta hi vọng rằng sẽ không có quá nhiều căng thẳng lên những nhạy cảm đa tình của em để liên quan đến một cô gái tại Rummer chiều nay.”

“Không,” Carr đáp lại với phong thái của một người nghĩ tới trách nhiệm của chàng. “Ta sẽ tán tỉnh và níu lấy Jane để mà tìm hiểu nhiều hơn về Holt… nhưng em phải làm vậy, không phải vì em muốn làm thế.” Carr chậm rãi mỉm cười. “Những tính cách trẻ con của nàng ấy không có ý nghĩa gì với em cả.”

“Nỗ lực ấy sẽ không trở nên vô ích nếu như cô nàng sẽ đưa em vào chỗ không bằng một ngôi làng.” Alec nói, đột nhiên bật cười. Holt còn có được niềm vui lớn lao với những cô nàng to lớn đó, sự thích thú mang lại nguồn nguyên liệu cho những câu chuyện vui và châm biếm giữa những người bạn của họ.

“Thú thật em rất hi vọng có được thông tin hữu ích nào đó từ quý bà ấy,” Carr nói, giọng có vẻ nghiêm túc hơn. “Em nghĩ rằng Holt bắt đầu gặp bà ấy sau khi Leila biến mất. Có lẽ Jane có thể cung cấp manh mối về những việc anh ấy đang làm, hoặc những kẻ thù mà có lẽ anh ấy đã gặp phải.” Cậu thở dài, đôi mắt xanh mất đi tia lấp lánh tinh nghịch thường thấy. “Dù thật khó để tin rằng anh ấy có kẻ thủ. Mọi người đều quý anh ấy.”

“Không. Không phải tất cả đều thích cậu ấy.” Alec nhìn kĩ cậu em họ trẻ tuối, cảm thấy thương hại… trước kia chàng không nhận ra rằng Carr đã thần tượng Holt nhiều đến thế nào. “Holt không hoàn hảo. Cậu ấy là một người tốt, nhưng em cũng biết rõ như bất cứ ai rằng cậu ấy cũng có những lỗi lầm riêng. Thi thoảng cậu ấy như một tên khốn, giống như tất cả chúng ta.” Không có phản ứng gì từ Carr trừ một hơi thở hít vào rất nhanh, nhưng Alec hiểu rõ rằng lời nhận xét ấy đã khiến cậu tức giận. “Ta thà giúp em tỉnh ngộ trước chủ nghĩa lý tưởng của riêng em còn hơn là để em khiến cậu ấy trở thành một kẻ tử vì đạo chết tiệt,” chàng lặng lẽ nói tiếp. “Cậu ấy sẽ không muốn như vậy đâu.” “Em không muốn nói về chuyện này.” “Em sẽ không cho bản thân một cơ hội công bằng qua việc làm sống lại ký ức về cậu ấy, đặc biệt khi dường như em nhớ cậu ấy là một vị thánh chứ không phải người bình-“ “Được rồi,” Carr gắt lên, tính nóng nảy bắt đầu phát tác. “Chỉ khi nào em hiểu-“ “Em hiểu rõ,” Carr cáu kỉnh nói, và trong vài phút không có gì ngoài sự im lặng giữa họ. Cuối cùng chiếc xe ngựa kín đáo rung lên rồi dừng lại. Alec ngừng lại và nhìn vào người em họ khi người đánh xe mở cửa xe.

“Vẫn muốn cưỡi ngựa từ đây sao?” “Ta không thể làm như vậy khi đến khu Rummer.” “Hãy cẩn thận. Những người lái xe có tiếng là đến được một Rum Ned giống như em lau dọn trong vòng năm phút ấy. Hãy cứng rắn lên, và hãy để ý đến thứ mà em uống.”

“Em từng đến Rummer rồi,” Carr nói với lòng tự cao đáng xấu hổ. “Và bất chấp ý kiến của anh về em, em thường có khả năng suy nghĩ bằng đầu chứ không phải bằng dạ dày.”

Alec miễn cưỡng cười. “Niềm tin vào em của ta đã trở về. Chúc may mắn, cậu em họ.”

Cả hair a khỏi xe ngựa, và Alec đợi cho tới khi Carr kiếm được một cỗ xe ngựa với bề ngoài tồi tệ, sàn của nó có lót rơm không đủ để che đi những con bọ trong đó. Thở dài, Alec bước tới cửa hàng bánh mì gần đó và len qua những cánh cửa có hình kim cương trước khi bước vào.

Một lớp bột mì ngon lành lơ lửng trong không khí, bao phủ những cánh cửa sổ, sàn nhà, bàn và những bức tường. Mùi bột mì và bơ xông vào mũi Alec, khiến chàng hắt hơi liên tục. Cửa hàng khá sáng sủa, thoải mái, và rối loạn với vài đứa trẻ ở các lứa tuổi khác nhau, tất cả rõ ràng thuộc về cùng một gia đình.

“Chào Ngài?” Một người đàn bà có gương mặt bầu bĩnh, mũm mĩm cười vui vẻ tiến đến chỗ chàng. Vẻ ngoài của người đàn bà này ấm áp và biết yêu thương; bà ấy có hai gò má phúng phính và đôi mắt nâu nhấp nháy, và cư xử lịch thiệp tới mức không ai không bị quyến rũ trước bà. Alec tự động so sánh bà với Julian nghiêm khắc, có ý chí thép và hơi mỉm cười.

“Có phải bà Holtburn không?”

“Falkner,” bà lên tiếng, đôi tay đưa lên trên cổ, đôi mắt lấp lánh nước mắt. “Tôi đã nghĩ rằng cậu đã chết… Tôi nghe nói cậu được tìm thấy ở… Ôi, Chúa tôi…”

“Bà Holburn, Tôi không phải là Holt,” Alec nói nhanh, tự cho mình quyền nắm lấy khủy tay của bà khi chàng thấy bà ấy đang run rẩy mạnh tới thế nào. “Tôi là em họ của cậu ấy, ngài Falkner. Tôi không cố ý làm bà bị sốc. Bà có muốn ngồi-“

“Mẹ sao vậy?” Một giọng nói trẻ con xen ngang. Một cô bé có mái tóc vàng nhạt với những đường nét tròn trình đáng yêu chạy đến chỗ họ và đẩy tay của Alec ra. Cô bé vòng tay ôm lấy em của bà Holburn và cảnh giác nhìn Alec. Làn da cô bé đã mất đi vẻ hồng hào khỏe mạnh khi cô bé nhìn chàng. “Có chuyện gì đã xảy ra với Leila vậy?” Cô bé nghiêm khắc hỏi.

“Đây không phải cậu ấy,” bà Holburn nói, nhìn chằm chằm Alec vừa sợ hãi vừa đau khổ. Giữ chặt lấy chiếc tạp dề, bà cố gắng giữ bình tĩnh. “Tôi đã biết Holt Falkner chết rồi… nhưng trong một khoảnh khắc tôi đã hi vọng rằng mình đã sai… và rồi tôi nghĩ ngài là hồn ma của cậu ấy.”

“Không, cậu ấy mất rồi. Và tôi chắc chắn không phải là ma.” Alec cố gắng mỉm cười trấn an, nhưng nỗ lực của chàng không thành công là bao. “Tôi vừa tới đây với hi vọng rằng bà sẽ giúp tôi trả lời một số câu hỏi. Sẽ không khiến bà đau khổ khi nói chuyện về cậu ấy chứ?” Bà ấy không trả lời chàng trực tiếp, đầu tiên cắn môi, rồi do dự hỏi một câu hỏi đến mức dường như bà sợ câu trả lời.

“Ngài Falkner… ngài vừa tới đây để thảo luận chuyện con gái tôi? Ngài có biết chuyện gì về Leila không? Ngài đã tìm ra nó ở đâu phải không? Ngài có biết ai có lẽ đã..?”

Alec lắc đầu, thái độ của chàng dịu dàng cảm thông. “Tôi không biết chuyện về cô ấy. Tổi rất tiếc.”

“Có một chiếc bàn ở phía sau,” Mrs. Holburn nói, mắt bà nhòe đi với những giọt nước mắt đang dâng lên. “Chồng tôi ra ngoài rồi, nhưng tôi sẽ nói chuyện với hai người.” Một phần lớn của gia đình tập trung quanh bàn, để lại cho Alec một khoảng cách kính trọng với 2 feet mỗi bên. Cô con gái lớn phục vụ các vị khác đi loanh quanh ở phía trước cửa hiệu, và mất vài phút đứng ở chỗ này chỗ kia để chạy lại và lắng nghe cuộc trò chuyện.

Nửa giờ sau Alec bắt đầu hiểu tại sao Holt giữ bí mật câu chuyện này của cậu. Đây từng là thiên đường của riêng cậu ấy, không bị nhiễm bẩn bởi những cử chỉ bóng bảy và phức tạp củ những người mà cậu thường giao du. Hầu hết những người bạn của họ sẽ cười nhạo khi biết rằng Holt đã yêu con gái của một người bán bánh mì và đã mất nhiều giờ đồng hồ trong nhà bếp của một gia đình chỉ thuộc tầng lớp trung lưu. Tuy nhiên, gia đình này, cửa hàng này, căn nhà này tràn đầy sự ấm áp và tính đơn giản hấp dẫn hoàn toàn khác lạ với gia đình Falkners. Alec có thể dễ dàng tưởng tượng được Holt đang ngồi đây với đứa bé ngồi trong lòng cậu và mỉm cười tinh nghịch với cô bé có được sự yêu quý của cậu ấy.

“Hàng ngày tôi đã cảnh báo Leila về cậu ấy,” bà Holburn nói, nụ cười vụt lên trên những đường nét của bà. “Tôi đã nói là cậu ấy có ý định xấu xa với nó – ông Holburn cũng đồng ý, nhưng chúng tôi không làm được gì để ngăn cản nó đi gặp cậu ấy. Và rồi cậu ấy bắt đầu quyến rũ ông Holburn và tôi nhiều như những người còn lại của gia đình, và chúng tôi bắt đầu hiểu rằng cậu ấy thật sự quan tâm đến Leila. Dù vậy tôi không nhận ra rằng có điều gì tốt đẹp sẽ xảy ra. Leila là một cô gái tốt, và tôi biết rằng nó có lẽ sẽ từ chối nếu cậu ta có ý… có ý giữ nó. Tôi chưa từng mong đợi rằng cậu ấy sẽ cầu hôn nó, nhưng cậu ấy đứng đó chính xác là ở chỗ này và xin ông Holburn được nắm tay nó.”

“Tôi chưa từng biết chuyện đó.” Alec nhớ lại tìm kiếm một vài dấu vết, một tín hiệu mà Holt có lẽ để lại về cảm giác của cậu ấy về Leila… đúng, đã có vài tuần của sự yê bình và vui vẻ hoàn toàn… nhưng suốt hai tháng cuối đời Holt đã hoang dã như chưa từng có, uống rượu và hành động dại dột, chìm đắm trong tâm trạng lúc cực tốt lúc cực xấu.

“Cậu ấy đã làm vậy. Và cậu ấy chân thành cậu Falkner ạ. Tôi tin rằng cậu ấy sẽ lấy con bé. Nhưng ngày hôm sau tôi giao một vài việc vặt cho Leila – nó thường làm việc vặt một mình, vì ở đó chưa bao giờ quá xa. Và nó… nó…”

“Chị ấy không bao giờ quay trở lại,” một trong những đứa bé nói đơn giản.

Đôi mắt xám của Alec mở rộng. Chàng chăm chú lắng nghe khi bà Holburn hắng giọng và nói tiếp. “Không có dấu hiệu nào của nó. Không có dấu vết nào. Tất cả chúng tôi đều bang hoàng, đặc biệt là em họ của cậu. Cậu ấy nói với tôi rằng cậu ấy sẽ tìm ra nó. Nếu cậu ấy dành phần đời còn lại…”

“Nếu cậu ấy dành phần đời còn lại tìm kiếm cô ấy,” Alec điềm tĩnh nói, gật đầu để bà nói tiếp. Mắt bà ướt vì nỗi đau lại dâng lên.

“Chúng tôi thường được nghe tin tức từ cậu ấy. Tới khi một tuần trôi qua không có tin tức gì… và chúng tôi gửi tin nhắn cho cậu ấy, tin nhắn không được trả lời. Tôi đã nghĩ rằng cậu ấy đã quyết định quên nó, hay rằng cậu ấy không còn yêu thích nó… chúng tôi đã cố gắng liên lạc với cậu ấy, và cuối cùng nhận được tin nói chuyện đã xảy ra với cậu ấy.” Bà khẽ thở dài. “Một niềm thương xót khủng khiếp. Cậu ấy là một thanh niên trẻ tuổi và rất đẹp trai. Lần đầu nhìn thấy cậu hôm nay, tôi đã nghĩ đó là cậu ấy, quay lại để nói với tôi-“

“Tôi rất tiếc.” “Cậu đang cố gắng tìm hiểu chuyện gì đã xảy ra với cậu ấy phải không?” “Vâng.” “Cậu sẽ…?”

“Nếu tôi khám phá được chuyện xảy ra với Leila, tôi sẽ nói với bà.”

Họ nhìn nhau và khẽ mỉm cười, không nói thêm gì nữa. Không cần, không có tác dụng gì, để cám ơn.

Carr gặp Alec tại những căn phòng của Luân Đôn của chàng một vài giờ sau, ngửi thấy mùi rượu rum nồng nặc nhưng vẫn giữ được tỉnh táo đến ngạc nhiên. Khi người hầu của Alec mang đến một cái khay bạc lớn có cà phê mạnh và bánh nướng, hai người Falkner bắt đầu trao đổi thông tin. “Anh ấy đã hỏi cưới cô ta sao?” Carr hỏi, và lắc đầu sửng sốt, lấy tay vò đầu. “Tội nghiệp Holt – cầu hôn và cô ấy biến mất ngày tiếp theo. Có nghĩ là cô ấy đã chạy trốn không?”

“Không có lý do gì để làm vậy. Cô ấy chỉ là con gái của người bán bánh mì. Cậu ấy thì giàu có… cậu ấy là người nhà Falkner. Cô ấy sẽ là con ngốc khi từ chối cậu ấy nếu cậu ấy có cầu hôn.” Alec nhìn chằm chằm vào cốc cà phê đen bốc khói đầy tâm trạng. “Không, cô ấy không chạy trốn. Thực tế, có thể là cậu ấy không hỏi cưới cô ấy, dù anh sẽ không nghĩ bà Holburn là người nói dối.”

“Tại sao anh lại nghĩ rằng cậu ấy có lẽ không cầu hôn cô ta?”

“Cậu ấy không nói với tôi về chuyện đó. Và Holt hiếm khi giấu tôi chuyện gì.”

“Chúa lòng lành, tất nhiên anh ấy sẽ không nói với anh!” Carr nói không lịch sự, cắn một miếng bánh to.

Alec cau mày. “Về chuyện gì đó quan trọng như việc đính ước, cậu ta nên nói mới phải.”

“Nếu em là Holt, em sẽ không làm thế! Cưới con gái một người bán bánh mì ư? Anh nên nói chuyện để anh ấy từ bỏ ý định, Alec – anh biết anh sẽ làm thế. Anh nên nói rằng anh ấy có thể làm tốt hơn… và rằng trách nhiệm của một người Falkner là cưới một người có dòng máu tốt, và anh nên chỉ ra tất cả những lỗi lầm của cô ta chính xác đến mức Holt chỉ có thể nhìn cô ta như một sinh vật không hoàn thiện sau chuyện đó. Anh nên làm tốt nhất để chia rẽ họ.”

“Ta sẽ là kẻ xấu xa như vậy sao!” Alec đáp lại, nhanh chóng đứng dậy và bước tới chỗ lò sưởi. Tựa khủy tay lên bệ lò sưởi, chàng chống trán suy tư. “Chết tiệt… có phải toàn thế giới nhìn ta như một kẻ hợm hĩnh xấu xa?” chàng nói giọng như nghẹn lại.

“Tất cả chúng ta đều hiểu rằng anh được nuôi dưỡng như vậy.”

“Chết tiệt,” Alec thốt lên.

“Anh sẽ không coi thường cô ấy sao?”

“Ta không biết.” Alec từ chối lớn tiếng thừa nhận rằng một năm trước có lẽ chàng sẽ không tiến thành việc Holt cưới Leila Holburn. Chàng chắc chắn sẽ không đồng ý. Nhưng mọi thứ đã thay đổi. Giờ thì mọi việc đã khác.

Hay mọi việc đã khác phải không?

Hay mọi việc đã khác phải không?

Chàng nghĩ đến tất cả những gì chàng đã nói với Mira, và những lời nói của nàng dường như nắm bắt được thứ gì đó trong tim chàng. Đột nhiên chàng thấy choáng váng nhận ra việc chàng đã làm… và quan trọng hơn, việc chàng đã không làm. Có nhiều thứ chàng đã không nói với nàng, và nàng đã lặng lẽ cầu xin sự trấn an từ chàng mà chàng lại quá mù quáng, quá bướng bỉnh để giúp nàng. Quá khứ của nàng không phải vấn đề, và những thứ nàng thiếu lại nằm ở phía quan trọng lại là những thứ nàng có. Có phải ai khác có khả năng cho chàng những thứ nàng có thể? Chàng sẽ hạnh phúc nếu biết rằng nàng không hoàn toàn là của chàng? Không. Một thứ lộn xộn khác, chàng nghĩ, tâm trí chàng hiện lên hiệu quả điên cuồng và sự tuyệt vọng kèm theo… Ta còn có được một cơ hội nữa.

“Ồ, em đã nói với Jane chiều nay, và không còn nghi ngờ gì nữa bà ấy là một người kỳ quoặc,” Carr nói, và Alec buộc bản thân phải lắng nghe. “Cậu đã tìm hiểu được gì?”

“Bà ấy biết gì đó. Tôi đã dò hỏi bà ấy với nantz chất lượng cao và làm bà ấy nói vế Holt. Bà ấy có ý nói rằng bà ấy có một vài cái tên có thể khiến tôi thích thú. Nhưng bà ấy sẽ không nói cho tôi biết… Tôi sẽ quay lại và tìm ra vào ngày mai.”

“Tốt. Em hãy làm vậy đi. Ta sẽ quay lại Staffordshire.”

“Tối nay sao?”

“Đúng vậy, tối nay.” Alec nói to hơn một chút và gọi người hầu của chàng. “Anh có nghe thấy điều đó không Walter? Để cái tai tránh xa lỗ khóa và bắt đầu thu dọn đi.”

“Vâng, thưa ngài,” giọng nói nghèn nghẹn vang lên phía sau cánh cửa.

Với những người khác, tình yêu là một món quà, một lời cầu nguyện, một nguồn vui, một phép màu. Với Alec nó là một tai họa. Chàng biết rằng Mira chỉ cách chỗ chàng vài dặm ở Warwich, một khoảng cách chàng có thể đi ngang qua dễ dàng và nhanh chóng. Nhưng chàng vẫn ở đất nhà Falkner, tìm kiếm ngôn từ phù hợp để nói với nàng, biết rằng chúng sẽ là những lời nói quan trọng nhất mà chàng từng nói. Có lẽ sẽ dễ dàng hơn khi người chàng là người đàn ông có thêm chút khiêm tốn… nhưng khiêm tốn không phù hợp với chàng. Chàng không quen hỏi người khác thứ mà luôn luôn tự động là cho chàng, và nên sở thích của một người đàn bà chưa từng có nhiều giá trị với chàng cho tới khi nó được thu hồi. Nói cách khác chàng nguyền rủa Mira và muốn có được Mira, chết tiệt nàng trong những phút giây tỉnh giấc và ôm chặt nàng trong các giấc mơ. Nỗi đau khổ của chàng không thể kéo dài mãi mãi, nhưng nó có khả năng kéo dài khá lâu, và sẽ kéo dài như vậy nếu không vì sự can thiệp của Juliana.

Bà mạo hiểm đi xuống cầu thang khá muộn vào một đêm, vẫn mặc đầy đủ, mái tóc màu xám phiến đá được cột gọn gang trong chiếc dây băng đá quý. Gương mặt Juliana thay đổi từ thái độ tự bảo đảm khắc nghiệt thông thường sang một thái độ dịu dàng hơn, tốt bụng hơn khi bà nhìn cậu con trai đang ngủ trên sofa vaowis một chai brandy ôm chặt ở trong lòng. Những đường nét của chàng căng lên trong vài ngày qua với vẻ thất vọng và ngoan cố, giờ đã thư thái trong giấc ngũ. Cái miệng rộng của chàng, thường nhếch lên với những nụ cười hoài nghi, giờ có vẻ yếu đuối mà chàng chưa từng tình nguyện để lộ ra.

“Con trai,” Juliana thì thầm, nhìn xuống người lạ mặt đẹp trai là cậu con trai của bà, “sẽ dễ dàng hơn nhiều cho con nếu con giống cha con hơn. Nhưng con giống ta quá nhiều, điều này chính là sự sụp đổ của con, và sức mạnh của con, và lý do tại sao con quá say sưa để có thể nghe được lời của ta.”

Bà hiểu chàng hơn bất cứ ai, và cũng ít hơn bất cứ ai. Tiến tới cái bình rượu được giữ giữa hai bàn tay to lớn của chàng, Juliana kéo nó ra. Alec ngọ nguậy, một âm thanh buồn ngủ thoát ra khỏi đôi môi chàng.

“Mira…” Mắt chàng chớp chớp mở ra, buồn ngủ và bàng bạc. Chàng tập trung vào Juliana, và nhấp nháy mắt, và ngồi thẳng dậy, không nói một lời, vẫn đang nhìn bà.

“Chúng ta có một vài chuyện cần thảo luận, Alec,” bà nói nhanh để không cho một lời từ chối nào xuất hiện. “Ta sẽ không yêu cầu con nói với ta mọi thứ. Ta không mong biết nhiều về con hơn cần thiết. Nhưng ta muốn có được câu trả lời cho một vài câu hỏi.”

“Mireille…” Rosalie xuất hiện ở cửa ra vào trong phòng ngủ Mira, cử chỉ bồn chồn hoàn toàn không giống với nàng thường ngày. “Một vị khách đang đợi em ở dưới nhà.”

Mira ngừng đọc sách, ngẩng đầu lên, những ngón tay của nàng làm nhăn các trang khi nàng nắm chặt các mép sách. Thông thường một trong số các cô hầu sẽ chạy lên báo tin. Thực tế Rosalie đến nhắn tin ám chỉ tầm quan trọng của người gọi. “Ai vậy ạ?”

“Bà Falkner. Bà ấy chưa từng ghét thăm bất cứ ai, chưa từng, và bà ấy đang ở dưới nhà ta yêu cầu được gặp em.” “Đừng hốt hoảng. Em sẽ cần một chút thời gian để sửa soạn-“

“Nhanh lên. Làm ơn. Ta luôn luôn được xem là một bà chủ nhà khéo léo, nhưng bà ấy bất chấp mọi lỗ lực của ta tạo ra cuộc trò chuyện nhàn rỗi. Không, đừng làm gì với tóc em nữa, chỉ cần cặp nó sang hai bên… nhanh lên!” Biến mất ở phía góc nhà, Rosalie chạy như bay tới cầu thang và để lại phía sau tiếng bước chân nhẹ nhàng. Mira kiểm tra lại mình trong gương, thầm cảm ơn rằng sáng nay nàng đã chọn một chiếc váy nghiêng trang nhã nhặn màu vàng nhạt. Kéo tay áo mạnh xuống, nàng nhìn hình ảnh mình trong gương ở trạng thái hoảng hốt đáng chú ý. Mẹ chàng, nàng thầm nghĩ, những ngón tay đưa lên miệng giấu đi bộ dạng bối rối, và rồi nàng buộc bản thân thư giãn. Mình đã khá thích bà trước khi mình khám phá ra bà ấy là mẹ chàng, nàng tự nhắc nhở bản thân. Đôi long mày đen khá đẹp của nàng hơi nhướn lên một chút khi một suy nghĩ đột ngột xảy đến với nàng. Không còn do dự gì, Mira bước đến bên túi vải và lôi ra một túi vải mềm, mang nó đi khi nàng đi tới chào đón chuyến ghé thăm của bà.

Mira được chào đón bằng hai nụ cười khi nàng bước tới chiếc sô pha màu hồng, một là từ Rosalie, nụ cười thở phào nhẹ nhõm, và một nụ cười từ Juliana… một nụ cười có chút suy tính, Mira nhớ lại đã từng nhìn thấy nụ cười này trên gương mặt Alec một hoặc hai lần.

“Quý bà Falkner, đây đúng là một bất ngờ hạnh phúc.”

“Cháu và ta dường như có thói quen làm nhau bất ngờ đó,” bà nữ chúa trả lời, ngồi lại vào góc chiếc ghế sofa được bọc kỹ lưỡng và chỉ vào chiếc ghế ngay bên cạnh. “Ta đã đến đây để thảo luận rằng chúng ta là nạn nhân của một sự trùng hipwj khá thú vị.” Bà nhìn Rosalie với ánh mắt chỉ huy. “Cô gái, ta đã đến đây mà không có người đi cùng vì ta muốn cuộc nói chuyện này được riêng tư. Cô sẽ-“

“Chắc chắn rồi,” Rosalie điềm tĩnh nói, và tặng cho Mira ánh mắt động viên trước khi rời đi và nhẹ nhàng đóng cửa lại. “Quý bà Falkner, cháu có thể hỏi liệu con trai bà có biết bà tới đây không?” Mira hỏi, ngồi thẳng thoải mái và đặt gói vải vào lòng.

“Nó không biết. Giờ này ta nghĩ nó vẫn đang ngủ, vì đã có một đêm say sưa, một sự quên lãng thường được trải qua bởi những kẻ lang thang sau cơn mưa.” Mira cau mày, cải hai đều hiểu rằng Alec đã đang say sưa và sự chú ý quan trọng trong lời của bà Falkner khi bà nói về con trai bà. Không ai thông cảm hoặc an ủi chàng sao? Tại sao mọi người, kể cả mẹ chàng, dường như cứ kiên trì với ý niệm xem chàng là người tự phụ và phi luân lí phải không? “Cháu không cần phải đứng lên để bảo vệ nó, cháu yêu… ta đến đây để thay mặt nó,” Juliana chỉ ra, và Mira hơi nâng cằm lên.

“Cháu không có ý định đứng về phía anh ta. Thực tế, cháu không muốn nói chuyện về ngài Falkner.”

Juliana nghiêng đầu dò hỏi, thích thú đáp lại lưu ý không hề mủi lòng trong lời nói của Mira. “Cháu có tinh thần và sức mạnh, quý cô Germain ạ. Ta đã thấy nó ngay từ đầu, và đó là lý do ta giới thiệu cháu với con trait a. Tuy nhiên, ta không biết rằng hai đứa đã quen nhau rồi. Ta không biết cháu là ai.”

“Cháu cũng không biết là là ai.”

“Ai cũng được. Giờ, chúng ta còn những thứ khác mà chúng ta phải thảo luận.”

“Bà Falkner, ta chân thành nói rằng cháu không muốn thảo luận về con trai bà.”

“Vậy vì cái gì mà cháu còn ở đây?”

Mira bình tĩnh nhìn bà, mở túi và lấy ra một thân cây khô có màu đen xanh lá với những chiếc lá nhọn và những bông hoa màu trắng và tím.

“Thuốc sáng mắt.” Tiếp đến nàng lấy ra một nắm to những cánh hoa khô. “Hoa dại. Cửu lý dương. Hoa hồng và-“

“Đủ rồi, đủ rồi.” Mặc dù một ánh mắt thích thú phản bội hiện lên trên gương mặt bà, Julian vẫn nhăn mày. “Cháu là con bé có ý tốt. Nhưng ta quá già để có thể bận tâm tới thứ vô lý-“

“Nó không hề vô lý. Mắt của nhiều người mở đi vì tuổi tác, và cháu biết cái này có thể giúp bà. Cháu đã thấy công hiệu của nó nhiều lần. Nếu bà dùng nó từ bây giờ trở đi-“

“Nếu ta cho phép cháu dùng thứ thuốc lạ độc hại cho mắt ta… và có lẽ Chúa chứng giám rằng nếu cháu gây ra bất cứ đau đớn nào cho ta, ta sẽ rời hỏi đây ngay lập tức… nếu ta cho phép điều này, cháu sẽ nghe những gì ta muốn nói khi tới đây.”

“Đó dường như là một cuộc trao đổi công bằng.” Mira gói hỗn hợp dược thảo trong chiếc khăn tay với cảm giác hài lòng.

“Không hề. Cháu chẳng mất gì theo sự sắp xếp của ta, trong khi ta mạo hiểu thị lực nhỏ bé ta có để nuông chiều niềm đam mê khó hiểu của cháu đối với việc chữa bệnh cho ta.”

“Bà lai đang nói về ngài Falkner…” Mira nói nhanh, đưa khăn tay đến khay đựng trà chưa được động đến ở chiếc bàn tròn Sheraton.

“Việc khiến ta quyết định ghé thăm cháu là một khám phá vào đêm qua về chiếc huân chương.”

Mira dừng việc làm ướt chiếc khăn tay bằng nước ấm. “Chiếc huân chương…” Nàng bối rối và quay mặt đi, cảm thấy đôi mắt cố ý của Juliana gắn chặt với việc nàng quay đi.”

“Sau nhiều câu hỏi dò la và những suy đoán thông minh, ta buộc con trai ta phải thừa nhận. Ta đã từng chú ý tới sự biến mất của chiếc huân chương, cháu thấy đó, và ta bắt đầu nghi ngờ việc nó đã làm gì với nó. Alec thừa nhận đã đưa nó cho cháu.”

“Bà muốn lấy lại đúng không?” Mira hỏi dứt khoát, kéo chiếc vòng vàng được giấu dưới lớp váy và tháo chiếc huy chương ra. “Hãy cầm lấy nó. Cháu không muốn có nó.” Cử chỉ này là một sai lầm dũng cảm. Juliana tiết lộ cùng với nụ cười vừa hài lòng vừa hài hước cùng một lúc.

“Cháu đang đeo nó, ta biết mà. Không, cứ giữ nó. Nhưng hãy bỏ vẻ mặt nhăn nhó của cháu đi.” Khẽ thì thầm gì đó, Mira hoàn tất việc làm ướt chiếc khăn tay và mang nó tới chỗ người phụ nữ lớn tuổi ấy. Với thái độ đau khổ, Juliana ngửa đầu lên phía sau sô fa và cho phép chiếc khăn tay được đặt lên đôi mắt đã nhắm lại của bà, “Nếu bà không muốn lấy lại nó, vậy tại sao bà còn nhắc đến chiếc huân chương?”

Juliana nâng bàn tay yếu đuối lên giữ hai mắt, đặt nó vào đúng nơi thật cẩn thận. “Cháu yêu, ta quá già để có thể thấy bối rối bởi hầu hết mọi chuyện. Nhưng thậm chí ta phải hiểu rằng sự tình phát sinh vượt qua mức cho phép – đều hoàn toàn vì con trait a, ta có thể thừa nhận. Nó là một gã Falkner, và cháu sẽ khám phá ra rằng họ đều rất kiêu hãnh, bướng bỉnh, và rất nhạy cảm với cảm giác màu mè được phát triển. Khi nó đưa cháu chiếc huân chương đó, ta dám chắc cháu nghĩ rằng nó là một trang sức rất đẹp. Điều mà cháu không biết là món quà của Alec dành cho cháu là một… sự quan trọng tượng trưng.”

“Tượng trưng cho điều gì ạ?”

“Chiếc huân chương đó được truyền qua nhiều thành viên trong gia đình trong nhiều năm như là một biểu tượng của mối liên hệ không thể bị phá vỡ. Sauk hi nhận nó từ người cha của nó, chồng ta đưa nó cho ta để dành cho đứa con trai đầu tiên ta sinh ra. Ta đã đưa nó cho Alec khi nó 16 tuổi, để đánh dấu sự trưởng thành. Khi Alec đưa chiếc huân chương này cho cháu, nó muốn nói cháu là của nó. Đó không phải một cử chỉ đơn thuần… và theo như ta biết về con trai ta: nó sẽ không bao giờ cho phép chiếc huân chương xa khỏi tầm với của nó.” Lo lắng Mira giữ chặt chiếc huân chương nằm ở bên cổ nàng. “Cháu phải trả nó cho anh ấy.”

“Ta cho là nó đã cầu hôn cháu.”

“Vâng…”

“Và cháu đã từ chối nó.”

“Vâng…”

“Tại sao?”

“Bà Falkner… cháu sẽ cảm thấy rất không thoải mái khi phàn nàn về cậu con trai lớn của bà trước mặt bà.”

“Ta hiểu rõ rằng nó có lỗi, cháu yêu ạ, và ta sẽ không coi những lời phàn nàn của cháu như là một đánh giá đối với khả năng làm mẹ của ta. Ta đảm nhận vai trò đó khá tốt. Lỗi lầm của nó không phải vì bất cứ thứ gì ta có lẽ đã hoặc có lẽ không làm, nhưng được bắt nguồn từ phía dòng họ Falkner. Vậy hãy nói cho ta biết, nếu cháu muốn, tại sao cháu từ chối nó.”

“Cháu cảm thấy rằng… rằng anh ấy cũng thích cháu bất chấp thứ mà anh ấy biết là tốt nhất cho chính anh. Cháu hiểu rõ về gia đình và việc thừa kế của anh ấy… chàu còn biết rằng chắc chắn có một người phụ nữ phù hợp làm vợ anh ấy hơn cháu. Anh ấy sẽ không chọn muốn có cháu – thật lòng, anh ấy đã nói rõ với cháu – và cháu biết rằng hôn nhân giữa hai người sẽ là một sai lầm. Cháu không muốn anh ấy hối tiếc việc đã lấy cháu làm vợ… nhưng cháu sợ rằng một ngày nào đó anh ấy sẽ hối hận.”

“Nếu hành vi con trai ta như những gì ta mong đợi, thì đúng như vậy,” Juliana nói, “vậy thật may cho cháu là ta đã ở đây giải thích với cháu. Nó là một gã Falkner, lúc nào cũng vậy, và đàn ông nhà Falkner thì là những sinh vật hay ghen, ngu ngốc-“

“Cháu sẽ không nghĩ vậy.” “Đừng có phản biện lại ta, cháu yêu. Ta biết ta đang nói về điều gì. Ta đã lấy một người, và nuôi hai đứa, và bị bao vây bởi cả tá họ trong nhiều năm. Alec là đứa cần cải tổ nhất. Nhưng nó đã chịu đựng và trưởng thành dưới những điều kiện đặc biệt ấy. Cháu phải biết rõ rằng cha nó đã chết khi Alec vẫn chưa là một người đàn ông.” “Vâng.”

“Con trai ta bị buộc phải trở thành một người đàn ông quá sớm, và điều đó khiến nó đặc biệt, và rất khắc nghiệt, có xu hướng yêu cầu quá nhiều, không chỉ với chính mình mà còn với những người khác. Nó ngay lập tức có vẻ rất nhẫn tâm và quá thực tế. Ta sẽ nói với cháu lý do tại sao nó vẫn chưa kết hôn: Nó luôn muốn có được người phụ nữ hoàn hảo trong khi bản thân lại tin là người đó không tồn tại. Tất nhiên, chuyện này không có gì lạ, cháu yêu ạ… mọi người đàn ông đều mơ ước lấy được một thiên thần tóc vang, và trong đám bạn của nó, nó cũng không có gì khác biệt. Và rồi nó đã gặp cháu. Cháu không tóc vàng, ta nghi ngờ cũng không phải một thiên thần… và sự khám phá mà nó muốn có cháu đã phần nào xâm phạm xâu vào những lời buộc tội xưa của nó. Thật lạ là, nó không khiến bản chất trật tự và cứng rắn của nó nổi đóa.”

“Cháu hiểu rồi.” Nụ cười của Mira thật lạ và hoang mang. Nhưng, thưa bà, cháu không hiểu tại sao bà… tại sao bà phải…”

“Tại sao niềm tin của ta với cháu ư? Vì con trai ta muốn và cần cháu… và ta muốn những điều tốt nhất cho nó. Ta không để ý đến những tin đồn ta nghe về cháu… không bởi vì ta không tin vào tin đồn, mà ta để tâm đến cháu. Sau khi quen cháu, ta chắc chắn rằng còn có quá nhiều vụ lộn xộn mà cháu liên quan vẫn chưa được làm sáng tó. Ta không buộc tội cháu, tuy vậy, vì vào tuổi của cháu ta còn tai tiếng hơn cháu nhiều. Cháu nghĩ rằng ta được sinh ra với đôi bàn tay sạch bón hay rằng ta được chăm sóc cả đời đúng không? Hãy nghĩ lại đi. Có một điểm giống nhau giữa cháu và ta… ngoại trừ một sự dịu dàng ở cháu mà ta đủ may mắn để đánh mất từ lâu, trong khi cháu vẫn còn chưa mất đi. Đúng, có một sự giống nhau… dù ở tuổi cháu ta được tạo ra từ nhiên liệu dai hơn, và trong khi gương mặt ta không quá cuốn hút như cháu, thân hình ta vẫn tốt hơn. Có phải thứ hỗn hợp đáng ghét này ngấm vào mắt ta đủ lâu rồi phải không?” Bất ngờ trước việc chuyển chủ đề, Mira không nghĩ được gì và vẫn im lặng tận đến khi bà Juliana nhắc lại câu hỏi. “Vâng… vâng,” nàng nói, đứng bật lên và đi tới bên người phụ nữ lớn tuổi ấy. “Hãy nhắm mắt lại một lát – chúng sẽ hơi nhạy cảm với ánh sáng. Chúng đang bị ướt, nhưng thế là tốt.” Nàng chầm chậm bỏ chiếc khăn ra và đặt nó lên bàn, đặt nó xuống khay bạc. Đưa cho Juliana chiếc khăn khô để lau, Mira ngồi xuống sofa bàn tay nắm chặt trong lòng. Rất dân dần, đôi lông mi mỏng như giấy nâng lên, và Mira thấy bản thân đang nhìn chằm chằm vào cặp mắt đó, cặp mắt có bóng dáng bạc của đôi mắt Alec. Chúng đều hơi đỏ lên vì nước của thuốc, nhưng rõ ràng hơn và sáng hơn trước đó.

“Đúng,” Juliana nói, có vẻ gần như ngừng thở. “Đúng, nó có tác dụng. Thị lực của ta đã được cải thiện.” Bà nháy mắt và chậm rãi nhìn quanh phòng, sự nghiêm khắc cẩn thận hàng ngày tạm thời được thay thế bằng biểu hiện ngạc nhiên. Rôi bà chạm nhẹ vào dòng nước đang chảy xuống má, giọng nghẹn lại, “Mắt ta vẫn đang chảy nước nhờ những thảo mộc ngốc nghếch đó.” “Nó sẽ nhanh ngừng thôi,” Mira dũng cảm, kính trọng nói. Sau khi bà Falkner rời khỏi, Mira không biết làm sao để trả lời những câu hỏi không kiên nhẫn của Rosalie. Dù mẹ Alec đã rời đi với nụ cười hài long trên gương mặt, không có gì đã được giải quyết… đúng thế không? Juliana đã ám chỉ rằng bà sẽ không nói với Alec về chuyến viếng thăm, và bà cũng không thay mặt Mira tiếp cận con trai bà. Cuộc gặp gỡ này thật sự đã đạt được điều gì? Rất ít… nhưng phần nào Mira cũng được trấn an khi biết rằng Juliana Falkner là đồng minh của nàng.

Một ngày nữa trôi qua, và Rosalie bắt đầu tạo ra những tín hiệu cảnh báo về những giải pháp có thể cho tình trạng tiến thoái lưỡng nan. Có lẽ, nàng gợi ý, rằng họ có thể đi cưỡi ngựa và dừng lại tại dinh thự của Falkner với tình huống giả định rằng ngựa của Mira mất một cái móng. Có lẽ họ có thể viếng thăm quý bà Falkner vào lúc mà Alec ở đó. Hoagr sợ trước việc nhiệt tình thái quá của bạn nàng, Mira dứt khoát từ chối tất cả những ý tưởng của Rosalie. Không như mong đợi Rand lại ủng hộ Mira, nói với vợ chàng rằng Alec không phải là một người đàn ông dễ dàng không hiểu những mẹo vặt ấy.

“Mira có quyền với niềm kiêu hãnh của em ấy,” chàng nói riêng với Rosalie, ngồi ở bên cạnh chiếc giường lớn của họ và kéo nàng lại gần.

“Kiêu hãnh! Chẳng liên quan gì tới kiêu hãnh cả. Người ta chỉ cần nhìn cô ấy để thấy được cô ấy không hạnh phúc-“

“Fleur, ta hiểu động cơ của em là những thứ tốt-“

“Em chỉ muốn em ấy hạnh phúc như chúng ta. Thật ra em sẽ không chọn một người giống ngài Falkner cho em ấy, nhưng em ấy dường như nghĩ rằng cậu ấy là người duy nhất… em ước em có thể thuyết phục em ấy rằng ở đâu đó ngoài kia còn có người có thể trao cả trái tim cho em ấy-“

“Tại sao Falkner không thể?”

“Vì cậu ấy là người nhà Falkner.”

“Có lẽ em ấy nhìn cậu ta với đôi mắt khác em.”

“Em ấy không thấy gì ở cậu ta cả. Cô ấy mù quáng với cậu ta. Rand, chàng nghĩ có cơ hội nào đó cậu ta thật sự yêu em ấy phải không?”

Chàng mỉm cười và hôn lên trán nàng, nhắm mặt lại hạnh phúc. “Em không thể ép buộc tình yêu,” chàng thì thầm, hôn cổ nàng và rồi vành tai nàng, “hay tạo ra tình yêu khi nó không đến, hay phá hủy nó khi nó mong muốn tồn tại. Em không đồng ý phải không?” Môi chàng nhẹ nhàng phủ lên môi nàng.

Cánh tay nàng vòng quanh cổ chàng, “không”, nàng nói nhỏ. Rand cười khúc khích khi chàng nhìn đôi mắt xanh thẳm của nàng.

“Em yêu… em sẽ phá hủy một đóa hoa bằng cách chăm sóc quá nhiều, quá nhiều nước và ánh sáng. Hãy để nó tự phát triển. Đồng ý không?” Nàng miễn cưỡng gật đầu, mỉm cười với chàng và nâng mặt nàng lên hôn thêm một lần nữa.

Tin nhắn được đánh dấu với chữ cái đầu loằng ngoằng A. Mira kiểm tra tờ giấy được chuyển đến tay nàng vào sáng sớm đó nhờ Mary. Những nét chữ quý giá và được đánh dấu mạnh mẽ. Nàng không quen với bản viết tay của Alec, nhưng bức thư này giống như một mẫu có sẵn. Chàng đề nghị nàng gặp chàng ở phía Tây Bắc vùng đất Berkeley lúc 3 giờ. Tại sao chàng lại chọn gặp nàng theo cách này – không phải dễ dàng hơn với một cuộc gặp đơn giản sao? Sự kín đáo. Nàng cho là chàng muốn giữ kín. Toàn cơ thể nàng như thể bị kéo căng lên như chiếc cung khi nàng tưởng tượng điều mà chàng có lẽ sẽ nói.

“Rosalie,” nàng nói vẻ bình thường trongsuoots bữa ăn sau buổi chiều, “em sẽ ra ngoài sau bữa trưa-“

“Tuyệt. Chị sẽ đi cùng em.”

“Thật ra,” Mira nói, nhìn nàng mỉm cười, “Em muốn đi một mình.” Oh, tại sao nàng không giữ im lặng và chuồn ra ngoài sau nhỉ?

“Một mình ư?” Rosalie quay lại nhìn chồng. “Rand, chàng nghĩ rằng sẽ an toàn nếu để em ấy ra ngoài đi dạo một mình đúng không?”

“Mira, em định đi xa khỏi lâu đài phải không?” Rand bất cẩn hỏi.

“Không, không…” nàng vội nói. “Chẳng có lý do nào để em đi xa cả. Thật sự em không nên nhắc tới chuyện này, nó quá quan trọng.”

“Vậy ta không phản đối,” chàng trả lời, khiến nàng thấy thư giãn với tiếng thở dài nhẹ lòng thầm kín.

“Bây giờ, chàng đang nói gì trước đó về những nhà máy sửa tàu?” Rosalie hỏi Rand, và chàng đã đưa ra một bài miêu tả chi tiết về việc gia tăng tội phạm đã bắt đầu ảnh hưởng tới việc kinh doanh tàu biển của chàng. Gần đây những kẻ chạy việc ở phố Bow mà chàng đã thuê để bảo vệ nhiều xe hàng đã bắt được một số tên trộm trong các bong tàu, một số người trong số đó đã thú nhận là thành viên của Stop Hole Abbey, một tổ chức tội phạm lớn – những câu trả lời, sự tò mò sinh động, sự thu hút không ngừng khi mắt họ gặp nhau. “Đó là lý do em muốn gặp ở đó phải không?”

“Gì cơ?” Đôi lông mày đen của Alec nhíu lại với nhau.

“Đó là lý do ngài –“

“Ta đến đây vì tin nhắn của em.”

“Tin nhắn ư?” Nàng nhắc lại vẻ không tin. “Tôi không gửi tin nhắn cho ngài, ngài gửi mới đúng.”

“Em nghĩ là ta gửi sao?”

“Ồ, đúng, ngài… ngài không gửi sao?” Mira nhìn chằm chằm chàng nhanh chóng thấy bối rối. Nàng đỏ mặt. “Không, tất nhiên, ngài sẽ không.” Nàng chưa từng cảm thấy ngu ngốc, ngại ngùng đến vậy. “Ôi, chết tiệt. Chết tiệt Rosalie. Tôi sẽ không tha cho chị ấy vì chuyên này.”

“Rất có thể là mẹ ta,” Alec chỉ ra, miệng chàng cong lại châm biếm. “Bà thích xen vào-“

“Không có việc hay xen vào chuyện của người khác có thể giải quyết vấn đề của chúng ta.”

“Không có vấn đề nào… vấn đề. Có một rào cản duy nhất trên con đường của chúng ta, và đó là em.”

“Em sao?” Nàng hỏi lại, thấy rằng với một câu nói chàng đã thành công đưa nàng vào cơn giận mù quáng. Sau nước mắt, cơn giận, trái tim đau đớn của nàng, chàng đứng trước nàng và buộc tội nàng tạo ra mọi chuyện, như thể… như thể nàng đã từ chối chàng chỉ để ra khỏi một ham muốn tốt đẹp để chọc giận chàng! “Tôi rất vui khi mọi chuyện quá đơn giản với ngài! Thật la tuyệt khi biết rằng ngài hoàn toàn đúng và tôi sai – tư duy của ngài phải rõ ràng đến tuyệt vời, ngài… ngài…”

“Ta đã hỏi cưới nàng,” chàng chỉ ra, giọng chàng rành rọt. “Nàng đã từ chối ta. Đó chính là sự đơn giản… nhưng nàng lại cố làm nó phức tạp với câu chuyện, những lo lắng trống rỗng, những nỗi sợ-“

“Rõ ràng rằng ngài chưa từng nghe được bất cứ thứ gì tôi đã nói. Ngài không lắng nghe tôi một chút nào. Những lo lắng của tôi là có thật. Ngài không…” Trước sự hoảng loạn của mình, Mira cảm thấy những giọt nước mắt tức giận đang dâng lên trong mắt, và nàng cúi đầu cố gắng ngăn chúng. Một lần nữa nàng đã mất bình tĩnh trước mặt chàng, nhưng lần này cơn giận và sự đau khổ của nàng là quá lớn để có thể kiềm chế, và đôi vai nàng run lên với tiếng nước nở đang thoát ra. Nàng nghe thấy chàng gọi tên nàng, cảm nhận được chàng đang bước về phía nàng… nhưng nàng mù quáng quay đi, muốn thoát khỏi chàng và chạy lại lâu đài Berkeley. Sau bước chân đầu tiên, ngón chân cái vấp phải một cái rễ nhô lên và nàng ngã xuống đất với tiếng khóc phần nhiều vì tức giận chứ không phải vì đau.

Sự phá hủy của lòng tự tôn của nàng đã kết thúc, nàng câm lặng nghĩ, cố gắng ngồi dậy. Có một cơn đau truyền đến từ chỗ mắt cá chân. “Nếu anh còn chút cảm giác tốt bụng nào dành cho tôi, anh hãy đi đi,” giọng nàng khàn khàn. Mái tóc, tuột khỏi dây buộc cái mà đã giữ mái tóc trong một kiểu cuộn lỏng lẻo, giấu đi gương mắt nàng với một lớp màn đen tỏa sáng khi nàng cúi đầu xuống. Tháo đôi giày mềm ra, nàng cẩn thận xem xét mắt cá chân. Alec chậm rãi bước tới bên nàng, bước chân của chàng nhẹ nhàng không giống với một người đàn ông cao lớn. Nàng có thể cảm nhận được ánh mắt chàng chiếu lên nàng, và nàng thấy cơn giận mới lại bùng lên. “Đi đi và để tôi một mình… hãy quay trở lại với gương mặt rắn đá như rượu brand…”

“Đúng, ta biết, ta hiểu… chúa ơi, bất cứ một thủy thủ nào cũng sẽ từ hào nếu có một vốn từ nhiều như vậy. Chân nàng có bị trật khớp không?”

“Không,” nàng miễn cưỡng nói.

“Cầm tay ta. Ta sẽ giúp nàng đứng lên.”

“Tôi không cần sự giúp đỡ của ngài.”

“Mira,” chàng cảnh báo, “Ta không có nhiều sự kiên nhẫn ngay bây giờ đâu.” Chàng đưa bàn tay yêu cầu với nàng, và nàng quay mặt đi, từ chối chấp nhận nó. Đột nhiên nàng thở mạnh khi chàng cúi xuống và bế bổng nàng lên thật nhanh, giữ cơ thể cứng nhắc của nàng bên ngực chàng và đưa nàng tới tảng đá dốc.

“Tôi không…” nàng bắt đầu chống đối yếu ớt, nhưng chàng buộc nàng im lặng với ánh mắt cháy bỏng, cánh tay nàng giữ chặt để cho nàng biết rằng chàng có đủ những lời bình luận của nàng rồi. “Ngài định đẩy …” nàng bắt đầu một lần nữa và vòng tay của chàng chặt hơn thậm chí khiến cho Mira lại rơi vào im lặng với một thanh âm không thoải mái. Alec, nàng thầm nghĩ, không đang ở tâm trạng có thể tranh luận được. “Làm ơn…” nàng nhẹ nhàng nhìn chàng, và vòng tay chàng lỏng ra ngay tức thì. Vậy đây là cách chàng muốn chơi sao, nàng nghĩ, và quyết định giữ im lặng đột nhiên thấy thích hơn kết quả sự phục tùng tạm thời của nàng mang lại.

Alec ngồi xuống gò đất, thoải mái ôm nàng trong vòng tay vững chãi và nhìn xuống nàng với đôi mắt xám bạc ánh đen. Nàng chưa từng cảm thấy mong muốn mạnh mẽ đến thế. Chúa giúp nàng, không có gì có thể tốt như thế này… được chàng ôm, được gần chàng. Không thể nhìn thẳng vào ánh mắt thấu hiểu ấy, nàng cúi đầu tựa vào vai chàng, vùi mặt vào làn da vàng ấm áp ở cồ chảng. Giây phút lười biếng trôi đi trong khi Alec vẫn đợi. Ánh hồng quay lại với gương mặt Mira và cơ thể nàng tuân theo cơ thể chàng.

Một làn gió mát thổi qua rừng, làm lá xào xạc và tạo ra âm thanh của những làn sóng. Mira chậm rãi ngẩng đầu lên từ vai Alec, cảm nhận được niềm vui của chàng trước khi chàng bắt đầu cử động. Đôi long my của nàng nhấc lên, và nàng thấy miệng chàng tiến lại gần miệng nàng… nàng nhắm mắt lại và tách môi ra, háo hức đón nhận hơi ấm, sự hứa hẹn của nụ hôn của nàng. Tay chàng trượt xuống bên hông nàng và siết nàng thật chặt, ngón tay chàng dừng lại trên đường cong của hông nàng. Alec hơi run lên, và miệng chàng mạnh mẽ chiếm lấy miệng nàng, cằm chàng cúi xuống khi chàng hôn nàng với niềm khao khát mà chỉ nàng có thể thỏa mãn được. Mira lờ mờ nhận ra ngọn lửa giữa họ có thể dễ dàng bùng cháy đến mức nào, chàng chỉ mất một chút nỗ lực là có thể khiến nàng theo ý chàng. Nàng phần nào thành công tránh khỏi nụ hôn của chàng, phổi nàng hít vào thở ra theo một nhịp điệu không đều đặn.

“Không nữa… không nữa…” nàng thì thầm, tay nàng nắm chặt vào những nếp vải long của chàng. “Giờ hãy nói với anh rằng em sẽ lấy anh.”

“Sẽ thế nào nếu em không đảm nhận tốt vai trò quý bà Falkner.”

“Em sẽ không phải học mọi thứ ngay lập tức. Và anh sẽ không đòi hỏi bất cứ thứ gì mà em không thể đáp ứng.”

“Chúng ta sẽ thường xuyên tranh cãi. Anh sẽ vẫn còn cảm giác này về em sao nếu-?”

“Giữa những lúc chúng ta tranh cãi, anh sẽ tôn thờ em. Và anh sẽ yêu em mà không người đàn ông nào có thể từng yêu vợ như vậy. Giờ hãy cho anh câu trả lời.”

“Gia đình anh… họ sẽ thích em chứ?”

“Em yêu, họ đâu có thích anh đâu.”

“Anh sẽ hứa… hứa cho em nhiều đứa con chứ?”

Alec mỉm cười trước ánh mắt thẹn thùng của nàng dành cho chàng. “Được.”

“Một vài ư?”

“Con dơi đáng ghét của anh… nếu em cho anh một câu trả lời, chúng ta có thể bắt đầu sinh trẻ con ngay bây giờ.”

“Alec, không.”

“Gì vậy?”

“Vâng, em sẽ lấy anh… nhưng không, chúng ta không thể làm thế… không phải ở đây.” Khi nàng nói, nàng cảm nhận được lưng váy lỏng ra… chàng đã cởi nó trong lúc họ đang nói chuyện. Chàng kéo nó xuống đến mức vai nàng lộ ra và hơi thở của nàng gấp gáp. “Alec…”

“Hãy nói “chồng”, chàng nói, gỡ chiếc váy của nàng để lộ ra hai gò bồng đào và khóa cánh tay nàng. Mira khó khăn nhìn quanh khu rừng tĩnh mịch, cảm thấy như thể có hàng trăm ánh mắt đang nhìn họ.

“Chồng em,” nàng thì thầm, tim nàng đập điên cuồng khi đầu nàng cúi xuống bên ngực nàng, miệng chàng tìm kiếm và tìm ra những điểm nhạy cảm nhất, true đùa chúng cho tới khi chúng săn lại.”

“Giờ hãy nói cho anh biết em cảm thấy thế nào về anh.”

“Em yêu anh…” Cổ nàng ngửa ra sau khi niềm sung sướng xuyên thấu những mạch máu dày. Nàng phần nào thoát khỏi những ống tay áo, và nàng để chúng quanh vai nàng. “Em yêu anh rất nhiều… và em muốn anh… Alec…”

Kéo một chân của nàng lên, đôi tay chàng khum lấy mông nàng và nâng nó lên để nó vừa với chàng. Nàng cảm nhận được chàng qua lớp quần áo, một cơ thể to mạnh mẽ của chàng bên nàng, và những ngón tay nàng bấm vào lưng chàng khi khoái cảm xuyên qua nàng.

“Giờ hãy nói cho anh biết,” giọng chàng khàn đặc, thúc thứ cương cứng vào chỗ mềm mại của nàng với một cử động chậm rãi kiên nhẫn hiểu biết, “rằng em sẽ cho anh có được em ở bất cứ nơi nào anh muốn.”

Nàng run rẩy, ôm nàng chặt hơn nữa.

“Bất cứ nơi nào.”

Bất chấp niềm khao khát mạnh mẽ, Alec cười nhăn nhở, tiến xuống để giúp nàng cởi chiếc quần chẽn. “Ôi, anh sẽ vui đến mức nào khi lấy em, cô Germain ạ.”