Ăn Thịt Chi Lữ (Cuộc Hành Trình Ăn Thịt)

Quyển 9 - Chương 8: Đẩy ngã quan đại thần 8

Lúc Theodore bước ra từ phòng tắm, quả nhiên thấy cô gái mặt dày đó đã ngồi trên giường. Khoác áo choàng ngủ rộng thùng thình, đai lưng cũng buộc lỏng lẻo, bên dưới vạt áo rộng mở là đôi chân thon dài trắng noãn như ngọc. Nàng cũng vừa mới tắm xong, trên gương mặt còn hơi ửng đỏ, tóc mai ướt nhẹp vẫn đang nhỏ nước từng giọt, chảy xuống dọc theo cần cổ, rồi trượt vào giữa khe rãnh sâu hút dưới cổ. Lúc này nàng đang đọc cuốn tiểu thuyết dung tục đó, miệng thì nhóp nhép ăn điểm tâm, nhưng vì muốn chọc tức Theodore nên cố tình khiến vụn bánh đổ đầy giường.


Theodore vậy mà không nổi giận như lúc trước, hắn nghĩ cái thứ gọi là giới hạn cuối cùng của mình đãbị cô gái vô sỉ này đẩy xuống mức tận cùng, chỉ cần Margaret không cư xử quá phận, hắn đã cảm thấy thỏa mãn rồi.


"Tránh ra." hắn bước tới bên giường, lạnh lùng nói.


"Trước mặt mọi người thì bày ra vẻ mặt tươi cười, sau lưng thì lại trưng cái bộ mặt người chết này, cứ như vậy ngươi không sợ mình sẽ bị tâm thần phân liệt sao?" Margaret vừa dịch người sang bên phải dành ra chỗ trống cho Theodore, vừa thuận miệng hỏi. Theodore tiếp tục lờ đi sự khiêu khích của nàng, "Hừ, đúng là đồ nhạt nhẽo." Thiếu nữ bĩu môi, "Này" Nhìn cậu nhóc chuẩn bị nằm xuống, còn cố ý nằm cách nàng một khoảng rộng, nàng đột nhiên vén vạt áo choàng lên, "Vừa nãy ta cố tình quyến rũ ngươi như vậy, ngươi không có phản ứng gì sao?"


âm hộ no đủ trơn bóng, trắng nõn vì hai chân nàng đang chụm lại nên cảnh xuân bên dưới bị che đikhông ít nhưng vẫn có thể loáng thoáng thấy được nhục phùng hồng phấn đó, ánh mắt Theodore nhìn nàng đột nhiên lạnh xuống - cái cô gái vô sỉ này không mặc gì phía dưới cả.


"Margaret tiểu thư," hắn chậm rãi nói, chất giọng trẻ non trong trẻo nhưng ngữ khí lại thong dong, từ tốn "Ta nhớ rõ lúc trước ngươi đã tuyên bố, đối với cái bộ dạng tiểu hài tử chưa đủ lông đủ cánh như ta bây giờ, không có chút hứng thú." Lúc nói ra ba từ "tiểu hài tử", tuy Theodore giả bộ như không thèm để ý chút nào, nhưng Margaret vẫn cảm thấy ngữ khí của hắn có mấy phần cắn răng nghiến lợi.


Quả nhiên vẫn còn thấy khó chịu, Margaret buồn cười nghĩ. thật ra lúc trước nàng đã lờ mờ cảm nhận ra, hình như Theodore sau khi biến thành tiểu hài tử thì tính cách cũng trở nên ấu trĩ. Người này căn bản là cái đồ ngạo kiều thích xù lông mà thôi, lúc tức giận liền phồng mang lên giống con cá nóc, dường như chỉ cần đâm một phát là sẽ bùng nổ, bởi vậy Margaret mới muốn chọc hắn.


"Nhưng tâm trí ngươi là một nam nhân trưởng thành mà." Vẻ mặt thiếu nữ rất vô tội, hồn nhiên nói, "Thân thể không có phản ứng, lẽ nào linh hồn cũng bị lãnh cảm theo? Hay là..." Nàng đột nhiên vươn tay, kéo xuống vạt áo ngủ của cậu nhóc, "Ngươi đã có phản ứng?"


Áo ngủ bị tuột xuống lộ ra thân thể gầy gò của trẻ con, cái chỗ dưới háng kia cũng nằm yên - nhóc con mới mười hai tuổi mà cương được mới là lạ. Theodore tức giận gạt bàn tay của Margaret ra, hắn thậtkhông ngờ rằng yêu nữ ɖâʍ ma này lại động thủ: "Cái loại ɖâʍ ma như ngươi, ngoại trừ việc lúc nào chỗ nào cũng động dục có thể có chút liêm sỉ được không?!" Thấy thiếu nữ vẫn dùng ánh mắt hiếu kỳ nhìn chằm chằm hạ thân hắn, cả khuôn mặt hắn cũng đỏ bừng lên vì tức giận, "Ngươi muốn nhìn, thì ta cho ngươi nhìn đủ!"


"thật là đáng yêu.." Margaret ngoan ngoãn dời mắt đi, đối mặt với khuôn mặt đỏ bừng của cậu nhóc, lại không nhịn được cười. Bởi vì chưa hoàn toàn trưởng thành nên so với vẻ tuấn mỹ tà khí lúc Theodore là quan đại thần, nhìn hắn lúc này rất đáng yêu. trên gương mặt vẫn còn nét trẻ con, mũi cũng tròn vo, ngay cả cặp mắt lệ khí kia cũng rất dễ thương. "Quả nhiên là cá nóc nhỏ!" Nàng duỗi tay xoa lên gò má mềm mại của cậu bé, không quan tâm đến việc Theodore phản kháng, giãy dụa đem đầu cậu ấn vào trong ngực mình, "Đừng giận, đừng giận, chị thương em."


"Buông, buông tay.... A... Cái đồ ngu xuẩn chết tiệt... A" Đầu bị chôn giữa hai luồng mềm mại cao ngất, không chỉ có tai mắt mũi miệng, mà dường như cả người Theodore cũng bị hương thơm ngọt ngào ấy bao phủ. Cơ thể nho nhỏ của hắn bị Margaret ôm trọn, lại đè cái gáy hắn khiến môi hắn chạm phải da thịt nàng. Khuôn mặt hắn bị ép cọ xát lui tới giữa hai bầu ngực, thậm chí còn đụng phải đầu v* cứng rắn của nàng, bởi vì cái yêu nữ ɖâʍ ma này bên dưới áo choàng ngủ nàng ta hoàn toàn không mặc gì cả.


thật vất vả cuối cùng Margaret cũng buông hắn ra, Theodore cảm thấy mình như vừa sống sót sau tai nạn vội vã ngẩng đầu - hắn cảm thấy thiếu chút nữa bị ngột chết - rồi ngay lập tức dùng tay quẹt mấy cái. Margaret cũng không tiếp tục trêu chọc hắn nữa, nàng hài lòng vỗ tay một cái, hệt như đang dỗ con nít: "Được rồi, ngủ đi."


Hai người đều nằm xuống, Theodore còn có chút không dám tin, thế này.. là xong rồi? hắn đương nhiên là không ngu đến mức không nhìn ra là Margaret đang cố tình đùa giỡn hắn, nhưng với cái bộ dạng quỷ không ra quỷ của hắn, chỉ đành mặc cho nàng ta giày vò. Quả nhiên, yên tĩnh không được bao lâu, Margaret đang nằm đưa lưng về phía hắn đột nhiên nói: "Có muốn chị kể chuyện không?"


"Cút ngay."
"thì ra ngươi rất thích, vậy ta bắt đầu kể đây."
"Cái lỗ tai nào của ngươi nghe thấy ta cảm thấy hứng thú?!"


Margaret tất nhiên là không quan tâm đến lời từ chối của Theodore bắt đầu hăng hái bừng bừng kể chuyện. Nàng không phải kể chuyện cổ tích mà là kể lại câu chuyện trong cuốn tiểu thuyết phiêu lưu mà Neisen mới mua về hôm nay. Ở đại lục Wiesen, loại tiểu thuyết phiêu lưu là thú vui tiêu khiển bình thường của dân chúng. Vì nó không có nội dung cao siêu gì, giá cả cũng rẻ. Mà xuất thân quý tộc, hơn nữa từ nhỏ đã được nhận định là "con của thần" nên Thần điện tất nhiên sẽ kỳ vọng rất cao vào Theodore, hắn chưa bao giờ biết đến những thứ này.


Theodore muốn coi như tiếng lải nhải của cô gái này như không tồn tại, nhưng nghe một hồi, hắn cuối cùng nhịn không được mà hỏi: "Trăm ngàn chỗ hở, Lynch nếu làm như vậy, Kỵ sĩ đoàn chắc chắn sẽtruy đuổi không tha."
"Hả?" Margaret kinh ngạc, "Ngươi biết nhân vật chính là tên là Lynch?"


Theodore bị nghẹn họng, chết tiệt, sao hắn lại nghe cái câu chuyện nhàm chán như vậy, lại còn tò mò hỏi nội dung câu chuyện.


"Ngươi cũng nghĩ như vậy sao, theo ta Lâm Kỳ là một kẻ ngốc." Thiếu nữ cực kỳ hưng phấn, lúc này nàng không hề có ý đùa giỡn Theodore mà thật lòng vui vẻ. Nàng là một người yêu thích tiểu thuyết phiêu lưu, trong đầu có vô số câu chuyện, nhưng không có ai để thảo luận cùng. Nửa người nửa mà là sao có thể có bạn bè, mỗi việc sinh tồn thôi đối với nàng cũng rất gian nan, nên nàng cũng không rảnh mà cảm thấy cô độc.


Lúc này, bởi vì một câu của Theodore chế độ máy hát của Margaret hoàn toàn được bật lên. Vốn dĩ Theodore không muốn để ý đến nàng nữa nhưng nghe giọng điệu hưng phấn của nàng, nếu không tiếp lời, cô gái này sẽ buồn lắm. Bởi vậy quan đại thần đại nhân không chỉ thỉnh thoảng tiếp lời mà còn đưa ra vài câu nhận xét, cùng Margaret thảo luận hăng say về tiểu thuyết phiêu lưu mà cả đời này hắn cũng sẽ không bao giờ đụng đến.


Mãi cho đến đêm khuya, Margaret mới ngủ thϊế͙p͙ đi. Theodore lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng kết thúc, hắn đối với loại tiểu thuyết nát bét này không có một chút hứng thú. "Đầu mình có phải là bị chạm chỗ nào rồi không?" hắn nhịn không được tự lẩm bẩm.


Ôm tâm tình nghi hoặc đó hắn cũng ngủ thϊế͙p͙ đi. không biết qua bao lâu, hắn cảm thấy cơ thể mình đang nóng lên, càng ngày càng phồng lên, hình như có gì đó đang thay đổi, biến to lên... Khoan đã, biến to lên?! Theodore mở choàng mắt, hai vai lạnh lẽo, áo ngủ bị rát tả tơi, cơ thể hắn lại một lần nữa khôi phục hình dạng nam nhân trưởng thành. Mà cô gái kia đang nằm tựa đầu lên ngực hắn, áo ngủ bị tuột xuống, lộ ra hai bầu ngực trắng muốt dù xung quanh tối như mực vẫn lờ mờ thấy được đường cong xinh đẹp ấy. Mà một tay của nàng đang để dưới hạ thể, hai chân gắt gao kẹp chặt, trong không khí thoang thoảng mùi hương kỳ diệu quen thuộc. Theodore nhịn không được vươn tay sờ về dưới chân của cô nàng, chạm phải một vùng ẩm ướt - nàng ta hiển nhiên là đang tự an ủi trong khi vẫn còn ngủ say.


Đại não Theodore ngừng hoạt động trong nháy mắt, đợi đến khi hắn tỉnh lại đã thấy thiếu nữ đang vặn vẹo, cọ cọ trong ngực hắn trong miệng cũng nỉ non rên rỉ, có lẽ là cảm nhận được vật cứng rắn của hắn, đôi chân mềm mại như không có xươn của nàng cuốn lấy thắt lưng hắn, hai phiến hoa môi ướt dầm dề từ lâu khe khẽ mở ra, ʍút̼ lấy quy đầu to lớn.


Đúng vậy, Theodore cũng biết bản thân cương từ khi nào. hắn muốn đẩy Margaret ra nhưng cả người lại không có chút sức lực. Lại nữa rồi, cái loại cảm giác này, Theodore biết nhất định là do mùi hương khi ɖâʍ ma động dục đã ảnh hưởng đến mình.


Lúc này, cơ thể hai người đều gần như trần truồng dán chặt vào nhau. một chân của nàng quấn lên hông hắn, một chân vói vào giữa hai chân hắn, hạ thể hai người gắn chặt cùng một chỗ, tạo thành tư thế đan xen. Hai bầu ngực liên tục cọ xát trên lồng ngực hắn, theo động tác vô thức của cô nàng, thỉnh thoảng đầu v* nàng lại cọ qua hai chấm nhỏ trên ngực hắn, khiến hai hạt đậu nhỏ nhanh chóng cứng rắn.


Đúng là thêm dầu vào lửa, vốn dĩ trong lúc tự an ủi, tiểu huyệt của Margaret đã ngứa đến lợi hại, nên khi nàng trườn lên người hắn tìm được gậy th*t thì ngay lập tức dịch tới đem quy đầu nhét vào hoa huy*t, lúc này nàng mới cảm thấy dễ chịu hơn một chút. Sau đó nàng chậm rãi cọ xát, giống như đangmộng du, uốn éo cái mông, tội nghiệp thay cho Theodore còn hơn phân nửa gậy th*t vẫn nằm bên ngoài, quy đầu bị nhét vào có bao nhiêu thỏa mái thì phần thân dưới không được an ủi có bấy nhiêu khó chịu.


Mà cái loại ma xát nhẹ nhàng như thế này cũng không thể nào thỏa mãn hắn, mà phương pháp giải quyết cũng cực kỳ đơn giản. Tuy cả người Theodore không có chút sức lực, không đủ sức đẩy cái người con gái này ra nhưng cố gắng ưỡn thẳng lưng đâm gậy th*t tiến vào phía trước, hắn vẫn có thể làm được. Chỉ cần ưỡn thằng lưng một cái là gậy th*t có thể hoàn toàn cắm vào, và hắn cũng không phải nhẫn nhịn đến mức hạ thể cứng rắn như muốn nổ tung như thế này nữa.


"không được, Theodore, tuyệt đối không được." hắn liên tục nhủ thầm trong lòng, trên trán mồ hôi túa ra như mưa, hai tay nắm chặt lại thành quyền, vì hắn dường như đem hết sức lực để nhẫn nhịn, móng tay gần như đâm vào da thịt. hắn thật sự rất muốn cắm vào, người con gái này đang nằm ngay trong ngực hắn, không hề phòng bị, thậm chí còn chủ động quyến rũ hắn, hắn hoàn toàn có thể muốn làm gì thì làm. Nhưng giáo dưỡng của hắn, tính cách của hắn, khiến hắn phải khắc chế ham muốn, quyết định liều mạng nhẫn nại. thật ra còn một điều nữa, nhưng hắn cố tình làm lơ đi.


hắn vốn không coi Margaret là người, chỉ là loại nửa người nửa ma, chỉ là một thứ để phá giải lời nguyền của hắn sau đó hắn sẽ giết nàng. Nhưng tối hôm qua, nghe nàng hưng phấn kích động thao thao bất tuyệt, thậm chí là nịnh nợt mong hắn cùng thảo luận mấy câu chuyện ngu xuẩn với nàng, Theodore nghĩ, vào thời khắc đó trái tim hắn đã không thể đối xử tàn nhẫn với nàng nữa.


Hai người thật ra có rất nhiều điểm giống nhau. Rất vô sỉ, cũng rất cô độc. Margaret chưa bao giờ có một người bạn để cùng nàng nói chuyện trên trời dưới đất, còn Theodore cũng chưa từng có.


Tâm tình do dự xen lẫn mờ mịt khiến Theodore lựa chọn nằm yên không động, mặc cho người con gáitrong ngực mình coi gậy th*t mình như cây gậy xoa bóp, mà không đâm vào thêm một chút. hắn cũng không biết đã trôi qua bao lâu, hắn cảm thấy mình gần như phát điên rồi, mà Margaret vẫn tiếp tục vặn vẹo, thậm chí nàng ta cò nói mớ.


"Em muốn..." Thiếu nữ nhẹ giọng nỉ non, "Ưm, em muốn..." gậy th*t hưng phấn nảy lên một cái, lại vì một câu kế tiếp của Margaret càng thêm dâng trào, "Theo, em muốn..."
Nàng ta, nàng ta đang gọi tên của ta sao? Theodore ngây người.


"Theo, Theo... Em" Tiếng nỉ non của thiếu nữ càng ngày càng nhỏ, về sau chỉ khe khẽ như muỗi kêu, "Em thích anh, Theo."