Ăn Thịt Chi Lữ (Cuộc Hành Trình Ăn Thịt)

Quyển 8 - Chương 18: [khoa học viễn tưởng] đẩy ngã thủ lĩnh phản quân 18

Tích tích, tích tích... Trong đêm khuya yên tĩnh, đồng hồ báo thức phát ra âm thanh rất nhỏ lại đánh thức Diệp Huyên đang nửa tỉnh nửa mê. cô mở mắt, đưa tay cầm đồng hồ lên, trên đồng hồ hiển thị số giờ bằng huỳnh quang – 2 giờ 43 phút.


"Aizz..." Diệp Huyên thở dài, trong khoảng thời gian này đêm nào cô cũng ngủ không ngon, mỗi khi nhắm mắt lại thì toàn gặp những giấc mơ kì lạ. cômơ thấy rất nhiều chuyện quá khứ xảy ra ở các thế giới trước, còn có truyện ở trường học nữa... Sau khi rời khỏi mỗi thế giới, Diệp Huyên đều cố gắng quên đi những chuyện đã trải qua ở đó. cô biết, đối với chủ thể của mỗi thể giới, khi xuyên việt giả rời đi, chủ thể vẫn trải qua sinh hoạt như cũ. Mà hệ thống lại dùng những biện pháp đặc biết làm mờ nhạt đoạn kí ức ở thế giới đó của mỗi thí sinh, làm cho thí sinh không đến mức sa vào trong đó.


Nhưng không biết có phải là ảo giác của cô không, cô luôn cảm giác mình càng ngày càng mệt mỏi. Vô số thăng trầm, vô số hỉ nộ ái ố, cô không biết con đường này phải đi đến lúc nào mới thấy điểm cuối, mà tất cả những tình cảm của ‘Diệp Huyên’ luôn tồn tại trong lòng cô, tạo thành gánh nặng.


Bắt đầu từ thế giới tu tiên kia, Diệp Huyên không chỉ một lần suy nghĩ, thật ra cô là ai?


Năm nay cô hai mươi hai tuổi, cha mẹ mất sớm, gia cảnh bình thường, cuộc sống trôi qua bình thản mà nhàm chán. Chỉ có một chuyện đáng kiêu ngạo nhất đó chính là cô thi đậu học viện xuyên không. Nếu thuận lợi vượt qua cuộc thi tốt nghiệp, cô sẽ trở thành nhân viên quản lý thời không.


Nhưng mọi thứ đã thay đổi, mới đầu cô cho rằng đây chẳng qua chỉ là một trò chơi. Cố Dần Thành mặc dù là giảng viên, nhưng rất ít khi thấy hắn tiếp xúc với những học viên khác, nếu như nói có ai trao đổi với hắn nhiều một chút, có lẽ cũng chỉ có mình Diệp Huyên.


Sau này, càng ngày càng nhiều những nghi ngờ xuất hiện, cho dù Diệp Huyên có ngốc đi chăng nữa, cũng nhận ra Cố Dần Thành lừa cô vào đây là có mục đích khác.


Tất cả chủ thể đều cùng tên và ngoại hình giống cô. Trong quá trình cộng hưởng tình cảm, cô không chỉ không có những phản ứng bài xích nào, mà ngược lại cảm thấy linh hồn mình và chủ thể phù hợp vô cùng, mặc dù tính cách của cô và chủ thể là trống đánh xuôi, kèn thổi ngược. Hai lần xuyên qua đều lặp lại thế giới cũ, càng khiến người kinh ngạc là, trong thế giới này cô có thể nhận được tín hiệu của Crato.


Khi thấy gương mặt của Crato xuất hiện trên màn hình, Diệp Huyên còn cho rằng mình chưa tỉnh ngủ.


Điều đó không có khả năng, tất cả lần thế giới đều là độc lập, nếu có 2 dấu hiệu song song xuất hiện trong cùng một thế giới, điều đó cho thấy thế giới này sắp bị phá hủy. Lại càng không cần phải nói Crato sống ở năm 185 CE, đây là mốc thời điểm để tạo ra một thế giới song song khác. Từ mặt lí thuyết mà nói, hai thế giới này tuyệt đối không có khả năng dung hợp. Có Crato thì sẽ không có Hạ Hoài Cẩn, có Hạ Hoài Cẩn thì sẽ không có Crato.


Nhưng bây giờ, sự thật không thể tưởng tượng nổi đã xảy ra trước mắt Diệp Huyên. cô bỗng nhiên nghĩ đến, thời điểm gửi bưu kiện kia là ngày 28 tháng 7 năm 619 CE, mà ngày đó, cũng là ngày Crato cầu hôn cô.


"Tiểu Huyên." Nam nhân trên màn hình vừa mở miệng, vẫn là giọng điệu lạnh nhạt bình thản đó.


"Quả nhiên vẫn là dáng vẻ đáng ghét này..." Diệp Huyên lẩm bẩm, biết rõ trong màn hình chỉ là hình ảnh, nhưng trong ánh mắt lại có nước mắt muốn rơi xuống. ‘hắn hình như chưa từng gọi cô là tiểu Huyên’, Diệp Huyên nghĩ. Tướng quân đại nhân rất cưng chiều vợ, nhưng nếu bắt hắn gọi cô bằng tên thân mật, hắn sẽ vì xấu hổ mà càng cao ngạo, khó chịu.


"anh không biết lúc em xem đoạn clip này thì em có còn là em không, anh có còn là anh không." hắn nở nụ cười, nụ cười kia ôn nhu hiếm thấy, "Có phải rất kinh ngạc không? Có lẽ sau khi nói xong những lời này, anh cũng sẽ quên mất…" hắn dừng một chút, nhẹ nhàng nói, "Xin lỗi."


Xin lỗi? Diệp Huyên hoảng sợ ngồi đó, Crato... Sao phải xin lỗi cô? Crato như vậy rất lạ lẫm, không giống hắn chút nào.
Vì vậy, anh không phải anh, em không phải em?


"anh biết em rất mệt mỏi," Crato nói tiếp, "Xin em... đừng quên," ĐÔi mắt màu nâu vàng thế nhưng lại toát lên một sự bi ai, chua sót mà Diệp Huyên chưa từng thấy bao giờ, "Tỉnh lại đi, tiểu Huyên..."


"anh!" cô bỗng nhiên đứng lên, những lời này, những lời này đã từng có người nói với cô! "anh có phải..." Bộ ngựcDiệp Huyên kịch liệt phập phòng, tim đập nhanh, "anh có phải là Cố Dần Thành không?!"


Nhưng ngay sau đó, màn hình ‘tạch’ một tiếng tắt mất, không còn ai có thể trả lời cô. Diệp Huyên như phát điên bổ nhào vào màn hình phía trức, liều mạng bấm lung tung, màn hình như vẫn đen thui, không có chút phản ứng nào. cô run rẩy cầm lấy gói bưu kiện, sau đó lảo đảo ngã xuống đất. Ở đó… không có con chip…rỗng tuếch.


Rốt cuộc là cô điên rồi, hay là mọi chuyện từ đầu đến giờ đều xảy ra trong giấc mơ của cô.


Nam nhân sau lưng bỗng nhiên giật giật, đầu chôn ở bên cổ nàng nhẹ nhàng ɭϊếʍƈ, bàn tay to sờ lên cái bụng nhỏ hơi nhô ra của Diệp Huyên, hạ Hoài Cẩn hìa lòng lầm bầm, cũng không biết hắn nói gì, sau đó dựa vào người Diệp Huyên ngủ mất.


Trong nháy mắt lòng Diệp Huyên bình thản lại, cô xác định bản thân mình không có điên, cảm giác tồn tại của nam nhân này mãnh liệt như vậy, thìsao có thể là đang mơ được chứ. cô trải qua vui buồn, cảm nhận được từng lần rung động, tim đập, tình yêu say đắm, vào giờ khắc này, toàn bộ đều tràn ngập khắp linh hồn cô.


cô rất tỉnh táo, vô cùng tỉnh táo. "anh biết em rất mệt mỏi, nhưng xin em... Đừng quên anh." Có phải cô đã quên đi chuyện gì rồi không? Vậy hãy nhớ lại đi. Mặc kệ tất cả sự băn khoăn, mặc kệ cô muốn đi về phía trước bao lâu mới có thể thấy được điểm cuối, cô chỉ cần cứ tiếp tục đi, đi về phía trước là tốt rồi.


#
Hạ Hoài Cẩn mơ màng tỉnh lại, mở hai mắt ra, ngoài cửa sổ là nắng sớm rực rỡ, vợ yêu trong ngực vẫn còn đang ngủ say. hắn không khỏi bật cười vuốt ve gương mặt nhỏ nhắn bởi vì đang ngủ mà đỏ bừng. không biết vì sao, Tiểu Huyên hình như đã khôi phục tinh thần rồi.


Đoạn thời gian trước Diệp Huyên luôn mệt mỏi, sau khi bọn họ chuyển nhà đến đây được vài ngày, Diệp Huyên đã kiểm tra ra là có thai. Có lẽ là mang thai rất vất vả, tinh thần cô vẫn luôn không tốt. Hạ Hoài Cẩn còn chưa thoát khỏi sự choáng váng khi biết mình sắp làm ba ba, lại thấy tình trạng vợ không tốt, lại gấp đến độ khóe miệng cũng nổi nhiệt. hắn cũng không còn tâm tư quản lý mặt trận giải phóng nam giới, giao tất cả công việc cho Phương Nguyên và Cận An, mỗi ngày đều ở nhà vôi trước vội sau, chính thức thăng cấp thành người chồng nhị thập tứ hiếu.


Diệp Huyên bị Hạ Hoài Cẩn làm cho dở khóc dở cười, mắt thấy ngay cả lúc cô ăn trái cây Hạ Hoài Cẩn cũng sợ cô đau răng, hận không thể nhai nát thịt quả sau đó đút cho cô ăn, lại càng không cần phải nói những lúc Diệp Huyên muốn vận động một chút, đi ra ngoài giải sầu linh tinh đã bị Hạ Hoài Cẩn liệt vào danh sách những hành động nguy hiểm nhất.


"Phụ nữ có thai phải vận động thích hợp mới có lợi." Diệp Huyên kiên nhẫn giải thích cho Hạ Hoài Cẩn.


Đáng tiếc những phản ứng trong thời kì mang thai của Hạ Hoài Cẩn so với Diệp Huyên còn nghiêm trọng hơn, hắn không đành lòng quát vợ, lại sợ côxảy ra chuyện không hay, cau mày đau khổ suy tư thật lâu, liền quyết định ôm Diệp Huyên ra cửa. "anh là của em, anh ôm em vận động, cũng có thể xem là em vận động." Hạ Hoài Cẩn hùng hồn nói.


Diệp Huyên vừa buồn cười vừa cảm động, Vì không muốn khiến cho Hạ Hoài Cẩn lo lắng, chỉ có thể cố gắng không nghĩ nữa tới con chip. Cũng may sau ba tháng đứa bé đã ổn định, Hạ Hoài Cẩn cuối cùng cũng bình thường lại.


hắn muốn để Diệp Huyên ngủ thêm một lát, rón rén chuẩn bị xuống giường, ai ngờ Diệp Huyên lại tỉnh."Mấy giờ rồi?" Tiểu nữ nhân trở mình, thuận thế ôm lấy thắt lưng Hạ hoài Cẩn, thuận thế cọ cọ lên vùng bụng săn chắc. Này vừa cọ, cô bỗng nhiên cảm nhận được cái gì đó nóng cứng chọc chọc vào má. Diệp Huyên ngẩng đầu, chỉ thấy trường côn đang bị qυầи ɭót bao trùm hùng dũng hiên ngang khí phách đứng trước mặt mình,một bộ muốn đâm thủng vải dệt xổng ra.


"Khụ." Hạ Hoài Cẩn lúng túng muốn dời đi tiểu huynh đệ đang hưng hấn, "Mới tám giờ, còn sớm, em ngủ thêm chút nữa đi."


Phụ nữ có thai thích ngủ, Diệp Huyên buổi tối ngủ không được không dược ngon lắm, hôm sau lúc tỉnh lại mặt trời cũng đã lên cao. Mặc dù cô biết nam nhân sẽ hưng phấn vào mỗi buổi sáng, nhưng đến lúc cô rời giường, Hạ Hoài Cẩn sớm đã tự lực gánh sinh giải phóng dục vọng, Diệp Huyên hoàn toàn không nghĩ tới tình trạng đã cấm dục mấy tháng của chồng mình


"Đợi một lát," cô vội vã nắm lấy cánh tay Hạ Hoài Cẩn, "anh..."
"anh đi rửa mặt," Thấy vợ áy náy, Hạ Hoài Cẩn ôn nhu hôn lên trán cô, "Trong bụng em đang có cục cưng của chúng ta, không lẽ một chút chuyện đó anh cũng không chịu được hay sao, hả?"


hắn nhấc chân, đang chuẩn bị xuống giường, lại bị Diệp Huyên từ phía sau ôm lấy. Cái bụng hơi nhô ma sát trên lưng hắn, hơi thở ấm áp thổi nhẹ bên tai làm cho Hạ Hoài Cẩn động tình, "Em có thể dùng tay…" Diệp Huyên nhỏ giọng nói, "Hay là…anh không thích em dùng tay?"


Hạ Hoài Cẩn sao có thể không thích chứ? Chỉ cần đối tượng là nữ nhân trước mắt, cho dù cô cái gì cũng không làm, chỉ cần nghĩ đến cơ thể mềm mại của cô, Hạ Hoài Cẩn cũng có thể thõa mãn bắn ra. Hạ thân căng đến mức muốn nổ tung, nhưng Hạ Hoài Cẩn cố kỵ bụng Diệp Huyên, cố tình tiểu nữ nhân này cứ quấn quýt. không đợi hắn trả lời, bàn tay nhỏ bé đã duỗi vào trong quần nam nhân, kéo qυầи ɭót xuống, cầm lấy côn th*t thô cứng bắt đầu chuyển động lên xuống.


Lòng bàn tay non mềm phất qua mỗi một chỗ trên côn th*t, không chỉ khiến hô hấp của hắn càng thêm nặng nề, mà…Diệp Huyên nhẹ nhàng khép hai chân lại…nơi đó... cũng có chất lỏng ấm nóng rỉ ra.


"Hoài Cẩb... côn thittj của Hoài cẩn, đã lâu đều không được ăn rồi." không biết từ khi nào, Hạ Hoài Cẩn đã bị cô đẩy nằm xuống giường, hai tay chống xuống, dựa lưng vào đầu giường. cô nằm giữa hai chân nam nhân, hơi hơi ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, đôi mắt đen nhánh tràn ngập hơi nước.


"Muốn ăn không?" Bàn tay to xoa xoa đỉnh đầu cô, động tác nhẹ nhàng, dịu dàng.


"Muốn..." Diệp Huyên cúi đầu, hé mở đôi môi anh đào, liền ngậm lấy quy đầu đang tản nhiệt vào miệng. cô đã từng khẩu giao cho Hạ Hoài Cẩn khôngdưới một lần, lúc mới bắt đầu ngây ngô cho tới bây giờ vô cùng thuần thục, đầu lưỡi ɭϊếʍƈ qua quy đầu, không bỏ sót chỗ nào. Bàn tay nhỏ bé khôngngừng vuốt ve, sau đó lại duỗi vào xoa nắn hai viên bi.


Hạ Hoài Cẩn chịu không nổi thở mạnh: "A…ha... Bảo bối…đúng rồi…ɭϊếʍƈ chỗ đó... thực ngoan…ha... cái miệng nhỏ nhắn thực ngoan..." Khẩu giao mang cho hắn khoái cảm mãnh liệt mà ngay cả khi hắn cắm vào tiểu huyệt cũng chưa từng trải qua. Vì côn th*t của hắn quá dài quá lớn, Diệp Huyên rất khó ngậm hết vào miệng. Khi thấy thê tử chuyên chú ngậm lấy gậy th*t của mình, khiến cho Hạ Hoài Cẩn vui sướng đến mức nhịn không được bật ra tiếng rên rỉ.


Chỉ có yêu sâu đạm mới có thể cam tâm tình nguyện muốn mạng lại vui sướng cho đối phương. Tựa như Diệp Huyên nguyện ý vì hạ Hoài Cẩn khẩu giao, ăn tinh dịch hắn bắn ra. Hạ Hoài Cẩn cũng nguyện ý ɭϊếʍƈ tiểu huyệt của cô, một giọt cũng không không chừa. Mà khi cả hai cùng kết hợp, sẽkhiến cho bọn họ đạt được sự thõa mãn không nói nên lời.


Hạ Hoài Cẩn nghĩ, nếu người kia không phải Diệp Huyên, hắn ngay cả cứng rắn cũng không cứng nổi. Thân thể hắn chỉ vì Diệp Huyên mà nóng như lửa, dưới sự an ủi của cái miệng nhỏ nhắn, hắn cũng không có giống như trước kim nén lại, mà là thoải mái phun ra ngoài.


"Mệt không?" côn th*t mềm nhũn xuống, Hạ Hoài Cẩn kéo Diệp Huyên ôm vào lòng, bàn tay to vỗ về nhẹ nhàng trên lưng tiểu nữ nhân.


Diệp Huyên nuốt xuống tinh dịch đậm đặc trong miệng đậm đặc, mới mềm nhũn tựa vào trước ngực hắn: "không mệt...Em không có mảnh mai như vậy," đầu ngón tay vẽ vòng vòng trên cơ ngực bền chắc của nam nhân, "Buổi tối, chúng ta làm một lần nữa, được không?" Thấy Hạ Hoài Cẩn nghi ngờ nhìn mình, Diệp Huyên không khỏi mắc cở đỏ mặt, "Em... Em cũng muốn."


"Tiểu ɖâʍ đãng," nam nhân chỉ cảm thấy nơi cổ họng căng thẳng, đưa tay nhéo nhéo bầu ngực sữa không biết khi nào thì căng cứng, "Tiểu huyệt có phải khó chịu không?"
"Ừ," tiểu nữ nhân ngoan ngoãn gật đầu, "Rất ngứa…Muốn, muốn được Hoài Cẩn làm..."


nói còn chưa dứt lời, Hạ Hoài Cẩn liền đặt Diệp Huyên dưới thân. Hai chân bị tách ra đặt lên khuỷu tay hắn, cúi đầu, đầu lưỡi to liền ɭϊếʍƈ lên hoa huy*t đã sớm ướt đẫm. "A…ân...a... không cần ɭϊếʍƈ... đi vào… a... Hoài Cẩn…Hoài Cẩn..." Trong phòng lại một lần nữa vang lên tiếng rên rỉ, trái ngược với giọng nam khàn khàn lúc trước, tiếng nữ nhân thở gấp kêu khóc, giống như xuân dược, khiến chon nam nhân giữa hai chân nàng ɭϊếʍƈ càng thêm ra sức.


thật là ngọt, thơm quá... Hạ Hoài Cẩn nhắm hai mắt, giống như lữ khách trong sa mạc khát nước đã lâu tham lam hút lấy mật ngọt, thật là muốn uống cạn sạch d*m thủy trong hoa huy*t... Trước khi yêu Diệp Huyên, hắn chưa từng nghĩ đến, chính mình sẽ có suy nghĩ ɖâʍ mỹ như vậy trong đầu.


"Mẹ, người có từng hối hận không?" Hạ Hoài Cẩn còn nhớ rõ trước khi mẹ mất, mình đã từng nắm tay mẹ hỏi ra vấn đề kia. Vào thời khắc mẹ hắn vì tình yêu mà gia nhập mặt trận giải phóng nam giới, bà ấy có từng nghĩ tới mình sẽ sống một cuộc sống như vậy hay không?


Khi đó mẹ cũng không trả lời Hạ Hoài Cẩn, mà chỉ mỉm cười khép mắt lại nói: "Nếu có một ngày con yêu một người, con sẽ biết đáp án."
Mà bây giờ, Hạ Hoài Cẩn đã biết đáp án.