Ăn Thịt Chi Lữ (Cuộc Hành Trình Ăn Thịt)

Quyển 7 - Chương 7: [Tu tiên] Đẩy ngã bệnh kiều (7)

Tạ Duật Chi điên rồi.


Đây không phải là lời mỉa mai, chửi bới mà Diệp Huyên thật sự cảm thấy như vậy, Tậ Duật Chi có lẽ đã điên rồi. Sau lần thổ lộ điên khùng đó, cho dù nàng có là kẻ ngốc, cũng ý thức được Tạ Duật Chi chiếm lấy cơ thể nàng, không phải vì vũ nhục nàng cũng không phải vì muốn giảm sĩ khí của Đạo Môn. sự cuồng nhiệt, chấp nhất của hắn, đều chứng tỏ rằng Diệp Huyên là chấp niệm trong lòng hắn, thậm chí hắn còn muốn cùng Diệp Huyên sinh con!


Tạ Duật Chi không nói đùa, Diệp Huyên cảm thấy từng đợt khí lạnh chạy dọc toàn thân, hắn thật sự nghĩ cứ tiếp tục chiếm giữ mình cho đến khi mình mang thai? Nhưng điều khiến Diệp Huyên càng thêm hoảng sợ là vì sao hắn lại cố chấp với nàng như vậy? Nàng chưa bao giờ gặp Đãng Thiên ma tôn, lại càng không có bất kì lời nói, hành động nào khiến Tạ Duật Chi hiểu lầm. Nhìn cách mà Tạ Duật Chi bố trí kế hoạch để trà trộn vào Thương Lan phái, có thể thấy được hắn đã sớm có âm mưu, Diệp Huyên lúc này thật sự là rối như tơ vò, rốt cuộc mình đã làm gì mà có thể lọt vào mắt xanh của đại ma đầu này.


"Ta bị điên?" Nghe được câu hỏi của DIệp Huyên, cũng không khiến hắn dừng lại động tác, "Ta bị điên?" hắn nặng nề đâm vào một cái rồi đột nhiên bật cười ha hả. Tiếng cười điên cuồng, nhưng nàng lại không cảm nhận được hắn đang tức giận, DIệp Huyên không nhìn thấy, cũng không biết trên khuôn mặt của Tạ Duật Chi đang có vẻ mặt gì, nhưng nàng lại cảm thấy hối hận vì đã nói ra những lời đó, nàng dường như... đã khiến Tạ Duật Chi bị tổn thương.


"Nếu nàng hi vọng ta bị điên" bàn tay to khẽ vuốt lên gò má Diệp Huyên, Tạ Duật Chi khẽ cúi người xuống rồi nói, "Ta đây cho dù thật sự bị điên rồi thì sao?"


nói xong câu đó, hắn rút dương vật ra khỏi thân thể Diệp Huyên, nàng nghe thấy âm thanh vải vóc ma sát sột soạt, một lát sau, cả căn phòng lại chìm vào yên tĩnh.


Mơ mơ màng màng, Diệp Huyên ngủ thϊế͙p͙ đi lúc nào không hay. Nàng đã quá mệt mỏi, trong lúc mơ màng, nàng cảm giác được Tja Duật Chi quay trở lại, ngón tay thon dài lướt nhẹ trên da thịt trần trụi của nàng, đầu ngón tay có vết chai mỏng, khiến nàng cảm thấy vừa ngứa ngáy lại vừa thoải mái. Bàn tay to lớn nhẹ nhàng lau khắp cơ thể nàng, tỉ mỉ lau sạch đi dấu vết hoan ái, cảm thấy dinh dính, nhức mỏi dần biến mất, Diệp Huyên thoải mái hừ nhẹ một tiếng.


Hai chân của nàng bị tách ra, một vật cứng hình trụ được nhét vào hoa huyệt nàng. Vật này có lẽ được làm từ ngọc thạch, nhưng không biết tại sao lại không thấy lạnh, ngược lại mang theo chút ấm áp. Nó cũng không dài, chỉ vừa đủ để chặn lại huyệt khẩu, khiến tinh dịch đang chậm rãi chảy xuôi ra ngoài bị tắc lại. Sau đó, nàng lại bị mặc thêm một cái tiết khố rộng thùng thình, cùng chiếc trường sam rộng. Khi mọi chuyện đều xong xuôi, Tạ Duật Chi cẩm thận khép hai chân nàng lại rồi mới xoay người rời đi.


một Tạ Duật Chi ôn nhu, săn sóc hoàn toàn khác hẳn lúc hắn điên cuồng làʍ ȶìиɦ. Cuối cùng thì Tạ Duật Chi làm người như thế nào? Mà những hành động này của hắn là vì mê hoặc mình hay hắn thật sự quan tâm đến nàng? Diệp Huyên cảm thấy thật đúng là châm chọc, mình đang bị gì mà lại có những ý nghĩ vớ vẩn như vậy. Tạ Duật Chi giam cầm nàng, còn mạnh mẽ chiếm đoạt nàng, chỉ với hai tội trạng này đã đủ để Diệp Huyên băm vằm hắn ra thành từng khúc.


Nàng chậm rãi cử động tay chân, thử vận đạo pháp, linh khí đi vào tâm mạch, lại như đá chìm đáy biển, cơ thể trống rỗng, không có chút tu vi nào. Diệp huyên bây giờ giống như phàm nhân một tay trói gà cũng không chặt, muốn chạy trốn ra khỏi Thiên Diễn giáo, thì không khác gì người si nói mộng.


không sao cả, Diệp Huyên nhếch khóe môi cười lạnh, tuy tính tình nàng trời sinh không chịu trói buộc, nhưng thật ra lại là một người có kiên nhẫn. Trong phái Thương Lan có một đạo pháp bí mật, giúp tu sĩ cởi bỏ cấm chế, nhưng phương pháp này cực kì tốn thời gian, mà Huyền Dương đạo quân cũng chỉ truyền thụ đạo pháp này cho hai đồ đệ của mình. Chỉ cần Tạ Duật Chi không giết nàng thì sớm muộn gì nàng cũng phá tan cấm chế này, khiến cho đại ma đầu kia phải trả giá đắt.


Khi Diệp Huyên đã sẵn sàng để chậm rãi đối phó với Tạ Duật Chi thì ma đầu kia lại không trở về. Nàng yên lặng lắng nghe tiếng tí tách phát ra từ chiếc đồng hồ nước, mãi đến bốn canh giờ sau, mới nghe thấy tiếng cánh cửa mở ra. Trong lòng Diệp Huyên nhảy dựng, đến tận khi nghe thấy tiếng bước chân phù phiếm vô lực, nàng mới nhẹ nhàng thở hắt ra - không phải Tạ Duật Chi.


"Ngươi là ai?" Cảm giác được người đó đi tới trước giường rồi dừng lại, Diệp Huyên lên tiếng hỏi.


Dường như người nọ quỳ xuống, tiếng vải vóc ma sát nhau sột soạt, rồi một giọng nói trong trẻo vang lên: "Tiểu nhân phụng mệnh đạo quân đến đây hầu hạ tiên tử, nếu tiên tử có gì muốn phân phó, tiểu nhân lập tức đi làm ngay."


Xem ra là một đạo đồng, trong lòng Diệp Huyên khẽ động: "Bây giờ là giờ nào?"
"Hồi bẩm tiên tử, bây giờ là giờ Thìn canh ba."


Hoán ra bây giờ đang là ban ngày. Diệp Huyên đoán Tạ Duật Chi có lẽ là đang bận cử lý giáo vụ, dù sao cuộc chiến giữa Đạo Môn với Ma Môn đang hồi căng thẳng, cũng không biết sư huynh với Uyển Uyển lúc này sao rồi. Nàng lại hỏi thêm mấy chuyện nhỏ nhặt, đồng tử kia cũng thả lỏng cảnh giác, lời nói cũng không mất tự nhiên như lúc đầu.


"Ngươi cứ đứng lên đi", Diệp Huyên thản nhiên nói, "Ta không thích nhìn người khác quỳ trên mặt đất."


Đồng tử cung kính thưa vâng, rồi lập tức quy củ đứng dậy, hắn không biết nàng không nhìn thấy gì cả, nhận ra điều này, Diệp Huyên lại giả bộ vô ý dò hỏi: "Sao ngươi lại cúi đầu?"
"Ngọc dung của tiên tử, tiểu nhân không dám nhìn lén." Đồng tử vội nói.


"Trái một tiếng tiên tử, phải một tiếng tiên tử, ngươi biết ta là ai sao?"


"Tiểu nhân mặc dù không biết, nhưng đạo quân nói tiên tử là khách quý, đạo quân phân phó tiểu nhân phải tận tâm hầu hạ tiên tử." Đồng tử này tâm tư quả thật rất đơn thuần, Diệp Huyên hỏi bóng hỏi gió một hồi, đã hỏi được hết những gì hắn biết.


Nàng đường đường là Minh Quyết đạo quân của Thương Lan phái bị Tạ Duật Chi nhốt ở đây, nhưng rõ ràng người trong Thiên Diễn giáo lại không hề biết chuyện này. Chỉ sợ sự tồn tại của Diệp Huyên cũng không có mấy người biết được. Bây giờ, nàng có thể khẳng định rằng, Tạ Duật Chi không hề muốn lợi dụng nàng để đối phó với Đạo Môn, nếu không hắn đã sớm công bố chuyện này để người người đều biết, nhưng điều này cũng không có nghĩa là nàng có thể thả lỏng.


Đồng tử này tên là Đạo Hoa, Diệp Huyên tán gẫu với hắn vài câu, cảm thấy đã không còn moi thêm được thông tin hữu ích nào nữa, nàng lười nhác nói: "Đạo Hoa, ta cảm thấy hơi khát, dâng trà đến."


Đạo Hoa vội vàng châm một ly trà, nhưng không hiểu sao hắn lại không bưng đến cho nàng mà lại đem chén trà đặt chiếc bàn cạnh giường: "Tiên tử, trà của ngài đây."


"Xa như vậy sao ta với tới được." Cả người Diệp Huyên mềm nhũn, tay chân đến giờ vẫn không có chút sức lực, "Ngươi bưng trà lại đây."


"Tiểu nhân không dám!" một câu sai bảo không có gì đặc biệt mà biểu hiện của Đạo Hoa lại giống như nghe được một chuyện cực kì khủng khϊế͙p͙, bùm một tiếng quỳ sụp xuống đất, "Thỉnh tiên tử tha thứ cho tiểu nhân, tiểu nhân không dám đi quá giới hạn!"


"Cái, cái gì?" Diệp Huyên không hiểu, "Những lời này của ngươi là có ý gì?"
"Thỉnh tiên tử tha cho tiểu nhân một mạng." Đạo Hoa dập đầu, giọng nói hoảng sợ, run rẩy "Nếu, nếu để Đạo quân biết tiểu nhân đến gần tiên tử, tiểu nhân, tiểu nhân..."


Lời của hắn còn chưa nói hết, nhưng Diệp huyên hiểu được. Chẳng trách, nàng bừng tỉnh hiểu ra, vì sao từ khi Đạo Hoa bước chân vào cửa lại đứng cách xa nàng như vậy, vì sao hắn lại luôn cúi đầu không dám nhìn nàng. Diệp Huyên cảm thấy trong lòng đột nhiên bừng lên một cỗ tức giận, cái đại ma đầu kia nhốt nàng, không cho người khác biết đến sự tồn tại của nàng, người duy nhất được sai đến hầu hạ nàng cũng phải đứng cách nàng một khoảng xa, Tạ Duật Chi, ngươi coi ta là cái gì? Cả thân thể lẫn tâm của nàng hắn đều muốn một mình độc chết!


"Bưng lại đây." nàng lạnh lùng nói, "Ngươi không phải là được Tạ Duật Chi phái đến đây hầu hạ ta sao? Ta ra lệnh cho ngươi, ngay bây giờ, bưng trà đến trước mặt ta."


"Tiên tử thứ tội, tiểu nhân thật sự là... Đạo quân, ngài ấy" Đạo hoa gấp đến độ gần như bật khóc, nghe giọng nói của hắn, có lẽ cũng chỉ là một đứa trẻ choai choai, nhưng hắn lại là nanh vuốt của Tạ Duật Chi, chút thương hại vừa mới xuất hiện trong lòng Diệp Huyên ngay lập tức liền biến mất không sót chút nào.


"hắn sẽ làm như thế nào? Giết ngươi à?" Nàng cười lạnh một tiếng, "Nếu ngươi không qua đây thì ta sẽ giết ngươi ngay bây giờ!"


Đạo Hoa đành phải đứng lên, bưng trà tiến đến bên giường. âm thanh "lạch cạch, lạch cạch" liên tục vang lên, Đạo Hoa sợ đến nỗi hai tay run rẩy, ngay cả bưng ly trà cũng không được. Trong phòng u ám không ánh sáng, trong góc tường đốt một ngọn đèn linh đăng, ánh sáng chiếu ra mỏng manh, đến khi Đạo Hoa đi đến bên giường, mới thấy rõ khuôn mặt của nữ tử đang nằm trên người.


Mái tóc đen nhánh của nàng xõa tung hai bên, càng khiến khuôn mặt chỉ lớn bằng bàn tay của nàng càng thêm nổi bật, môi anh đào, mũi ngọc, mắt hạnh má đào, là một mỹ nhân khuynh quốc khuynh thành. Nhưng đó không phải là điều quan trọng nhất - trên người nữ tử này đang mặc một kiện áo bào rộng thùng thình, màu đen, trên mặt thêu hoa văn cuộn sóng, đây rõ ràng là đạo bào của nam nhân, cổ áo buông lỏng, lộ ra bả vai trắng noãn còn có dấu hôn vẫn còn rất rõ ràng.


Đây là... Đạo Hoa khϊế͙p͙ sợ lui về sau, ly trà trong tay rơi xuống đất vỡ choang, đây là đạo bào của Đạo quân.


"Ta nhớ được ta nhắc đến với ngươi, nói hoa, " cái kia nói hoa giờ phút này không mong muốn nhất nghe được trầm thấp giọng nam vang lên, Tạ Duật Chi không biết khi nào xuất hiện tại cạnh cửa, hắn từng bước một đi tới, thản nhiên nói, "không nên xem gì đó, không nên nhìn."


"nói, nói quân, " nói hoa tưởng quỳ xuống đến, nhưng hắn đã sợ thân thể đều động không được, "nói quân thứ tội... nói quân thứ tội!"


"Xem ở ngươi trung tâm hầu hạ quá ta phân thượng, chỉ khoét xuống ánh mắt của ngươi đó là, " Tạ Duật Chi lúc này đã đi tới bên giường, nói hoa giật giật, lập tức cả người run run bổ nhào vào hắn bên chân, lớn tiếng gào khóc cầu xin đứng lên. Nhưng Tạ Duật Chi giống như căn bản không có nhìn đến này choai choai hài đồng vẻ mặt nước mắt, hắn trước đem vẩy ra đến Diệp Huyên trong tay trà trản toái cặn bã tảo khai, tiện đà mềm nhẹ vì Diệp Huyên kéo hảo cổ áo, trong miệng nhẹ nhàng bâng quơ nói, "Ngươi tự đi hình điện đi."


"Chậm đã, " Diệp Huyên bỏ ra Tạ Duật Chi phủ ở nàng đầu vai thủ, "Là ta mệnh lệnh hắn tới được, hắn hà sai chi có?"


"Ngươi muốn thay hắn cầu tình?" Tạ Duật Chi nở nụ cười -- cho dù là ở cực độ hoảng sợ trung, nói hoa cũng nhịn không được giật mình, hắn theo chưa từng nghe qua nói quân như thế ôn nhu tiếng cười, "đã là ngươi ý tứ, " Tạ Duật Chi ôn nhu đối Diệp Huyên nói, "Ta đây sẽ không truy cứu."


"Nhiều, đa tạ nói quân!" nói hoa kinh hỉ đan xen liên tục dập đầu, "Đa tạ tiên tử! Đa tạ nói quân thứ tiểu nhân chi tội!" nói hoa không nghĩ tới bản thân thế nhưng có thể khỏi bị hình phạt, nói quân thủ đoạn có bao nhiêu tàn nhẫn, ma nội môn ai không biết, hắn nói ra đi lời nói, cũng chưa bao giờ sửa đổi thời điểm. Này có thể nhường đường quân ngoại lệ nữ tử, đến cùng là ai?


"Ngươi không cần cảm tạ ta." Diệp Huyên không khỏi ở trong lòng thở dài, bản thân thật sự là mỡ heo mông tâm, làm chi lấy nhất một đứa trẻ hết giận, nàng không nghĩ nhường đường hoa tiếp tục đãi ở trong này, ai biết Tạ Duật Chi còn sẽ làm ra cái gì, "Ngươi đi xuống đi." nói hoa cũng không dám động, chính là cũng không ngẩng đầu lên quỳ trên mặt đất, Diệp Huyên liền lại minh bạch, trong lòng đối Tạ Duật Chi căm hận tùy theo càng sâu, "Ngươi mau phân phó hắn, nhường hắn đi xuống đi." Nàng đành phải lạnh lùng nói với Tạ Duật Chi.


Tạ Duật Chi lại coi như cũng không bị nàng thái độ thương đến, bàn tay to ôm trong dạ nữ tử bé bỏng thân hình, đầu ngón tay có một chút không một chút theo nàng tóc dài: "A Huyên, ngươi quan tâm hắn, còn hơn quan tâm ta." Nam nhân tựa hồ là đang đùa, trong giọng nói còn mang theo cúi đầu ý cười.


Diệp Huyên cơ hồ chỗ xung yếu khẩu mà ra -- "Ta cạn thôi muốn quan tâm ngươi, ngóng trông ngươi đi tìm chết mới là lẽ phải", nhưng nàng không muốn chọc giận Tạ Duật Chi, đổ không là sợ hãi, mà là miễn cho nói hoa lại chịu liên lụy. Nàng đẩy ra Tạ Duật Chi thủ, nghiêng đi thân mình, tuyệt không tưởng lại cùng này ma đầu dây dưa: "Ta mệt mỏi."


Tạ Duật Chi thủ dừng một chút, biết nghe lời phải buông ra nàng: "một khi đã như vậy, ngươi hảo hảo nghỉ ngơi." hắn cúi đầu, thừa dịp Diệp Huyên không phản ứng tới được thời điểm ở nàng cái trán hôn hôn, lại một lần vì nàng dịch hảo bị chân, mới mang theo nói hoa ly khai.


Ngoài phòng là xán lạn ánh mặt trời, canh giữ ở động phủ ngoại đồng tử vừa thấy Tạ Duật Chi xuất ra, lập tức đem động phủ cấm chế một lần nữa phong thượng. nói hoa cùng sau lưng Tạ Duật Chi không dám nói lời nào, liền nhìn đến đi ở phía trước nam nhân đột nhiên ngừng lại: "nói thanh, " Tạ Duật Chi phân phó thủ vệ đồng tử, "Mang nói hoa đi hình điện."


nói hoa hai chân mềm nhũn, lúc này quỳ rạp xuống đất: "nói quân, ngài... Ngài nói qua tha tiểu nhân, " hắn không biết đến cùng là chuyện gì xảy ra, sống sót sau tai nạn vui sướng tại đây câu nhẹ bổng lời nói trước mặt bị triệt để dập nát, "Van cầu ngài, van cầu ngài không cần lấy ánh mắt ta!"


"Ta đương nhiên không là muốn lấy ánh mắt của ngươi, " Tạ Duật Chi cười cười, "Ngay từ đầu ngươi xem nàng, cho nên ánh mắt không thể lưu. Sau, nàng thế nhưng cho ngươi cầu tình, " nam nhân tuấn mỹ khuôn mặt thượng nhìn không ra cái gì vẻ mặt, kia vi câu khóe miệng lại giống như mang theo như ác ma một loại lãnh khốc, "Vậy ngươi nhất định phải đã chết."


"không, không cần! nói quân thứ tội! Cầu ngài! Cầu ngài không nên!..."


Làm cho người ta phiền lòng cầu xin tha thứ thanh dần dần đi xa, Tạ Duật Chi quay đầu lại, mặt không biểu cảm xem phía sau gắt gao đóng cửa động phủ. Nàng có thể vì râu ria nhân cầu tình, lại liên một cái dư thừa ánh mắt đều không đồng ý cấp bản thân.


"A..." Tạ Duật Chi cúi đầu nở nụ cười, không quan hệ, này đó đều không quan hệ. Chỉ cần nàng ở trong này, chỉ cần nàng thuộc loại bản thân, cho dù là căm hận lại ngại gì, cùng với nàng, liền ngay cả bị nàng lạnh lùng đẩy ra, bản thân cũng là cao hứng."Ta tuyệt sẽ không buông ra ngươi..." Trầm thấp nỉ non thanh coi như lời vô nghĩa, cảnh xuân tươi đẹp trung, huyền sắc trường bào nam nhân giống như u linh, một lần lại một lần lặp lại, "Tuyệt sẽ không... Tuyệt sẽ không buông ra ngươi."