Ăn Thịt Chi Lữ (Cuộc Hành Trình Ăn Thịt)

Quyển 7 - Chương 20: [Tu Tiên] Đẩy ngã bệnh kiều - Phiên Ngoại

"Sư thúc lại say."


Nhìn Diệp Huyên "bùm" một tiếng nằm bất tỉnh nhân sự trên bàn, Ngụy Uyển Uyển không khỏi nở nụ cười. Sư thúc nhà mình thích uống rượu, nhưng tửu lượng lại không ra làm sao. Lúc này ánh trăng đãlặn về tây, nàng đang định đưa sư thúc về phòng như thường lệ, thì bỗng thiếu niên bên cạnh đứng dậy, nửa ôm nữa kéo đỡ Diệp Huyên dậy: "Đệ đưa sư phụ trở về phòng nghỉ ngơi, Ngụy sư tỷ, tỷ cũng về sớm đi."


"Ngô..." Ngụy Uyển Uyển ngẩn ra, nhịn không được bật cười, sư thúc nay đã thu đồ đệ, việc này cũng không đến lượt mình ra tay. Nàng gật đầu cười, "Vậy liền vất vả đệ. Tạ sư đệ, tỷ cáo từ trước."


Bóng dáng của thiếu nữ quẹo qua một khúc cua, biến mất trong màn đêm. Trong viện im lặng cực kỳ, chỉ còn lại Diệp Huyên đang ngủ say cùng với đồ đệ nàng mới thu nhận – Tạ Duật Chi. Mấy tháng sau nàng mới biết, người đồ đệ nàng nhặt được này chính là người mà nàng đau khổ tìm kiếm hơn năm trăm năm qua.


Tạ Diễm nhìn nữ nhân trong ngực, trên gương mặt trắng nõn bởi vì say nên hơi phiếm hồng, giống như đoá phù dung nở rộ sau cơn mưa, lộ ra cổ điềm đạm đáng yêu, an tĩnh rúc vào trong lòng Tạ Diễm, không một chút phòng bị, làm cho đáy mắt Tạ Diễm càng thêm u tối.


"A Huyên..." Nam nhân thấp giọng nỉ non, ngón tay nhẹ nhàng di chuyển trên mặt Diệp Huyên. Đầu ngón tay dừng trên trán nàng, từ cánh mũi khéo léo một đường đi xuống, cuối cùng dừng ở hai cánh hoa hồng phấn, "A Huyên..." hắn nhẹ nhàng vuốt ve môi anh đào.


" Ừ..." Diệp Huyên cảm giác được trên môi hơi ngứa một chút, theo bản năng khẽ nhếch cái miệng nhỏnhắn, liền ngậm ngón tay đang làm loạn vào.


Tạ Diễm lập tức cứng người, trên đầu ngón tay truyền tới cảm xúc ấm nóng làm cho hạ thân của hắnnổi lên biến hóa. hắn thở dốc nặng nề, lý trí bảo rằng hẳn nên rút tay ra, tầm mắt dừng trên gương mặt ngây thơ của Diệp Huyên, những ý niệm tà ác âm u mà hắn đã chôn dưới đáy lòng lại điên cuồng muốn thoát ra, càng ngày càng mãnh liệt.


Có trời mới biết, lúc hắn vờ té xỉu trước mặt Diệp Huyên, khi hắn mở mắt ra nhìn thấy gương mặt mình luôn nhớ mong, thì hắn phải cố gắng lắm mới có thể kiềm lại được xúc động muốn hôn môi nữ nhân trước mặt.


Bây giờ còn chưa phải lúc, mỗi khi Tạ Diễm cảm thấy chính mình sắp không nhịn được, hắn luôn mộtlần lại một lần tự nói với mình. Đợi cho đến khi hắn hoàn toàn có được A Huyên, hắn sẽ không cần phải tiếp tục kiềm chế nữa.


Nam nhân hít sâu một hơi, hạ quyết tâm, đang định lấy tay ra nhưng tiểu nữ nhân này lại không muốn buông tha hắn, đầu lưỡi phấn nộn lấp ló giữa hai cánh môi, ɭϊếʍƈ dọc theo viền môi, đảo qua ngón tay Tạ Diễm, sau đó từ từ thu về. Tạ Diễm kìm lòng không đặng từ trong cổ họng phát ra một tiếng thở gấp trầm thấp, một tay hắn ôm ngang Diệp Huyên lên, đặt nàng lên giường, hắn cũng không do dự chút nào nằm lên người nàng.


Môi hắn chạm vào môi nàng, trong khoảnh khắc đó Tạ Diễm xúc động đến mức muốn rơi lệ. Đây là cảnh tượng luôn xuất hiện trong giấc mộng hàng đêm của hắn, hắn hôn nhẹ người mình thương yêunhất, ngọt ngào như vậy, mềm mại như vậy, tựa như đang ăn kẹo đường, lâng lâng như trên mây. Ban đầu chỉ là chạm nhẹ nhưng dần dần hắn càng không thõa mãn khi chỉ chuồn chuồn lướt nước như vậy. Đầu lưỡi tách hai cánh môi ra, lướt qua răng nanh, tiến thẳng vào trong miệng nàng, quấn quýt lấy cái lưỡi trơn trợt.


"thật là ngọt..." Tạ Diễm thấp giọng nỉ non, cái miệng nhỏ nhắn lưu hương của A huyên thật ngọt ngào, hắn liều mạng hút lấy nước bọt như mật đường đó, lại đưa lưỡi mình đi thật sâu vào, bắt Diệp Huyên cho dù đang ngủ say cũng phải nuốt lấy.


"Ngô, ưm..." Diệp Huyên phát ra tiếng ngâm khẽ, Tạ Diễm sớm đã dùng thuật pháp khiến nàng ngủ say, nàng mơ mơ màng màng cảm thấy hình như có cải dị vật lửa nóng ở trong miệng mình khuấy đảo, nhưng nàng không thể tỉnh lại. Tạ Diễm cuối cùng vẫn còn nhớ mình không thể quá phận, nếu bị A Huyên phát hiện ra dấu vết thì không ổn. Tuy rằng hắn hận không thể nuốt lấy cái miệng nhỏ nhắn này, nhưng vẫn lưu luyến không rời rút đầu lưỡi ra, lại ɭϊếʍƈ sạch chỉ bạc trên khóe miệng Diệp Huyên, mới chịu đứng dậy.


Lửa nóng dưới thân đã cứng rắn đến mức muốn nổ tung, Tạ Diễm nhìn vạt áo của tiểu nữ nhân bị hành động của mình làm cho lộn xộn, bàn tay to kìm lòng không đặng đưa tới, xoa xoa bộ ngực cao ngất của Diệp Huyên.


Chỉ là sờ một chút thôi, hắn nhắc nhở bản thân. Ngón tay đẩy cổ áo ra, cởi váy, cho đến khi bộ ngức trắng nõn như ngọc lộ ra trước mắt hắn, cái gì nhẫn nại, cái gì thời cơ, đều bị Tạ Diễm ném sau ót. Bàn tay thô ráp nắn bóp thô bạo, môi mỏng ngậm lấy một bên ngực, chỉ mới hút nhẹ một cái, tiểu anh đào đỏ tươi vừa mềm mại vừa co dãn này đã run rẩy đứng lên, lăng lộn giữa răng môi Tạ Diễm. Nam nhân dùng dáng vẻ lang thôn hổ yết ɭϊếʍƈ cắn, hai luồng tuyết nhũ ở trong tay hắn không ngừng biến đổi hình dạng, lúc thì bị ép lại tạo thành khe rãnh sâu, lúc lại bị hắn tách ra, sau đó chôn gương tuấn tú vào giữa hai đỉnh phong, từng ngụm từng ngụm hít vào hương thơm ngọt ngào của Diệp Huyên.


hắn hôn một đường từ khe rãnh giữa hai ɖú xuống phía dưới, hôn qua vùng eo thon, cái bụng bằng phẳng, đầu lưỡi ɭϊếʍƈ vòng vòng quanh cái rốn tinh xảo, cuối cùng dừng ở trước cửa huyệt đầy đặn.


Đó là nơi thần bí nhất của nữ nhân, cũng là nơi non mềm nhất. hoa huy*t của Diệp Huyên như một gò đất trơn bóng, từ khi nàng còn nhỏ cho đến giờ, nơi này vẫn không có rừng rậm che phủ, tựa như mộtcái bánh bao trắng trắng mềm mềm, vốn là nơi hương diễm ɖâʍ mỹ, vậy mà lại lộ ra một chút non nớt đáng yêu. Tạ Diễm run rẩy vươn tay, tách đùi ngọc thon dài của nàng ra, sau đó, con đường u tối dẫn đến đào viên liền hiện ra trước mắt hắn.


hoa huy*t của nàng có đường cong vô cùng hoàn mỹ, cửa khẩu no đủ mang đầy sắc thái kiều diễm. Mặc dù hai chân bị tách ra, nhưng hai cánh hoa vẫn luôn khép chặt lại, rụt rè không để cho nam nhân chiêm ngưỡng. Tạ Diễm giống như bị ma nhập nhìn chằm chằm vào nhụy hoa, trên đóa hoa lấp lánh ánh nước, cũng không biết là bởi vì do nam nhân mới vừa trêu chọc nên động tình, hay là vốn dĩ nàng đã vô cùng mẫn cảm.


"A Huyên... Ướt..." Ý nghĩ này quẩn quanh trong đầu Tạ Diễm khiến hắn gần như điên cuồng, thời khắc khi nhìn thấy hoa tâm của Diệp Huyên, hắn phải dùng hết sức lực mới có thể kiềm chế được xúc động muốn bắn tinh. đã không còn gì có thể ngăn cản hắn nữa rồi, hắn muốn có được nữ nhân này, muốn đến phát điên. Muốn hôn nàng, hôn lên từng tấc da thịt trên người nàng, muốn ngậm lấy cái miệng nhỏcủa nàng, ɭϊếʍƈ cái ɖú của nàng, muốn hút hết d*m thủy ngọt ngào từ hoa huy*t.


" Ừ..." Diệp Huyên không kiềm được run rẩy, thật ngứa... thật nóng... Dị vật lửa nóng lúc trước ở trong miệng nàng tưởng như đã rời đi, thế nhưng không ngờ nó lại đang nằm giữa hai chân nàng. Vật kia mềm mại nhưng lại cứng rắn đẩy hai cánh hoa đang đóng chặt ra, trước tiên là ɭϊếʍƈ âm hạch đang nhô lên, khiến vật nhỏ đáng thương kia sưng đỏ đúng lên, sau lại duỗi thân tiến vào hoa huy*t chưa từng bị khai phá của nàng. "A..." Nàng run rẩy cả người, ngón chân kìm lòng không đặng co rúc lại, cái dị vật kia tiến vào ngày càng sâu, đâm vào vách tường trong hoa huy*t, vừa ɭϊếʍƈ vừa hút, nàng không tự chủ nâng cao eo nhỏ, đột nhiên, dị vật chạm đến một chỗ thịt mềm, cả người nàng co quắp lại, có mộtlượng lớn gì đó ẩm nóng trào ra, sau đó nàng liền giống như mất hết sức lực mềm nhũn nằm đó.


Tạ Diễm không ngờ tới chính mình ɭϊếʍƈ trúng điểm nhạy cảm của Diệp Huyên, bất ngờ không đề phòng, hưởng trọn ɖâʍ dịch hoa huy*t phun ra, cái cằm của hắn bị ướt hết, nam nhân há to miệng ngậm lấy hoa huy*t, chất lỏng sềnh sệch không ngừng từ hoa tâm chảy ra, hắn điên cuồng uống sạch, hận khôngthể hút khô tiểu ɖâʍ oa vừa ɖâʍ đãng vừa nhạy cảm này.


"Tiết nhiều một chút, A Huyên... Nhiều hơn nữa đi để ta uống..." Đây chắc chắn là loại quỳnh tương tuyệt vời nhất trên thế gian, Tạ Diễm tham lam hút hết d*m thủy cao trào của nữ nhân, một giọt cũng không chừa, lại ɭϊếʍƈ sạch hoa huy*t và cửa huyệt một lần nữa, ngay cả tiểu ƈúƈ ɦσα tinh xảo cũng không buông tha.


Diệp Huyên cứ như vậy không chút phản kháng chút nào bị hắn đùa bỡn, quần áo tán loạn, trên cái ɖú mềm mại còn đọng lại nước bọt của nam nhân, trên gương mặt nhỏ nhắn một mảnh ửng hồng. Tạ Diễm đem cái lưỡi trong hoa huy*t rút ra, miệng huyệt khít khao đến cực điểm thậm chí còn phát ra tiếng vang nhỏ, lửa nóng giữa hai chân nam nhân kịch liệt nhảy dựng, báo hiệu dục vọng sắp phun trào.


Bây giờ còn chưa phải lúc cắm vào, tuy rằng Tạ Diễm hận không thể lập tức vọt vào bên trong tiểu ɖâʍ huyệt, dùng gậy th*t lớn của mình hung hăng làm nàng, nhưng hắn biết, chính mình vẫn không thể làm như vậy. Cố gắng ổn định lửa dục khó nhịn, hắn cởi bỏ đai lưng, phóng ra cự vật đã sớm cứng rắn, bàn tay to phủ lên thân bổng, hai mắt không hề chớp lấy nhìn chằm chằm cơ thể mềm mại trần trụi trêngiường, bắt đầu chuyển động.


Nhưng mới vừa được thưởng thức qua sự mềm mại của nữ nhân, chỉ thủ ɖâʍ như vậy sao có thể thỏa mãn hắn. Tạ Diễm càng bắt buộc chính mình nhanh chóng bắn ra, côn th*t lại càng căng lớn, hắn thở hổn hển, hai mắt nhìn chằm chằm Diệp Huyên như muốn phun lửa, "Đáng chết! không nhịn được nữa!" hắn mạnh mẽ bỏ ra tay, chân dài bước qua liền đặt Diệp Huyên dưới thân, bàn tay lớn nâng hai chân nàng lên cao, khép chặt cặp đùi ngọc thon dài lại, mạnh mẽ động thắt lưng một cái, liền đem dương v*t cắm vào giữa đùi nàng.


gậy th*t cứng rắn luật động trong kẽ hở trơn trợt giữa hai đùi, ma sát với cánh hoa, đỉnh quy đầu chạm vào âm hạch sưng đỏ, thỉnh thoảng quy đầu còn bị hoa châu hút lấy, tràn ra ɖâʍ dịch trong suốt làm ướt cả gậy th*t giữa hai chân.


"Ừ, ân a..." Diệp Huyên nhẹ giọng rên rỉ, hình như có một trường côn vừa thô vừa lớn từng chút từng chút đánh vào miệng huyệt của nàng, cái mông nhỏ lơ lửng giữa không trung, theo động tác luật động của cây gậy th*t kia mà lay động…thật muốn… Nàng không biết mình đang muốn cái gì, chỉ là cảm thấy cơ thể rất khó chịu, muốn cây gậy kia đi vào, đâm thật mạnh vào. Có lẽ là nhìn thấu ý tưởng của nàng, cây gậy kia liền tiến vào.


Cảm giác chướng bụng lạ lẫm lan ra khắp toàn thân Diệp Huyên, khác với cảm giác lúc đầu lưỡi xâm nhập, mới chỉ có quy đầu tiến vào, cả người Diệp Huyên đã bị căng đến co quắp.


côn th*t bị hoa huy*t gắn gao quấn chặt, Tạ Diễm chống tay, mồ hôi hột lớn bằng hạt đậu không ngừng từ trên trán chảy xuống, hắn thở dốc nặng nề như dã thú. thật thoải mái, nghĩ đến ɖâʍ huyệt của A Huyên đang ngậm lấy mình, thiếu chút nữa hắn đã liều lĩnh vọt vào, hoàn toàn chiếm lấy nữ nhân dưới thân.


một chút lý trí còn sót lại nhắc nhở nam nhân, nhìn quy đầu còn đang nằm trong hoa huy*t, bỗng nhiên hắn thở ra một hơi, lưu luyến không rời từ bên trong ɖâʍ huyệt rút ra. Lúc này, hạ thân Diệp Huyên đãlà một mảnh hỗn độn, ɖâʍ huyệt đáng thương cũng bị chà đạp đến uể oải, vì hắn mới rút ra, nên miệng huyệt vẫn còn chưa khép lại hoàn toàn, mật nước tràn ra, chảy qua cửa huyệt, khiến đào nguyên đã sớm ướt đẫm càng thêm ɖâʍ mỹ.


Tạ Diễm biết mình không thể tiếp tục nữa, A Huyên thông minh như vậy, nếu mình lưu lại dấu vết gì trên người nàng, nàng chắc chắn sẽ hoài nghi.


Sắp rồi, ta cuối cùng cũng có được nàng. Lấy d*m thủy giữa hai chân Diệp Huyên thoa lên côn th*t, Tạ Diễm luật động thật nhanh, tưởng tượng chính mình đang rong đuổi bên trong cơ thể A Huyên: "A Huyên, làm chết nàng... ha, làm nàng... A Huyên, A Huyên..." hắn đè nén tiếng gầm nhẹ, cuối cùng cũng bắn ra. Tinh dịch bắn đầy trên mặt đất, hắn quét lấy bạch dịch nhẹ nhàng thoa lên môi Diệp Huyên, "Nàng có thể ăn tinh dịch của ta, có cao hứng không? A Huyên."


Nam nhân thấp giọng cười, trên gương mặt tuấn mỹ là si mê cùng điên cuồng, là chấp niệm nóng bỏng u tối, đâm sâu tận xương tủy, vĩnh viễn không thể nhổ.