Ăn Thịt Chi Lữ (Cuộc Hành Trình Ăn Thịt)

Quyển 7 - Chương 18: [ Tu Tiên ] Đẩy ngã bệnh kiều (18)

"Tiểu Huyên, tỉnh lại đi."


Diệp Huyên mở to mắt, nhìn những tia ánh sáng yếu ớt xuyên qua màn cửa - - - trời sắp sáng. Nàng hơi giật giật cơ thể tê mỏi, Tạ Diễm giống như một con bạch tuộc quấn trên người nàng, bàn tay to từ phía sau ôm chặt eo nhỏ, cây gậy th*t tuy đã mềm xuống nhưng vẫn to lớn còn đang ở trong ɖâʍ huyệt, theo động tác của nàng, lập tức liền có một cổ trọc dịch ấm nóng chảy ra.


"Ừm..." Tạ Diễm còn đang trong giấc mộng, mơ mơ màng màng nhận thấy Diệp Huyên hình như muốn đứng dậy, bàn tay to đem nàng ôm chặt hơn, đầu chôn trong hõm vai Diệp Huyên, bất mãn chà chà bên gáy nàng, "Đừng đi, A Huyên... Ân... thật là mềm..."


Tuy cả người Diệp Huyên đều đau xót nhưng nghe được lời lẩm bẩm như đứa trẻ của hắn thì khôngkhỏi nở nụ cười. Nàng vươn tay khẽ vuốt vuốt hai má Tạ Diễm. Vẻ bề ngoài của hắn tuấn mỹ mà kiên nghị, đầu ngón tay sờ lên vết sẹo trên mặt, bề ngoài vết sẹo thô ráp, vốn dĩ nên rất đáng sợ, nhưng ở trong mắt Diệp Huyên lại cảm thấy gợi cảm mê người.


Chỉ vì người này là Tạ Diễm, cho nên tất cả của hắn đều đáng yêu. Sâu trong lòng Diệp Huyên là tình yêu sâu đậm, khi giữa bọn họ rốt cuộc không còn trở ngại nào thì không hề giữ lại bộc phát ra, cùng với tình cảm Tạ Diễm dành cho nàng hòa quyện vào nhau, khiến cho hai người bọn họ không có lúc nào là không dính sát vào nhau triền miên.


Trong lòng Diệp Huyên mềm mại, lại kìm lòng không đặng nghĩ, rốt cuộc phần cảm tình này đến từ chính nguyên thân do "Cộng hưởng tình cảm", hay là của chính nàng?


Nếu như là trước kia, nàng căn bản sẽ không hề nghi ngờ gì. Học viện xuyên qua phát hành chức năng "Cộng hưởng tình cảm" trong hệ thống thi đã gần trăm năm, vô số thí sinh thông qua chức năng này lần lượt xuyên qua các thế giới, gần như có rất ít chuyện phát sinh ngoài ý muốn. Đến tột cùng là tại sao mỗi thí sinh xuyên qua đều phải cùng nguyên thân sinh ra "Cộng hưởng tình cảm"? Mỗi sinh viên trong học viện xuyên không trước khi nhập học đều phải học một khóa này.


Thế giới Diệp Huyên ở được xưng là thế giới chủ. Ở trong thế giới chủ lại sinh ra vô số thế giới con.


Cái gọi là thế giới con chính là sự kết hợp giữa suy nghĩ cùng với tâm nguyện của con người mà tạo ra. Thông qua suy nghĩ của con người xây dựng ra thế giới, cộng thêm vô số tâm nguyện mới chân chính trở thành một thế giới con. Giống như một cuốn sách, sau khi người tác giả hoàn thành nó, có được mộtđọc giả đầu tiên thưởng thức nó, thì ngay lập tức nó được cộng thêm một phần tâm nguyện, mà có càng nhiều người đọc sách thì năng lượng của tâm nguyện được tăng lên, mà thế giới hình thành từ cuốn sách này càng thêm vững chắc.


Thế giới con tồn tại dựa vào thế giới chủ nhưng lại độc lập với thế giới chủ. Chúng có quy luật vận hành và quỹ tích phát triển riêng, sau khi cái gọi là nội dung vở kịch kết thúc, thế giới đó cũng sẽ không biến mất, mà là sẽ dựa theo quy luật bình thường tiếp tục phát triển. Chỉ cần thế giới không bị sụp đổ thì nó có thể phát triển từ thời đại phong kiến đến thời hiện đại.


Mà thế giới con ở dưới tình huống nào sẽ bị sụp đổ?


Nguyên nhân có rất nhiều loại, trong đó loại phổ biến nhất, chính là cư dân thực sự của thế giới biết được sự tồn tại của người xuyên qua. Đây là nguy cơ có thể dao động trụ cột của thế giới, tất cả học viên trước khi tham gia đều sẽ được dặn dò một lần lại một lần một, tuyệt đối không thể làm bại lộ thân phận xuyên qua của mình.


Tại sao phải "Cộng hưởng tình cảm"? Đó là bởi vì sau khi chịu ảnh hưởng của chức năng Cộng hưởng tình cảm thì học viên mới có chung cảm tình với nguyên thân, như vậy mới sẽ không tồn tại nguy hiểm làm lộ thân phận.


Nhưng Diệp Huyên sử dụng cái gọi là hệ thống mới, ngay từ đầu có đủ loại điểm đáng ngờ. Lại càng không cần phải nói nàng thế nhưng đã hai lần xuyên đến thế giới tu tiên - - - trừ bỏ nguyên nhân bại lộ thân phận xuyên việt giả, nếu xuyên việt giả nhiều lần xuyên qua cùng một thế giới cũng có khả năng làm cho thế giới đó sụp đổ.


Diệp Huyên từng muốn thử thông qua Trương Diễn để biết rõ ràng chân tướng, nhưng hơn một ngàn năm trước Trương Diễn đã phi thăng tiên giới. Tuy rằng trong Thương Lan phái có ngọc giản của hắnlàm di ảnh, nhưng về chuyện của hắn chỉ có vài lời linh tinh. Về phần đạo lữ của hắn chính là một cái Diệp Huyên khác, chỉ nhắc tới nàng họ Diệp, phi thăng cùng Trương Diễn. Còn tướng mạo, căn bản không hề có miêu tả.


Chuyện này quả thực quá mức trùng hợp, có thể sẽ khiến cho người dân thật sự ở thế giới này hoài nghi. Hai cái Diệp Huyên trước sau bộ dạng lại giống nhau như đúc, cố tình các tu sĩ cấp cao sẽ phải để lại ngọc giản ở Thương Lan phái làm di ảnh, nhưng di ảnh của Diệp Huyên khác lại thất lạc rồi. Việc Trương Diễn phi thăng đã cắt đứt con đường để Diệp Huyên tìm tòi chân tướng, nàng chỉ có thể mang đầy nghi hoặc tiếp tục nhiệm vụ.


Nàng bây giờ có thể khẳng định, Cố Dân Thành lừa nàng sử dụng hệ thống mới nhất định là có mục đích. Cố Dân Thành rốt cuộc là muốn làm cái gì? Diệp Huyên chỉ là một học viên bình thường, thật sựnhìn không ra có gì đáng giá để hắn mưu đồ.


Ký ức về lúc đó đã có chút mơ hồ, Diệp Huyên chỉ nhớ rõ nàng vờ như ám sát Tạ Diễm, thực ra là muốn phế bỏ tu vi của hắn. Vốn dĩ tất cả đều thuận lợi, nhưng bởi vì một câu của Tạ Diễm khiến nàng hoảng hốt, "Tiểu Huyên, tỉnh lại đi... Tiểu Huyên, tỉnh lại đi..." Có một giọng nói ở bên tai nàng nói khôngngừng, Diệp Huyên cho đến sau này mới nhớ - - đó là giọng nói của Cố Dân Thành.


"Tỉnh?" Thanh âm hơi khàn khàn của nam nhân cắt ngang suy nghĩ của Diệp Huyên, hơi thở ấm áp thổi bên gáy nàng, Tạ Diễm mở miệng ngậm vành tai trắng nõn, cơ hồ là trong nháy mắt, gây thịt trong ɖâʍ huyệt liền trở nên cứng rắn.


"Đừng làm rộn..." Diệp Huyên oán trách hất bàn tay đang duỗi đến trước ngực nàng làm loạn ra, "Sáng nay muội phải đến trường tư thục."


Tạ Diễm vốn dĩ cũng không nghĩ muốn ép buộc nàng nhưng nghe được câu này hắn lại ôm nàng chặt hơn. Bàn tay to nắm lấy hai luồng cao ngất mềm mại xoa nắn, đầu v* còn sưng đỏ bị hắn dùng hai ngón tay chà sát, rồi lại kéo lại bóp biến đổi thành đủ loại hình dạng, bị chà đạp càng khiến đầu v* thêm quyến rũ. "Hôm nay không được đi tư thục, muội bây giờ cũng không ở bên huynh." hắn hôn môi Diệp Huyên, kéo đầu lưỡi trơn mềm ngậm vào trong miệng, vừa bực bội lẩm bẩm, vừa không cho phép cự tuyệt đem nước bọt đưa vào trong miệng Diệp Huyên, để cái miệng nhỏ nhắn đang thở gấp kia nuốt toàn bộ vào.


Diệp Huyên dở khóc dở cười, nàng bị Tạ Diễm làm cho thở hồng hộc, sớm đã mềm nhũn cả người, chỉ có thể nhẹ nhàng đẩy đẩy cái đầu của Tạ Diễm đang chôn trước ngực: "Quỷ ngây thơ, ân... Ha a, ngay cả dấm chua của mấy đứa trẻ cũng ăn... Ừ, huynh đè nặng muội..."


Tạ Diễm ngẩng đầu, môi mỏng rời khỏi tuyết nhũ mang theo một sợi chỉ bạc ɖâʍ mỹ thật dài, hắn câu môi cười, cố ý khàn giọng nói: "Vậy muội ở phía trên được không?"


Diệp Huyên chịu không nổi nhất là hắn cố ý trêu chọc, hoa huy*t cuồn cuộn không ngừng mà trào ra mật nước, côn th*t vừa căng vừa nóng lại vừa cứng, còn ra vẻ bình tĩnh ở trong tiểu huyệt không nhúc nhích. Có điều Diệp Huyên cũng có biện pháp dạy dỗ Tạ Diễm, "Được," nàng lộ vẻ cười cười, trong đôi mắt ngập nước như đang chứa một vũng xuân tuyền, sóng mắt lưu chuyển bắn ra vô số mị hoặc. Chân nhỏ ôm lấy thắt lưng Tạ Diễm, cọ xát trên mông nam nhân. Tạ Diễm bị nàng trêu chọc từ cổ họng tràn ra một tiếng hừ nhẹ thì bỗng nhiên nàng hung hăng kẹp một cái, mị thịt thắt chặt côn th*t của Tạ Diễm, côn th*t kịch liệt chấn động, quy đầu giật giật ngay lập tức bắn ra.


Tạ Diễm vội vàng bảo vệ tinh quan mới không có hoàn toàn tước vũ khí đầu hàng. hắn cúi đầu nhìn nơi mình và Diệp Huyên kết hợp chặt chẽ, miệng huyệt trắng hồng đang ngậm gậy th*t của hắn giống như đứ trẻ đang bú sữa, có dịch thể trắng đục chậm rãi từ cái miệng nhỏ nhắn chảy xuống. Diệp Huyên dương dương đắc ý nhìn hắn, còn có chút khiêu khích nhướng nhướng mày: "Cho dù muội muốn ở phía trên, nhưng Cửu ca huynh có lẽ là đã không được."


sự thật chứng minh, lời không thể nói với nam nhân nhất chính là hắn không được. Rất nhanh, Diệp Huyên sẽ biết Tạ Diễm rốt cuộc có được hay không.


Khuôn mặt nhỏ nhắn chôn ở trong chăn, eo nhỏ bị nhấc lên, Diệp Huyên bị bắt nâng mông nhỏ thậtcao, nghênh đón nam nhân phía sau cuồng mãnh làm. Miệng huyệt buộc chặt đến cực hạn, gian nan phun ra hút vào côn th*t tựa hồ vĩnh viễn cũng sẽ không mệt mỏi. Tạ Diễm càng làm càng hưng phấn, côn th*t đâm sâu vào trong bụng nữ nhân, chỉ chừa một cặp tinh hoàn dán chặt bên ngoài ɖâʍ huyệt, đem cửa huyệt của Diệp Huyên đánh đến đỏ một mảnh. d*m thủy bên trong Diệp Huyên bị cự vật khuấy đảo chơi đùa không ngừng lắc lư, mãnh thú hung hăng một lần lại một đâm mạnh vào vách tường trong tử cung, nàng chỉ có thể vô lực cầu xin: "không... Tha cho muội, muội sai lầm rồi... Cửu ca, ừm... Muốn hỏng rồi... Cũng bị đâm đến chết rồi, a... A..."


hoa huy*t lại phun ra một cỗdịch nóng, tất cả đều phun lên quy đầu, cả người Tạ Diễm run lên, hoa huy*t cao trào liều mạng thít chặt thiếu chút nữa khiến hắn bắn ra ngoài. "Tiểu ɖâʍ huyệt, phun nhiều nước như vậy..." hắn liên tục đánh lên cặp mông mềm mại của nữ nhân, ở bên tai nàng dồn dập thở dốc, "Đừng sợ... nếu như muội bị cắm đến chết, ai tới sinh con cho huynh... Đến đây," hắn ôm lấy Diệp Huyên, "Chúng ta đến bên cửa sổ làm."


Cửa sổ ở ngay bên cạnh giường, Tạ Diễm đẩy cửa sổ ra, trời đã sáng, không khí buổi sáng mang theo sương sớm, cách tường viện, loáng thoáng có thể nghe được tiếng rao bán của các cửa hàng, tiếng người bán hàng hàng rong đẩy xe ma sát với đường đá... Thành nhỏ này đã tỉnh giấc, một ngày làm việc mới sắp bắt đầu, trong một cái sân nhỏ, một đôi nam nữ vẫn còn tiếp tục triền miên lửa nóng.


Diệp Huyên bị Tạ Diễm đặt ở trên cửa sổ để hai tay nàng chống tại song cửa sổ bị còn Tạ Diễm thì đứng phía sau làm nàng. Hơn nửa cơ thể trần truồng đều lộ ra ngoài, dọc theo đường cong tấm lưng nhu mỹ đi xuống, hai bầu ngực trắng nõn vểnh lên thật cao. Nếu có người đứng ở trong viện liền có thể nhìn thấy mông nhỏ của nữ nhân cùng với giữa đùi lộ ra một đoạn côn th*t sẫm màu của nam nhân và vùng rừng rậm đen nhánh cứng rắn.


Nàng ừ a a hừ nhẹ, âm thanh nức nở uyển uyển giống như hót của chim yến, mềm mại quyến rũ như muốn chui vào lòng người: "Nha...Ừm a, Cửu ca... thật nhanh, muốn té xuống... A, đừng, đừng cắm sâu như vậy..." đã bắn ra mấy lần, nam nhân trừu cắm nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Diệp Huyên bị đại bổng giữa hai chân làm cho cả người nhũn ra, khoái cảm lan ra khắp người, ngay cả sợi tóc cũng cảm thấy sảng khoái.


Nàng thoải mái híp mắt, Tạ Diễm nhìn gương mặt nhỏ nhắn tinh xảo ửng hồng, hôn môi nàng, lại nuốt lấy nước bọt trong miệng nhỏ: "Bảo bối, phu quân làm nàng thoải mái không?"
"Thoải mái..." Tiểu nữ nhân ngoan ngoãn trả lời
"Thích phu quân cắm mạnh một chút, hay nhẹ một chút?"


" Ừ, a... Đều thích..."
"thật là một oa nhi ɖâʍ đãng," Tạ Diễm cười nhẹ sờ sờ mông nhỏ Diệp Huyên, quả nhiên cả bàn tay đều dính dính, "Cửa sổ đều bị d*m thủy của nàng làm ướt."


"Lưu manh," Diệp Huyên phồng má đấm nhẹ lên người Tạ Diễm lại bị hắn bắt được đè xuống giữa hai chân. Nàng đỏ mặt cảm nhận côn th*t lửa nóng đang ra ra vào vào, trên thân gậy đều là ɖâʍ dịch, gậy th*t vừa thô vừa lớn, một tay nàng nắm không hết.


“Huynh lưu manh, muội không vui sao?" Tạ Diễm thấy dáng vẻ ngại ngùng của nàng, cảm thấy càng thêm thoải mái, "rõ ràng là muốn ăn côn th*t lưu manh. Ừ? Có phải hay không?"


Diệp Huyên cắn môi ngượng ngùng đáp lời, bị nam nhân làm cho chân mềm mà tâm cũng mềm, cuối cùng ôm cổ hắn, cũng không biết mình đã nói bao nhiêu ɖâʍ từ phóng đãng: "Muốn ăn... Muốn ăn côn th*t của phu quân, còn muốn ăn trọc dịch của phu quân... Ừ, còn muốn... Còn phải sinh con cho phu quân..."


"Ngoan," mắt thấy Diệp Huyên lại sắp cao trào, Tạ Diễm cũng không tiếp tục nhẫn nại, "Mau mở rộng tiểu ɖâʍ huyệt của muội ra, ngoan ngoãn để phu quân bắn vào cho muội sinh cục cưng," lỗ nhỏ trênquy đầu mở ra, bắn trọc dịch trắng đục nóng bỏng thẳng vào tử cung của Diệp Huyên. Trong cơ thể nàng liên tục run rẩy, run run phun ra một lượng lớn d*m thủy.


Lúc này trời đã sáng hẳn, cả người Diệp Huyên ẩm ướt dính dính bị Tạ Diễm ôm từ cửa sổ xuống, vô lực để hắn tùy ý ôm chính mình đi tăm rửa.


"Cửu ca," nàng thoả mãn híp mắt, cảm nhận bàn tay to ở trên người mình di chuyển mang theo sự dịu dàng, "Muội muốn nhưng...vẫn không mang thai được..."


hiện tại dù sao nàng vẫn là tu sĩ có tu vi cao, tu sĩ bình thường chỉ mới ở giai đoạn nguyên anh thôi cũng đã rất khó mang thai, lại càng không cần phải nói đến Diệp Huyên đã là Hóa Thần đạo quân. Diệp Huyên muốn cùng Tạ Diễm có một đứa trẻ, nhưng nàng thật sự... có thể mang thai cục cưng của bọn họ được sao?


"cô nương ngốc," Tạ Diễm ở trên trán nàng hôn một cái, khóe miệng không có ý tốt cười cười, "Nếu vẫn chưa mang thai, huynh làm muội thêm vài lần, giữa ban ngày làm, buổi tối cũng làm, cuối cùng cũng sẽcó."


Diệp Huyên bị hắn nháo đỏ mặt, chỉ có thể oán hận nhìn chằm chằm hắn: "Huynh, huynh... Sắc lang!"


"Chẳng lẽ huynh nói không đúng?" Tạ Diễm ôm tiểu nữ nhân vào trong ngực, lúc nói chuyện, bàn tay to lại từ đùi ngọc đưa vào miệng huyệt còn chưa khép lại, "Chi bằng hiện tại huynh lại làm thêm một lần, nói không chừng liền có thể mang thai."


"Ừm,..." Diệp Huyên đưa tay đẩy hắn nhưng sao có thể trở thành đối thủ của con sói này. Rất nhanh, trong làn hơi nước lượn quanh liền vang lên tiếng rên rỉ thở dốc ɖâʍ mỹ, một ngày này, còn rất dài…