Ăn Thịt Chi Lữ (Cuộc Hành Trình Ăn Thịt)

Quyển 7 - Chương 13: [ Tu Tiên ] Đẩy Ngã Bệnh Kiều (13)

"Xem ra lần này đã thất bại," đã qua canh ba, Tạ Diễm sớm đã quay về Thiên Diễn giáo mà Diệp Huyên vẫn còn chưa tới chỗ hẹn, Minh Vi đạo quân thở dài, "đi thôi, Uyển Uyển."


“Vậy sư thúc..." Ngụy Uyển Uyển lo lắng nhìn về núi Thiên Diễn phía xa, sư thúc đã bị nhốt ở đó hơn ba tháng rồi.


"Yên tâm đi, Tạ Diễm cho dù không thả nàng đi, nhưng cũng tuyệt đối không làm tổn thương nàng." Trong lòng Minh Vi đạo quân mặc dù vẫn mang sầu lo, nhưng ngoài miệng lại an ủi đồ đệ. Huống hồ hắn cũng không nói dối, cho dù Diệp Huyên muốn giết Tạ Diễm thì người kia cũng sẽ không chống trả.


Minh Vi đạo quân cũng chưa từng gặp Tạ Diễm, lúc sư phụ Huyền Dương đạo quân mang theo Diệp Huyên đi Hành Nam Thành ẩn cư, hắn đã là chưởng môn của Thương Lan phái, cả ngày đều bận chuyện lớn nhỏ trong phái, không có thời gian để gặp Tạ Diễm. Cho đến khi Huyền Dương đạo quân trở về trước khi phi thăng, hắn mới từ miệng sư muội biết tiểu cô nương này đã có ý trung nhân.


Lúc đó y có cảm giác chua xót như cảm giác của người cha sắp phải gả con gái. Minh Vi đạo quân và Diệp Huyên mặc dù là sư huynh muội, nhưng tuổi hai người chênh lệch khá lớn, Minh Vi đạo quân luôn xem sư muội là nữ nhi của mình. Y biết sư muội này của mình tâm tính đơn thuần, lại bởi vì thiên tư xuất chúng cộng thêm gia thế không tệ, khó tránh khỏi bị người có tâm lợi dụng. Nghĩ đến Tạ Diễm chỉ là con của một gia đình tu sĩ bình thường, thiên phú cũng bình thường, hai người lại tự định chung thân, nếu hắn có tâm tư lợi dụng Diệp Huyên để leo lên, Minh Vi đạo quân tuyệt đối không đồng ý.


Đương nhiên, loại hoài nghi này y sẽ không để tiểu sư muội biết. Minh Vi đạo quân âm thầm phái người điều tra Tạ Diễm, thậm chí còn bỏ ra một số tiền lớn mua chuộc hàng xóm của Tạ gia, muốn bọn họ xem xét cách làm người của Tạ Diễm.


Y vẫn liên tục nhìn chằm chằm Tạ Diễm hơn hai năm, mặc dù luôn dùng ánh mắt bới móc để quan sát, nhưng cũng không thể không thừa nhận chính mình hoài nghi Tạ Diễm là một việc sai lầm. Tu Chân Giới mặc dù thứ bậc uy nghiêm, nhưng nếu hai đứa bé kia yêu nhau thật lòng, người sư huynh này có lập trường gì để chia rẽ uyên ương. Y cho người theo dõi Tạ Diễm lui về, sau đó chuẩn bị của hồi cho tiểu sư muội không bao lâu nữa sẽ phải lập gia đình, nhưng chỉ ba tháng sau, y nhận được tin tức U Ma Tôn tắm máu Hành Nam thành.


Minh Vi đạo quân có đôi khi sẽ suy nghĩ, nếu lúc ấy y không rút người về, Tạ Diễm có thể có cơ hội còn sống hay không? Nhưng cái này chỉ là giả thiết, cho dù y đã thăng thành Hóa Thần thọ ngang trời đất cũng không có năng lực để thay đổi quá khứ.


Y chỉ có thể nhìn Diệp Huyên không ngừng tìm kiếm một người có lẽ đã chết, như là người lạc vào mê muội, vĩnh viễn không cách nào thoát được. Nếu như nói trên thế giới này Diệp Huyên là người hy vọng Tạ Diễm còn sống nhất, thì Minh Vi đạo quân cũng hy vọng không ít hơn nàng.


Cho nên, khi nhận được tin từ Đãng Thiên Ma Tôn thì trong lòng y đầu tiên là kinh ngạc, sau đó lại vui sướng. Y thậm chí cũng không bởi vì Tạ Diễm là Ma Tôn mà tức giận, chỉ cần tiểu tử kia còn sống là tốt rồi - - ít nhất, sư muội sẽ không còn đau khổ nữa.


một đôi bích nhân sau nhiều năm xa cách cuối cùng cũng trùng phùng, đây là chuyện tốt đẹp cỡ nào, nhưng Minh Vi đạo quân lập tức liền ý thức được, hơn năm trăm năm sống ở Ma Môn sớm đã khiến Tạ Diễm thay đổi hoàn toàn. Áp lực đè ép từ bốn phía, hắn chỉ có thể cùng Thiên Diễn giáo kết quan hệ thông gia. Sau khi thỏa hiệp, hắn nhận được thư tín của Diệp Huyên, ẩn giấu dưới những lời không mặn không nhạt đó chính là sự thật, quả nhiên không khác gì suy đoán của hắn.


Tạ Diễm vẫn yêu Diệp Huyên như trước, nhưng có lẽ hắn đã điên rồi.


"hắn chính là một người điên." Có rất ít người biết, Minh Vi đạo quân không chỉ cài một mật thám vào Thiên Diễn giáo, hắn tìm đủ mọi cách tìm hiểu tin tức của Tạ Diễm, từng chuyện từng chuyện mà người nam nhân này trải qua hắn đều biết rõ. Hầu hết những người sống ở Thiên Diễn giáo đều nói rằng Tạ Diễm là người điên.


hắn trở thành đệ tử của Huyết U Ma Tôn trong khi chỉ là Trúc Cơ tu sĩ. Trong Thiên Diễn giáo, tu vi thấp đồng nghĩa với ai cũng có thể dẫm đạp lên ngươi. Tạ Diễm bị khi nhục nhiều không đếm xuể, bị bẻ gẫy tứ chi nhốt trong băng thiên tuyết địa, đợi đến khi hắn được phát hiện thì ngay cả tim cũng bị đóng băng. Bị chế trụ tu vi đặt trên lửa nướng, vây quanh hắn là một đám đồng môn bởi vì hắn đau đớn gào khóc mà hưng phấn cười to. hắn thậm chí từng bị quăng vào động xà người người e sợ của Thiên Diễn giáo, nguyên nhân chỉ vì Huyết U Ma Môn muốn tìm thú vui, liền mặc cho những con rắn độc kia gặm nhấm hắn, khiến cả gương mặt hắn đều bị hủy hoại.


Đúng vậy, vết sẹo trên sườn mặt Tạ Diễm là do nọc độc của độc xà để lại. Mặc dù hắn đã trở thành Hóa Thần đạo quân, nhưng nỗi đau của độc xà đã khắc sâu vào linh hồn hắn, vĩnh viễn không cách nào biến mất.


hắn sao có thể có can đảm đi tìm Diệp Huyên, cả người hắn đều là những vết sẹo xấu xí đến ngay cả chính hắn cũng chán ghét, hắn sao dám dùng gương mặt không ra hình người đó mà đi tìm Diệp Huyên.


Hèn mọn như vậy, bất kì ai cũng không thể tưởng tượng nổi Tạ Diễm làm sao có thể sống trong đám ma tu như mãnh thú hồng thủy đó. Trong đám ma tu, chỉ có Tạ Diễm và Huyết U Ma Tôn là không như vậy. Giày vò người khác cũng sẽ không khiến hắn cao hứng, thậm chí có thể nói, hắn căn bản cũng không có bất kì cảm xúc gì.


Bi thương, phẫn nộ, hưng phấn... Tất cả cảm xúc của con người, hắn đều không có. hắn giết người, chỉ là vì muốn đạt được mục đích, tương tự, vì đạt được mục đích, cho dù giết nhiều người hơn nữa mắt hắn cũng không hề nháy. Người như vậy còn đáng sợ hơn Huyết U Ma Tôn bởi vì ngươi không thể lấy lòng hắn, ở trong mắt hắn, tất cả mọi người chỉ là công cụ.


Mà bệnh trạng làm cho nhóm ma tu nhóm hoảng sợ không chịu nổi cho dù chỉ một ngày, lại có thể biến mất trước mặt người kia.


Diệp Huyên có lẽ vĩnh viễn cũng sẽ không biết, Đạo Hoa bị Tạ Diễm hạ lệnh xử tử, cảm giác đầu tiên của giáo chúng trong Thiên Diễn giáo không phải sợ hãi, mà là kinh ngạc. Bởi vì đây là lần đầu tiên Tạ Diễm vì cảm xúc của mình mà giết người. không, nên nói là hắn còn có cảm xúc mất hứng của con người.


Phần cảm xúc ghen tị không vui này đều xuất phát từ Diệp Huyên, hắn cao hứng, chua xót, không tha, không yên, phẫn nộ... Tất cả tất cả, đều là vì Diệp Huyên.
Chỉ có ở trước mặt Diệp Huyên, hắn mới có thể trở lại làm người.


Cho nên Minh Vi đạo quân có thể khẳng định, Tạ Diễm sẽ không thương tổn Diệp Huyên. Bởi vì hắn sẽkhông thương tổn tín ngưỡng của mình, đó là hy vọng duy nhất để hắn liều mạng sống sót, là ánh sáng duy nhất của hắn.


"Sư phụ, sư thúc cùng ma đầu kia không thể ở cùng nhau sao?" Ngụy Uyển Uyển mím môi, "Dù gì, sư thúc cũng tìm hắn nhiều năm như vậy..."


"Tạ Diễm tâm ma sâu nặng, không thể cứu chữa," Minh Vi đạo quân lắc lắc đầu, "Hai người bọn họ nếu không phải hoàn toàn quyết liệt, hoặc là phá rồi lại lập, hoặc là cùng nhau trầm luân."