Ăn Thịt Chi Lữ (Cuộc Hành Trình Ăn Thịt)

Quyển 7 - Chương 10: [Tu tiên] Đẩy ngã bệnh kiều (10)

một cái tát vang dội, tay Diệp Huyên vẫn còn dừng giữa không trung, ánh mắt nàng lạnh như băng nhìn Tạ Diễm, Tạ Diễm lại cúi đầu, không nhìn nàng.


"Sao thế, không dám nhìn ta?" Diệp Huyên cười lạnh, "thì ra ngươi cũng biết hành vi của mình có bao nhiêu vô sỉ, cảm thấy thẹn với ta? Hay là cảm thấy hối hận?"


"Ta không hối hận." Tạ Diễm ngẩng đầu, tóc mai xõa xuống trước trán, che khuất đi vết sẹo trên mặt, khuôn mặt tuấn mỹ trước mắt giống hệt như trong trí nhớ của Diệp Huyên, nhưng lãnh ý cùng lệ khí trên người hắn lại khiến nàng cảm thấy xa lạ, "Bây giờ nàng là của ta, vì sao ta phải hối hận." Ngữ khí tràn đầy sự thỏa mãn, "Ta chưa bao giờ hi vọng rằng, chuyện này có thể che dấu, sớm hay muộn thìnàng cũng biết chân tướng, sớm một ngày hay muộn một ngày, cũng chẳng thể nào thay đổi được sựthật."


"sự thật?" Diệp Huyên bi ai nhìn Tạ Diễm, nàng bỗng nhiên nhận ra, Tạ Diễm bây giờ đã không còn là người thiếu niên ngượng ngùng, nhưng nàng biết từng câu từng chữ mà hắn nói ra là thật lòng thật dạ. hắn không quan tâm đến chuyện Diệp Huyên có biết chân tướng hay không, cũng không quan tâm đến chuyện Diệp Huyên có hận hắn hay không, chấp niệm duy nhất của hắn là giam cầm Diệp Huyên ở bên người, hoàn toàn chiếm giữ được nàng. Cố chấp đến mức không để ý đến cảm nhận của người khác, hắn thật sự điên rồi, "sự thật chính là ngươi đã lừa ta, nhốt ta, cưỡng gian ta!"


Tạ Diễm cười, ánh mắt hắn nhìn Diệp Huyên giống như đang nhìn một đứa trẻ đang cáu kỉnh, "Ngốc cônương, nàng là thê tử của ta, chúng ta ân ái cùng nhau, chuyện này chẳng lẽ không phải là chuyện thiên kinh địa nghĩa (chuyện hiển nhiên) sao?"


Diệp Huyên gạt phăng bàn tay hắn đang cố gắng chạm vào má nàng: "Ai là thê tử của ngươi? Ngươi đừng có ăn nói bừa bãi?"


"Đương nhiên là nàng," Tạ DIễm không để ý đến sự phản kháng của nàng, hắn duỗi tay, kéo Diệp Huyên vào lòng. hắn cúi đầu, hít thật sâu một hơi, trong xoang mũi tràn ngập mùi thơm trên cơ thể nàng, nghiêng mặt cọ lên má Diệp Huyên, chỉ khi hắn ôm nàng vào lòng mới cảm thấy an tâm, "Nàng là thê tử của ta, A Huyên, ta đã loan truyền khắp châu Đông Dương, toàn bộ giới tu chân đều biết, Thương Lan phái kết thân với Thiên Diễn giáo, Minh Quyết đạo quân gả cho Thiên Đãng Ma Tôn làm thê tử."


"Ngươi nói cái gì?" Diệp Huyên ngây người, nàng không tin nổi, "không thể nào... Đạo Môn cùng Ma Môn không đội trời chung, ngươi...."


"không có ai mãi mãi là kẻ thù của ai, chỉ cần có lợi cho cả hai thì..." Tạ Diễm cong khóe môi, "Trong lịch sử, chuyện kết minh giữa Đạo Môn với Ma Môn không phải là không có. Được rồi, ta biết hôm nay nàng rất mệt mỏi." hắn dịu dàng hôn lên thái dương DIệp Huyên, "Hãy nghỉ ngơi cho tốt đi."


#
Nắng xuân ấm áp, trên hành lang của Thính Thủy các, một tiểu mỹ nhân mặc một thân đồ đen đangnằm dựa trên nhuyễn tháp, rầu rĩ ăn trái cây.


Nơi này là chỗ có thể ngắm cảnh đẹp nhất trong Thiên Diễn giáo, từ trong hành lang nhìn ra, núi non trùng trùng điệp điệp, mây trắng cuồn cuộn, đều có thể thu hết vào đáy mắt, dải mây hồng vắt ngang phía chân trời xa xa, gần hơn chút nữa là những đỉnh núi cao ngất chìm trong mây mù, hoa lê trắng nở khắp rừng giống như những đám mây bồng bềnh trôi, và ngay trước mắt nàng là một hồ nước xanh thẳm.


Phong cảnh đẹp như thế nhưng Diệp Huyên không có chút hứng thú ngắm cảnh nào. Tin tức nàng cùng Tạ Diễm kết thành đạo lữ đã sớm truyền khắp nơi, thì chúng tu sĩ trong Thiên Diễn giáo cũng biết, nàng là tân chưởng môn phu nhân. không ai có thể ngờ được rằng, cái người mà một tháng trước còn chém giết tu sĩ Ma Môn, đảo mắt một cái đã thành thê tử của chưởng môn, việc này vừa truyền ra, cả tu giới đều náo động.


Lúc đầu, Diệp Huyên không chịu tin chuyện này, trước không nói đến việc thân phận của nàng sẽ khiến phần đông tu sĩ Ma Môn cảm thấy bất mãn, bởi vì với thủ đoạn mạnh mẽ của Tạ Diễm, cứng rắn đè xuống thì tu sĩ trong Ma Môn có bất mãn cũng không dám biểu hiện ra ngoài, nhưng mà tu sĩ của Đạo Môn, chắc chắn là không ít người cảm thấy hoang mang. Tuy Thương Lan phái là môn phái đứng đầu Đạo Môn, nhưng không giống như trong Ma Môn Thiên Diễn giáo là một cây độc đại, trước ngày Đạo Môn công phá Thiên Diễn giáo lại truyền ra tin Thương Lan phái kết thân với Thiên Diễn giáo, chuyện này không khác gì là công khai phản bội lại Đạo Môn.


Diệp Huyên thật không ngờ trong thời gian nàng bị nhốt trong Thiên Diễn giáo không hề biết được bất cứ một tin tức nào từ bên ngoài, tình thế cuộc chiến lại chuyển biến đột ngột. Thiên Đãng Ma tôn từ lúc Đạo Môn tấn công Ma Môn vẫn không lộ diện lại đột nhiên rời núi, sau đó liên tiếp giết chết ba vị đạo quân của Đạo Môn, hơn nữa Minh Quyết đạo quân lại mất tích, thế là Đạo Môn chỉ còn lại hai vị đạo quân tọa trấn. Mà Ma Môn, dưới sự chỉ huy của Thiên Đãng Ma Tôn sĩ khí đại chấn, nhanh chóng bắt đầu phản công. Thắng bại trên chiến trường rất nhanh bị đảo ngược, Đạo Môn vốn dĩ đã không đồng lòng thống nhất bây giờ lại xuất hiện xu thế tan rã.


Mà Tạ Diễm lại đúng lúc đưa ra đề nghị kết thân với Thương Lan phái. Minh Vi đạo quân tất nhiên là không đồng ý, nhưng những người khác trong Đạo Môn lại sớm có ý muốn lui bước, hơn nữa Tạ Diễm lại ngấm ngầm cưỡng bức dụ dỗ, mọi người đều cảm thấy áp lực. Cuối cùng, Tạ Diễm lại phơi này thân thế của mình, Minh Vi đạo quân tưởng sư muội đồng ý gả cho Tạ Diễm nên đành phải đồng ý cọc hôn sự này.


Đợi đến khi Diệp Huyên hồi phục thì đã trở thành thê tử của Tạ Diễm.


Bây giờ, ai cũng nghĩ nàng đối với Tạ Diễm là tình cũ khó quên, nên nguyện ý là thê tử của tên ma đầu đó, mà không hề biết rằng từ đầu đến cuối nàng đều bị ép buộc. Nhưng nếu nói Diệp Huyên đã dứt tình với Tạ Diễm thì đúng là nói dối. Hơn năm trăm năm nhớ nhung dày vò, lại đột nhiên được toại nguyện. Nhưng điều khiến Diệp Huyên hận là do Tạ Diễm đã lừa gạt nàng.


hắn biết rõ, nhiều năm như vậy Diệp Huyên vẫn luôn tìm kiếm hắn, lại giở vờ như không quen biết nhau. không thể nói là do Tạ Diễm sợ Diệp Huyên biết thân phận Ma Tôn của hắn bởi Diệp Huyên là người tùy ý, sao nàng có thể vì hai bên đối đầu nhau mà ghét bỏ hắn? Cùng lắm thì nàng quy ẩn cùng Tạ Diêm, việc này cũng đâu phải là chuyện không thể.


Nhưng hắn lại đợi đến lúc trên tay đã chồng chất tội ác trở thành một đại ma đầu, lại dùng đủ loại thủ đoạn lừa gạt chiếm đoạt Diệp Huyên. Cưỡng gian, nhốt, bày mưu tính kế khiến Diệp Huyên trở thành thê tử của hắn... Mỗi một việc mà Tạ Diễm làm đều khiến v nghi ngờ, hắn thật sự yêu nàng sao? Nếu thật sự yêu, sao lại lừa dối nàng, trắng trợn tổn thương nàng? Diệp Huyên chỉ nhìn thấy một Tạ Diễm vì tư lợi mà khư khư cố chấp, hắn coi Diệp Huyên giống như một món đồ chơi mà hắn yêu thích, muốn Diệp Huyên quên đi bản thân, thuận theo hắn, thỏa mãn dục vọng khống chế của hắn.


một Tạ Diễm như vậy thì Diệp Huyên sao có thể buông xuống phòng bị mà yêu hắn?


"Phu nhân." Tiếng gọi của đồng tử đánh gãy suy nghĩ của Diệp Huyên, đồng tử hầu hạ Diệp Huyên quỳ gối dưới bậc thềm, cúi thấp đầu, ngay cả góc áo của nàng cũng không dám nhìn lén, "Đạo quân đangđến đây."


Tạ Diêm vừa tới liền thuần thục kéo Diệp Huyên vào lòng, lấy ra một phong thư từ tay áo, "Thư của Minh Vi." Thừa dịp Diệp Huyên đang xem thư, tay hắn phủ ngoài lớp áo, nắm lấy hai bầu ɖú của nàng, bắt đầu vuốt ve.


Sau khi Đạo Môn cùng Ma Môn ngừng chiến, vì để Minh Vi đạo quân yên tâm, Diệp Huyên được hắn cho phép viết thư cho sư huynh. Tất nhiên những bức thư đó đều phải qua tay của Tạ diễm, Diệp Huyên chỉ có thể nói dối sư huynh, mình vẫn đang rất tốt, mong sư huynh không cần lo lắng... Nàng đang đọc thư, mà bàn tay trước vẫn không an phận, Diệp Huyên không kiên nhẫn đẩy Tạ Diễm một cái: "Đàng hoàng một chút, ngươi làm phiền ta đọc thư."


Ánh mắt Tạ Diễm trầm xuống, vừa cắn vành tai Diệp Huyên vừa thấp giọng nói: "Ở trong lòng nàng Minh Vi so với ta còn quan trọng hơn à?"


Diệp Huyên bị hắn khiêu khích thở dốc dồn dập, cơ thể mềm nhũn: "không... không liên quan, khôngliên quan đến ngươi...." Ngón tay của nam nhân men theo bắp đùi vói vào trong hoa huyệt mà trêu chọc, đợi đến khi cái miệng nhỏ này ẩm ướt, lại lấy gậy thịt to lớn từ trong đũng quần ra, ép Diệp Huyên dùng tay đỡ lấy nó, từ phía sau cắm vào hoa kính.


Diệp Huyên rên lên một tiếng, kìm không được mà kẹp chặt lấy gậy thịt nóng bỏng, Tạ Diễm quen đường quen lối tìm đến điểm mẫn cảm của nàng, khiến hoa huyệt càng thêm lầy lội, mị thịt càng kẹp chặt lấy gậy thịt, "Thao, làm nhiều lần như vậy mà nàng vẫn cứ chặt như cũ...." hắn ép Diệp Huyên xoay mặt sang một bên, cuốn lấy cái lưỡi trong miệng nàng mà cắn ʍút̼: "Tiểu huyệt ɖâʍ đãng ʍút̼ thật chặt a....Có muốn ta cắm cho nó lỏng ra không? Hử.... Sinh cho ta một đứa con, được không?" Ngữ khí của hắn ôn nhu, quyến luyến động tác dưới hạ thân lại vừa sâu vừa mạnh, chọc cho Diệp Huyên rên rỉ không ngừng.


"Thích không?... Có thích ta làm nàng như vậy không, hử?" Tạ Diễm ngậm lấy đầu ɖú của Diệp Huyên, giống như trẻ con ßú❤ sữa đùa bỡn hai trái anh đào đỏ au, "A Huyên ngoan, gậy thịt của ta lớn hay không lớn, cắm nàng thoải mái hay không thoải mái?... nói mau, nàng thích ta dùng gậy thịt làm nàng nhất đúng không?" Diệp Huyên cắm môi không chịu trả lời hắn, hắn liền liên tục chọc thẳng vào tận cổ tử cung nàng, buộc Diệp Huyên mở miệng cầu xin tha thứ.


Đám đồng tử quỳ gối dưới bậc thềm, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tâm, đến thở mạnh cũng không dám. Trong không gian chỉ còn tiếng nam nhân thở dốc quyện với tiếng rên rỉ, ngâm nga đứt quãng của nữ tử.
"Thích, thích... Thích gậy thịt làm ta...ô ô... Đừng đâm chỗ đó, đừng mà...."


"Thích gậy thịt của ai làm nàng?"
"A, ưm, a... Ngươi, của ngươi."
"Ta là ai?"
"Đại, đại ma đầu...Nha!" Tiếng rên rỉ của nữ tử mang theo tiếng khóc nức nở, "Đừng mà... Chịu khôngnổi, ta thật sự là chịu không nổi..."
"Hỏi lại một lần," Nam nhân thấp giọng hỏi, "Thích gậy thịt của ai làm nàng?"


"Ô ô ô...." Nữ tử cuối cùng cũng không chịu nổi mà khóc nấc lên, "Cửu ca... Thích gậy thịt của Cửu ca làm muội..."


Nam nhân có vẻ hài lòng, sau đó lại là một hồi da thịt va chạm nhau phát ra âm thanh ba ba vang dội. Cũng không biết đã trải qua bao lâu, trên mặt đám đồng tử quỳ trên mặt đất toàn là mồ hôi lạnh, giọng nói khàn khàn của Tạ Diễm mới vang lên: "Đạo Thanh, đi hái cho ta một giỏ hoa đào."


Đạo Thanh vội vàng thưa vâng, rồi run rẩy đứng lên, hai chân hắn mềm nhũn. hắn cố gắng co người lại, không dám để đạo quân nhìn thấy hạ thể đã cương cứng của hắn, bằng không hắn nhất định sẽ chết, so với Đạo Hoa chết còn thảm hơn. Tạ Diễm không rảnh để ý đến Đạo Thanh, hắn tách hai bắp đùi trắng noãn của Diệp Huyên ra, tỉ mỉ nhìn đóa hoa giữa hai chân bị mình chọc đến nỗi không khép lại được, hỗn hợp ɖâʍ thủy cùng bạch trọc tràn cả ra ngoài miệng huyệt, đúng lúc đó có một đóa hoa đào rơi xuống, vừa vặn rơi trúng miệng huyệt.


Cả người Diệp Huyên run lên, đóa hoa đó liền bị miệng huyệt hút vào trong một chút, nàng vừa thẹn vừa gấp, vội vàng nói: "Ngươi... Mau, mau lấy nó ra."


"thật đúng là cái miệng nhỏ tham ăn..." Tạ Diễm ung dung vươn tay, dùng ngón tay móc đóa hoa đào ra, miết dọc theo bắp đùi ɖâʍ thủy lầy lội, trên cánh đóa hoa đào hồng nhạt cũng dính đầy ɖâʍ thủy, thoạt nhìn vô cùng ɖâʍ mỹ. hắn đem đóa hoa đặt trong lòng bàn tay, ngắm một lát, rồi đột nhiên nhìn về phía Diệp Huyên cong môi cười, sau đó ăn luôn đóa hoa dính đầy ɖâʍ thủy kia, "thật thơm a... Là mùi của tiểu tao huyệt của A Huyên."


"Ngươi..." Diệp Huyên không chịu nổi những lời khiêu khích hạ lưu của hắn, Tạ Diễm cúi đầu xuống hôn nàng, rồi gạt hai bàn tay nàng đang che lại chỗ xấu hổ giữa hai chân. Nam nhân nhận lấy giỏ mà Đạo Thanh dâng lên, đem cả cái giỏ hoa đào đầy ắp nhét hết vào tiểu huyệt của Diệp Huyên.


"Đừng mà, khó chịu... Đừng nhét vào nữa..." Diệp Huyên khóc kêu không ngừng, nam nhân nhìn tiểu huyệt của nàng nuốt vào đóa hoa cuối cùng liền ưỡn thẳng thắt lưng cắm gậy thịt vào hoa huyệt, hung hăng chọc vào. Tiểu huyệt của nàng vốn đã chứa đầy ɖâʍ thủy cùng tinh dịch, giờ lại bị ép nuốt vào quá nhiều dị vật, bụng dưới trướng đến mức muốn nổ tung ra. Khoái cảm quá mức mãnh liệt khiến trước mắt nàng trở nên trắng xóa, nàng chỉ có thể liền mạng lắc đầu: "Đồ khốn! Đồ khốn!... Ta hận ngươi! Ta hận ngươi!"


"Hận ta?" Tạ Diễm khàn giọng bật cười, hai mắt càng ngày càng tối lại. Động tác cắm rút dưới thân càng thêm tàn bạo, dường như muốn Diệp Huyên chết dưới thân hắn, cho đến khi giã nát đống hoa đào trong tiểu huyệt rồi lại đem tinh dịch bắn vào, "Hận so với yêu càng khiến người ta khó quên hơn..." Nam nhân thì thầm bên tai Diệp Huyên, "Như vậy, nàng vĩnh viễn cũng không quên ta được."