Ăn Thịt Chi Lữ (Cuộc Hành Trình Ăn Thịt)

Quyển 11 - Chương 21: Tây phương cung đình. Đẩy ngã thị vệ trưởng (21)

"Cách lần trước anh viết thư cho em, không sai biệt lắm đã qua mười mấy năm rồi.


anh còn nhớ rõ khi đó em còn thích chê cười anh, đại khái chỉ có đồ cổ giữ hàng thế kỷ mới có thể kiên trì dùng phương thức này liên lạc. anh trả lời rằng anh muốn gửi cho em lời nói thật sự đọng trên mặt giấy, anh ngóng trông em sẽ không quên.


Kỳ thực đó chỉ là tùy tiện lấy cớ thôi, mặc dù dùng bút mực viết ra chữ, chung quy cũng sẽ có ngày phai màu. không có lời hứa vĩnh hằng, hoặc là nói, chúng ta chờ đợi nó mãi mãi không thay đổi, đó lại khôngphải là chuyện ý chí con người có thể nắm trong tay.


anh không biết em đã biết được bao nhiêu, nhưng anh nghĩ đại khái em đã đoán được, em quên hết chính mình, cũng quên anh.


Đó là một sự cố thí nghiệm, xuất phát từ nguyên nhân khách quan, anh không có cách nào nói cho em quá trình cụ thể của sự cố, nhưng sự cố đó làm cho ý thức của em lâm vào ngủ say, đến mười ba năm sau mới tỉnh lại, nhưng em cũng đánh mất mọi trí nhớ.


anh an bày một thân phận hoàn toàn mới cho em, một cuộc sống bình thường nhưng yên ổn.
Bởi vì anh không muốn lại để em gặp nguy hiểm, em may mắn sống sót, dù vĩnh viễn không thể nhớ lại anh, anh cũng nguyện ý cứ như vậy nhìn em tiếp tục cuộc sống bình an.


Loại ý tưởng này thật ích kỷ, tự tiện thay em quyết định, bố trí cuộc sống tốt cho em. Cho nên khi mộtlần nữa em lại thi vào học viện xuyên không, anh thậm chí cho rằng đây tiềm thức của em phản kháng quyết định này. Đại khái trong khung em không thể dứt bỏ thế giới kỳ quái này, hoặc là bản tính của em đang sử dụng em.


anh thật do dự, dùng một ít thủ đoạn ở bên cạnh em quan sát bốn năm, mãi đến cuối cùng, anh kỳ thực cũng chưa hạ quyết tâm.


Nhưng mà kế hoạch vẫn bắt đầu, cái gọi là cuộc thi bằng hệ thống mới, thông minh như em, nhất định sớm đã đoán được là ngụy trang. anh lừa gạt em, từ đầu đến cuối. Hệ thống này đã từng tồn tại có nghĩa là một thế giới đã khai phá rất tốt, nó được chúng ta cùng sáng tạo. hiện tại, đưa ra là vì tìm về trí nhớ cho em.


Đúng vậy, thế giới ảo, em gọi chúng nó là thế giới ảo. Thế giới từ ý thức bên trong chúng ta hoá sinh mà ra, cuối cùng trở thành cái động đen to lớn cắn nuốt em, đó khó mà nói không phải một chuyện cười.


không cần lo lắng, thân ái, nếu em không có cách nào nhớ lại, ở thế giới sau, em sẽ thuận lợi thức tỉnh.
Khi đó, chúng ta sẽ không bao giờ có liên quan nữa, em cứ coi nó là một cơn mộng du thật dài."


Cuối thư không có chữ kí, sau khi xem xong, Margaret nhẹ nhàng khép lại tờ giấy, lông mi run nhè nhẹ, lạch cạch một tiếng, có một giọt nước mắt mới rơi xuống.


"Ta... Ta đây là thế nào?" Nàng nghi hoặc vuốt hai mắt mình, nội dung trên thư nàng hoàn toàn khôngrõ, cũng có thể xác định không phải viết cho mình, nhưng mà vì sao nàng lại rơi lệ?
"Tiên sinh, chỉ sợ ngài nghĩ sai rồi, phong thư này hẳn là không phải gửi cho ta."


"Đại khái thế." Cesare cười cười, cũng không tiếp nhận thư thiếu nữ đưa cho hắn, hắn cũng không biết phong thư này có coi là chính hắn viết không.


Rơi lệ, đại khái có nghĩa là trước mắt trong thân thể này một linh hồn khác bị xúc động, nếu trong thân thể của mình có một linh hồn khác cũng biết, hẳn là sẽ thật cao hứng đi.


Bất quá hắn cũng không thèm để ý, hắn là được người ta sáng tạo ra cũng tốt, đó xem như căn nguyên linh hồn của mình có thể như nguyện hay không cũng tốt, Cesare đều không quan tâm, hắn chỉ cần có thể cùng muội muội đáng yêu ở cùng nhau là đủ rồi.


"Như vậy", hắn đứng lên, "Ta cáo từ, phu nhân."


không đợi Margaret nói gì, nam nhân xoay người, nhẹ nhàng đi khỏi phòng tiếp khách. Trong một khắc, Margaret cảm giác được thân thể của mình chợt rung nhẹ, giống như có cái gì thoát ly ra ngoài, cực kỳ bi ai và mờ mịt mới vừa rồi quanh quẩn trong lòng cũng tan thành mây khói.


"Đây đến cùng... Là chuyện gì xảy ra?" Nàng ngồi tại chỗ, thật lâu không thể bình tĩnh.
Mãi đến khi ngoài cửa vang lên một chuỗi tiếng bước chân quen thuộc, thân hình Arthur cao lớn còn mang theo phong trần đi vào, giang hai cánh tay ôm nàng: "Thân ái, ta đã trở về!"


Nàng bỗng chốc được giải thoát, vươn tay ôn nhu ôm Arthur: "Thân ái, hoan nghênh về nhà."