Ăn Thịt Chi Lữ (Cuộc Hành Trình Ăn Thịt)

Quyển 10 - Chương 2: Đẩy ngã em chồng 2

Mãi đến giờ Dậu canh ba Diệp Huyên mới trở về chỗ ở của mình với Lục Tranh là Tuyết hiên, cả thể xác lẫn tinh thần đều vô cùng mệt mỏi. đi theo nàng sang chỗ Lục phu nhân hầu hạ là Oanh Ca vốn là thị nữ mà nguyên chủ mang đến từ nhà mẹ đẻ, lúc này nàng ta đang bất bình oán giận thay cho chủ nhân: "Phu nhân cũng thật là, ngài phục vụ thiếu gia hết bưng trà đến rót nước, hầu hạ thiếu gia cả ngày vậy mà bà ta còn không hài lòng...."


"Oanh Ca đừng nói bậy." Từ xa, Diệp Huyên nhìn thấy ánh nến chiếu ra từ trong tẩm phòng của Lục Tranh, liền vội vàng ngăn Oanh Ca đang oán giận. Lục Tranh thân thể yếu ớt, hai người vẫn phân phòng mà ngủ. Diệp Huyên đang định quay về phòng mình đổi bộ xiêm y mới thì lại nghe thấy Lục Tranh gọi tên nàng, nàng đành phải chuyển bước đi sang.


Vừa vào cửa, Lục Tranh đang ngồi tựa lên đầu giường uống thuốc liền nhìn thấy dưới vạt váy nàn dính bụi bẩn, khuôn mặt nam nhan trầm xuống: "Nương lại phạt nàng quỳ Phật đường?"
"không có." Diệp Huyên vội vàng nói, "Là do thϊế͙p͙ đi không cẩn thận nên bị ngã."


Lục Tranh sao có thể tin tưởng lý do đó của nàng được, từ khi Diệp Huyên được gả vào Lăng Vân trang, cũng không biết tại sao lại bị Lục phu nhân ghét bỏ, động một tí là bị Lục phu nhân trách phạt, mỗi ngày bắt nàng phải đi thỉnh an bà, hầu hạ tẫn hiếu, thật ra là muốn tra tấn nàng. Nhưng tính cách nguyên chủ nhu nhược, vẫn một mực chịu đựng không nói ra, nhưng Lục Tranh vẫn phát hiện được.


"Nương tử." Lục Tranh hướng nàng vẫy tay, đợi nàng ngồi xuống bên sạp hắn vươn tay dịu dàng vuốt ve mái tóc mây của thê tử, "Là ta vô dụng, hại nàng chịu khổ, ta sẽ đi khuyên nương."


"Đừng." Diệp Huyên vội vàng cầm tay hắn, Lục Tranh không phải là chưa từng khuyên nhủ Lục phu nhân, nhưng chỉ cần hắn mở miệng bảo vệ Diệp Huyên thì Lục phu nhân càng trách phạt Diệp Huyên nặng nề hơn. "Phu quân, phận làm con, tất nhiên là phải hiếu thuận phụ mẫu, nương... Nương là do quá lo lắng cho thân thể của phu quân, cho nên mới...."


Nàng dịu dàng khuyên nhủ Lục Tranh, từng câu từng chữ đều nhận sai về phía mình, Lục Tranh cười khổ: "Nàng a..." Trong lòng hắn vô cùng áy náy đau lòng, rõ ràng là do bản thân hắn là một phế nhân liên lụy đến nương tử, bây giờ nương tử còn phải chịu đựng mẹ chồng thóa mạ.


Nhưng Diệp Huyên cũng không dám đối mặt với sự dịu dàng của hắn, sau lưng trượng phu cùng đệ đệ của hắn yêu đương vụng trộm, đây là tội lớn, nên dù Lục phu nhân cũng tìm cớ gây khó dễ cho nàng, Diệp Huyên vẫn nghĩ rằng đây là trừng phạt đúng tội. Nàng nghĩ đến lời của Lục phu nhân ngày hôm nay, sau khi hầu hạ Lục Tranh nằm xuống, nàng dù xấu hổ ngượng ngùng nhưng vẫn kiên trì nói: "Phu quân, thϊế͙p͙ thân.... Thϊế͙p͙ thân muốn hầu hạ người."


Lục Tranh có chút sững sờ, nhưng vẫn hiểu được ý tứ của Diệp Huyên trên mặt hắn cũng dần ửng đỏ. Thấy hắn không phải đối, nàng khó khăn duỗi tay ra chậm chạp cới bỏ vạt áo của hắn.


"Gả vào Lục gia ta không phải là để ngươi cả ngày rảnh rỗi không làm việc gì." Lục phu nhân lạnh mặt, trên khuôn mặt được bảo dưỡng cẩn thận của bà ta tràn ngập lệ khí, "Tranh nhi là Thiếu trang chủ của Lăng Vân sơn trang, tương lai phải kế thừa gia nghiệp to lớn này, ngươi nếu không giúp hắnkéo dài hương khói, vậy thì sớm ngày thoái vị đi."


Diệp Huyên quỳ gối bên cạnh Lục phu nhân, trong lòng ủy khuất, nhưng vẫn cố nén lệ thưa vâng: "Nương giáo huấn đúng, con dâu nhát định làm tròn bổn phận, vì phu quân nối dõi tông đường."


Những lời này mà để người ngoài nghe được nhất định sẽ cười rụng răng, Lục Tranh bây giờ tuy là Thiếu trang chủ của Lăng Vân sơn trang nhưng hắnchỉ có thể sống nhiều nhất là thêm một năm nữa. Lăng Vân sơn trang tất nhiên là không thể để hắn kế thừa. Nhưng không có ai dám nói thế trước mặt Lục phu nhân, Lăng Vân trang chủ có bảy gái hai trai, nếu Lục Tranh không thể kế thừa gia nghiệp, thì tất nhiên phải để con trai thứ chín của ông là Lục Cẩn trở thành trang chủ tương lai, là Lục phu nhân hận nhất là sự tồn tại của đứa con trai Lục Cẩn này.


Diệp Huyên khúm núm quỳ dưới đất nghe phu nhân răng dạy, tuy nàng luôn cố gắng chống lại tác dụng cộng hưởng của hệ thống, nhưng việc đối đầu với Lục phu nhân thì hoàn toàn là tự mình chuốc lấy khổ, nên tùy ý để ý thức của nguyên chủ dẫn dắt. thật vấtvả đợi đến khi Lục Quang Vinh trở về, Lục phu nhân mới cho nàng trở về hầu hạ Lục Tranh, Diệp Huyên giống như được đại xá vội vàng ra về.


Nhưng Lục phu nhân đã nói, Diệp Huyên cũng không thể làm lơ, đành phải uyển chuyển cầu hoan với Lục Tranh.


Áo lót chỉ có một sợi dây thắt nút phía trước, chỉ cần kéo nhẹ đã thì áo lót đã tuột xuống. Lục Tranh lớn lên cũng khá cao, nhưng vì cơ thể yếu ớt từ nhỏ, nên nhìn rất gầy gò. Tay nàng đặt trên lồng ngực trắng nõn của hắn, cả hai người đều run lên thật khẽ. Diệp Huyên cố nén xấu hổ, đưa tay về dưới lưng khố của nam nhân.


Chỗ đó đã sớm căng phồng lên, khuôn mặt tuấn tú của Lục Tranh bây giờ cũng hồng rực. Diệp Huyên cúi đầu xuống, ngón tay run rẩy, cuối cùng cũng đem cái thứ trong quần lấy ra. Cũng phải là lần đầu tiên nhìn thấy dương vật của nam nhân, nhưng thứ này của Lục Tranh quả thật không khác gì con người của hắn, tuy rằng cũng thô dài, nhưng không hề có dáng vẻ hung tợn cùng hơi thở xâm lược đặc trưng của giống đực. Mà màu sắc của nó khá nhạt, hơi hồng quy đầu tròn tròn nảy lên một cái, nhìn qua có mấy phần đáng yêu.


Trong đầu Diệp Huyên đột nhiên nhảy ra hình ảnh dương vật của người đó. Hoàn toàn khác với Lục Tranh, dù cứng rắn vẫn khiến nàng có cảm giá ôn hòa vô hại, vật đó của hắn dữ tợn như một quái vật. Trong đầu nàng tràn ngập hình ảnh dương vật to lớn của hắn, Diệp Huyên cảm thấy hai chân mình mềm nhũn, hô hấp cũng bắt đầu trở nên dồn dập.


Nàng thất thần trong lát, Lục Tranh đều nhìn thấy, nhưng thấy nàng vẫn mãi nhìn chằm chằm vào chỗ đó, hắn bèn hắng giọng khụ một tiếng, đột nhiên cảm thấy cổ họng mình khát khô:" Nương tử...."


Diệp Huyên sực tỉnh, kéo quần của Lục Tranh tuột xuống quá gối, rồi dang hai chân cưỡi ngang qua người Lục Tranh, bắt đầu cởi váy áo của mình. Bởi vì thân thể hắn không tốt, nên chuyện phòng the của ha người vẫn luôn do Diệp Huyên chủ động. Nguyên chủ xuất thân từ gia đình vừa đọc sách vừa làm nông, gia giáo cũng đàng hoàng, nên nguyên chủ hoàn toàn không biết những chuyện phóng đãng này, đêm động phòng của hai người từ đầu đến cuối đều lung tung, hỗn loạn. Sau này ở chung lâu ngày, nàng cũng dần dần phóng khoáng hơn, nhưng nếu không có Lục Cẩn điều giáo, sợ rằng nàng không thể thản nhiên đối mặt với dương vật của nam nhân như bay giờ.


Đáng thương cho Lục Tranh chẳng hay biết gì, nhìn thê tử cởi áo lót, lộ ra cái yếm vàng nhạt mỏng manh, mà cái yếm căn bản không thể che hết được cặp ɖú cao ngất của thiếu nữ, hai bên mép cái yếm lộ ra một phần ɖú trắng noãn, trắng đến nỗi khiến Lục Tranh cảm thấy lóa mắt. trên trán hắnmồ hôi chảy ròng ròng, khuôn mặt tái nhợt vì dục vọng mà ửng đỏ bất thường: "Nương tử, nàng thật đẹp...." Lục Tranh nỉ non, hắn cắn chặt răng cố gắng nhịn xuống cảm giác muốn bắn tinh. Bây giờ, hắn thở dốc ồ ồ, bây giờ hắn nhất định phải nhịn xuống....


Tay hắn chạm vào vòng eo nhỏ nhắn của thiếu nữ, cảm xúc trơn mịn, mềm mại khiến Lục Tranh yêu thích không muốn buông tay, hắn nhẹ nhàng vuốt ve, gậy thịt giữa hai chân giật lên liên hồi. không được, muốn... muốn bắn... Khoái cảm cuồng nhiệt khiến Lục Tranh suýt ngất đi, không được bắn, không được bắn! Phụt một tiếng, Diệp Huyên còn đang cởi tiết khố của mình, một đạo tinh dịch trắng đục bắn ra, văng tung tóe khắp tay lẫn thắt lưng của nàng, mà gậy thịt của Lục Tranh cũng nhanh chóng mềm xuống.


"Phu quân..."
Trong phòng yên tĩnh lạ thường, Lục Tranh mệt mỏi ngã xuống trên gối, thở hổn hển từng ngụm. hắn không dám đối mặt với thê tử của mình, vẻ mặt của nàng có mấy phần thương hại, mấy phần cảm thông, nàng muốn nói nhưng cuối cùng lại thôi không nói gì cả.


"Nàng đi nghỉ ngơi đi." không biết qua bao lâu, Lục Tranh mới khàn khàn lên tiếng.


Diệp Huyên xuống giường, lặng lẽ giúp Lục Tranh lâu sạch hạ thể, lại mặc quần áo tử tế cho hắn, thậm chí còn giúp hắn dém lại góc chăn. Đến khi cánh cửa đóng lại, nàng cuối cùng cũng nhịn không được bụm mặt ngồi khóc nức nở.


Đúng vậy Lục Tranh không thể làm chuyện vợ chồng. Đêm động phòng đó, Diệp Huyên đã biết. Hai người thử rất nhiều lần, mỗi lần đều kết thúc chật vật như thế. Nàng biết Lục Tranh đã rất nỗ lực, càng hiểu thì lại càng thống khổ. Cảm giác thống khổ này đan xen với nỗi hổ thẹn vì phản bội hắn trộn lẫn lại khiến mỗi một ngày Diệp Huyên đều cảm thấy dường như mình đang bị một đống xiềng xích đè nặng, ngay cả thở cũng đau thấu tim.


Thích Lục Cẩn có lẽ là do khi nàng tuyệt vọng cùng đường lại gặp được sợi dây cứu mạng. Biết rõ người nam nhân kia có bao nhiêu lãnh khốc, biết rõhắn đối với mình không hề có chút tình cảm nào, nhưng nàng giống như con thiêu thân đâm đầu vào lửa, từng bước một hãm sâu vào bóng tối vô tận.


Diệp Huyên không biết mình đã khóc bao lâu, Lục Tranh không thích bên cạnh có quá nhiều người, nên chúng hạ nhân đều đã nghỉ ngơi từ lâu, trong đình viện vắng vẻ, chỉ có mình nàng cô độc, cùng tiếng côn trùng kêu rả rít xung quanh. Lạnh quá, lạnh quá...


Đột nhiên, nàng nghe thấy tiếng bước chân khẽ khàng.
"Khóc gì mà khóc!" không biết vì sao giọng nói của hắn lúc này lại không có ý miệt thị như mọi khi. Diệp Huyên ngẩng đầu theo bản năng, nhìn thấy một cánh tay vươn ra cường ngạnh kéo nàng ôm vào lòng.


Cái ôm ấm áp mà vững chãi khiến nàng run rẩy, hơi ấm lan dần qua khiến cơ thể lạnh băng của nàng dần ấm lại. Lục Cẩn nắm lấy cằm nàng, dường như đang nhìn những vệt nước mắt còn lưu lại trên khuôn mặt nàng. Nàng không thể nhìn thấu tâm tình của hắn ẩn sâu sau đôi mắt đen lạnh này, hắn cong khóe môi: "Tẩu ngồi đây khóc vì hắn?"