Ăn Bám Chính Xác Mở Ra Phương Thức (Cải Biên)

Chương 7: Thật là đẹp trai a!!!

Sáng sớm ngày thứ hai hơn 8:00 Thẩm Ngôn mới tỉnh lại, đầu còn có chút chìm vào hôn mê , có loại cảm giác như say rượu.
Đứng dậy xuống giường, Thẩm Ngôn đi tới toilet, rửa mặt bằng nước lạnh một hồi, tinh thần dần mới khôi phục.
Ngẩng đầu nhìn về phía tấm gương, Thẩm Ngôn lúc này sửng sốt.


Hắn trong gương, để cho Thẩm Ngôn có loại cảm giác vừa quen thuộc lại vừa xa lạ
Vừa nhìn tới, còn có thể nhìn ra hắn dáng vẻ ban đầu, nhưng trên thực tế, lại sớm đã khác biệt một trời một vực.


Góc cạnh rõ ràng mà lại không mất tinh xảo cân đối ngũ quan, một đôi mắt to, hữu thần sáng ngời, chân mày tướng đen dày, sóng mũi cao.
Thẩm Ngôn nguyên bản nhan trị không cao lắm, nhưng cũng không tính quá kém, miễn cưỡng xem như tiểu soái.


Nhưng mà hắn giờ khắc này, lại là thực sự đại suất ca, một khuôn mặt tuấn tú tựa như là dùng khuôn đúc ra một dạng, chắt lọc mọi tinh hoa vẻ đẹp của người gốc Á.
Có biến hóa không chỉ là ngũ quan của hắn, làn da cùng thân hình cũng có biến hóa rõ ràng.


Nguyên bản 1m75 chiều cao, đã biến thành trên dưới 1m85, eo thon rộng, một cặp đùi săn chắc, hoàn thành dáng người tỷ lệ vàng.
Cơ bụng, cơ lưng cũng toàn bộ xuất hiện. Làn da rám nắng bóng loáng tràn đầy dương khí, tinh tế tỉ mỉ, mụn trên mặt, những vết sẹo cũng hoàn toàn tiêu thất.


Nghĩ nghĩ một chút, Thẩm Ngôn đưa tay xuống quần của mình, thân thể cường tráng mà súng ống không đủ đẳng cấp thì cũng quá khi dễ người đi. Vừa sờ đến vũ khí của mình, Thẩm Ngôn hết hồn. Này con mẹ nó tiểu đệ mình cũng quá dọa người đi, chưa khởi động đã cỡ chừng 15-16cm rồi, đường kính cũng to ra một vòng!? Này lúc mà vác thương ra trận thì mấy em chỉ có chết.


“Hehe, đúng là đại ca thế nào thì tiểu đệ phải thế đó mà!.” Thẩm Ngôn ɖâʍ dật cười thầm.


Không thể không nói, vạn năng hệ thống thật sự rất cường đại, cái này không sai biệt lắm đã hoàn toàn cải biến con người. Biết được điều cũng đồng thời nói rằng những phiên bản hệ thống khác cũng có khả năng cải tạo như thế đi chứ.


“Hi vọng trong tương lại gặp được mấy người nắm giữ hệ thống, thật háo hức a”.Thẩm Ngôn nghĩ nghĩ.
Trong vòng một đêm, từ vịt con xấu xí bình thường, lột xác trở thành thiên nga trắng, mà lại là xinh đẹp nhất thiên nga trắng.


Thẩm Ngôn tâm tình không tệ, tắm rửa một cái, thay quần áo khác, ngâm nga bài hát ra phòng ngủ.
Lầu một phòng khách.
Dương Mịch năm nữ lộ ra chân trắng, ngổn ngang nằm trên ghế sa lon, bộ dáng hữu khí vô lực.
Nếu là bình thường, lúc này các nàng đã sớm ăn cơm sáng xong.


Nhưng tối hôm qua sau khi biết trong nhà có một cái siêu cấp đại trù, năm nữ tự nhiên không muốn lại tự mình động thủ, có mỹ thực có thể hưởng thụ, ai nguyện ý tùy tiện nấu ăn đâu?
Bàn về trù nghệ, các nàng 5 cái chung vào một chỗ, cũng không bằng Thẩm Ngôn một cái đầu ngón tay.


Cho nên bọn họ sau khi dậy, liền giương mắt chờ ở chỗ này, chỉ là các nàng không nghĩ tới, Thẩm Ngôn thế mà rời giường muộn như vậy.
“Má ơi, anh cuối cùng rời giường, các bà vợ của anh cũng sắp chết đói...... A?”


Nhìn thấy Thẩm Ngôn đi ra, Địch Lệ Nhiệt Ba đứng dậy kể khổ, nhưng câu nói chưa xong, nàng trên gương mặt xinh đẹp hóa đá, thể hiện ra biểu lộ kinh ngạc.
Tứ nữ khác theo Địch Lệ Nhiệt Ba ánh mắt nhìn về phía Thẩm Ngôn, cũng từng cái một kinh ngạc đứng bật dậy.


Năm nữ đi đến Thẩm Ngôn bên cạnh, ánh mắt nghi hoặc còn mang theo vài phần không thể tưởng tượng nổi nhìn Thẩm Ngôn từ trên xuống dưới.
Một lúc sau Cổ Lệ Na Trát nói: “Anh như thế nào...... Anh như thế nào đột nhiên trở nên đẹp trai như vậy ?”


Thẩm Ngôn nhún nhún vai, nói: “Tôi xưa giờ đều đẹp trai như thế, chỉ là các cô một mực không chịu tìm hiểu tôi, cho nên không có phát hiện mà thôi.”
“Phi, cái ngữ của anh có cho tìm cũng không thể hiểu.” Dương Mật thầm gắt một tiếng.


Tình huống thật Thẩm Ngôn tất nhiên là sẽ không nói, đương nhiên, coi như hắn nói, đoán chừng người bên ngoài cũng sẽ không tin.
Năm nữ cũng chỉ có thể tiếp nhận lời giải thích này, bằng không thì còn có thể thế nào?
Chỉnh dung sao?


Một buổi tối thời gian không đủ dùng a, chỉnh dung cũng là cần thời kỳ dưỡng bệnh đi.
“Các cô muốn ăn cái gì?”
Thẩm Ngôn vừa đi vào phòng bếp vừa hỏi.
“Cháo!”
“Tôi muốn ăn bánh bao!”
“Mì sợi!”
“Bánh rán hành có thể chứ? Thật muốn ăn.”


Năm nữ mồm năm miệng mười nói.
Thẩm Ngôn bất đắc dĩ quay người lại, đối với năm nữ nói: “Thống nhất ý kiến lại, bớt hoa hòe một chút, đợi tôi nấu xong cho các cô chắc gần trưa rồi.”
“Vậy thì cháo cùng bánh rán hành là được!”


Thẩm Ngôn gật gật đầu, tiến vào phòng bếp, rửa sạch tay, tiếp đó vo gạo nấu cháo, lại lấy ra bộ mì, bắt đầu nhào bột mì làm bánh rán hành.
Vẫn như cũ là như vậy đâu vào đấy, vẫn như cũ là nước chảy mây trôi.


Việc trong tay năm nữ vô cùng phiền phức, đến Thẩm Ngôn trong tay, cũng vô cùng đơn giản, thành thạo.
Năm nữ không có lên lầu, mà như là một dạng chim én nhỏ, chỉnh tề ngồi ở trước bàn ăn, nâng gương mặt xinh đẹp, nhìn xem Thẩm Ngôn đang nấu cơm.


“Chẳng lẽ hôm qua chỉ có tớ một người mắt mù sao? Tớ hôm qua như thế nào không có phát hiện hắn thế mà dáng dấp đẹp mắt như vậy?”
Lưu Sư Sư hơi hơi ngoẹo đầu, cảm thán nói.


“Có thể là chúng ta cũng không có nhìn kỹ a, bất quá hắn đích xác rất soái.” Đông Lỵ Á ở bên cạnh nói tiếp.
Dương Mật cũng đờ đẫn nhìn xem Thẩm Ngôn, lại nhìn qua Địch Lệ Nhiệt Ba nước bọt thiếu điều rớt xuống bàn, lắc đầu huých nhẹ vào y.


“Nhặt liêm sỉ lên kìa mẹ!” Vừa nói Dương Mật cũng nhìn sang Thẩm Ngôn nuốt nước bọt một cái, không biết thèm ăn hay thèm gì nữa.


Năm nữ tuyệt đối là người từng trải, trong giới showbiz, trai xinh gái đẹp chạy đầy đất cái chủng loại kia. Soái ca các nàng không biết gặp bao nhiêu, nhưng cho dù như thế, thời khắc này Thẩm Ngôn như cũ để các nàng cảm thấy mấy phần kinh diễm. Hào quang, khí tức đàn ông, vẻ ma mị tỏa ra xung quanh người hắn.


Phóng tới trong ngành giải trí mà nói, chỉ riêng lấy giá trị về nhan trị, Thẩm Ngôn tuyệt đối trong hàng ngũ đỉnh cấp.
Điểm tâm không có làm bao lâu liền xong, Thẩm Ngôn cùng năm nữ ngồi chung bàn ăn cơm, ăn qua một buổi sáng mỹ vị, thoải mái.


Ăn sáng xong, năm nữ đứng dậy nhận phần việc rửa chén. Các nàng không phải loaị tự ngạo, cơm bưng nước rót các loại, nhân gia cũng đã nấu cơm, thì mình cũng bỏ chút sức đi rửa chén.