Ái Phi Tuyệt Sắc Của Thần Bí Vương Gia

Chương 121

"Thất gia, sườn phi ở trong viện của Vương gia, tìm khắp cả thiên hạ cũng không có đạo lý như vậy?" Mắt thấy sắc mặt Hoàng Phủ Thanh Vũ, Lâm Lạc Tuyết cuối cùng kiềm chế không được nữa, vẻ lãnh ngạo trên mặt dần dần tan ra, hóa thành uấn giận.Thế nhưng, Hoàng Phủ Thanh Vũ lại chỉ thản nhiên nhìn nàng một cái, khẽ cười nói: "Lạc Tuyết, vài ngày trước người ở bãi săn săn mang đến tấm da chồn bạc, ta nhớ rõ nàng nói rất thích. Nay đã được chế thành áo chống lạnh, ta đã phái người mang đến cho nàng, sao nàng không quay về thử xem?"Sắc mặt Lâm Lạc Tuyết cứng đờ, môi giật giật, nhưng cuối cùng không nói gì nữa, dẫn theo tì nữa bên cạnh tông cửa đi ra.Lúc này Tịch Nhan mới chậm rãi rút bàn tay ra khỏi tay Hoàng Phủ Thanh Vũ, ngẩng đầu đánh giá phòng ở một chút, bỗng nhiên nở nụ cười: "Ta bỗng nhiên cảm thấy, nơi này cũng không tệ lắm, vẫn nên ở nơi này đi, đỡ phải để cho người khác nói ta phá hỏng quy củ. Thất gia, chàng nói có phải hay không?"Thanh âm Hoàng Phủ Thanh Vũ trầm thấp, cũng nhịn không được bật cười thành tiếng: "Được, tất cả đều theo ý nàng."------------------------------------------Hạ nhân trong phủ vẫn còn nhận ra được Tịch Nhan. Lúc trước nàng ở trong phủ, rõ ràng là vô danh vô phận, lại nhận được tất cả sủng ái, cùng Thất gia giống như đôi vợ chồng, thậm chí hàng đêm đều ở trong viện của Thất gia. Sau đó nàng lâm bệnh nặng phải rời phủ, trước khi nàng rời phủ Thất gia ngày ngày đều tự mình chăm sóc nàng, có thể nói một tấc cũng không rời, cũng được xem như là hao tổn tất cả tâm cơ. Bạn đang đọc truyện được lấy tại TruyệnFULL.vn chấm cơm.Mọi chuyện ngày đó xảy ra mông mông lung lung, không ai hiểu rõ được tình hình bên trong, mọi người tất nhiên không ai dám nhắc lại, nhưng mà cố tình lại có người hiểu chuyện, sau khi gặp lại Tịch Nhan liền kể lại tất cả cho Lâm Lạc Tuyết nghe.Lâm Lạc Tuyết làm sao có thể đoán được lại có một đoạn chuyện xưa như vậy, trong lúc nhất thời chỉ cảm thấy kinh ngạc, đợi đến khi phục hồi tinh thần lại, bỗng nhiên xoay người quay trở lại Hi Vi viên.Thôi Thiện Duyên còn canh giữ ngoài viên, có thể thấy được Hoàng Phủ Thanh Vũ quả thật còn chưa rời đi.Lâm Lạc Tuyết cảm thấy khí huyết dâng lên, ra lệnh cho người đem Thôi Thiện Duyên tránh ra một bên, còn mình lập tức đi vào trong viện, nhìn thấy cửa phòng đang đóng chặt, không biết tình hình bên trong ra sao. Nàng cảm thấy thê lương, có cố gắng cũng là phí công vô ích, muốn bước đến gõ cửa.Đột nhiên trong lúc đó, trước mắt lại xuất hiện vài bóng người, đợi đến khi nàng nhìn rõ, mới phát hiện những người cản đường mình chính là mười hai ám vệ cận thân bên người Hoàng Phủ Thanh Vũ.Mười hai ám vệ, nàng cũng chỉ mới nghe Thập Nhị nhắc tới một lần mà thôi, nghe nói là do lão Cửu tự mình chọn lựa trong Ngự Lâm quân mười hai người có bản lĩnh tốt nhất, đưa cho Hoàng Phủ Thanh Vũ, để phònng ngừa bất cứ tình huống nào. Không thể tưởng được, mười hai người có bản lĩnh cao cường này hiện nay lại thành hộ viện -- hộ viện cho nữ tử kia.Phục hồi tinh thần lại, nàng sửa sang quần áo cho chỉnh tề, cằm lại hếch lên. Nàng vẫn còn là Vương phi, là nữ chủ nhân trong phủ này."Nói cho Thất gia, ta ở Thanh huy viên chờ ngài." Nàng lạnh giọng phân phó xong sau đó xoay người rời đi.Ở trong phòng bầu không khí thật hoà thuận vui vẻ.Tịch Nhan dựa vào nhuyễn điếm nửa nằm nửa ngồi ngủ trên giường, Hoàng Phủ Thanh Vũ ngồi bên cạnh nàng, nhìn hai gò má nàng lúc trước bị đông lạnh bây giờ đã khôi phục lại vẻ sáng bóng mềm mại, ý cười ôn nhuận hiện lên trên khóe miệng hắn, hắn tự tay dùng nước ấm hòa tan một viên thuốc sau đó rót thuốc vào muỗng bạc đưa đến bên miệng Tịch Nhan.Tịch Nhan chán ghét quay đầu đi, lại nghe hắn nói: "Thân thể nàng hiện đang rất suy nhược, uống thuốc đi."Nàng nhắm chặt hai mắt, nhưng không tránh khỏi hơi thở quen thuộc của hắn tràn ngập xung quang. Tay nàng lơ đãng lướt nhẹ qua bụng, cuối cùng chậm rãi mở mắt ra, tránh khỏi chiếc muỗng trên tay hắn, đoạt lấy chén thuốc, dùng tất cả sự can đảm uống một hơi hết chén thuốc.Hoàng Phủ Thanh Vũ cười cười, cầm chiếc muỗng trong tay đưa vào miệng mình, sau khi dọn dẹp mọi thứ xong mới nói: "Mệt mỏi cả buổi rồi nàng có đói bụng không? Muốn ăn chút gì không?"Tịch Nhan dừng một chút, nghiêng đầu nói: "Ta muốn ăn "trúc tôn tố quái" do Tử Ngạn làm."Hắn hơi nhíu mày, bộ dáng có vẻ rất lo lắng, sau một lúc lâu mới nói: "Thân thể nàng vốn thuộc thể hàn, trúc tôn tính lạnh, làm sao có thể ăn loại thức ăn như vậy?"Ánh mắt Tịch Nhan lạnh lùng, nhìn thẳng vào mắt hắn."Sao, tức giận rồi sao?" Hắn mỉm cười, nửa thật nửa giả nói, "Ta đây sẽ nghĩ biện pháp?""Chàng có thể không cần nghĩ." Tịch Nhan lạnh lùng đáp trả một câu."Nếu Nhan Nhan đã mở miệng, ta đây nhất định đem hết khả năng có thể để làm nàng hài lòng." Hắn nói câu này mang theo ẩn ý, sau đó đứng dậy, ra ngoài phân phó, không bao lâu sau phòng bếp liền dâng lên một bàn thức ăn, thậm chí còn có một bình rượu nóng.Mặc dù trong lòng Tịch Nhan trăm chuyển ngàn xoay, nhưng với tình trạng thân thể hiện nay, nàng không được đày đọa bản thân bèn ngồi xuống im lặng ăn thức ăn trên bàn. Nhìn thấy bầu rượu kia, bỗng nhiên như nhớ ra điều gì, bèn tự châm một ly, hướng về phía hắn kính rượu: "Xin chúc mừng Thất gia."Bạc môi của hắn gợi lên nụ cười yếu ớt: "Chúc mừng ta vì điều gì?""Lật đổ thái tử, đường thăng quan tiến chức rộng thênh thang." Tịch Nhan cười lạnh đưa rượu tới trước mặt hắn, quay đầu lại tiếp tục ăn thức ăn của mình.Hắn chậm rãi bưng chén rượu lên, nghiền ngẫm nói: "Nếu đây là chén rượu chúc mừng ta một lần nữa tìm được giai nhân, ta đây tất nhiên thoải mái uống. Chỉ tiếc, Nhan Nhan tựa hồ nói sai lời chúc mừng rồi, người lần này lật đổ thái tử không phải ta, mà là lão Tứ."Tịch Nhan không rõ mối quan hệ rắc rối phức tạp của huynh đệ bọn họ, lúc này nghe hắn nói về chuyện cung biến kia không liên quan đến hắn, nàng không khỏi: "Vậy Tử Ngạn thì sao?"Hoàng Phủ Thanh Vũ hơi nhíu mày, còn chưa nói nói gì, Tịch Nhan lại đột nhiên cảm giác được có gì đó không ổn, nâng tay xoa hai má nóng bỏng của mình, không thể tin được nhìn hắn: "Hoàng Phủ Thanh Vũ, lúc nãy chàng cho ta uống thuốc gì vậy?"Hoàng Phủ Thanh Vũ kéo tay nàng xuống, lạnh nhạt nói: "Nàng bị chứng khí hư thể hàn, lúc nãy dược tính của viên thuốc kia mặc dù mạnh một chút, nhưng cỏ thể trị chứng thể hàn của nàng, bổ khí, đối với thân thể không có hại.""Chàng nói bậy." Tịch Nhan đứng bật dậy, thối lui hai bước, che mặt mình lại, tránh khỏi ánh mắt hắn."Nhan Nhan, tình trạng cơ thể hiện nay của nàng phải uống thuốc này, nếu không sẽ thành bệnh căn......" Hắn dừng lại một chút,"Nàng cũng biết bản thân mình hiện nay như thế nào, chẳng lẽ còn muốn để thân mình tiếp tục suy nhược như vậy sao?"Hô hấp Tịch Nhan càng ngày càng nhanh, mồ hôi trên trán dần dần chảy ra, nghe xong lời hắn nói, tâm tình rất nhanh được thả lỏng.Hồi lâu sau, nàng mới nhẹ nhàng mở miệng: "Thật sự...... Đối với thân thể không có hại sao?"Hoàng Phủ Thanh Vũ nắm lấy tay nàng: "Ta làm sao lại có thể hại nàng được?"Tịch Nhan nhè nhẹ run lên, ngã vào trong lòng hắn, thấp giọng nỉ non bên môi hắn: "Đừng tổn thương đến đứa nhỏ......"