Ái Phi Trẫm Là Đặc Công

Chương 31: Ngươi sợ ta cưỡng gian ngươi hay sao

“Á!” Nha đầu bị ngã đau hét lên, mím môi ngồi luôn trên mặt đất, thật sự như sắp muốn khóc.

Vệ Lai cũng sửng sốt, cười khổ nhìn nha đầu hỏi: “Ngươi làm gì đấy?”

“Ngươi mới là làm gì đấy?” Nha đầu hỏi ngược lại, “Ta có ý tốt đỡ ngươi ngồi dậy, ngươi lại còn muốn động tay động chân!”

“Ta...” Vệ Lai thật muốn lấy đầu cụng vào tường, “Cái gì động tay động chân? Ta đâu không phải là đàn ông! Ngươi sợ ta cưỡng gian ngươi hay sao?”

“Ôi trời, ngươi câm miệng!” Nghe thấy nàng còn nói ra lời nói xấu hổ muốn chết, tiểu nha đầu lại càng không vui lòng: “Ngươi đừng cử động, cứ ngồi đàng hoàng tử tế là được rồi. Ta cho ngươi uống thuốc, sau đó ngươi ngoan ngoãn nghỉ ngơi đi, ta không quản nữa!”


“Stop!” Vệ Lai liếc nhìn nha đầu nọ, “Ngươi cùng mỹ nam áo trắng đó ‘cô nam quả nữ’ ở tại trong núi này còn không sợ mất đi trong sạch, còn ta là một nữ nhân chỉ muốn giúp ngươi lau mồ hôi mà lại có thể hù dọa ngươi thành ra thế này! Thật không biết trong đầu ngươi nghĩ cái gì.”

“Ai cần ngươi lo!” Tiểu nha đầu thở phì phò đứng lên, vuốt vuốt cái mông đau ê ẩm, sau đó bưng lên chén thuốc lần nữa đi trở lại bên cạnh Vệ Lai: “Há miệng ra, mau mau thuốc uống đi! Ta nhắc lại một lần nữa! Mau khỏe lại cho ta, sớm khỏe rồi sớm đi!”

“Không đi!” Có thể nghe lời uống thuốc, nhưng muốn đuổi nàng đi hả đâu có dễ như vậy được: “Ở đây rất tốt, có sông có núi, có mỹ nam mỹ nữ, tại sao ta phải đi?”

“Ngươi dựa vào cái gì không đi!” Tiểu nha đầu trợn mắt hỏi: “Nơi này cũng không phải là nhà ngươi, ngươi chỉ là khách, sức khỏe tốt lên rồi đương nhiên phải rời đi chứ!”

“Ở thời gian dài dĩ nhiên chính là nhà của ta!” Vệ Lai nói khoác mà không biết ngượng.


“Dù ngươi có ở đây cả đời thì nơi này cũng không thể biến thành nhà của ngươi đâu!”

“Vậy ta cứ ở đây cả đời thử xem thế nào? Nếu như không thành, nửa đời sau ta sẽ đi!”

“Ngươi...” Tiểu nha đầu lại bị chọc tức đến không nói nên lời, hung hăng đem chén thuốc đổ vào trong miệng nàng, sau đó xoay người rời đi.

“Ầm” Tiếng đóng cửa vang lên cũng ngăn chặn lại tiếng cười của Vệ Lai.

Tiểu nha đầu uất ức đến ngậm chặt miệng, nàng thề, đây tuyệt đối là nữ nhân mà đời này nàng thấy ghét nhất!

Vệ Lai lại cười một trận, sau đó phát hiện nha đầu kia đã quên để cho nàng nằm xuống.

Thử động đậy cơ thể mình, lại phát hiện cánh tay phải tuy rằng có thể nhúc nhích, nhưng một chút hơi sức cũng không có.