Ái Phi Trẫm Là Đặc Công

Chương 28: Ngươi từ thanh lâu trốn ra sao

“Thật tốt quá! Ngươi mau đi nói đi, mau đi nói đi! Hóa ra ta đã bị chủ nhân nhà ngươi nhìn thấy hết rồi ư! Vậy thì hắn nhất định phải cưới lão tử! Aizzz, dáng dấp hắn dễ nhìn như thế, lão tử còn cầu mong gì bỏ gần tìm xa đi gả cho người khác chứ!”

Hiếm khi có dịp trêu ghẹo người nên Vệ Lai cũng không để ý mình nói ra hai chữ “Lão tử” ưa thích luôn treo ở cửa miệng mà không thấy ngượng.

Tiểu nha đầu kia đã gần như mất hết hy vọng, cũng hoàn toàn bị sụp đổ.

Nàng ta cho rằng thật sự không thể nào nói chuyện với một cô gái điên khùng như vậy, theo bản năng hai tay ôm đầu xoay người như muốn lao ra khỏi phòng.

Nhưng vừa chạy được một nửa đột nhiên nàng ta quay đầu lại, nhìn chòng chọc Vệ Lai thật lâu, sau đó ném lại một câu nói khiến Vệ Lai bộc phát ý muốn giết người:

“Không phải ngươi trốn ra từ thanh lâu chứ?”


Vệ Lai trợn trắng mắt!

Được rồi! Nàng nhận thua!

Vệ Lai quay đầu trở lại dứt khoát nhắm chặt mắt không thèm để ý nàng ta nữa, em gái này thật không đáng yêu chút nào, lại còn nói nàng chạy trốn ra từ thanh lâu.

Chẳng lẽ diện mạo Lam Ánh Nhi này nhìn rất giống với con gái nhà bất lương hay sao?

Thật vô lương mà đem tất cả trách nhiệm đổ hết lên người Lam Ánh Nhi, người nào đó lựa chọn hoàn toàn xem nhẹ những lời nói nhẹ nhàng nhưng đầy mùi khiêu khích của mình.

Tiểu nha đầu rất hài lòng với thắng lợi cuối cùng của mình, tươi cười hớn hở vòng trở lại, sau đó nhìn về phía nàng nói:


“Không sao, nếu như ngươi cầu xin ta, ta sẽ giúp ngươi giấu kín bí mật này!”

Nàng im lặng không nhúc nhích!

“Hừ! “Nửa chết nửa sống”, lần này ngươi không còn lời gì để nói sao! Tâm địa chủ nhân ta có tốt hơn nữa cũng sẽ không cưới một nữ nhân trong thanh lâu đâu! Ta đi sắc thuốc cho ngươi, ngươi phải mau mau khỏe lại rồi sau đó đi cho thật xa! Tuyệt đối không được trở lại quấy rầy quấy rầy cuộc sống yên ổn của chúng ta nữa! Biết chưa?”

Nói dứt lời, tiểu nha đầu nhảy nhót chạy ra ngoài, thậm chí Vệ Lai có thể nghe được sau khi nàng ta ra khỏi phòng còn kìm lòng không được mà khẽ ngâm nga một điệu hát dân gian.

Thật là một nha đầu đơn thuần vui vẻ.

Vệ Lai không khỏi than nhẹ, nghĩ tới dáng vẻ tiểu cô nương giận dỗi với mình, đơn thuần đáng yêu như thế, nàng ấy giống như một đoạn tuổi thơ ấu ngắn ngủi được nàng mãi mãi niêm chôn cất vào chỗ sâu nhất trong ký ức.

Khi còn bé, Vệ Lai vẫn luôn cho rằng cục Quốc An chính là một nơi vô cùng tốt, ít nhất cũng có nhiều bạn nhỏ cùng tuổi ở chung với nhau, có thể rất nhanh vứt ra khỏi đầu nỗi ám ảnh cha mẹ nàng bị tai nạn xe cộ qua đời.