Ác Mộng

Chương 45

Cậu nhẹ nhàng lùi về phía sau…

“Đừng đi… Ở lại đây…”

Để làm gì… Cậu không muốn làm phiền hắn nha!

Tay Trình Hi vẫn giữ nguyên trước mặt hắn, hắn chỉ gọi cậu đừng đi, sau đó cũng không nói gì, cứ như thế im lặng quỳ giữa nghĩa trang tĩnh mịch… Chân cậu tê cứng, cũng không muốn đi, lặng lẽ nhìn bóng lưng Trình Hi đổ dài trên mặt đất.

Một lúc sau, khi cậu sắp té ngã, một đôi bàn tay bỗng nhè nhàng đỡ lấy cậu.

Trình Hi không biết từ lúc nào đã đứng lên, biểu tình lãnh đạm không sắc thái.

“Đi!” Hắn không nói nhiều, chỉ ngắn gọn ra lệnh, đỡ cậu về trong xe. Tuy rằng cậu không muốn hắn đỡ, nhưng chân đã tê cứng không cách nào cử động.

Đến lúc xe rời khỏi nghĩa trang, đến khu vực thành phố, Trình Hi lập tức xuống xe, nhưng bảo tài xế chở cậu về biệt thự.

Cậu càng lúc càng bối rối, thái độ của hắn gần đây thật sự rất kỳ lạ, cậu không thể hiểu nổi nữa.. Nhưng nhìn hắn quỳ gối thật lâu trước mộ, có cảm giác, hắn giống như một thiếu niên, bi thương quật cường, vùng vẫy trong nỗi cô độc của bản thân.

Đến tận ngày hôm sau Trình Hi mới về. Khi cậu ngồi trên bàn cơm, bất ngờ nhìn thấy hắn.

Hắn ưu nhã, như bình thường dùng bữa. Thấy cậu ngạc nhiên nhìn hắn, hắn bình tĩnh ra lệnh bảo cậu ngồi xuống. Cậu lặng lẽ nhìn hắn, càng lúc càng mờ mịt.

“Sao vậy… Từ nãy đến giờ em cứ chằm chằm nhìn tôi !” Thanh âm trầm thấp dễ nghe của hắn vang lên.

A.. Mình có sao?… “Không, không có..”

“Đừng nói dối !” Hắn bỗng nhiên vươn người, kề mặt thật sát vào cậu, làm cậu giật mình

“Chẳng lẽ, em thích tôi sao? Cảm thấy tôi rất đẹp trai..”

Thật quá vô sỉ, “Nói bậy, tôi như thế nào có thể thích anh chứ !”

“…”

Khuôn mặt hắn trong nháy mắt cứng đờ, sau đó cười lạnh một tiếng ngồi trở lại ghế “Mặc kệ em thích hay không, tôi vẫn là người đàn ông của em.”

Cậu cắn môi, cố kiềm chế không tranh cãi với hắn. Nuốt xuống lửa giận, cậu phẫn hận nhìn hắn, hắn quăng đĩa lên, đứng lên rời khỏi bàn ăn.

Buổi tối, hắn trở về, ôm cậu ngủ, giống như chuyện gì cũng chưa hề phát sinh. Bởi vì bụng rất khó chịu, cậu nhắm mắt thật lâu vẫn không thể ngủ. Cảm nhận được hô hấp bình ổn của Trình Hi, trong lòng dâng lên cảm giác là lạ, cậu thân là một đứa cn trai, lại cần một người con trai khác ở bên mới có thể an giấc!

Ngón tay Trình Hi vuốt ve môi cậu, cậu mặc kệ hắn.

“ Em đang ngủ à!”

Cậu không trả lời, vì câu hỏi của Trình Hi thực chất là khẳng định.

Có thứ gì mềm mại nhè nhẹ chạm vào môi cậu, sau đó lập tức rời đi. Cậu không thể khắc chế sự run rẩy của bản thân.

Trình Hi một lần nữa lại ôm chặt cậu, từ từ khép mắt lại, Trình Hi hắn.. lẽ nào…

Làm sao thái độ của hắn đối với cậu lại có thể thay đổi đột ngột như thế chứ ?

Cậu hơi mở mắt, lén nhìn Trình Hi, hắn vẫn đang nhắm mắt, cơ thể hô hấp bình ổn, khuôn mặt tuấn mỹ có chỗ sáng chỗ tối, nhưng vẫn rất thu hút.

“ Này, tại sao lén hôn tôi…” Cậu bối rối hỏi hắn.

Không có tiếng trả lời… Ngủ say rồi sao…

“Câu hỏi hôm nay tôi trả lại anh, anh thích tôi sao?” Cậu vui vẻ đùa hắn.

“A!” Cậu giật mình, lùi về phía sau. Đôi mắt Trình Hi, đen thăm thẳm như màn đêm đang nhìn cậu, hắn chưa ngủ… Chắc là thanh âm của cậu đánh thức hắn!

“…”

“…”

Trong nhất thời, cậu vô cùng xấu hổ. Trình Hi luôn coi thường cậu, nghe cậu hỏi, có lẽ cảm thấy buồn cười lắm.

“… Đúng, thì sao!” Sau một lúc , Trình Hi khẽ trả lời.

Cậungây ra như phỗng nhìn hắn, cậu nghe nhầm không! Đầu óc một trận hỗn loạn, cậu nhẹ giọng trả lời “Tôi muốn ngủ!” Sau đó xoay lưng về phía hắn.