Ác Mộng

Chương 33

Editor + Beta: Diệp tử

-o-

Khí lạnh của kim loại trơn trượt phía sau lưng, hô hấp của cậu như muốn ngừng lại, chỉ cần một chút cử động, lưỡi dao bén nhọn kia sẽ đâm vào da thịt cậu!

“Ô…” Mũi dao đâm vào da.

Hắn cầm dao khẽ động, mặt trên của dao có vệt máu đỏ tươi.

“Chỉ là trầy da thôi!” Hắn liếm lưỡi dao, tiện tay ném ra ngoài cửa sổ.” Em rất sợ thứ kia sao! Bây giờ thì tốt rồi… Sau này đừng chạm vào thứ đó nữa nha!”

Lúc cậu chuẩn bị đứng lên, hắn đã đè lại lưng cậu, khiến cậu vô pháp cử động.

“Đừng nhúc nhích, tôi giúp em lau sạch máu.”

Đầu lưỡi ướt át từng chút từng chút di chuyển khắp thân thể cậu, hắn nói ‘lau sạch’ là ý này sao? Bất quá, như vậy cũng không đau, cậu mặc xác hắn muốn làm gì thì làm.

“A a … a…. Anh làm cái gì vậy… a..” Vai cậu một trận đau đớn.

Răng hắn như đang nghiền nát bả vai cậu! Vừa cắn vừa hút… Chờ cho máu ngừng chảy, hắn dời đến vị trí khác trên cơ thể cậu, điên cuồng cắn xé…

“A a….” Cậu kêu lên, lưng đã đầy những vệt máu cùng dấu răng.

“Đây là trừng phạt nha!” Hắn ghé sát gần cậu, có thể thấy máu đang loang lỗ khắp miệng hắn.

Hô hấp của cậu muốn đình trệ, “Biến thái…”

Nghe tiếng cậu, hắn trái lại nở nụ cười, “Không sai, tôi biến thái, nếu tôi không biến thái, thế nào lại muốn em… Umh…”

Dứt lời, hắn lại cắn cậu một phát, cậu rên rỉ cúi thấp đầu.

Cộc cộc… Tiếng đập cửa chậm rãi vang lên.

“Vào đi!” Trình Hi ngẩng đầu.

Người vừa vào cúi thấp đầu, “Thiếu gia, họ đã đến!”

“Đưa họ vào!”

“Vâng, thiếu gia!” Người nọ rất nhanh đã lui xuống.

Họ đến, lẽ nào, là ba mẹ mình… Cậu thầm nghĩ

”Trình Hi, anh buông… Xin anh….” Thân thể cậu bây giờ, làm sao có thể để cha mẹ thấy a.

“Không được, cứ để vậy đi.” Hắn càng dùng sức chế trụ cậu.

“Xin anh… Xin anh đó… Anh muốn gì tôi đều đáp ứng… Anh đưa quần áo cho tôi…” Cậu quay đầu cầu xin hắn.

“A…” Âm thanh của mẹ cắt đứt giọng nói yếu ớt của cậu.

Cậu im lặng nhìn ra cửa, mẹ đang kinh ngạc che kín mặt, thần sắc cha cũng sửng sốt đến cực độ. Cha mẹ dù có nằm mơ, cũng không nghĩ đến tình cảnh này! Cậu tuyệt vọng nhắm mắt lại.

Trình Hi sảng khoái cười “Chào hai bác!” Sau đó từ cơ thể cậu đứng lên. Thong thả mặc áo khoác vào, cười cười tỏ ý bảo ba mẹ cậu tiến đến.

Cậu nắm chặt ga giường cuống cuồng che lấp cơ thể, mặt cúi thật thấp.

“Đồ đê tiện!” Cha lúc đầu còn sững sờ, sau đó chuyển sang giận dữ, xông lên định đánh Trình Hi, cậu tưởng hắn sẽ tránh, thế nhưng hắn chỉ im lặng đón nhận.

“Đê tiện ?!… Bác quá khen rồi!” Tiện tay lau đi vết máu bên khóe miệng, Trình Hi thản nhiên nói.

___________

Hết