Ác Ma Pháp Tắc

Chương 833: Ngươi nghĩ đây là kết thúc ư?

- Chuyện gì vậy !
Thủ tịch võ sĩ cung đình , tổng quản ngự lâm quân Cheek mặc vội 1 bộ khải giáp , nhanh chóng xông qua
Tại mảnh đất trung tâm hoàng thành , xung quanh 1 tòa bạch tháp có 1 lớp tường thành , ngăn cản toàn bộ ngự lâm quân ở bên ngoài
Bạch tháp là vị trí trung tâm , xung quanh đó không cho bất cứ ai ra vào , mà những ngự lâm quân chạy tới, tuy không biết đã phát sinh chuyện gì , nhưng nửa đêm bạch tháp phát ra quang mang ma pháp , cảnh tượng kỳ dị tựa hồ không phải việc tốt
Chỉ là , mấy đội ngự lâm quân chạy tới lại bị ngăn lại ở bên ngoài
Chỉ thấy mười mấy người mặc hồng bào của cung đình ma pháp sư đứng trên tường , sắc mặt ngưng trọng , ngăn cản ngự lâm quân
- Đại nhân !
1 tướng lĩnh ngự lâm quân nhìn thấy Cheek , từa hồ cuối cùng cũng thả lỏng được, gấp gáp lớn tiếng nói
- Ngài xem ! Sự tình lớn như vậy , ta mang người chạy tới , chỉ là những cung đình ma pháp sư này lại ngăn cản ở cửa không chịu nhường chúng ta tiến vào …
Cheek sắc mặt âm trầm , nhìn 1 cái nói
- Bên trong là cấm địa của hoàng thành …
- Ta biết , nhưng việc kỳ dị này … chẳng lẽ ngự lâm quân không làm gì cả hay sao ?
Đại đội ngự lâm quân vậy quanh bạch tháp , trường diện có chút khẩn trương
Trên tường thành , những cung đình ma pháp sư kia thần sắc cũng không khác biệt lắm , vững vàng giữ nguyên chức trách của mình , có người hô lớn :
- Thiết luật của đế quốc , bất cứ ai cũng không được ra vào cấm địa ! Ngự lâm quân lập tức ly khai ! Nếu không xử trí như phản nghịch !
Chỉ thấy vài ma pháp sư đã bay bổng trên tường thành , thậm chí còn rút ra ma trượng
Đột nhiên , phía sau truyền đến 1 tiếng hô lớn
- Nhiếp chính vương điện hạ đến !
Chỉ thấy ngự lâm quân phía sau tách ra , vô số người quỳ 1 gối xuống
Thần hoàng tử mặc 1 bộ tố bào , đầu tóc có chút tán loạn , mang theo 1 đội người hầu nôn nóng lao tới
- Cheek , chuyện gì vậy
Thần hoàng tử nhìn võ sĩ thủ tịch cung đình , quát hỏi
- Điện hạ ….
Cheek gấp gáp báo cáo 1 phen
Thần hoàng tử vừa nghe , lập tức quát nói :
- Làm loạn ! Ngự lâm quân có trách nhiệm thủ hộ hoàng thành , lại còn muốn xông vào cấm địa ư ! Truyền lệnh , ngự lâm quân trung với chức vụ , đáng khen ! Nhưng hiện tại , toàn quân lập tức rút lui ! Tiếp tục cảnh giới hoàng thành !
Nói xong , hắn lạnh lùng nhìn Cheek :
- Cho người của ngươi lui lại . Đây là việc của ma pháp sư !
Cheek thấp giọng lĩnh mệnh lui xuống , sau khi những ngự lâ quân tản đi , thần hoàng tử phân phó người hầu bên cạnh 1 câu , đích thân đi vào cửa cấm địa
- Điện hạ !
1 hồng bào ma pháp sư gấp rút đi tới
- Chuyện gì vậy ! Là ai phát động ma pháp trận !
Thần hoàng tử phẫn nỗ dị thường
- Không có ai cả ….
Cung đình ma pháp sư kia cũng đành chịu :
- Bạch tháp này tự nó phát ra ánh sáng , ta đã điểm qua số cung đình ma pháp sư , không có ai rời bỏ vị trí , cũng không có ai tiến vào bạch tháp phát động ma pháp trận !
Dừng 1 lúc , ma pháp sư này nhịn không nổi nói tiếp :
- Ngài cũng biết , chỉ có ngài cùng đại nhân thủ tịch ma pháp sư mới có thể thông qua ma pháp trận tiến vào , người khác muốn vào , cũng chỉ tốn công …
- Thủ tịch ma pháp sư …À ta phái hắn ra ngoài làm việc , không có khả năng là hắn
Thần hoàng tử lắc đầu
- Đến cùng là chuyện gì vậy ! Chẳng lẽ không có đầu mối ư ?
Hồng bào ma pháp sư xung quanh , ai ai cũng sắc mặt mờ mịt
Trông bạch tháp bị lồng sáng chụp lên , đứng tại phụ cận , sáng rõ như ban ngày !
Thần hoàng tử đột nhiên sắc mặt hơi đổi , cởi bỏ áo choàng , bước tới bạch tháp
- Điện hạ !
Mấy cung đình ma pháp sư vội vã ngăn lại
- Bạch tháp tự phát động quá quỷ dị , thỉnh ngài không nên đến gần . Ai cũng không biết ánh sáng này là gì …. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
- Hừ ! Tránh ra !
Thần hoàng tử quát nói
- Ta là nhiếp chính vương , bạch tháp này là vật thủ hộ đế quốc , chẳng lẽ còn đả thương ta ! "
Nói xong , đẩy 2 ma pháp sư trước mặt ra ,bước tới xung quanh bạch tháp
Hắn vừa tới gần , tức khắc cảm thấy trong mắt trắng xóa , rồi 1 cỗ lực lượng mạnh mẽ đẩy bật mình lại . Thần hoàng tử ngã nhào ra phía sau , có 2 ma pháp sư vội đi lên đỡ hắn .
Thần hoàng tử sắc mặt ngưng trọng , trợn mắt nhìn bạch tháp, 1 câu cũng không nói ra được

Không vào được …. Không vào được ?
Hô….
Hít sâu 1 hơi , Đỗ Duy mới từ từ tỉnh lại , hắn cảm thấy tứ chi mỏi mệt kiệt sức , lật người ngồi dậy
Trước mắt … đen ngòm
Hắn nhìn kỹ lại , vẫn không thấy tia sáng nào , sờ sờ trên người , không có hư tổn
Ta … ta làm sao ?
Thần trí hắn vừa tỉnh , lập tức nhớ lại
À , chính mình vô ý niệm câu chú ngữ kia , sau đó bị ma pháp điên cuồng rút ma lực ra đến gần chết , sau đó … không biết
Semel ? Semel ?
Hắn lập tức gọi to 2 tiếng
- Im lặng 1 chút coi
Trong đầu truyền đến thanh âm quen thuộc của Semel , bất quá có chút hư nhược
Đỗ Duy thả lỏng ra
- A , ngươi còn ở đây ta yên tâm rồi
- Hừ , ta cũng thiếu chút nữa bị ngươi hại chết , tiểu tử
Thanh âm Semel có chút không hài lòng :
- Ta cũng không nhớ mình đã cứu ngươi bao nhiêu lần . Cứ vậy sớm muộn cũng có ngày ta bị ngươi liên lụy mà chết
Đỗ Duy cười khổ 1 tiếng
- Vậy vừa rồi là ngươi cứu ta ư ?
- Trừ ta ra còn ai
Semel có chút cáu :
- Ngươi dưới tình huống này , còn dám niệm loại ma pháp chú ngữ kia , nếu không phải ta trợ giúp ngươi xuất ma lực ra , chỉ sợ bây giờ ngươi đã sớm bị rút thành xác khô rồi !
- A ? Ngươi có thể thay ta phóng thích ma lực ?
Đỗ Duy trong lòng nháy lên 1 cái
- Đương nhiên có thể , về bản chất , ta và ngươi chung 1 ý thức , chúng ta cơ hồ là đồng nhất
Đỗ Duy lập tức nghĩ tới 1 việc khác :
- Như vậy , chả lẽ sau này ta sử dụng ma pháp , cũng có thể tiêu hao ma lực của ngươi ?
- Ngươi… ngươi đừng nghĩ tới việc này !
Semel tức giận nói :
- Tuy chúng ta chung 1 không gian ý thức , nhưng ta thay ngươi phóng thích ma lực , lại phải thông qua thân thể làm vật dẫn … cho nên nếu ngươi muốn dựa vào ta để sử dụng ma pháp , vô luận dùng ma pháp gì , tiêu hao cũng sẽ lớn gấp đôi gấp 3 bình thường . Như vừa rồi , ngươi chỉ thiếu chút nữa là khiến cả ta cũng tan thành tro bụi !
Đỗ Duy cười khổ 1 tiếng
- Ngươi tốt nhất nhớ kỹ 1 điểm … sau này , không nên lỗ mãng như vậy nữa …
Mấy câu này của Semel nói ra , âm thanh càng hư nhược hơn
Đỗ Duy không khỏi lo lắng :
- Uy , tằng tằng tằng tổ mẫu đại nhận , ngài không sao chứ ?
- Không chết được , chỉ cần ta không tiêu hết linh lực mà tan biến , dù hư nhược cách mấy cũng có thể trong thân thể ngươi mà chậm rãi tu phục . Chỉ cần ngươi không chết đi là được
Semel hừ 1 tiếng , thanh âm càng lúc càng nhỏ , phảng phất vô cùng yếu ớt :
- Tiểu tử. .. cẩn thận…. xung quanh …trong này…. đừng chết ..
Sau đó , tất cả liền yên tĩnh
Đỗ Duy thở sâu 1 hơi , cẩn thận … sao mà phải cẩn thận ? Trong này đến tột cùng là chuyện gì vậy
Hắn rút 1 viên dạ minh châu ra , nương theo ánh sáng yêu ớt , thử dò chiếu xung quanh , nhưng rồi hắn phát hiện , đây là uổng công
Vùng sáng của viên dạ minh châu phát ra chỉ chiếu sáng 1 khoảng nhỏ xíu ở giữa , xung quanh vẫn đen kịt . Còn về đây là địa phương nào , chả có lấy 1 đầu mối
Đỗ Duy thử đi xung quanh 1 lát , phảng phất mãi mãi không đi tới đâu
Ta… ta không phải là rơi vào khoảng không vô tận đấy chứ
Trong bụng hắn cũng có chút sợ . Vùng sáng của bạch tháp cũng từ từ giảm dần , chùm sáng chói mắt thu hẹp lại , cuối cùng biến mất hoàn toàn
Thần hoàng tử cùng cung đình ma pháp sư đứng đằng sau , kinh ngạc nhìn trường diện , cuối cùng , thần hoàng tử cắn răng nói :
- Các ngươi ở bên ngoài ,ta vào xem !
- Điện hạ…
1 cung đình ma pháp sư nhịn không nổi :
- 1 mình ngài tiến vào … có cần chúng thần…
- Câm miệng
Thần hoàng tử dứt khoát :
- Thiết luật , dù là cung đình ma pháp sư cũng không được tiến vào bạch tháp 1 bước ! Ta lập tức 1 mình tiến vào . Những người khác , ai dám tiến vào , giết không cần hỏi !

Nói xong , hắn chuyển mình , bước về phía cổng tháp . Giờ không còn vùng sáng ma pháp ngăn trở , hắn vừa bước vào , thân ảnh tan biến
Di ?
Khi Đỗ Duy giơ viên dạ minh châu lên cao 1 chút , đột nhiên hắn có cảm giác dưới chân có 1 cỗ lực lượng dao động . Dao động lúc đầu rất nhỏ yếu , sau mạnh dần , cũng không cuồng loạn , cảm giác chính mình gặp 1 luồng sóng nước trầm ổn
Cuối cùng , dưới chân bắt đầu phóng ra quang mang nhu hòa , không chút gai mắt , khiến người ta có 1 tia ấm ấp cùng trong trẻo . Quang mang từ dưới chân hắn bắt đầu lan tràn , dần dần vươn ra
Có luồng sáng này , Đỗ Duy thu viên dạ minh châu lại , nhìn xung quanh mới kinh ngạc phát hiện , mặt đất cứng rắn dưới chân mình toàn bộ đều là thủy tinh !
Ma lực thủy tinh ? !
Lúc nãy tối om , phảng phất như có 1 lực lượng nào đó , đem ma lực chứa trong đâu rút đi toàn bộ , nên mới biến thành tối om . Mà giờ đây , phảng phất những thủy tinh này an tĩnh 1 lúc , lại phát ra ma lực , chiếu sáng xung quanh
Chỉ là nhìn cẩn thận , Đỗ Duy lại ngây dại
Chính mình đứng trên 1 quảng trường lớn hình tròn , nói cách khác , khối ma lực thủy tinh khổng lồ này trông như 1 mặt trống
Mà bên ngoài … thực sự là 1 mảnh hắc ám vô cùng vô tận
Đỗ Duy lập tức minh bạch , ở đây tựa hồ là mở ra 1 không gian độc lập !
Hắn cười khổ 1 tiếng , cái bí đạo ngầm này , còn có ma pháp trận quảng trường chết tiệt kia nữa , cứ tự nhiên tống tới 1 địa phương trống rỗng ?
Thực sự là… không đáng à
Hắn muốn ngồi xuống nghỉ ngơi , lại cảm giác được dưới chân , năng lượng ba động dần dần tăng cường nhưng vẫn không cuồng bạo , hồn hậu mà trầm ổn
Đỗ Duy nhíu mày , lại kinh ngạc phát hiện , toàn thân mình đều nhẹ hơn trước , hắn nhún thử 1 cái , tịnh không dùng bao nhiêu sức , cứ thế thân hình nhè nhẹ trôi lên
- A ? Giống như môi trường không trọng lực ?
Đỗ Duy thì thầm
Thủy tinh ma lực không lồ dưới chân càng lúc càng sáng , nó bắt đầu trở nên giống như bạc , mà theo luồng sáng mạnh dần , bản thể cũng trong suốt dần
Trong suốt ?
Đỗ Duy chợt nghĩ ra 1 chuyện , thân mình nhè nhẹ cúi đầu nhìn xuống
Lúc này , bên trong quang mang , thủy tinh dần dần hóa ra 1 dòng chữ cực lớn , mà nội dùng của nó , làm Đỗ Duy kinh hãi !
- Mất em , dù ta đoạt được cả thiên hạ , thì sao ?
Nét chứ lên xuống trầm ổn , phảng phất mang theo 1 cỗ bi thương khó có thể xua tan ..
Dòng chữ này phảng phất như là lấy ma pháp khắc vào thủy tinh , cũng không phải điêu khắc , mà là giống gia trì thêm 1 tầng , quang mang khi kích hoạt sẽ hóa ra thành chữ
Mà khiến Đỗ Duy kinh hãi là … dòng chữ này là chữ hán !
Mà khi vẫn tại không trung , ánh mắt hắn sáng lên , nhìn thấy cạnh biên của tấm thủy tinh khổng lồ , phảng phất có 1 vật lấp lánh ánh sáng
Nghĩ tới đây , Đỗ Duy lập tức phi thân nhảy tới , trong môi trường không trọng lượng này , hắn vù 1 cái đã tới cạnh biên nhìn kỹ , mới phát hiện đó là một chuôi kiếm kỳ dị cắm tại cạnh biên thủy tinh . Lưỡi kiếm ngập trong thủy tinh , chỉ lộ chuôi ra ngoài , mà Đỗ Duy vừa vươn tay chạm vào trường kiếm lập tức vô thanh vô tức hóa thành bụi phấn
Cái này khiến hắn kinh ngạc
Vỡ … vỡ ?
Hắn nhíu mày , nhưng sau đó , tại cạnh biên , hắn nhìn thấy phía dưới
Xa xa dưới mặt thủy tinh , vẫn là 1 mảnh hắc ám hư vô , nhưng phía trước có 1 điểm sáng
Đó là…
Đỗ Duy phát hiện cái này không tầm thường , nhìn kỹ lại sinh ra 1 cảm giác quái dị
Cái này… hình như… quan tài thủy tinh ? !
Đỗ Duy trầm ngâm 1 lát , vọt lên 1 bước , thân hình nhè nhẹ bay tới . Hắn cẩn thận dùng sức , không dám quá tay – có trời mới biết đây là chỗ nào , phải cẩn thận , cách xa khối thủy tinh này quá có khi không về được
Cẩn thận bay tới , Đỗ Duy cuối cùng tới gần quan tài thủy tinh kia
- Đích xác … là 1 cái quan tài a
Đỗ Duy nhíu mày
- Bên trong là ai nhỉ ?
Hắn vô ý vươn tay chạm vào mặt nắp , đột nhiên hiện ra 1 tầng văn tự ma pháp . Nội dung văn tự , rõ ràng là 1 đoạn khiến người ta kinh tâm
" Mất em , dù ta lấy được cả thiên hạ thì sao ? Nếu có thể làm lại 1 lần , ta thà nguyện không lấy hết thảy , cũng chỉ muốn nắm chặt em bên mình
Ta biết em không thích bóng tối , nên ta đem Mặt trời vĩnh cửu để tại đây , cho dù em nằm tại đây ngàn vạn năm , cũng có nó chiếu sáng , em không cần sợ hãi đêm đen … "
Nhìn đến đây , trong bụng Đỗ Duy nháy 1 cái
Mặt trời vĩnh cửu ?
Một trong các thần khí Mặt trời vĩnh cửu ?
Hắn trong lòng vừa động , lập tức quay đầu nhìn khối thủy tinh khổng lồ kia
Chẳng lẽ , cái này là mặt trời vĩnh cửu sao ?
Cố gắng áp chế kinh động trong lòng , Đỗ Duy tiếp tục nhìn xuống dưới
" Ta không táng em tại thế giới kia , vì thế giới kia quá dơ bẩn , sẽ làm hoen ố sắc đẹp của em . Tại đây , vô luận là 1 ngàn năm , 1 vạn năm , em cũng có thể lặng lẽ ngủ yên , sẽ không có bất kỳ ai quấy rầy em nữa
Tình yêu của đời ta ! "
Văn tự kết thúc ở đây
Nhưng , chân chính khiến Đỗ Duy chấn kinh là câu ký tên phía sau
" Aragorn Roland tự tay mai táng ái thế Lolita – Messiah tại nơi này , nguyện cho người yêu của ta vĩnh hằng yên nghĩ "
Lolita ? Messiah ?
Đỗ Duy cảm thấy trong lòng đột nhiên khẩn trương , một cảm giác gấp rút khó hiểu xuất hiện , còn có 1 tia bi thương đến từ nội tâm
Đây là người trong truyền thuyết , thủ lĩnh kỵ sĩ đoàn thánh Roland , người yêu của Aragorn , Lolita ? Sau này đổi tên thành nữ kỵ sĩ Mesiah
Hắn trong lòng kích động , không tự chủ được , tay đặt tại nắp quan tài đẩy 1 chút
Chỉ nghe 1 tiếng nhè nhẹ " Két "
Nắp quan tự nhiên bị Đỗ Duy đẩy nhẹ 1 cái , đã mở ra !
Đỗ Duy cả kinh, thấy không bình thường , trong lòng sinh ra 1 tia tự trách . Bất kể thế nào , quấy nhiễu giấc ngủ của người chết rất thái quá
Chỉ là , áo quan này sao kỳ vậy , mình vô ý đẩy nhẹ đã mở ra ?
Đang nghĩ ngợi vì sao cứ thế mở ra , hắn lại dòm vào trong 1 cái , muốn nhìn người yêu của Aragorn trong truyền thuyết là bộ dạng gì ..
Đột nhiên , Đỗ Duy sắc mặt cuồng biến , trợn mắt nhìn bên trong quan tài
1 lúc lâu sau , trong cổ họng hắn mới phun ra được vài chữ
- Trống không …. Trống không! Trống không ? !
Chỉ liếc 1 cái , lại thành trường diện như thế , Đỗ Duy không tự chủ nắm lấy quan tài , ngây ngốc
Nhưng sau đó , trong khóe mắt , hắn thấy quan tài cũng không hẳn là trống không , bên trong có 1 hàng chữ !
"Aragorn , ngươi cho thế là kết thúc ư ! ! "
Hàng chữ này rất mỏng , phảng phất là dùng đầu nhón tay mà khắc ra , mà bên trong câu chữ lại ẩn ẩn 1 cỗ oán khí xung thiên