Ác Ma Chi Sủng

Chương 117

Edit : Phương Thiên Vũ

Bùi Diệc vẻ mặt nghi ngờ, “Phải không ? Chuyện này tôi không biết a !”

“Này… Bùi phó tổng nếu không tin có thể hỏi Tư tổng !”

“Ầm”

Cửa ban công bị người một cước đá văng ra, Nam Cung Liệt thấy rõ tình cảnh bên trong thì nhíu mày, trực tiếp ngồi xuống sô pha. Bùi Diệc hấp
tấp chạy đến bên cạnh cậu ngồi xuống, hỏi “Liệt, lão đại có nói qua phải bảo vệ Kiều thị không có chuyện gì không ?”

Nam Cung Liệt lười biếng tựa vào sô pha, liếc mắt nhìn Kiều Nghị
trong mắt đầy chờ mong, trên mặt trẻ con lộ ra một cái tươi cười, sau đó chậm rãi phun ra hai chữ, “Không có !”

Trong lòng Kiều Nghị trầm xuống, thấy Bùi Diệc vẻ mặt bất đắc dĩ nhìn ông liền vội vàng sốt ruột nói, “Tư tổng thật sự nói qua, Bùi phó tổng
nếu không tin có thể gọi điện thoại hỏi Tư tổng một chút !”

Chung Viện ngồi ở bên cạnh ông cũng không phải đặc biệt sốt ruột. Bây giờ cho dù Kiều thị sụp đổ bà cũng không sợ, bây giờ Bối Nhi là người
phụ nữ của Tư Minh Dạ, bà thân là mẹ Bối Nhi, Tư Minh Dạ như thế nào
cũng sẽ không bạc đãi bà !

Bùi Diệc khẽ cười nói, “Không cần hỏi, bây giờ Tuyệt Thế là do tôi phụ trách, đương nhiên là tôi định đoạt !”

“Cậu…” Kiều Nghị trong lòng có chút phẫn nộ, “Cậu không sợ Tư tổng trách tội sao ?”

Bùi Diệc một phen ôm lấy cổ Nam Cung Liệt, nhếch môi, lười biếng nói, “Bây giờ lão đại và chị dâu nhỏ nào có rảnh để ý tôi ? Cho dù tôi đem
Tuyệt Thế biến thành gì lão đại cũng không biết không phải sao ?”

Kiều Nghị nhìn bộ dáng cậu bất cần đời thì trong lòng kinh sợ không
thôi, này hoàn toàn chính là trong núi không hổ hầu tử xưng vương. Kiều
thị chính là không đợi được a, nếu Tư Minh Dạ không làm chủ Kiều thị
liền xong rồi !

Kiều Nghị dần dần tỉnh táo lại, muốn gọi điện thoại cho Tư Minh Dạ tố giác Bùi Diệc đắc tội. Bùi Diệc cười tủm tỉm kéo Nam Cung Liệt qua hôn
một cái, lắc đầu thở dài nói “Kiều tổng, ngươi nói lão đại là sẽ tin của ngươi nói, hay là tin lời tôi nói ?”

Chung Viện nhìn hai người đàn ông như thế, trong mắt đều là chán

ghét, dường như cảm thấy rất ghê tởm. Mà Kiều Nghị hoàn toàn không có
tâm trạng đi để ý chuyện dư thừa. Nghe Bùi Diệc nói thì dừng một chút,
sau đó vẫn gọi đi, như thế nào ông cũng phải liều một chút !

Khóe miệng Bùi Diệc khẽ nhếch, trong mắt xẹt qua một tia sáng. Gọi đi gọi đi ! Xem tức chết ông không !

Trong mắt Nam Cung Liệt cũng đều là vui sướng khi người gặp họa, Bùi
Diệc phúc hắc ở trên người cậu làm cho cậu có chút căm tức, nhưng ở trên người người khác cũng không tệ lắm !

Đối với ánh mắt sắc bén của Chung Viện hai người không chút để ý. Chỉ là trong lòng không khỏi cảm thán người phụ nữ này cư nhiên có thể sinh ra chị dâu nhỏ, thật không biết kiếp trước tích bao nhiêu phúc !

Điện thoại được thông, trong lòng Kiều Nghị dâng lên một tia hy vọng “Tư tổng…”

Bên kia truyền đến cũng không phải là giọng của Tư Minh Dạ, Kiều Bối
Nhi ngồi ở trên đùi Tư Minh Dạ, cầm điện thoại ngọt ngào kêu lên, “Cha…”

Kiều Nghị khựng lại, vội vàng nói, “Bối Nhi, Tư tổng đâu ? Mau đưa cho Tư tổng nghe điện thoại !”

Bùi Diệc tiến đến bên tai Nam Cung Liệt nhỏ giọng hỏi, “Cậu không phải có việc sao ?”

Nam Cung Liệt nhẹ giọng nói, “Chị dâu nhỏ nghe nói Kiều Nghị đến đây
nên bảo tôi tới thông báo với cậu. Một lát lúc nói chuyện với lão đại
thì mở loa lớn lên, tức chết Kiều Nghị !” Đây chính là nguyên văn lời
chị dâu nhỏ !

Bùi Diệc sửng sốt một chút, “Nói trong điện thoại không phải được rồi sao, sao muốn cậu đích thân đi một chuyến ?”

Nam Cung Liệt liếc mắt nhìn anh, “Sao ? Rất không vui khi thấy tôi ?”

“Không có ! Tôi không phải sợ cậu mệt sao ?”

Nam Cung Liệt nhíu mày nói, “Gần đây Hắc Diễm bang rất bình tĩnh !” Cũng không phải một chuyện tốt.

Bùi Diệc vỗ vỗ vai cậu, “Yên tâm…”

Còn chưa kịp nói thêm gì Kiều Nghị đã đưa điện thoại tới. Bùi Diệc nhíu mày, trực tiếp nhấn nút mở loa ngoài,“Lão đại…”


Tư Minh Dạ ôm Kiều Bối Nhi hôn một cái rồi mới lạnh giọng nói, “Nghe nói cậu muốn tạo phản ?”

Bùi Diệc vô cùng lễ phép nói, “Không thể nào, lão đại, tôi làm sao dám tạo phản chứ ?”

“Ừ, vậy là tốt rồi !”

Kiều Nghị biến sắc. Như thế nào Bùi Diệc tùy tiện vừa nói thì Tư Minh Dạ liền tin ? “Tư tổng, tôi nói đều là sự thật.”

Bên kia truyền đến giọng của Kiều Bối Nhi, “Dạ, cha khẳng định sẽ
không nói dối, Bùi Diệc nhất định là muốn tạo phản. Nếu không anh cho
người điều tra anh ta đi !”

Kiều Nghị nhịn không được run run khóe miệng. Thật ngốc, cứ như vậy nói ra, Bùi Diệc có chuẩn bị thì sao có thể điều tra ra ?

Tư Minh Dạ dịu dàng phụ họa, “Bé cưng thật thông minh !”

“Khụ khụ…” Bùi Diệc ho hai tiếng, đem ý cười đến bên miệng nuốt trở
lại, “Lão đại, anh tin tôi, tôi thật sự không có muốn tạo phản !”

Tư Minh Dạ nhìn Kiều Bối Nhi đưa tay lấy quả táo thì vội vàng giúp cô lấy lại đây, nhận cây dao trái cây trong tay cô, vừa giúp cô gọt vỏ vừa nói, “Tôi vẫn muốn cho người điều tra cậu !”

Kiều Bối Nhi thiếu chút nữa cười ra. Mỗi lần bảo Tư Minh Dạ diễn trò cô đều nhịn không được muốn cười.

“Lão đại…” Bùi Diệc sắc mặt suy sụp, trong mắt tựa hồ còn có chút sốt ruột.

Trong lòng Kiều Nghị nhẹ nhàng thở ra, cho dù Tư Minh Dạ không điều
tra ra cái gì, sau này Bùi Diệc khẳng định cũng sẽ sợ một chút, sẽ không đối nghịch với Tư Minh Dạ. Như vậy nhất định sẽ không trắng trợn làm
trái ý của Tư Minh Dạ đối phó Kiều thị, chỉ cần Kiều thị không có việc
gì, Bùi Diệc tạo phản hay không ông cũng không quan tâm.

Đúng lúc này di động Nam Cung Liệt vang lên, Nam Cung Liệt nhớ tới
Kiều Bối Nhi dặn dò, cũng mở loa lớn lên. Chợt nghe thấy bên kia truyền
đến giọng lạnh lùng của Tư Minh Dạ, “Nam Cung Liệt, điều tra Bùi Diệc,
tôi nghi ngờ cậu ta muốn tạo phản !”

Nam Cung Liệt thiếu chút nữa bị nước miếng làm sặc. Hóa ra chị dâu
nhỏ nhất định muốn cậu đích thân tới đây là nguyên nhân này. Nhìn Kiều
Nghị sắc mặt khó coi, Nam Cung Liệt không thể không bội phục Kiều Bối
Nhi. Khẩu khí lúc lên lúc xuống sẽ không trực tiếp hành hạ Kiều Nghị đến chết chứ ?

Kiều Nghị sắc mặt rất khó coi, Nam Cung Liệt này và Bùi Diệc có quan
hệ ái muội, không đảm bảo sẽ không bao che cho Bùi Diệc. Tư Minh Dạ nếu
không đích thân hỏi đến thì Bùi Diệc vốn chính là không sợ hãi, mà hành
vi của ông đã muốn đắc tội Bùi Diệc, kết cục Kiều thị chỉ sợ sẽ rất thảm ! “Tư tổng…”

Ông còn chưa nói dứt câu Nam Cung Liệt đã rất nhanh nói, “Dạ !” Sau đó trực tiếp cúp điện thoại.

Hết chương 117