Ác Ma Ca Ca

Chương 57: Nụ hôn máu

Chờ hắn vọt tới, đã không còn thấy bóng dáng của cô trên mặt biển nữa, hắn cũng “Ầm” một tiếng nhảy xuống biển, lập tức liền lặn xuống nước, khi nhìn thấy Hải Nhạc tùy ý tự mình chìm vào đáy biển, tim của hắn, bị hung hăng xé rách, cô cứ vậy chán ghét mình muốn cô sao? Giả như, hắn muộn vài bước, không phải cô sẽ cứ vậy vĩnh viễn rời khỏi hắn sao?

“Không, tôi sẽ không cho phép em rời khỏi tôi, quá khứ, hiện tại, tương lai, tôi cũng sẽ không cho phép em rời khỏi tôi, cho dù em muốn dùng cái chết để thoát khỏi tôi, tôi cũng sẽ tìm em từ trong tay Diêm Vương trở về!”

Hắn dùng sức bơi qua phía cô, ôm cô vào trong ngực, sau khi nổi lên mặt nước, lại ôm cô lên trên thuyền đặt ngang trên boong, dùng sức đè ngực cô, cùng dùng lực ấn, cho đến khi nước từ trong miệng Hải Nhạc phun ra, hắn làm hô hấp nhân tạo, đến khi Hải Nhạc khôi phục hô hấp.

Hải Nhạc yếu ớt mở to mắt, nhìn qua thấy Tạ Thư Dật đang trần truồng quỳ gối bên cạnh cô, cô xoay đầu qua, nước mắt dâng lên trong mắt cô.

“Tại sao muốn cứu tôi? Tại sao không cho tôi đi chết?” Cô khàn giọng khóc.

“Tại sao? Tại sao muốn đi tìm chết! Tôi trong mắt em, cứ vậy làm cho em thấy khó coi sao? Em chán ghét tôi đến mức muốn dùng cái chết đi giải thoát sao?” Tạ Thư Dật thống khổ hỏi.

“Tôi không còn có cái gì nữa, tôi không còn có cái gì nữa! Tại sao anh không chết đi! Tại sao anh không chết đi?” Hải Nhạc bụm mặt, khóc to lên.

“Chết, có thể giải quyết được vấn đề sao? Em muốn tôi đi chết? Được!” Tạ Thư Dật đứng lên, rầm rầm chạy.

Hải Nhạc không hiểu chuyện gì, cô chán nản đứng lên, tại sao hắn muốn cứu cô? Tại sao không cho cô đi tìm chết quên đi, chết thì xong hết mọi chuyện rồi, cô cảm thấy tớ sống trên đời một chút ý nghĩa cũng không có.


Lúc này, Tạ Thư Dật đã mặc xong một cái quần bơi lại lộn trở về, trong tay hắn lại đang cầm một con dao sắc bén, trong ánh nắng chiếu xuống, lấp lóe những tia sáng lạnh chói mắt, Hải Nhạc đưa tay che hai mắt của mình.

Tạ Thư Dật giữ chặt tay cô, bỏ cây dao kia vào trong tay cô, sau đó, nhìn thẳng vào cô nói: “Em muốn cho tôi chết như vậy, vậy em tự mình động thủ đi, giết tôi, giết tôi xong, quăng thi thể của tôi xuống biển, nói là tôi uống rượu ngâm nước, không có ai tới truy cứu em đâu! Tôi chết! Em sẽ được thanh tĩnh rồi!”

Hắn biết đúng là mình làm sai rồi, hắn không nên cưỡng bức cô, giả như, cô thật sự muốn hắn đi chết, vậy thì thỏa mãn tâm nguyện của cô đi!

Trong mắt Tạ Hải Nhạc lóe lên một tia hận ý sâu sắc, cô từ từ giơ con dao kia lên.

Tạ Thư Dật nhận mệnh nhắm hai mắt lại, xem như hắn nợ cô đi, nhân tiện cho hắn nếm thử mùi vị cái chết là cái gì.

Tạ Hải Nhạc giơ con dao lên, nhắm ngay ngực hắn đâm tới!

Nhưng, vừa nghĩ tới ba, người ba luôn đối với cô rất tốt, cứ vậy mà mất đi một đứa con trai, cũng mất đi người thừa kế duy nhất của Tạ gia, ông sẽ thương tâm cỡ nào a!

Cô đột nhiên tỉnh lại, con dao đã rơi trên mặt đất, cô ôm kín mặt òa khóc.


Tạ Thư Dật nghe thấy tiếng con dao rơi xuống đất, hắn không khỏi mở mắt.

Thấy cô khóc thương tâm như vậy, tim hắn cũng nát.

“Thật xin lỗi, tôi chỉ có thể nói với em lời xin lỗi, nhưng, tôi cũng không hối hận đã làm như vậy.” Tạ Thư Dật nói.

Hỗn đản cuồng vọng, hỗn đản vô sỉ, chạm vào cô, hắn còn vẫn nói hắn không hối hận! Tạ Hải Nhạc quay đầu lại, oán hận trừng hắn.

“Tạ Thư Dật, anh sẽ xuống Địa ngục!” Cô căm giận kêu.

Tạ Thư Dật buồn bã cúi đầu, nói: “Không sao, xuống thì cứ xuống đi.”

Hắn dừng lại một chút nói: “Tạ Hải Nhạc, tôi muốn nói cho em biết, lúc này đây, em không giết tôi, về sau tôi sẽ không cho em bất kỳ cơ hội nào giết tôi nữa, em đã trở thành nữ nhân của tôi rồi, chỉ cần tôi còn sống một ngày, tôi sẽ không tha cho em đâu, chính em hiểu cho rõ ràng đi!”

Tạ Hải Nhạc không thể tin được nhìn Tạ Thư Dật, thật không dám tin, hắn còn có thể nói ra những lời này, chẳng lẽ, hắn đang muốn chết sao? Hắn đang kích cô giết chết hắn sao?


“Giết một kẻ bại hoại như anh, sẽ ô uế tay tôi! Anh đừng cho rằng tôi không dám xuống tay giết anh! Tôi cũng chỉ nghĩ đến ba sẽ mất đi một đứa con trai, đến lúc đó ông ấy sẽ rất đau lòng đến mức hận người phải chết không thể chính là ông ấy! Tôi chỉ không muốn nhẫn tâm nhìn thấy ba thương tâm thôi!” Hải Nhạc nắm chặt hai quyền, quát về phía Tạ Thư Dật, nhưng, tuy rằng cô dùng hết toàn lực, khả năng phát ra thanh âm vẫn rất nhỏ, làm cho cô chống đỡ hết nổi ngã xuống chống trên mặt đất thở hổn hển.

Lòng Tạ Thư Dật một trận bi thương, thì ra, giết hắn sẽ ô uế tay cô, thì ra, đối với hắn cô không có chút bận tâm nào, chỉ bận tâm đến người ba trong miệng cô mà thôi!

Thấy bộ dạng suy yếu của cô, Tạ Thư Dật thật muốn ôm cô vào trong ngực, nói cho cô biết, chỉ cần cô có thể thử tha thứ hắn lần này thôi, cô muốn hắn làm cái gì, hắn cũng sẽ đáp ứng cô, mạng của hắn, hắn thật sự nguyện ý cho cô, thật sự nguyện ý vì cô đi tìm chết, nhưng, phỏng chừng cô sẽ không, cô đã hận hắn thấu xương rồi, ngay cả chết cũng không sợ nữa, cô nào có khả năng tha thứ cho hắn kia chứ!

Tạ Thư Dật nhịn đau đớn trong lòng xuống, cường ngạnh nói: “Muốn giết tôi, tùy em, không muốn giết tôi, cũng tùy em, tóm lại, tôi còn sống một ngày, tôi sẽ không để cho em rời khỏi bên cạnh tôi, em đã trở thành nữ nhân của tôi, cũng chỉ có thể thuộc về một mình tôi, em là của tôi, là của tôi! Tôi sẽ không để cho bất cứ kẻ nào đoạt em đi từ trong tay tôi! Ai cũng không thể! Em cũng mơ lại đi chết lần nữa, nếu em dám can đảm làm tiếp ra chuyện giống hôm nay, tôi nhất định sẽ giết chị em, giết mẹ em, để cho họ xuống cùng em!”

Tạ Hải Nhạc kinh hách mở mắt thật to, toàn thân cô đều run rẩy, vì sự âm tàn của hắn!

“Anh dám! Anh dám! Nếu anh làm như vậy, tôi thành quỷ cũng sẽ không tha cho anh!”

Tạ Thư Dật mặt không chút thay đổi nói: “Tôi dám nói, tôi sẽ dám làm, em không tin, vậy em cứ thử xem đi, nếu em dám đi tìm chết, tôi nhất định sẽ làm như vậy, em cũng chết rồi, tôi còn cái gì đáng bận tâm đây, em chết đừng lo, chỉ là em làm phiền mẹ và chị em đi theo em cùng chết thôi, em sẽ biến thành một tên tội nhân! Ngay cả Thượng đế cũng sẽ không tha thứ cho em!” (vớ vẩn, không tha là không tha cho kẻ giết chứ, mắc mớ gì)

Hải Nhạc tức giận đến hai tay run lên, nhưng, cả người cô một chút khí lực cũng không có, việc duy nhất cô có thể làm được, chính là liều mạng phun nước miếng vào mặt Tạ Thư Dật. (ew, mất hình tượng, xấu xấu)

“Anh cái người điên này, cho dù anh có xuống Địa ngục, ngay cả ma quỷ cũng sẽ không thu linh hồn ác độc như anh!”

Tạ Thư Dật đưa tay lau đi nước miếng trên mặt, thật lâu sau cũng không hề hé răng.


“Không sao, cùng lắm thì giống như trước đây vậy, cùng lắm thì giống như trước đây vậy!”

Hắn đột nhiên cười phá lên.

Tạ Hải Nhạc kinh dị nhìn hắn, hắn cười cái gì?

Tạ Thư Dật cười xong, đột nhiên kéo cô vào trong ngực của mình, trên mặt nổi lên ý cười thập phần bất cần đời: “Tiểu Hải Nhạc, em cho em là ai a? Em nhiều lắm chỉ là baby của tôi, là đồ chơi của tôi, tôi muốn đối với em như thế nào thì sẽ đối với em thế ấy, tôi không cần phải áy náy gì với em cả, mà em, em cũng phải nhớ rõ, em chỉ là baby của tôi mà thôi, đừng tự nâng mình thật cao a, em phải nhớ kỹ tôi từng nói với em một câu, ai chọc giận tôi, đều không có quả ngon để ăn, bao gồm cả em! Ai bảo em không ngoan? Em đã không ngoan, tôi liền đưa cho em một phần đại lễ sinh nhật, cho em trở thành nữ nhân của tôi, thế nào? Phần lễ vật này, tính long trọng, cũng không thua lỗ em! Tạ Thư Dật tôi, đi tới đâu cũng sáng chói nhất, trở thành nữ nhân của tôi, đúng là rất nhiều cô gái nằm mơ cũng muốn chứ đâu!”

Hải Nhạc bị hắn chọc tức đến thiếu chút nữa đã bất tỉnh, cô lại nhổ nước miếng vào mặt hắn: “Vô sỉ! Hạ lưu! Đê tiện! Hỗn đản! Tạp toái!”

Tạ Thư Dật không sao cả lau mặt, nói: “Tiểu Hải nhạc, đừng như vậy, giữ lại nước miếng trong miệng em, nếu không tôi dùng.”

“Nhắc em tiếp, em chỉ là món đồ chơi của tôi, được đến em, coi như là mẹ em cho tôi một chút bồi thường đi.” Hắn tự tay giữ chặt mặt cô, mãnh liệt hôn lên.

Hải Nhạc đã không còn sức giãy dụa, đợi đầu lưỡi của hắn trở quấy trong miệng cô, đợi hắn dần dần trầm mê, cô một ngụm hung hăng cắn xuống.

Tạ Thư Dật kêu đau một tiếng, đưa tay bóp cằm cô, vẫn hôn cô thật sâu như cũ, trong miệng hai người đều là mùi máu tươi nồng đậm, mà Tạ Thư Dật, cưỡng bức Tạ Hải Nhạc phải nuốt máu tươi của hắn trong miệng cô xuống, Tạ Hải Nhạc bất đắc dĩ, nuốt vào một miệng đầy máu tươi.

Cô thật sự tuyệt vọng, cho dù đầu lưỡi hắn đã bị thương, tình nguyện chịu đựng đau đớn, cũng không nguyện ý ngừng hôn cô! Hắn là người điên, hắn thật sự là người điên! Cả đời này, cô thật sự chạy không khỏi lòng bàn tay của hắn rồi!