Ác Ma Ca Ca

Chương 19: Dạ chi hoàng triều

“Thư Dật ca ca, anh không thích tới tham gia tiệc sinh nhật của em sao?” Hứa Nhã Nghiên ủy ủy khuất khuất nói.

Tạ Thư Dật thấy cô nói như vậy, vội vàng lắc đầu nói: “Không có, Nhã Nghiên, không nên nghĩ như vậy, anh không phải không thích, anh rất cao hứng, đừng suy nghĩ lung tung a.”

“Kia, vì sao mặt anh lại cứng ngắc ra thế?” Hứa Nhã Nghiên hỏi.

“Anh có sao?” Tạ Thư Dật sờ sờ mặt, rõ ràng như vậy sao? ( Anh không sao, chỉ là có chút chua chua)


Thấy Hứa Nhã Nghiên khổ sở, hắn hơi bất đắc dĩ, hôm nay là sinh nhật của Hứa Nhã Nghiên làm cho cô khổ sở hình như có chút không thể nói nổi, hắn đành phải nói: “Nhã Nghiên, anh thật sự không có mất hứng, nếu không, đêm nay anh mời các đồng học của em cùng đi Dạ Chi Hoàng Triều vui vẻ thế nào? Anh có thẻ VIP ở đó, có thể bao hết ghế lô tốt nhất lớn nhất, mọi người chúng ta không hát không vui, không say không về, được không? Xem như anh cho Nhã Nghiên một phần quà khác?”

Hứa Nhã Nghiên vừa mừng vừa sợ, cô vỗ tay nói: “Thật vậy chăng? Thư Dật ca ca anh nói có thật không? Là Dạ Chi Hoàng Triều đó, nhiều người như vậy a!”

“Chỉ cần em cao hứng, chuyện này không sao cả!” Tạ Thư Dật tiêu sái phất tay áo.

Chính hắn cũng muốn cởi bỏ nỗi buồn bực đột ngột trong lòng.

“Chỉ có điều, bác trai và bác gái có đồng ý không?” Tạ Thư Dật hỏi.

“Mẹ em nói, hôm nay là một ngày hoàn toàn thuộc về em, em có thể quyết định một ngày này, anh không tin có thể hỏi anh trai em.” Hứa Nhã Nghiên nhảy nhót nói.

Hứa Chí Ngạn gật gật đầu.


“Vậy còn chờ cái gì?” Tạ Thư Dật thuận tay để dĩa bánh ngọt một miếng cũng không ăn nổi trong tay đặt lên bàn.

Tạ Hải Nhạc tự nhiên đi theo một đám người đi tới một chỗ ăn chơi gọi là Dạ Chi Hoàng Triều, phía trước, cho tới bây giờ cô chưa từng tới những chỗ như thế.

Mọi người ngồi trong ghế lô đằng kia ca hát uống rượu khiêu vũ, Hải Nhạc cũng biết ca hát, khiêu vũ, nhưng trong những loại tình huống thế này cô lại không thể hưởng ứng nổi, ngồi bên cạnh nhìn người ta hát hò nhảy nhót, sau đó lại bị Hứa Nhã Nghiên mạnh mẽ lôi đi chơi đoán tay, bị mấy người đồng học kia chuốc vài ly rượu bia, tửu lượng côlại kém, cuối cùng đành phải choáng váng chóng mặt ngồi trên sô pha, từ chối tất cả hoạt động, chỉ ngồi bên cạnh lẳng lặng nhìn người khác chơi thế nào.

Cô thật không ngờ, Tạ Thư Dật ca hát giỏi vô cùng, giọng hắn trầm hùng vang vang, nhất là khi hát bài “Quang Huy Tuế Nguyệt” của Beyond, thật sự đã rung động tất cả mọi người.

Mà khi hắn nhảy cùng Hứa Nhã Nghiên, kỹ thuật nhảy của hắn cũng làm cho Hải Nhạc vô cùng bất ngờ, kỹ thuật nhảy căng tràn sức sống, vặn eo lắc mông thật sự vừa đẹp trai lại khốc. Công tử Tạ gia, ăn nhậu chơi bời quả thực mọi thứ tinh thông! Tạ Hải Nhạc không nhịn được thầm cảm thán.


Thật không ngờ, bia cũng làm cho cô choáng luôn rồi, cô rất muốn đi ra ngoài ghế lô hít thở không khí, trong lúc mọi người đang cuồng hoan, cô lặng lẽ mở cửa đi ra ngoài.

Đi lang thang không mục đích không bao lâu, cô chạm phải một đám khách chơi, cô ôm hai tay, cúi đầu đứng nép vào tường, muốn chờ bọn họ đi qua trước.

“Wow nhìn xem, thật không ngờ Dạ Chi Hoàng Triều lại có mặt hàng cực phẩm như vậy, tại sao má Tang không giới thiệu với chúng ta chứ?” Đột nhiên có người dừng lại, đứng trước mặt Hải Nhạc ngạc nhiên thú vị nói.

“Tôi…tôi không phải là mặt hàng cực phẩm gì, tôi chỉ là…chỉ là học sinh, tới nơi này…” Lời của cô còn chưa nói hết, người nọ sáng mắt lên, đột nhiên vươn tay bắt lấy hai vai Hải Nhạc, hưng phấn mà bạc tà nói: “Học sinh? Khẩu vị ta yêu nhất đúng là học sinh thuần khiết!”