Ác Hán

Chương 381: Lỗ Túc Hiến Hợp Trung, Trần Cung Luận Liên Hoành

- Quân sư, chúng ta rút thôi.

Nhạc Tiến nói, viên tướng thao Tào Tháo từ đầu năm Sơ Bình này hiện thần sắc có chút hoảng loạn.

- Rút?

Chung Diêu cười khổ:

- Rút thế nào, rút đi đâu?

- Mạt tướng nguyện bảo vệ quân sư mở một con đường máu, chúng ta về Hàm Cốc Quân, tướng quân Lý Điển chẳng phải ở đó sao? Chỉ cần rời Hàm Cốc Quan, còn có Thái Sử Từ tướng quân tiếp ứng.

- Hàm Cốc Quan nay còn trong tay chúng ta hay sao?

- Ý quân sư là ...

- Nay chỉ thấy Hoàng Trung mà không thấy quân sư Từ Thứ, ắt Lý tướng quân gặp nguy rồi.

Mặc cho Lý Điển lớn gan, nghe xong lời này toàn thân vẫn giá lạnh.

Chung Diêu cay đắng nói:

- Ngay từ đầu Đổng tặc đã bày ra cục diện này, ta đúng là coi thường tên bỉ phu đó.

Chẳng trách Hàm Cốc Quan có tiếng một người giữ cửa vạn địch khó công lại bị phá dễ như thế, e chẳng phải mình công phá Hàm Cốc Quan mà là người ta định đóng cửa đánh chó. Tên Từ Thứ đó bản lĩnh như thế sao?

Sợ là phải bỏ mạng ở đây rồi.

Đằng xa có tiếng tù kéo dài.

Một đội nhân mã tụ họp với Hoàng Trung, cờ soái bốn chữ " Đạp Bạch Dũng Võ", là Đạp Bạch quân của Trần Đáo tới.

Trần Đáo chẳng phải đi Lũng huyện dẹp loạn ư, sao lại xuất hiện ở đây?

Kỳ thực loạn Lũng huyện ngay từ đầu chỉ là cái cớ, chẳng qua là quan viên địa phương tổ chức dân chúng giả vờ như thế để thu hút sự chú ý của người ta. Có thể khẳng định, nếu Trần Đáo còn ở Trường An, chắc chắn sẽ không xuất hiện đại loạn, dù sao đệ nhất quân sức chiến đấu vang danh thiên hạ.

Sau khi rời Trường An, Đạp Bạch quân lập tức chia nhỏ xé lẻ do Bùi Nguyên Thiệu, Đổng Triệu, Hàn Đức dẫn binh mã bản bộ âm thầm tới Bành Trì, cùng Du Dịch quân tụ hợp.

Nay Đổng Triệu và Hàn Đức đã dẫn quân theo Từ Thứ, bí mật phục kích trong Hàm Cốc quan.

Tất cả chỉ còn đợi trận lửa hôm nay.

Nhạc Tiến nghiến răng nói:

- Quân sư, chuyện đã như thế hối hận cũng vô ích, tiểu tượng đoạn hậu, xin quân sư lập tức lui về Hàm Cốc quan, nói không chừng nơi đó còn trong tay ta, không bằng liều mạng.

- Tướng quân ...

Chung Diêu hiểu, cái gọi là đoạn hậu chẳng khác gì nạp mạng.

Nhạc Tiến nghiêm mặt nói:

- Tiến chỉ là một võ phu, chết không đáng tiếc. Chủ công có thể không có Tiến, nhưng không thể không có quân sư. Mời quân sự chuẩn bị, khi Tiến phát động công kích, quân sư dẫn người rút về Hàm Cốc Quan, nếu có thể thoát hiểm, ngày sau hãy vì Tiến báo thù.

Chung Diên cắn răng nói:

- Tướng quân bảo trọng, nếu Hàm Cốc quan không mất, ta sẽ trên ải đợi tướng quân về.

Lúc này nói gì cũng thành thừa thãi, Chung Diêu nói xong lên ngựa điểm binh chuẩn bị đột vây.

Mặt khác Nhạc Tiến cũng đã gọi binh mã bản bộ tới:

- Chủ công nuôi chúng ta đã lâu, nay là thời cơ báo ân tình chủ công. Mỗ nguyện tử chiến, ai dám theo ta giết địch?

Trên núi này đều là thân binh của Nhạc Tiến, tất cả giơ đao hô vang:

- Nguyện cùng tướng quân tử chiến.

- Các con ngoan, theo ta giết địch.

Hai nghìn nhân mã được Nhạc Tiến xuất lĩnh xông xuống núi, nhưng còn ở lưng núi đã có tiếng hét to:

- Bắn tên.

Một loạt tiếng kêu kỳ dị vang lên, tên bay phủ kín trời như châu chấu, mấy trăm binh sĩ bị bắn thành nhím, Nhạc Tiến cũng trúng tiễn nhưng không yếu hại.

Hắn như không biết đau, vẫn hô lớn xông tới.

Dưới núi Hoàng Trung vuốt râu cười:

- Tên này cũng là một hán tử đây, tiếc là kẻ địch. Hà hà, Thúc Chí, công này là của ta, ngươi đừng có tranh đấy.

Trần Đáo gật đầu:

- Tướng quân cứ hành động, những kẻ này xung phong là để yểm hộ Chung Diêu rút lui, ta đi truy kích.

- Ài.

Hoàng Trung nghe vậy ảo não vỗ đầu:

- Sao lại quên mất Chung Diêu, đáng hận, thật đáng hận.

Nhưng cũng không tiện nói gì, dù sao tại ông ta lựa chọn trước, tức tối thúc ngựa xông lên, bên kia Trần Đáo dẫn Đạp Bạch quân vòng qua chiến trường truy sát.

Hoàng Kim Thông là bảo mã năm xưa Cam Bái phái người tới tặng, khi ấy tổng cộng có hai con, một là Hoàng Kim Thông, một là Hô Lôi Bác.

Khi ấy Đổng Phi còn ở Trườn An, tặng Hoàng Kim Thông cho Hoàng Trung, tặng Hô Lôi Bác cho Điển Vi.

Chỉ có điều Hô Lôi Bác còn nhỏ, Điển Vi không cưỡi được.

Hoàng Kim Thông đã thành thục, toàn thân lông màu vàng óng, khi chạy như một tia chớp vàng, thoáng cái đã đưa Hoàng Trung tới trước mặt Nhạc Tiến:

- Tiểu tặc, để cái đầu lại đây.

Nhạc Tiến hay dở gì cũng là một đại tướng, nghe thế nổi giận đâm thương tới, thương pháp của hắn được cao nhân chỉ điểm, chiêu số cực kỳ xảo diệu, nhưng nay đối thủ là Hoàng Trung.

Đó là nhân vật ngay cả Đổng Phi cũng phải kiêng kỵ.

Mặc dù tuổi Hoàng Trung đã cao, nhưng kinh nghiệm và chiêu số đã tới mức xuất thần nhập hóa, Cổ nguyệt đao thi triển, chỉ thấy ánh đao như từng quầng sáng loang loáng trên không, sát khí ngợp trời.

Nhạc Tiến mỗi lần đỡ đao phải dốc toàn lực, đao đó thực sự quá mạnh, chỉ bốn năm hồi thương pháp của Nhạc Tiến đã bị phá tan.

Hoàng Trung mượn lực bàn đạp, thừa lúc hai ngựa sượt qua nhau, trở tay chém một đao, Nhạc Tiến không kịp né, bị chém ngã xuống ngựa, Hoàng Trung không thèm quan tâm hắn sống hay chết hét lớn xông vào quân địch.

********************

Ngựa không ngừng vó, chật vật chạy chối chết, bên cạnh sĩ tôt càng ngày càng ít, từ Tây Hào Sơn chạy ra còn có hai nghìn người, nhưng bay giờ chỉ còn hơn trăm thân vệ bảo hộ Chung Diêu tới Hàm Cốc quan.

Hán An quân đằng sau lưng lúc xa lúc gần, tựa hồ không gấp truy đuổi, càng như thế Chung Diêu càng càng kinh hoàng, dù biết nay Hàm Cốc quan cũng là lành ít dữ nhiều, nhưng hắn không còn đường nào khác.

Chỉ mong Lý Điển có thể kiên thủ được, Hàm Cốc quan không mất thì mới còn một đường sống, Chung Diêu biết Lý Điển là người cực kỳ cẩn thận, ban đầu mới đánh vào Hàm Cốc quan, Lý Điển từng ngăn cản Chung Diêu. Chỉ là khi đó Chung Diêu sao nghe lọt tai được, chỉ có hạ Trường An, hắn mới đủ vốn thành mưu chủ của Tào Tháo.

Chung Diêu không còn muốn nghĩ về Hứa Xương phải đối diện tình cảnh nữa.

Quất ngựa đi đầu, cả đường phi nước kiệu, ngày hôm sau đã thấy phụ thành nguy nga của Hàm Cốc quan, trên tường thành cờ quân Tào vẫn tung bay, Chung Diêu thở phào, may mà Hàm Cốc quan vẫn trong tay ta.

Cái gọi là phụ thành là sau quan ải tăng thêm một tường thành phụ trợ, tăng thêm chiều sâu phòng ngự, quan ải bình thường đều xây dựng năm ba phụ thành cao thấm khác nhau, dùng để trì hoãn thế công của kẻ địch.

Có điều một hùng quan như Hàm Cốc quan không cần phải xây nhiều phụ thành như thế, cho nên sau quan ải chỉ có một tòa phụ thành.

Thành cao ba trượng, cổng thành đóng chặt, Chung Diêu thúc ngựa tới dưới quan ải, hô:

- Mau mau thông báo Lý tướng quân lập tức mở cổng thành.

Trên tường thành lặng ngắt như tờ không có chút động tĩnh nào.

Chung Diêu nhíu mày hô tiếp:

- Ta chính là trưởng sử Chung Diêu, mau mau báo Lý tướng quân mở cổng thành.

Lời vừa dứt liền nghe thấy tiếng chiêng la, từng hàng binh sĩ xuất hiện trên tường thành, giương cung lắp tên, nhắm thẳng vào đám Chung Diêu phía dưới. Trên thành lâu một văn sĩ mặc đằng giáp lọt vào mắt Chung Diêu, dù không nhận ra là ai, nhưng nhìn cách ăn mặc của sĩ tốt, Chung Diêu biết tình hình không ổn.

Năm xưa cao tổ chém rắn khởi nghĩa tự xưng là con của Xích đế.

Vì thế mà Hán phụng hỏa đức, sĩ tốt mặc áo màu đỏ, để tỏ rõ hỏa đức. Tào Tháo đón thiên tử tới Hứa Xương, bất kể là "đón" hay "bắt" cũng được, ít nhất hiện hắn là thần tử Hán thất, vì thế quân tào lấy màu đỏ làm chủ.

Nhưng màu sắc Hán An quân lại khác, năm xưa bọn họ ở Tây Bắc, theo lời Lưu Hồng, phương bắc thuộc tính thủy, nên Hán An quân lấy màu đen làm chủ. Đổng Phi cũng rất thích màu này.

Tướng sĩ trên tường thành toàn bộ một màu đen.

Chung Diêu cả kinh, quay đầu ngựa định chạy, nhưng nghe tiếng sống tùng tùng, hai bên có nhân mã chạy ra, vây Chung Diêu vào giữa, cờ bên trái mang chữ Hàn, cờ bên phải mang chữ Đổng, cùng cờ hiệu của Đạp Bạch Quân.

Đó chính là Hàn Đức và Đổng Triệu, sĩ tốt im lặng, vô cùng lạnh lẽo.

Văn sĩ trên tường thành cười:

- Nguyên Thán tiên sinh vẫn khỏe đấy chứ?

Nghe giọng điệu người này, hình như có chút giao tình, nhưng Chung Diêu không nhớ ra, dù sao xuất thân thế gia, sinh cơ đã tuyệt, hắn lại trở nên bình tĩnh:

- Chính Chung mỗ đây, các hạ là ai?

- Ha ha ha, tiên sinh là quý nhân hay quên, học sinh là Từ Thứ người Dĩnh Âm, là đông hương của tiên sinh đó.

Con ngươi Chung Diêu có lại, chậm rãi nói:

- Các hạ chính là Từ Thứ đó sao?

- Chỉ là tiểu nhân vật, không đáng nhắc tới, làm tiên sinh chê cười rồi. Năm xưa tiên sinh ở thư viện giảng học, Thứ từng đứng xa xa nhìn. Không ngờ rằng thoắt cái bao năm trôi qua, học sinh và tiên sinh gặp lại nhau trong cảnh này, đúng là làm người ta cảm thán.

Đứng xa xa mà nhìn.

Câu này rất thú vị, nếu ngươi tới thư viện cầu học, sao có thể chỉ đứng xa xa mà nhìn? Vả lại chỉ cần là học sinh thư viện, Chung Diêu nhớ đại khái, Từ Thứ này chưa từng xuất hiện qua.

Từ Thứ cười:

- Năm Trung Bình thứ tư, tiên sinh ở tửu lâu luận bàn thiên hạ, Thứ và đồng môn ở cách bích, chẳng những nghe trộm được cao luận của tiên sinh, thậm chí còn có chút xung đột. Tiên sinh khi đó thân ở vị trí cao, quát gia tướng bắt Thứ. Tới nay Thứ vẫn nhớ phong độ khi đó của tiên sinh rồi, mười năm vẫn chưa quên.

- Ngươi ... Ngươi ...

Chung Diêu tựa hồ có chút ấn tượng rồi:

Đúng vậy, sau khi loạn Ung Khâu, Linh đế quay về Lạc Dương, đại khai sát giới, gây ra oanh động không nhỏ. Khi đó danh sĩ Nam Dương Hà Ngung bất mãn, sĩ tử càng nổi giận, thường xuyên tụ tập ở tửu quán, bình phẩm đủ loại việc làm của Linh đế.

Thư viện Toánh Xuyên tụ tập rất nhiều học sinh, nhưng nếu nói thẳng ra thì vẫn là tư nhân, học sinh từ đó đi ra phụ thuộc vào thế gia.

Khi ấy người bị chỉ trích nhiều nhất là Đổng Phi.

Còn có một lần xung đột với người ta, học sinh thư viện bị giết hai người, Chung Diêu cũng có mặt, kẻ giết người hình như về sau được Đổng Phi cứu đi, từ đó không có tin tức gì nữa.

Chẳng lẽ tên Từ Thứ này chính là ...

Ngẩng đầu lên nhìn, Từ Thừ vẫn khí thế như năm xưa, nhưng còn mình thành bại tướng dưới tay hắn.

- Cuồng đồ sát nhân cũng dám ngông cuống.

Chung Diêu rít lên qua kẽ răng:

- Lý tướng quân đâu?

- Lý Điển à?

Từ Thứ cười, than vệ đi tới đưa cho một cái đầu người be bét máu, hắn cầm lắc lư:

- Nói kẻ này phải không?

- Lý tướng quân....

Dù cách rất xa nhưng Chung Diêu vẫn nhìn rõ ràng, cái đầu người đó mắt trợn tròn, chính là Lý Điển. Lý Điển chết rồi, lại còn chết không nhắm mắt.

- Từ Thứ, ta hỏi ngươi, phụ thành tuy không dày lắm, nhưng với tài Lý tướng quân, không thể dễ dàng bị ngươi đoạt. Ngươi, ngươi dùng quỷ kế gì mà phá được phụ thành trong một ngày lại không có dấu vết gì?

Từ Thứ cười ha hả, nhưng không trả lời, nụ cười đó mang chút trào phúng, tựa hồ nói:

- Tiên sinh chẳng phải là danh sĩ thiên hạ hay sao, thử đoán xem nào.

Chung Diêu giật mình, trong đều hiện lên một việc, lúc mới nhập quan hắn phát hiện có rất nhiều giếng, một số đã cạn, khi đó hành quân gấp nên không để ý, giờ nhớ lại, vuột miệng hỏi:

- Ngươi đào địa đạo trước ở trong quan ải.

Tuy mặt Từ Thứ không tỏ vẻ gì, nhưng lòng chấn động, tên này đúng là có bản lĩnh, không ngờ trong thời gian ngắn như thế đoán ra phương pháp ta đánh thành.

Còn Chung Diêu càng cười khổ: Cái địa đạo này e là cục diện người ta bố trí sẵn, chỉ đợi mình tới nạp mạng. Tiếc là phí mạng của hai vị tướng quân Lý Nhạc mà không được việc gì ... Chủ công, Diêu thật đáng chết.

Trên tường thành Từ Thứ nói:

- Nguyên Thán tiên sinh, nay tiên sinh trước không có đường đi, sau có truy binh, ta chẳng ngại nói rõ, cái kế hoạch Quần xà loạn vũ mà tiên sinh bài bố ngay từ ngày đầu chấp hành đã bị quân sư phát giác. Nay đám xà nhi trong Trường An cùng với phản tặc e đã lọt lưới cả rồi, khi tiên sinh đánh Hàm Cốc quan, Bàng Đức tướng quân đã xuất binh vượt sông đánh Cốc thành, ha ha ha, e nay Thái Sử Từ khó giữ thân.

Chung Diêu mặt xám như tro tàn, kế hoạch mình khổ tâm suy tính không ngờ bị người ta nhìn một cái là thâu, e bí mật Bàn Xà khó giữ. Đúng như Quách Gia nói: Sau này muốn thả rắn vào e là khó.

Từ Thứ cười khẩy:

- Tiên sinh sao không đầu hàng chủ công nhà ta ? Với tài tiên sinh ...

Còn chưa nói hết Chung Diêu đã quát:

- Thất phu chớ nói bậy, mỗ sao có thể xưng thần cái thứ thất phu. Hôm nay Chung mỗ bản lĩnh không đủ, bị ngươi tính kế, nhưng ngày khác Xa kỵ tướng quân nhất định báo thù cho ta. Từ Thứ, nay quần hùng đuổi hươu, còn chưa biết hươu chết về tay ai đâu. Chung mỗ dưới cửu tuyền đợi ngơi tới. Chủ công, Diêu đi trước một bước.

Chung Diêu xuống ngựa, chỉnh lại y phục rồi rút bảo kiếm cứa cổ tự vẫn.

Một danh sĩ vậy là chết thảm dưới Hàm Cốc Quan, hơn trăm thân vệ liều chết tấn công.

Từ Thứ cười nhạt:

- Hươu chết về tay ai? Đúng là chưa rõ, chỉ là thắng lợi cuối cùng, ngoài chủ công ta còn có ai?

*******************

Tháng Giêng năm Kiến An thứ hai, mười vạn đại quân của Tào Tháo chết sạch ở Hàm Cốc Quan.

Thái Sử Tử hay tin Chung Diêu gặp nạn, lập tức khởi binh cứu viện, dọc đường bị Bàng Đức tập kích, tử thương thảm trọng. Thái Sử Tử bại lui về Lạc Dương, cấp báo Hứa Xương, còn Bàng Đức không công kích nữa, nhanh chóng rút binh, hợp quân với Hoàng Trung, nhìn chằm chằm Kinh Triệu, làm chư hầu thiên hạ chấn động.

Tào Tháo ở Hứa Xương biết tin ngất ngay tại chỗ.

Nhạc Tiến, Lý Điển là thuộc hạ lâu năm theo Tào Tháo thảo phạt Đổng Trác năm xưa, mà Chung Diêu càng được hắn yêu quý, nay cả ba đều chết. Đả kích này còn hơn mười vạn đại quân bị tận diệt.

- Ta muốn khởi binh, đạp bằng Trường An báo thù.

Sau khi tỉnh lại Tào Háo gào thét, bất kể là hắn nói thật lòng hay diễn kịch, tướng sĩ dưới trướng đều cảm động, nhưng cũng lo lắng. Chủ công mất lý trí sao đánh lại Quan Trung đang ngày càng cường đại.

Đúng lúc đó từ đại sảnh có hai người đi vào.

- Chủ công, vạn vạn lần không thể.

Mọi người nhìn tới, thì ra là Quách Gia và Lỗ Túc, hai người này dáng vẻ vội vã bụi bặm, hiển nhiên là đi không ít đường đất tới Hứa Xương.

Tào Tháo ngạc nhiên:

- Phụng Hiếu, Tử Kính sao hai ngươi lại đi với nhau.

- Chủ công, không thể hành động lỗ mãng, có tin Đổng Tây Bình đang đốc chiến ở Hà Đông, nếu đánh Trường An chỉ e khó có kết quả. Hơn nữa mười vạn đại quân bị diệt, cần thời gian khôi phục nguyên khí. Nay xuất quân khó có hiệu quả.

- Quách Gia, sao ngươi luôn nói đỡ cho Đổng Tây Bình? Chẳng lẽ ngươi ngầm cấu kết với y?

Hạ Hầu Đôn nổi giận, hắn và Lý Điển giao tình mười năm, khi ở Trần Lưu khởi sự, Lý Điển là phó tướng của hắn, tình cảm không phải tầm thường.

Lý Điển bị chết, Hạ Hầu Đôi nổi khùng, nay Quách Gia ngăn cản xuất binh, làm lửa giận bốc lên, chỉ mặt Quách Gia chửi mắng.

- Nguyên Nhượng, chớ vô lễ, còn không mau xin lỗi Phụng Hiếu.

Tào Tháo giận dữ quát ngưng, bình tĩnh lại cũng hiểu vừa rồi mình hơi kích động.

- Đổng Tây Bình t hực sự xuất hiện ở Hà Đông rồi?

Tuân Du gật đầu:

- Theo báo cáo, cuối năm Đổng Tây Bình xuất hiện ở An Ấp, Trương Cáp và Từ Hoảng giáp kích đánh bại Cao Lãm. Trường An tổn thất thảm trọng, Bàn Xà chỉ e đã lọt vào tay Đổng Tây Bình.

Tào Tháo rùng mình nhìn Quách Gia, trước kia Quách Gia đã nhắc hắn, hành động là thất bại, tâm huyết gây dựng Bàn Xà nhiều năm đã trôi theo dòng nước.

Khi đó Tào Tháo bị ma bịt mắt, nghe theo lời Chung Diêu, phủ quyết chủ ý của Quách Gia.

Nay xem ra Quách Gia nhìn xa trông rộng hơn, Tào Tháo đứng dậy thi lễ:

- Hối hận trước kia không nghe khuyến cáo của Phụng Hiếu.

- Chủ công vạn vạn lần đừng như thế.

Quách Gia vội vàng tránh đi, giọng có chút kích động:

- Ăn bổng lộc của vua, vì vua giải nạn là bổn phận của Gia, trước kia không khuyên được chủ công cũng là lỗi của Gia. Kế sách hiện nay chỉ có lập kế lâu dài, đợi nghỉ ngơi phục hồi sinh lực trước rồi tính sau.

Mọi người khuyên mãi Tào Tháo mới ngồi lại chỗ.

- Vậy theo cao kiến của Phụng Hiếu phải nên làm thế nào?

- Chủ công, Đổng Tây Bình tuy đánh bại quân ta ở Hàm Cốc quan, nhưng thực lực của y không đủ để lập tức xuất binh đánh Kinh Triệu. Chuyện gấp hiện nay là phải phái đại tướng tâm phúc trấn thủ Kinh Triệu, đề phòng nhân mã Đổng Tây Bình tập kích quấy nhiễu.

- Nên phái ai đi thì tốt.

Quách gia nhìn qua các tướng, ai nấy ưỡn ngực lên như nói: Chọn ta là đúng rồi đấy.

Đặc biệt là Hạ Hầu Đôn, xoa chân múa tay, hận không thể đi lên xung phong, nhưng Quách Gia căn bản không nhìn hắn:

- Hạ Hầu Uyên tướng quân võ nghệ cao cường, binh pháp xuất chúng, là người trầm ổn, đủ trấn thủ Lạc Dương. Thái Sử Từ tướng quân tuy đại bại, nhưng không phải do phạm sai lầm, mà vì Nguyên Thán quá vội vàng nên thua. Huống hồ Tử Nghĩa và Hán An quân giao thủ nhiều lần, hiểu Hán An quân nhất, có thể làm phó tướng, cùng trấn thủ Kinh Triệu.

Tào Tháo nghe vậy vô cùng tán đồng, đúng là luận tín nhiệm, luận văn thao võ lược thì không tướng nào hơn Hạ Hầu Uyên.

- Diệu Tài có sẵn lòng đi không?

- Uyên còn một hơi thở nhất định không cho Đổng gia quân bước vào Kinh Triệu.

- Tốt lắm, mai ta sẽ tấu lên hoàng thượng phong ngươi làm An Nam tướng quân, an nguy Kinh Triệu nhờ cả vào ngươi đó.

- Uyên nhất định không nhục sứ mệnh.

An bài xong, Tào Tháo nhíu chặt mày.

Lần này Đổng Phi chơi trò mất tích, Tào Tháo có được có mất. Mất ba người Chung Diêu, nhưng được đám Lữ Bố, Cao Thuận. Nhưng sử dụng Lữ Bố thì Tào Tháo không nắm chắc lắm.

Đồng thời nay Đổng Phi ngồi vững ở Quan Trung, chẳng lẽ trơ mắt nhìn y lớn mạnh?

- Các vị thực lực Đổng Phi ngày càng bành trướng, chúng ta phải làm sao đây?

Mọi người cúi đầu trầm tư, lúc này Lỗ Túc vốn không nói gì đi tới:

- Chủ công, Túc có một kế có kế chia sẻ lo âu với chủ công.

*************************

Trường Môn cung, tuyết tích một lớp dầy, đè cong cả những cây tùng bách vươn thẳng, vốn là mùa sức sống ngập tràn, trong vườn không ít nơi tuyết đã bắt đầu tan chảy, nước hóa thành từng dòng suối nhỏ chảy vào trong ao, bốc hơi thành màn sương mù nhẹ.

Chỉ là những cây tùng bách kia trông có vẻ già nua.

Hơn nửa năm không gặp Lưu Biện rồi, trông khí sắc không tốt lắm, có chút uể oải, thậm chí hoang mang.

Khi nhìn thấy Đổng Phi, Lưu Biện bất giác rùng mình, tới Trường Môn cung đã gần một tháng rồi, mới đầu Lưu Biện vô cùng căm phẫn, đập vỡ hết toàn bộ đồ đạc trong cung.

Có điều thái độ vệ sĩ Trường Môn cung rất tốt, ngươi đập vỡ cái gì ta thay cái đó, ngươi chửi, bọn ta nghe. Dù sao ngươi làm gì trong cung cũng được, nhưng không được bước ra ngoài cửa cung nửa bước, cũng không thể tiếp xúc với bất kỳ ai.

Lưu Biện biết mình bị giam lỏng, sau mới hiểu nguyên nhân do đâu.

Đêm hôm đó 18 thế tộc Trường An bị diệt trừ sạch sẽ, nghe nói xếp hàng chặt đầu còn thảm liệt hơn biến cố nam cung năm Quang Hòa thứ sáu, sĩ tử bị giết gần vạn người.

Đương nhiên không phải toàn bộ là sĩ tử, có đám mật thám tới từ chư hầu các phương.

Lưu Biện thậm chí không sao tưởng tượng được trong thành Trường An có nhiều tai mắt của kẻ địch như thế, không khỏi sợ hãi.

Nhưng Giả Hủ giết người khủng khiếp quá mức.

Chẳng lẽ bộ hạ của Đổng khanh đều là ma vương giết người như Đổng khanh sao? Ít nhất năm xưa Đổng Trác chém cả nhà cũng không chém hết cả gia đinh thị nữ như Giả Hủ, riêng chặt đầu đã mất ba ngày.

Hẳn trong ba ngày đó người Trường An sợ chết khiếp.

Nhưng Lưu Biện cảm thấy rất ủy khuất, chuyện những kẻ đó làm có liên quan gì tới ta đâu, ta thậm chí không biết gì cả.

Vì sao lại đối xử với ta như thế? Là ý của Giả Hủ hay ý Đổng khanh?

Đổng khanh từng nói mãi mãi không phụ ta cơ mà, nếu là ý của y, chẳng lẽ Đổng khanh muốn tự lập làm vương.

Nóng nảy, buồn bực, sợ hãi ...

Đủ các loại tâm tư vờn trong lòng, với Lưu Biện mà nói đó là chuyện chưa từng có, một tháng đủ làm con người thay đổi rất nhiều. Với Lưu Biện mà nói cũng như thế, hắn thay đổi rồi, trở nên có chút trơ lỳ.

Đổng Phi về tới Trường An, thậm chí còn chưa kịp về nhà, sau khi nghe chuyện đó liền dẫn Việt Hề tới Trường Môn cung.

Y phát hiện ra không còn nhìn thấu Lưu Biện nữa, cảm giác hắn giống như cái xác biết đi, bất giác nhớ lại thiếu niên mười năm trước nấp sau Vương Việt lén lút nhìn mình.

- Vương thượng, chúng ta về nhà thôi.

Đổng Phi không khỏi áy náy, nói khẽ:

- Đều là thần sai, làm vương thượng chịu ủy khuất, chúng ta về Trường An thôi.

- Cô ... Không về.

Lưu Biện đánh bạo quật cường nói:

- Trước kia không nói một lời đưa cô tới đây, nay chẳng có lý do gì bảo cô về. Đổng khanh, khanh quá to gan rồi đấy, cho dù những kẻ kia làm không đúng thì thể diện cô còn gì nữa.

Đổng Phi không biết nói gì, chỉ cười khổ nghe Lưu Biện phát tiết xong mới thở dài đưa tay ra:

- Vương thượng, chúng ta về Trường An đi.

- Cô ...

Lưu Biện còn muốn nói, nhưng tiếp xúc với ánh mắt Đổng Phi liền không nói được nữa.

Có lẽ chuyện này không liên quan tới Đổng khanh.

- Trường An vừa định, Quan Trung ngừng việc binh. Vương thượng, người nên có vương phi rồi. Trên đường về thần còn nghĩ chuyện này, đợi sau khi ổn định lại, thần sẽ lệnh tuyển phi cho vương thượng, người thấy sao.

- Đổng khanh ... Kỳ thực chuyện kia cô không biết gì cả.

- Thần biết, trong lòng thần hiểu rất rõ, chuyện này thần sẽ có câu trả lời với vương thượng, xin người yên tâm.

- Nhưng, Đổng khanh ... Cô cũng biết chuyện kia không liên quan gì tới khanh. Chỉ là có c huyện cô muốn nói với khanh, hiện khanh bận rộn sự vụ, cô một mình trong cung không có người nói chuyện buồn lắm. Cô muốn kiếm ít việc để làm ...ừm cô cũng biết chuyện chính vụ binh gia không phải sở trường của cô, cô cũng không muốn gây thêm phiền toái cho khanh, cho nên cô muốn tự tìm việc làm chỉ là không biết khanh có đồng ý hay không?

Lưu Biện nói rất tội nghiệp.

Nghĩ cũng phải, một chàng trai đang tuổi khí huyết phương cương mà suốt ngày ru rú trong thâm cung cũng buồn chán. Yêu cầu của Lưu Biện không quá đáng, mà hắn đã nói tới mức đó. Đổng Phi cũng khó lòng từ chối.

- Vương thượng nói gì vậy? Người muốn làm gì thì cứ làm.

- Ừm, yên tâm, cô không làm những việc hao tiền tốn của đâu, cô chỉ muốn tìm vài trò tiêu khiển.

Lưu Biện mỉm cười:

- Chúng ta về thôi.

- Tuân chỉ.

Đổng Phi cung kính mới Lưu Biện rời Trường Môn cung, lên vương liễn.

Khi vào vương liễn, Lưu Biện chợt nói:

- Đổng khanh lên đi, cùng cô vào Trường An.

- Thần không dám vượt lễ.

Nhìn nụ cười của Lưu Biện, Đổng Phi thấy chua xót.

Đứa bé này số khổ, tình cảnh này làm y bất giác nhớ lại cảnh ở Bắc Mang năm xưa.

Đích thân đưa Lưu Biện vào Vị Ương cung, lại phái người chiếu cố cẩn thận, Đổng Phi rời cửa cung nhắm mắt thở dài, xem ra chuyện trong thành Trường An này đúng là nhiều.

Y trở về phủ Đại đô đốc, phát hiện tất cả mọi người đã đợi ở đại sảnh, Giả Hủ cũng ở đó, Đổng Phi hừ mạnh một tiếng, không để ý nữa.

Khách sáo một phen, kể lại chuyện trải qua với mọi người, Đổng Phi nói:

- Lần này Công Đài và sư huynh ta tới là thu hoạch trong bất hạnh, tiếp theo nhiều việc phải làm phiền các vị rồi.

Mọi người đứng dậy nói:

- Đây là bổn phận của bọn ti hạ.

Pháp Chính đi tới trầm giọng nói:

- Chủ công, hôm nay ti chức được tin từ Hứa Xương truyền về, Tào Tháo có hành động không nhỏ.

- Có những hành động gì?

- Thứ nhất, Tào Tháo đã phong Hạ Hầu Uyên làm An Nam tướng quân, Thái Sử Từ làm phó tướng, truân binh Lạc Dương, chiếm cứ Kinh Triệu.

Tuy nói Kinh Triệu luôn là địa bàn của Tào Tháo, nhưng do sợ thực lực của Viên Thiệu, cho nên không truân binh ở Kinh Triệu, lần này Tào Tháo hành động khác thường, tỏ thái độ mạnh mẽ chưa từng có.

Phải biết hắn vừa bại trận tổn thất 10 vạn nhân mã, vì sao mạnh mẽ như vậy.

Pháp Chính nói tiếp:

- Đồng thời Tào Tháo nhường Đông Bình và Đông Quận cho Viên Thiệu, nối liền với lãnh địa Hà Nội của Viên Thiệu.

- Hả?

Không chỉ Đổng Phi mà tất cả mọi người đều sửng sốt, Tào Tháo chơi trò gì đây? Trong chuyện này e có huyền cơ.

Từ Thứ nghĩ rồi nói:

- Thực ra, sau loạn Kinh Biên Nhượng, mâu thuẫn giữa Tào Tháo và sĩ tộc Duyệt Châu vô cùng nghiêm trọng. Tào Tháo lần này nhường ra hai nơi đó, bề ngoài là cái giá cho việc hắn truân binh Lạc Dương, mặc khác là trán xung đột với sĩ tộc Duyệt Châu. Ừm, rất có khả năng.

Đổng Phi nhìn Cố Ung và Trần Cung, thấy hai người họ im lặng thì bảo:

- Nguyên Trực nói tiếp đi.

- Cuối năm ngoái Lỗ Túc đại phá Trương Yến ở Nhương Sơn, sau đó Trương Yến quy thuận Lưu Bị, triệu tập tàn binh Hoàng Cân tới Tiểu Bái. Nhưng Tào Tháo sau khi lấy được Nhữ Nam lại ngừng tấn công, lệnh Lữ Bố làm thái thú Nhữ Nam.

Lữ Bố ... Lưu Bị ... Trong Tam Quốc Diễn Nghĩa hai vị này là oan gia số mệnh, vốn cho rằng không có dây dưa gì nữa, không ngờ.

Đổng Phi cười, rồi nghi hoặc hỏi:

- A Man huynh chơi cái trò gì thể nhỉ?

- Còn nữa, Tôn Sách công phá Lư Giang.

- Sao?

Pháp Chính cười khổ:

- Lư Giang vốn không thể kháng cự Tôn Sách tấn công, sau khi Lục Khang tử chiến, tộc nhân lui về Giang Hạ. Tôn Sách chiếm Lư Giang xong xin Tào Tháo làm Dương Châu mục, Tào Tháo đã đồng ý.

- Chậm đã, Tào Tháo đồng ý rồi à?

- Vâng, chẳng những phong Tôn Sách làm Dương Châu mục còn cả Ô Trình hầu, Trấn Đông tướng quân. Chu Du làm thứ sử Giao Châu.

Trần Cung đột nhiên noi:

- Tin xác thực chứ?

- Đúng.

Đám người Từ Thứ mở mắt nhìn Trần Cung, tỉnh ngộ ra.

Đổng Phi vẫn còn có chút mơ hồ, chỉ là trước mặt mọi người phải dấu dốt, làm bộ trầm tư.

Trần Cung nói:

- Chủ công nay chiếm Quan Trung, từ bắc tới nam có Công Tôn Độ, Viên Thiệu, Tào Tháo, Lưu Bị, Tôn Sách và Lưu Biểu. Chậc chậc, mà này thật là quen mắt ...

Đổng Phi lập tức tỉnh ra:

- Nói tới Quan Đông lục quốc năm xưa?

- Đúng thế, chiêu này của Tào Tháo ngoại trừ chơi kế Hợp Tung thì không còn giải thích nào khác.

Thạch Thao cũng tán đồng:

- Đúng là Hợp Tung! Tào Tháo vòng vèo như thế, chỉ sợ là muốn tạo thành cáo không khí Hợp Tung. Năm xưa Tần chiếm Quan Trung, có Hàm Cốc Quan ngăn cản sáu nước Quan Đông, nhưng tình hình chúng ta hiện nay có chút vi diệu. Thứ nhất, chiến tuyến của chúng ta quá dài, e còn dài hơn cả Đại Tần năm xưa. Như vậy tạo thành vấn đề thứ hai binh lực dàn mỏng.

Trần Cung mỉm cười:

- Thực ra muốn phá Hợp Tung không khó, chỉ cần dùng Liên Hoành. Có điều đây chỉ là đường đột phá đầu tiên. Nghe nói năm xưa chủ công và Tần Dương Châu có giao hảo.

- À, đúng thế.

- Tôn Sách thống lĩnh Giang Đông, nhưng căn cơ lại mỏng, vì sao chủ công không bảo Tây Hán vương phong Khoái Lương làm Ngô hầu, thống lĩnh Giang Đông?

Đổng Phi nhất thời chưa hiểu ý Trần Cung, nhưng Từ Thứ không nhịn được vỗ tay:

- Kế này của Trần tiên sinh diệu lắm, Khoái Lương là đại tộc Kinh Châu, rất gần gũi với Lưu Biểu. Mà Tôn Sách mạnh mẽ làm Lưu Biểu bất an, phong Khoái Lương làm Ngô hầu ắt được Lưu Cảnh Thăng toàn lực ủng hộ.

- Ồ, vậy thì sao?

- Chủ công, Lưu Biểu và Lưu Tuyên là Hán thất tông thân, nhất định xin Lưu Tuyên giúp đỡ. Chỉ cần Lưu Tuyên ra tay, Tôn Sách thế nào cũng phải tìm viện trợ bên ngoài. Bất kể là tìm ai thì cũng phải có một trận đại chiến, tương lai cho dù Hợp Trung có thành, mâu thuẫn giữa các nhà đều khó hòa giải, tới khi đó phải xem thủ đoạn của chủ công.

Ta có cái thủ đoạn chó gì, Đổng Phi chửi thầm trong lòng một câu rồi nói:

- Nếu các vị đã có trù mưu vậy hãy làm như thế đi.

Nói xong đứng dậy, ánh mắt trở nên lạnh lẽo:

- Người đâu.

- Dạ.

Đổng Thiết dẫn mấy Kỹ kích sĩ đi vào.

Đổng Phi quát:

- Bắt lấy Giả Hủ cho ta, nhốt vào bắc giám, không có lệnh của ta không cho phép bất kỳ ai tiếp xúc.

Biến cố bất thình linh này làm người trong đại sảnh sửng sốt.

Bắc giám là tên gọi tắt của Đại lý bắc đốc sát chấp hành giám, vào thời Hán, Đại Lý là cơ quan chấp pháp, có lập hai giám. Đổng Phi khi ở Tây Vực tăng thêm đốc sát viện, nắm chấp hành luật pháp trong nội bộ.

Tới Trường An, do chức năng của Đốc sát viện và Đại Lý trùng nhau, nên đem Đốc sát viện gộp vào Đại Lý.

Ban đầu thành lập Đốc sát viện là để đốc thúc chấp hành tân pháp, nhưng ngay Đổng Phi cũng không ngờ Pháp Chính mở rộng phạm vi chấp pháp tới vô hạn, thậm chí tới nội bộ quan viên, đôi khi quan viên tụ tập thì thầm với nhau cái gì, hôm sau Đốc sát viện đã biết.

Điều này làm Đổng Phi bất giác nhớ tới Cẩm Y vệ, thực tế thì dưới sự lãnh đạo của Pháp Chính, Đốc sát viện đã thành hình thức Cẩm Y vệ, hơn nữa càng nghiêm ngặt hơn.

Đương nhiên sự tồn tại của Đốc sát viện không phải ai cũng biết.

Đại bộ phận mọi người cho rằng Đốc sát viện là cơ cấu lập ra để xử lý quan lại tham ô, tình hình thực sự thì không rõ.

Đốc sát viện có nhà giam độc lập, nằm ở Hiếu Lý Đình tây bắc Trường An, nghe nói là nơi Bạch Khởi tự sát. Người bị giam vào Hiếu Đình Lý không phải là người thường. Đặc biệt trải qua loạn Trường An, phạm nhân bị giam trong đó trừ thành viên Bàn Xà ra, còn có sĩ tử câu kết với chư hầu Quan Đông.

Bắc giám còn gọi là Đỗ Bưu bảo, thực sự nơi này y như một thành bảo, canh phòng nghiêm ngặt.

Bình thường Đỗ Bưu Bảo không có quân trú đóng, chỉ có 200 Kỹ kích sĩ ở đó. Cách Đỗ Bưu Bảo mười dặm là Lan Trì đại doanh, chỉ cần Đỗ Bưu Bảo đốt khói hiệu, Lan Trì đại doanh sẽ lập tức hành động.

Giả Hủ bị giam ở nơi này.

Nhà giam trong lớn, có điều trang bị không tệ, Giả Hủ trông chẳng có chút mỏi mệt nào, trước mặt có một cái bàn, trên có rượu con đồ nhắm, ông ta tự rót rượu tự uống, có vài phần ung dung nhàn nhã.

Đổng Phi ngồi trước mặt Giả Hủ, nhìn ông ta mà chẳng biết làm thế nào.

- Quân sư, cớ gì phải khổ thế.

Giả Hủ đột nhiên đặt chén rượu xuống:

- Vương Mãi đã tới rồi chứ?

- Tới rồi, đêm qua đã bí mật đến Trường An, ta đưa hắn tới, có cần cho hắn vào không?

- Có cần cho hắn vào không?

Giả Hủ gắp một miếng thức ăn:

- Chủ công hẳn đã đoán ra suy nghĩ của Hủ.

Đổng Phi gật đầu rồi lại lắc:

- Ta biết, quân sư chuẩn bị tiếp nhận Ám bộ, chỉ là quân sư không cần làm thế.

- Chủ công sai rồi, nếu chỉ thế thì hà tất Hủ phải bày ra kế hoạch lớn như vậy. Hủ xin chủ công bắt giam là suy nghĩ từ nhiều phương diện, thứ nhất Hủ ép Tây Hán vương di gia Trường Môn cung, quần thần tuy không nói gì, nhưng khẳng định có kẻ bất mãn. Huống hồ chủ công còn phải mượn danh Tây Hán vương, nên phải có câu trả lời hợp tình hợp lý với Tây Hán vương, với sĩ tử với bách tính thiên hạ.

Giả Hủ đủng đỉnh nói, không nhìn ra có chút ủ rũ nào, đôi mắt hơi mờ đục thi thoảng chiếu ra tia sáng âm lãnh.