A Mạch Tòng Quân

Chương 98: Thổ lộ tâm can

Đợi cho bữa tiệc chấm dứt, Vạn Lương

và Vệ Hưng đưa Thương Dịch Chi trở về, các chư tướng còn lại tự mình trở về thành phủ. A Mạch lên ngựa, cùng Đường Thiệu Nghĩa và Lâm Mẫn Thận

sóng hàng ngang mà đi. Đường Thiệu Nghĩa vẫn không dám nói chuyện cùng A Mạch, nhìn chằm chằm về phía trước không chớp mắt, Lâm Mẫn Thận thấy

anh ta vẫn trầm mặc, không khỏi nhìn chăm chú, đột nhiên cười nói:

“Đường tướng quân, mặt ngươi sao vẫn đỏ thế?”

Lời vừa nói ra, khiến tất cả mọi

người đi cùng đều nhìn Đường Thiệu Nghĩa, Đường Thiệu Nghĩa thấy A Mạch

cũng nhìn về phía mình, trong lòng lại có chút bối rối, vội vàng giải

thích: “Uống nhiều rượu quá nên bốc lên mặt.”

Chức quan của Đường Thiệu Nghĩa tuy

rằng cao hơn so với mọi người, nhưng bình thường anh ta đối đãi với

người khác luôn khoan dung nhân hậu, hơn nữa hán tử trong quân vốn toàn

là người ngay thẳng, cho nên mọi người không ai có thái độ e dè với anh

ta, nghe anh ta giải thích như thế thì có kẻ lại càng ra sức trêu chọc:

“E là chẳng phải say rượu mà là say người thôi!”

Mọi người nghe vậy không khỏi nhớ tới biểu hiện quẫn bách của Đường Thiệu Nghĩa trên bàn tiệc, lại cười ầm

lên. Đường Thiệu Nghĩa thận trọng đưa mắt liếc nhìn A Mạch, thấy nàng

cũng cười vui hớn hở theo mọi người, không những không cảm thấy buồn

phiền mà ngược lại trong lòng lại như có dư vị ngọt ngào dâng lên, vì

thế cũng ngây ngô cười theo. Lâm Mẫn Thận thấy thế, khẽ mím khóe môi,

ghé sát vào tai Đường Thiệu Nghĩa thấp giọng cười nói: “Đường huynh,

đừng nói là ngươi chưa bao giờ chạm tay vào mỹ nhân nào nhé? Hay là để

tiểu đệ đưa Đường huynh đi khai giới, thế nào?”

Đường Thiệu Nghĩa nghe xong sửng sốt, lập tức lạnh mặt mà nói: “Lâm tham quân, thỉnh tự trọng!”

Lâm Mẫn Thận nghe xong chẳng thấy

giận tí nào, chỉ làm như vô tình quét mắt nhìn thoáng qua A Mạch, khẽ nở một nụ cười, rồi quay đi nói chuyện với người bên cạnh.

Mọi người lại đi tiếp, khi đi ngang

qua một tửu lâu phồn hoa khác trong thành, đúng lúc có mấy thị vệ Bắc

Mạc đi ra, A Mạch nhìn vài lần, thấp giọng nói: “Thành Thái Hưng của

chúng ta tốt như vậy lại để cho lũ thát tử đi ra đi vào như chỗ không

người, thật đáng giận!” Một viên tướng bên cạnh nàng vốn nhìn thát tử

không lọt mắt, nghe vậy lại càng bốc hỏa, không nhịn được liền quay đầu

hướng về phía tửu lâu nhổ một bãi nước bọt, cao giọng mắng: “Con mẹ nó,

đúng thật là xui xẻo, đi đường cũng gặp phải dã quỷ!”

Lời vừa nói ra, mấy tên thị vệ Bắc

Mạc giận dữ quay lại nhìn đám người A Mạch, tay cầm loan đao sáng loáng

sắc nhọn, chư tướng của A Mạch cũng không yếu thế, đều rút kiếm đối ứng. Chính vào lúc hai bên đang giương cung bạt kiếm, thì trong tửu lâu có

một vị công tử trẻ tuổi mặc trang phục Bắc Mạc đi ra, thấy tình hình như vậy ôn tồn hỏi: “Có chuyện gì vậy?”

Một gã thị vệ phía trước vội vàng quay lại cung kính đáp: “Công tử, là do nam nhân kia kiếm chuyện.”

Công tử trẻ tuổi kia nghe thấy vậy

liền ngẩng đầu nhìn qua hướng đó, khi tầm mắt rơi trên ngươi A Mạch thân thể lập tức cứng đờ lại, một lát sau mới lại tiếp tục nhìn tiếp về phía sau. Trong khoảnh khắc thoáng dừng lại đó, Lâm Mẫn Thận và Đường Thiệu

Nghĩa đang đứng cạnh A Mạch cùng đã phát hiện ra, không tự chủ được cũng đưa mắt nhìn A Mạch, chỉ thấy nàng bình tĩnh ngồi trên lưng ngựa, không hề biến sắc. Đến khi quay lại nhìn vị công tử trẻ tuổi kia, thấy anh ta cũng đã là thu hồi tầm mắt.

Công tử trẻ tuổi kia thản nhiên nói với thị vệ Bắc Mạc: “Đi thôi.”

Nghe anh ta nói như vậy, mấy thị vệ

Bắc Mạc mặc dù không cam tâm, nhưng cũng rất nghe lời mà thu đao lại. Có thị vệ đã dắt ngựa đến, vị công tử trẻ tuổi xoay người lên ngựa, mang

theo vài tên thị vệ đi lướt qua đám người A Mạch. Mọi người thấy bọn họ

cứ như vậy mà đi, nhất thời đều có chút trố mắt, tướng quân Lĩnh Kỳ, vốn cũng nổi danh trong quân Giang Bắc ngạc nhiên nói: “Ái chà! Lũ thát tử

này hôm nay làm sao vậy nhỉ? Tưởng rằng sẽ đánh nhau với chúng một trận

cơ đấy, thế nào lại bỏ đi rồi!”

Mấy người cười ầm lên, Đường Thiệu Nghĩa lại giáo huấn: “Chớ có sinh sự nữa, lúc về khó tránh khỏi đại tướng quân trách phạt!”

Mọi người vẫn biết Vệ Hưng đã ban

nghiêm lệnh cấm tướng sĩ trong quân xô sát với thát tử, vài lần muốn

giết người lập uy, may mà có A Mạch khuyên can mới giữ được tánh mạng,

hiện nghe Đường Thiệu Nghĩa nói thế đều thu lại không ít khí thế, nhưng

hán tử lỗ mãng kia vẫn kêu lên: “Trách phạt thì trách phạt, cùng lắm thì lại nhận mấy chục quân côn! Vệ đại tướng quân từ Thịnh Đô đến, làm sao

biết được quân Giang Bắc chúng ta cùng với thát tử có mối huyết hải thâm cừu, ông ta có thể cùng thát tử xưng huynh gọi đệ, nhưng ta thì cũng

không thể!”

A Mạch vốn vẫn trầm mặc, nghe xong

lời này đột nhiên mở miệng nói: “Lão Mạc, nhà ngươi cả ngày chỉ biết gây chuyện thị phi, nếu ngươi gặp rắc rối một lần nữa, ta cũng không đảm

bảo sẽ giữ được cái đầu của ngươi đâu!”

Lão Mạc nghe xong thì xoa đầu hắc hắc cười gượng hai tiếng, rồi không dám tiếp tục càu nhàu nữa.

Khi mọi người trở lại thành thủ thì

đã là nửa đêm, có binh sĩ đến dắt ngựa đi, mọi người cũng đều tự tản đi

nghỉ ngơi. A Mạch từ biệt Đường Thiệu Nghĩa và mọi người, một mình đi

một hướng, đi một mạch đến chỗ không người mới đột nhiên lấy tay chống

lên bức tường, thân thể không kiềm chế nổi mà bắt đầu run lên.

Trần Khởi, Trần Khởi, không thể ngờ

được anh ta sẽ xuất hiện ở nơi này! A Mạch hít sâu mấy hơi, cố gắng áp

chế cảm xúc xuống, nhất thời cố không suy nghĩ nhiều, chỉ bước nhanh về

chỗ ở của mình. Trương Sĩ Cường thấy nàng sắc mặt tái nhợt không khỏi có chút lạ, hỏi: “Đại nhân, xảy ra chuyện gì?”

A Mạch lắc đầu, yên lặng ngồi đến hơn nữa ngày, mới đột nhiên hỏi Trương Sĩ Cường: “Điều tra rõ chưa?”

Trương Sĩ Cường gật đầu, đem thứ gì

đó đã chuẩn bị tốt đưa cho A Mạch, có chút chần chờ hỏi: “Đại nhân, như

vậy có được không? Không bằng để ban ngày hãy đi.”

A Mạch lật xem quần áo và giày mũ mà

Trương Sĩ Cường chuẩn bị cho nàng, nói: “Ban ngày tránh sao được tai mắt của nhiều người, nếu ta đi nhất định sẽ khiến Vệ Hưng biết.”

Trương Sĩ Cường vẫn có chút do dự: “Nhưng nếu để người khác phát hiện thì phải làm sao?”

A Mạch nghĩ nghĩ, đáp: “Trước không cần nghĩ nhiều như thế, cứ tùy cơ ứng biến.”

Thấy A Mạch vẫn kiên trì như vậy,

Trương Sĩ Cường bất đắc dĩ đành phải đem các con đường bên trong thành

phủ cùng quy luật tuần tra của thị vệ trên các tuyến đường đều nhất nhất nói với nàng, lại sợ A Mạch không nhớ rõ, nhịn không được muốn nhắc lại một lần nữa. A Mạch mỉm cười, nói: “Ngươi chỉ cần không nhớ lầm, ta

cũng sẽ không nhớ lầm, không cần phải nói lại nữa.”

Trương Sĩ Cường ngượng ngùng cười

cười, đứng dậy vội vàng đi ra, đứng ngoài cửa đợi một lát, một lát sau, A Mạch trong trang phục áo xám, mũ quả dưa của người hầu đi ra, đến sát

bên cạnh anh ta thấp giọng nói: “Ngươi về phòng đi, nếu có người gõ cửa

cũng không được mở, chỉ nói ta ngủ say rồi, có việc gì ngày mai nói

sau.”

Trương Sĩ Cường gật đầu, chờ đến khi

thân ảnh của A Mạch không chút động tĩnh biến mất trong bóng đêm, lúc

này mới nhẹ nhàng đóng cửa lại.

Thành phủ mặc dù bảo vệ rất nghiêm,

nhưng A Mạch ở trong phủ đã nhiều ngày, hơn nữa lại biết rõ quy luật

tuần tra trên các tuyến đường của thị vệ nên dọc đường đi không gặp phải nguy hiểm gì, thuận lợi ra khỏi khuôn viên của thành thủ. Vừa ra khỏi

thành thủ, A Mạch liền đi rất nhanh, không bao lâu sau đã đến nơi ở của

Thương Dịch Chi.

Lần này Thương Dịch Chi đến Thái Hưng với thân phận sứ thần nghị hòa, vốn nên ở tại thành phủ của Vạn Lương,

nhưng trưởng công chúa vốn có phủ đệ ở Thái Hưng, hơn nữa Vệ Hưng và chư tướng quân Giang Bắc đều ở bên trong thành phủ, Thương Dịch Chi vì

tránh hiềm nghi, liền đến ở trong phủ đệ của mình.

A Mạch cân nhắc vài lần, cuối cùng

quyết định từ bỏ ý định trèo qua tường, đi ra cửa sau cầu kiến Quý

Thuận. Đã quá nửa đêm, ở cửa sau lại có người cầu kiến đại quản gia từ

Thịnh Đô đến, chuyện này nhìn thế nào cũng thấy có chút quái dị, nhưng

người giữ cửa kia lại không chút kinh ngạc, ngay cả hỏi cũng không hỏi

một câu, chỉ cúi đầu mời A Mạch vào, sau đó đưa A Mạch đến gặp Thương

Dịch Chi.

Thương Dịch Chi đã là thay áo bào,

trên người chỉ mặc một tấm áo đơn màu trắng, có chút lười nhác dựa trên

giường La Hán(1) đọc sách.

A Mạch trịnh trọng cúi xuống hành quân lễ, cung kính nói: “Nguyên soái.”

Thương Dịch Chi buông quyển sách trên tay xuống rồi ngẩng đầu lên nhìn, ngừng một lát lúc này mới nhẹ giọng

nói: “Đứng lên! Ngồi đi!”

Anh ta tuy nói vậy, song A Mạch nào

dám ngồi, chỉ thành thật đứng một bên, không đợi Thương Dịch Chi hỏi

liền đem tình hình quân vụ của quân Giang Bắc trong một năm qua bẩm báo

với Thương Dịch Chi. A Mạch chưa bẩm báo xong, Thương Dịch Chi đã đột

nhiên lên tiếng hỏi: “A Mạch, ngươi tìm ta là muốn nói việc này sao?”

A Mạch đờ người ra, nàng tìm anh ta

quả thật không phải vì chuyện này, hơn nữa những việc này sợ là không

cần nàng nói, Thương Dịch Chi đã sớm biết cả rồi. Chỉ có điều, trước khi nói chuyện đại sự thì dù sao cũng phải đem mấy việc nhỏ nhặt khác ra

làm bước đệm thì mới tốt.

A Mạch đang không biết nên trả lời như thế nào, Thương Dịch Chi lại khẽ cười, khích lệ nàng: “Ngươi làm tốt lắm.”

A Mạch thật không có thói quen nhìn

Thương Dịch Chi dùng vẻ mặt ôn hoà như vậy nói chuyện với mình, tiểu Hầu gia phong lưu tiêu sái như vậy làm sao khiến người ta nhìn thuận mắt

như vị nguyên soái mặt lạnh như tiền trong núi Ô Lan kia được. A Mạch lo nghĩ, rồi ngẩng đầu lên nhìn thẳng Thương Dịch Chi, hỏi: “Trong triều

thật muốn cùng thát tử nghị hòa sao?”

Thương Dịch Chi yên lặng nhìn A Mạch, dần dần thu lại vẻ tươi cười trên mặt, gật đầu nói: “Không sai.”

“Như vậy sao được!” A Mạch nóng nảy

nói: “Bây giờ mà nghị hòa, chẳng phải đem bao công sức của chúng ta từ

trước đến nay ra làm trò cười sao? Cho dù phải nghị hòa, cũng phải chờ

chúng ta đánh đuổi thát tử ra khỏi cửa khẩu Tĩnh Dương rồi mới có thể

bàn đến chứ!”

Thương Dịch Chi bình tĩnh đợi A Mạch

nói xong, mới thản nhiên nói: “Nói một chút tình hình trong triều cho

ngươi nghe, hiện giờ thực sự không đủ thực lực để tác chiến từ hai phía, nên chỉ có thể nghị hòa với thát tử, tạm thời dập tắt một mối họa.”

A Mạch vội la lên: “Thát tử đâu phải là đồ ngốc, sao lại không biết! Nguyên soái! Ngài không phải…”

“Ta sớm không còn là nguyên soái quân Giang Bắc nữa rồi!” Thương Dịch Chi đột nhiên lạnh giọng cắt ngang lời A Mạch, nói: “Ta giờ là đại sứ nghị hòa của Nam Hạ, Vĩnh Xương hầu Thương Dịch Chi.”

A Mạch nhất thời trố mắt, ngơ ngác

nhìn Thương Dịch Chi, một lúc lâu sau, mới chậm rãi thu hồi tầm mắt, cúi đầu nhẹ giọng hỏi: “Quân Giang Bắc thì thế nào?”

“Vượt sông rút về phía Nam, điều động đi bình định Vân Tây.” Thương Dịch Chi đáp.

A Mạch đột nhiên ngẩng đầu, trong mắt tràn ngập nỗi khiếp sợ: “Chẳng lẽ thật sự sẽ đem toàn bộ vùng Giang Bắc giao cho thát tử sao?”

Thương Dịch Chi cười tự giễu, nói:

“Bằng không thì tại sao thát tử đang chiếm ưu thế khắp nơi lại đồng ý

nghị hòa? Không phải như vậy, sao lại để cho ta tới đây làm đại sứ nghị

hòa? Tất nhiên là để tìm người làm cái chuyện bị bêu danh thiên cổ rồi.”

Từ nay về sau, cái mà mọi người nhớ

đến không phải là nguyên soái quân Giang Bắc Thương Dịch Chi, người cầm

quân đánh thát tử Bắc Mạc, mà là kẻ ký kết hiệp ước bán nước nhục nhã

Thương Dịch Chi. Dùng chuyện bị bêu danh thiên cổ để đổi lấy sự yên tâm

của Tề Cảnh, dùng nửa giang sơn để đánh cược cho một lần phản kích của

anh ta… Từ nay về sau sau, Thịnh Đô sẽ không còn người nào nghi kỵ anh

ta nữa.

A Mạch vẫn kinh ngạc nhìn Thương Dịch Chi, Thương Dịch Chi quay đi tránh tầm mắt của A Mạch, một lát sau khi

nhìn lại, ánh mắt đã trở nên bình tĩnh. A Mạch không nói gì, Thương Dịch Chi cũng chỉ nở nụ cười, nói: “A Mạch, ngươi còn có rất nhiều điều chưa hiểu.”

A Mạch đang muốn tiếp tục giả ngu,

lại nghe Thương Dịch Chi thản nhiên nói: “Nếu muốn cùng người khác thổ

lộ tâm can, chi bằng giãi bày toàn bộ tâm can của mình ra trước. Ngươi

sẽ làm như thế nào, có đổi lấy tâm tư của người khác hay không?”

A Mạch chần chờ một lát, cuối cùng

quỳ hai gối xuống, cúi thấp người trước mặt Thương Dịch Chi, trầm giọng

nói: “A Mạch nguyện lĩnh quân Giang Bắc ở lại Giang Bắc, thay nguyên

soái giành lại nửa giang sơn này!”

Hồi lâu vẫn không thấy Thương Dịch

Chi trả lời, trên trán A Mạch cũng toát mồ hôi, chờ đến khi nóng ruột

thì nghe thấy Thương Dịch Chi chậm rãi hỏi: “Ai?”

A Mạch dứt khoát nói: “Mạch Tuệ nguyện lĩnh quân Giang Bắc ở lại Giang Bắc, thay nguyên soái giành lại nửa giang sơn này!”

Thương Dịch Chi từng bước ép sát: “Mạch Tuệ là ai? Nguyên soái là ai?”

A Mạch cắn chặt hàm răng, hơn nửa

ngày mới chậm rãi thả lỏng, cuối cùng lớn tiếng đáp: “Mạch Tuệ, con gái

Tĩnh quốc công Hàn Hoài Thành, nguyện lĩnh quân Giang Bắc ở lại Giang

Bắc, thay chủ thượng ta là Thương Dịch Chi giành lại nửa giang sơn này!”

Lời nói biến mất ở trong không khí,

tiếp đó là một sự yên tĩnh đến dọa người. A Mạch quỳ trên mặt đất, im

lặng chờ đợi Thương Dịch Chi. Không biết qua bao lâu, mới nghe thấy

Thương Dịch Chi nhẹ giọng nói: “A Mạch, ngươi ngẩng đầu lên.”

A Mạch theo lời ngẩng đầu lên, yên lặng nhìn về phía Thương Dịch Chi.

Ánh mắt Thương Dịch Chi quan sát rất lâu trên khuôn mặt của A Mạch, cuối cùng dừng lại ở mắt nàng.

“Tên ta là Tề Hoán.” Thương Dịch Chi đột nhiên nói.

A Mạch không khỏi ngạc nhiên.

Thương Dịch Chi nhìn A Mạch chằm chằm, nói thật rõ ràng: “Con trai Vũ đế thái tử Tề Hiển, Tề Hoán.”

Những lời chấn động này khiến đầu óc A Mạch trở nên trống rỗng, chỉ ngây ngốc nhìn Thương Dịch Chi.

Khóe miệng Thương Dịch Chi khẽ hiện

lên ba phần ý cười, chậm rãi nói: “A Mạch, ngươi nhớ kỹ, ta có thể đưa

ngươi lên thì cũng có thể hạ ngươi xuống.”

Ngữ điệu Thương Dịch Chi mềm mại nhẹ

nhàng, nhưng A Mạch nghe lại thấy cả người phát lạnh mà rùng mình, lại

phủ phục xuống, cẩn thận nói: “A Mạch nhớ kỹ.”