A Mạch Tòng Quân

Chương 93: Ở chung

Khi A Mạch mở mắt ra thì đêm đã rất

khuya rồi, bầu trời đêm sâu thăm thẳm được phủ đầy những ngôi sao lấp

lánh, ánh lam nhạt xuyên thấu qua tán lá trải ra xung quanh có chút

loang lổ. A Mạch cảm thấy phía dưới người mình có gì đó không được thích hợp cho lắm, vừa định cử động cánh tay thì bên tai đột nhiên truyền đến thanh âm lạnh lùng của Thường Ngọc Thanh: “Đừng nhúc nhích!”

Toàn thân A Mạch theo bản năng cứng

đờ lại, không hề cử động, chỉ đưa mắt liếc nhìn chung quanh, rất nhanh

liền ý thức được bản thân mình không phải đang nằm trên mặt đất, mà là

trên một chạc cây đại thụ. Chỉ một chạc cây thôi cũng có thể làm chỗ nằm vững chắc cho nàng, có thể thấy được cái cây này lớn đến đâu. Sau một

lúc lâu, A Mạch không thấy Thường Ngọc Thanh có động tĩnh gì, không nhịn được liền hơi xoay đầu về phía vừa phát ra tiếng nói của anh ta, thấy

anh ta đang ngồi ở một chạc cây khác hơi cao một chút, đang cúi đầu băng bó miệng vết thương trên bả vai.

Thường Ngọc Thanh ngẩng đầu lên,

thoáng thấy A Mạch đang nhìn mình, thản nhiên giải thích: “Ta đánh rơi

cái đánh lửa ở trong nước, xem trên người ngươi cũng không có, ban đêm

không có cách nào để nhóm lửa, nên ở trên cây an toàn hơn.”

A Mạch nhẹ nhàng mà “A” lên một

tiếng, đưa tay nắm lấy thân cây cẩn thận ngồi dậy. Trên người nàng sớm

đã không còn áo giáp, chỉ mặc quân trang Nam Hạ, vẫn còn chưa khô, dính

bết vào người rất khó chịu, A Mạch không khỏi khẽ nhíu mày, nàng quan

sát bốn phía, chỉ thấy khung cảnh xung quanh toàn là núi rừng, bên tai

còn nghe thấy cả tiếng nước chảy đâu đây, hẳn là cách bờ sông không xa

lắm.

Vết thương do đao chém trên vai

Thường Ngọc Thanh đã băng bó xong, anh ta cũng không nói gì, chỉ đưa mắt lạnh lùng nhìn A Mạch, thấy nàng đối với tình trạng thân thể của mình

không phật lòng chút nào, chỉ yên lặng đánh giá quang cảnh bốn phía,

nhịn không được cúi đầu cười lạnh hai tiếng.

A Mạch xoay mặt lại nhìn Thường Ngọc

Thanh, thấy anh ta vẫn cởi trần, vai trái dùng vải trắng băng kín lại,

trên mặt lộ ra vài vệt sẫm màu, giống như vết máu.

Thường Ngọc Thanh theo tầm mắt của A

Mạch cúi đầu nhìn bả vai của mình, khi ngẩng lên, trên khóe miệng đã

hiện rõ vẻ trêu ngươi, hỏi A Mạch: “Thế nào? Nhìn có thấy quen mắt

không?”

A Mạch liếc mắt nhìn Thường Ngọc Thanh, bình tĩnh nói: “Quân tử không lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn.”

Thường Ngọc Thanh, khiêu khích: “Ai nói ta là quân tử?”

A Mạch lơ đễnh, thản nhiên cười cười, nói: “Đa tạ ngươi đã cứu ta.”

Thường Ngọc Thanh nghe xong lời này,

khuôn mặt trở nên lạnh lùng, lạnh giọng nói: “Ta vốn không muốn cứu

ngươi, ngươi không phải bơi rất giỏi sao? Ta đáng lẽ nên để ngươi chết

chìm trong nước.”

A Mạch nhẹ giọng nói: “Nhưng ngươi vẫn vất vả cứu ta lên, cho nên, ta vẫn phải cảm tạ ngươi.”

Thường Ngọc Thanh nghe vậy hơi ngẩn

ra, bỗng nhiên cười nói: “Ta cứu ngươi cũng không phải tốt bụng gì, chỉ

cảm thấy để cho ngươi chết đuối như vậy ngược lại là quá tiện nghi cho

ngươi.”

A Mạch yên lặng nhìn Thường Ngọc

Thanh một lát, đột nhiên cười nhạo nói: “Còn sống so với đã chết dù sao

đã là chiếm tiện nghi rồi, phải không?”

Thường Ngọc Thanh cũng trầm mặc một

lát, chỉ nhìn A Mạch, đột nhiên nhếch miệng cười, ngồi thẳng dậy nói:

“Ngươi muốn luôn nhớ tới ơn cứu mạng của ta, ta cứ chối từ mãi thì cũng

không hay, nếu đã như vậy, ta coi như ngươi đã thiếu nợ ta ân tình này,

chỉ muốn hỏi một chút, ngươi định làm thế nào để báo đáp lại ơn cứu mạng của ta?”

A Mạch không nghĩ rằng anh ta đột

nhiên hỏi như vậy, sau khi giật mình sửng sốt, liền nghiêm sắc mặt nói:

“Sau này ở trên chiến trường, nếu ngươi rơi vào tay ta, ta sẽ lưu lại

cho ngươi một mạng.”

Thường Ngọc Thanh nghe xong cười nhạo nói: “Lời nói của ngươi, ta mà tin thì đúng là đồ ngốc.”

A Mạch thản nhiên nói: “Tin hay không là việc của ngươi, nói hay không là việc của ta.”

Thường Ngọc Thanh không bày tỏ ý kiến gì, A Mạch cũng không nói thêm, chỉ dùng tay vịn vào thân cây thăm dò,

thấy thân cây này vừa thô ráp lại thẳng, chạc cây cách mặt đất khá cao,

không biết Thường Ngọc Thanh làm thế nào đem nàng lên đây được.

Thường Ngọc Thanh nghĩ A Mạch muốn xuống, liền lên tiếng nói: “Ngươi nếu không ngại quăng mình xuống đất thì cứ nhảy đi.”

A Mạch quay đầu nhìn Thường Ngọc

Thanh, tay lại càng bám chặt vào thân cây hơn. Thường Ngọc Thanh thấy

nàng phản ứng như thế, không khỏi muốn bật cười, song khóe môi vừa cong

lên một chút lại thu trở về, chỉ mím môi yên lặng nhìn hành động của A

Mạch.

A Mạch mặc dù bám chặt thân cây, song vẫn cảm thấy có chút choáng váng, trong lòng thầm cảm thấy lạ, ngày xưa đứng trên vách núi cao cả trăm trượng cũng không thấy thế nào, sao hôm

nay chỉ đứng trên chạc cây hơi cao một chút mà đã cảm thấy chóng mặt

rồi. Trong rừng có gió thổi đến, quần áo trên người nàng lại chưa khô

hẳn, một cơn gió nhẹ thổi qua cũng cảm thấy lạnh, liền quay lại nhìn

Thường Ngọc Thanh, thấy anh ta vẫn cởi trần như trước, nhịn không được

hỏi: “Ngươi có thấy lạnh không?”

Thường Ngọc Thanh bị hỏi thì ngẩn ra, đáp: “Không, ngươi thấy lạnh sao?”

A Mạch gật gật đầu.

Thường Ngọc Thanh nghĩ một chút rồi

nói: “Có lẽ do y phục trên người ngươi vẫn chưa khô nên mới vậy.” Anh ta chỉ vào quần áo của mình đang phơi trên nhánh cây, lại trêu chọc nàng:

“Vốn định đem phơi cả quần áo của ngươi lên, nhưng lại sợ khi ngươi tỉnh lại sẽ thẹn thùng, xấu hổ nên cũng không cởi, ngươi hiện giờ nếu cảm

thấy lạnh, chi bằng cũng làm giống như ta cởi hết đồ ra là được.”

A Mạch nghe xong cũng không phản bác, mà lại nhắm mắt lại. Thường Ngọc Thanh thấy nàng thật lạ, sợ nàng lại

tiếp tục lừa mình, trong lòng không khỏi bắt đầu đề phòng, nhưng đợi một lát cũng không thấy A Mạch có động tĩnh gì, ngược lại thân thể nàng lại có chút chao đảo.

“A Mạch?” Thường Ngọc Thanh lên tiếng gọi, thấy A Mạch vẫn như trước không hề trả lời, không khỏi từ chạc cây đứng lên, đề phòng nhìn về phía A Mạch, nghiêng người về phía nàng dò

xét, trong miệng lại nói: “A Mạch? Ngươi đừng vội lừa ta, cẩn thận vừa

mất công lại quăng mình xuống đất.”

A Mạch cuối cùng cũng có chút phản ứng, chậm chạm ngẩng đầu nhìn Thường Ngọc Thanh, lẩm bẩm nói: “Thường Ngọc Thanh, ta……”

Thường Ngọc Thanh: “Sao?”

A Mạch lại không nói tiếp. Thường

Ngọc Thanh đang cảm thấy lạ, chợt thấy cả người A Mạch đổ nhào xuống,

rơi thẳng xuống phía dưới gốc cây. Thường Ngọc Thanh trong lòng cả kinh, theo bản năng đưa tay túm lấy A Mạch, ai ngờ chẳng những không kéo được A Mạch mà ngược lại, lại theo nàng rơi xuống. Thường Ngọc Thanh không

kịp suy nghĩ, vội vàng kéo A Mạch ôm chặt trong lòng, đồng thời thắt

lưng dùng sức xoay một cái, lật người xoay lưng mình hướng xuống đất,

lại ôm theo A Mạch lăn tròn trên mặt đất hai vòng lúc này mới dừng lại.

Vết thương trên vai vừa mới băng bó

xong lại bị rách toạc ra, Thường Ngọc Thanh lúc này mới hối hận, trong

lòng thầm than: Hỏng rồi! Lại bị nha đầu kia lừa rồi!

Ai ngờ A Mạch nằm trên người anh ta

vẫn không hề động tĩnh, chỉ nghe thấy tiếng hít thở dồn dập, Thường Ngọc Thanh kinh ngạc, đưa tay sờ trán nàng, quả nhiên thấy nóng bỏng, đúng

là đã lên cơn sốt cao. Khó trách lại bị ngã từ trên cây xuống, hóa ra

không phải là lừa gạt, mà là bị mất sạch ý thức. Thường Ngọc Thanh đẩy

nhẹ A Mạch ra, cúi đầu nhìn nàng, cân nhắc một lát rồi nâng nàng lên,

anh ta vốn bị thương một bên bả vai, khi ôm nàng đã phải cố hết sức, để A Mạch sang bờ vai lành lặn rồi khiêng đi, xoay người bước nhanh dọc theo hướng bờ sông.

Cách bờ sông không xa có rải rác mấy

hộ dân thường sinh sống, Thường Ngọc Thanh trước lúc lên bờ đã nhìn

thấy, nhưng vì không muốn để người khác biết nên mới mang theo A Mạch

đang hôn mê vào trong rừng, hiện giờ A Mạch đã lên cơn sốt cao, rốt cuộc cũng không thể qua đêm ở trong rừng, nên anh ta cũng chỉ có thể mang A

Mạch đến đó tìm nơi ngủ trọ.

Đến bìa rừng, Thường Ngọc Thanh dừng

lại, đầu tiên cởi hết quân trang trên người A Mạch giấu đi, chỉ để lại

trung y trên người nàng, sau đó lại gỡ búi tóc của nàng xõa xuống, lúc

này mới lại nhấc nàng lên, chọn một ngôi nhà gần rừng nhất của một gia

đình nông dân, trông có vẻ cũ nát, tiến lên gõ cửa.

Gõ đến nửa ngày, trong sân chó sủa

cũng đến nửa ngày, cuối cùng trong nhà mới có động tĩnh, một cặp vợ

chồng già cả đốt đèn lồng nghễnh ngãng đi ra, đi đến cổng cũng không mở

cửa, chỉ hỏi là ai.

Thường Ngọc Thanh sớm đã nghĩ ra cách nói dối, nhận là một đôi vợ chồng, trên thuyền gặp thủy tặc, không

những tiền tài bị cướp hết mà ngày cả người cũng bị bọn cướp ném xuống

sông, may mà trên người anh ta chỉ bị vết thương nhỏ, nhưng nương tử thì lại sốt cao, ngoài trời rất lạnh, nương tử quả thật không chịu nổi,

đành phải đến xin tá túc một đêm.

Vợ chồng lão nông kia nghe Thường

Ngọc Thanh nói chuyện tao nhã, lễ độ, liền mở cửa cho anh ta vào, giơ

đèn lồng lên soi, thấy cánh tay anh ta để trần nhưng diện mạo lại tuấn

dật phi thường, đang dìu nương tử tóc tai bù xù, đầu dựa vào bờ vai anh

ta, hai mắt nhắm chặt, gò má đỏ đậm, quả nhiên là đã sốt cao đến hôn mê.

Vợ chồng lão nông vội vàng cho Thường Ngọc Thanh qua cửa, Thường Ngọc Thanh tuy nói là chỉ cần ở phòng chứa

củi là được rồi nhưng vợ chồng lão nông lại là người tốt bụng, cũng

không đành lòng để A Mạch đang bị bệnh như thế mà lại ngủ trong phòng

chứa củi, nói trong nhà chỉ có hai người bọn họ, con trai tòng quân chưa về, phòng vẫn để trống nên hai người có thể vào phòng ngủ của đứa con

đi xa đó.

Thường Ngọc Thanh nói cảm ơn, động

tác cũng không hề câu nệ, liền ôm A Mạch vào trong phòng đặt lên trên

giường, lại hỏi bà lão có chút nước nóng nào không cho xin một chút cho

nương tử uống. Bà lão vội vàng đi ra, một lát sau liền bưng một bát canh giả nhiệt đến, nói là trước hết phải cho A Mạch uống cho đổ mồ hôi, nếu muốn tìm lang trung, thì phải đợi đến sáng đi lên trấn trên tìm mới có, còn những thôn xung quanh đây đều không thể tìm được.

Thường Ngọc Thanh nghe theo, nâng A

Mạch dậy cho nàng uống canh giải nhiệt, lại đắp chăn rồi rém kín quanh

người nàng, lúc này mới trở lại cảm tạ vợ chồng lão nông, nói tiền tài

trên người đều bị thủy tặc cướp hết rồi, chỉ biết sau này nhất định sẽ

báo đáp. Mới nói mấy câu mà cũng khiến cho vợ chồng lão nông ngượng

ngùng, ngược lại nói rằng thật ngại vì nhà mình khốn cùng, thật sự không có gì tốt để đãi khách, lại thay Thường Ngọc Thanh mắng bọn thủy tặc

bất nhân bất nghĩa, đến lúc đó mới trở về phòng ngủ.

Thường Ngọc Thanh đợi bọn đi rồi, lại nghiêng tai nghe ngóng, thấy hai người thật sự đã trở về phòng ngủ, lúc này mới ngồi xuống bên cạnh A Mạch, thỉnh thoảng lại đắp khăn ướt lên

trán nàng, yên lặng chờ trời sáng.

A Mạch tuy rằng sốt đến hôn mê, nhưng cũng không phải hoàn toàn mất hết ý thức, những câu đối đáp của Thường

Ngọc Thanh cùng vợ chồng lão nông kia vẫn nghe được vài câu, chỉ thều

thào nói với Thường Ngọc Thanh: “Chớ có giết người lung tung.”

Thường Ngọc Thanh mới đầu chưa nghe

rõ, đến khi ghé sát vào miệng A Mạch mới nghe ra, biết nàng sợ mình sẽ

giết vợ chồng lão nông này diệt khẩu, không khỏi thấp giọng cười nói:

“Ngươi trở thành người có thiện tâm từ bao giờ vậy? Đừng lo cho người

khác vội, cố mà lo cho bản thân mình là được rồi.”

Nghe anh ta nói vậy, A Mạch mới thả lỏng bản thân, không gắng sức thêm nữa, quay đầu nặng nề chìm vào giấc ngủ.

—————- đổi mới phân cách tuyến ——————-

A Mạch rất ít khi có thể ngủ sâu như

vậy, từ khi giả nam trang, bất luận là khi lưu lạc lúc trước hay khi đã

tòng quân, nàng luôn rất thính ngủ, chỉ cần hơi có động tĩnh sẽ bừng

tỉnh, rất ít khi ngủ mà không chút đề phòng như vậy, có lẽ cũng chỉ có

quãng thời gian ở Thịnh Đô trong phủ của Thương Dịch Chi là được như vậy mà thôi.

Cứ ngủ như vậy hai ngày liền, khi

tỉnh lại đã là giữa trưa, Thường Ngọc Thanh vẫn đang ngồi ở trên giường, trên mặt đã phủ một lớp râu cằm lởm chởm như gốc rạ. Nhìn thấy A Mạch

mở mắt ra, Thường Ngọc Thanh nhếch miệng cười, lại nói: “Ngươi nói xem

trên mặt ngươi nhiều năm như vậy không hề có cọng râu nào, ngay cả hầu

kết(1) cũng không có, bọn họ sao lại không nhận ra thân phận của ngươi?”

A Mạch tỉnh lại sau một giấc ngủ dài, ánh mắt vẫn còn có chút mơ màng, chỉ im lặng nhìn chăm chú Thường Ngọc

Thanh, như thể vẫn chưa nghe rõ anh ta hỏi gì.

Thường Ngọc Thanh cúi đầu liếc mắt

nhìn chiếc áo ngắn màu xám trên người mình, cười hỏi: “Thế nào? Có phải

phong thái vẫn tiêu sái, khí chất vẫn hiên ngang như trước hay không?”

Những lời này A Mạch thật ra đã nghe rõ, không khỏi mỉm cười, nhẹ giọng nói: “Cũng không tệ lắm.”

Bên ngoài có người gõ cửa, bà lão

bưng một chén thuốc bước vào, thấy A Mạch đã tỉnh, trên mặt hiện rõ vẻ

vui mừng: “Tiểu nương tử tỉnh lại là tốt rồi, chén thuốc này đúng là rất công hiệu.”

Thường Ngọc Thanh cười, lên tiếng nói cảm tạ, rồi nhận lấy chén thuốc, lại nâng A Mạch từ trên giường dậy cẩn thận cho nàng uống thuốc.

Bà lão kia ở một bên nhìn rồi cười

tủm tỉm, hướng về phía A Mạch mà tán dương Thường Ngọc Thanh: “Tiểu

nương tử thật có phúc, được gả cho một lang quân chu đáo như vậy, thật

khiến cho một bà lão như ta cũng phải ghen tỵ.”

A Mạch nghe thấy mà dở khóc dở cười, vẻ mặt có chút quái dị.

Thường Ngọc Thanh cũng tựa tiếu phi

tiếu liếc nhìn A Mạch, rồi cười nói với bà lão: “Thế mà nàng ấy lại luôn thấy chưa đủ, vẫn thường nhăn mặt với ta.”

Bà lão cũng cười rộ theo, nói: “Tiểu nương tử nhất định là da mặt mỏng, không chịu nổi sự chọc ghẹo của tiểu lang quân rồi.”

A Mạch biết Thường Ngọc Thanh nhất

định đã che dấu thân phận với vợ chồng lão nông này, cũng không tiện

vạch trần anh ta, trên mặt không biểu lộ gì chỉ nghe Thường Ngọc Thanh

cùng bà lão kia nói giỡn. Bà lão kia nói chuyện với Thường Ngọc Thanh

được vài câu, đột nhiên vỗ tay một cái, kêu lên: “Ai da, ngươi xem ta

này, bà lão này trí nhớ kém quá, chỉ lo nói chuyện, thế mà chuyện quan

trọng lại quên mất.”

Bà lão nói xong, lấy từ bên hông ra

hai nén bạc giao cho Thường Ngọc Thanh, nói: “Trên trấn chỉ có một hiệu

cầm đồ của nhà họ Thạch, Thạch chưởng quầy nói miếng ngọc của tiểu lang

quân rất tốt, chỉ có điều hiện nay đang thời buổi rối ren, thật không

muốn thu nhận mấy thứ này, nếu tiểu lang quân nhất định phải cầm cố,

cũng chỉ có thể đưa được ngần này. Nếu tiểu lang quân không hài lòng,

trong vòng 3 ngày có thể đem bạc đến lấy miếng ngọc về.”

Thường Ngọc Thanh cầm lấy hai thỏi bạc, cười nói: “Như vậy là đủ rồi, đa tạ lão bà.”

Bà lão cười cười, lại lấy từ trong

lòng một tờ giấy đưa cho Thường Ngọc Thanh, nói: “Đây là phương thuốc

của lang trung, ông ta nói nếu tiểu nương tử hôm nay có thể hạ sốt thì

không sao nữa, đổi sang dùng thang thuốc này là được, nhưng thân thể

tiểu nương tử nhiễm lạnh đã lâu, phải điều trị lâu dài mới được.”

Thường Ngọc Thanh nhận lấy phương

thuốc kia, mơ hồ nhìn lướt qua, cười rồi cất vào trong người, lại lấy

một thỏi bạc giao cho bà lão nói: “Phiền ngài trả tiền khám và thuốc

thang cho lang trung giúp ta.”

Bà lão kêu lên: “Chẳng qua chỉ lấy của ông ta hai, ba thang thuốc, đâu hết nhiều tiền đến thế.”

Thường Ngọc Thanh cười nói: “Còn lại là vợ chồng ta đáp tạ ân tình của hai ngài.”

Bà lão nghe xong rất ngượng ngùng,

vội vàng chối từ nói: “Cứu người là bổn phận ta phải làm, sao có thể

nhận tiền của ngài được!”

Thường Ngọc Thanh vẫn kiên trì đưa

cho, lúc bầy giờ bà lão mới cảm tạ mà nhận lấy, lại vội vàng đi ra ngoài mổ gà cho A Mạch bồi bổ, Thường Ngọc Thanh cười tiễn bà lão đi ra.

A Mạch sợ mình lên tiếng sẽ lộ dấu

vết, đợi bà lão kia ra khỏi cửa, lúc này mới đánh giá Thường Ngọc Thanh, nói: “Không nhận ra ngươi lại là người biết đạo lí đối nhân xử thế như

vậy.”

Thường Ngọc Thanh bật cười nói:

“Ngươi cho ta là người như thế nào? Chẳng lẽ trong mắt người ta chỉ là

kẻ thất phu lỗ mãng chỉ biết chém giết hay sao?”

A Mạch dời ánh mắt đi, thản nhiên nói: “Nhìn những việc ngươi làm ở Hán Bảo, ta còn tưởng rằng ngươi sẽ giết bọn họ diệt khẩu.”

Thường Ngọc Thanh nghe vậy thì ngẩn

ra, chậm rãi thu lại ý cười trên mặt, lạnh lùng nhìn A Mạch một khắc,

lúc này mới lạnh giọng nói: “Không sai, ta có tên là Sát tướng, nhưng A

Mạch, mười ngón tay của ngươi cũng không phải là những ngón tay trong

sạch của thiếu nữ chốn khuê phòng, lúc trước tạm thời không nói, chỉ nói ngươi mai phục giết ba vạn kỵ binh của Thường Ngọc Tông, sau lại đưa

mấy vạn đại quân của Thôi Diễn vào chỗ chết, bàn tay ngươi so với ta

sạch sẽ hơn được bao nhiêu?”

A Mạch quay đầu nhìn về phía Thường

Ngọc Thanh, đón nhận ánh mắt sắc bén của anh ta, bình tĩnh đáp: “Quan

doanh trước kia của ta là Lục Cương đã từng nói một câu: Một khi đã tòng quân, phải sẵn sàng chuẩn bị da ngựa bọc thây. Chết trận trên sa trường là bổn phận của quân nhân, trên sa trường, ta giết người không hối hận, nếu có bị giết cũng không oán thán, nhưng ngươi lại dung túng cho binh

lính giết chóc những người dân bình thương không tấc sắt trong tay, dân

chúng Hán Bảo cô độc, vì sao phải chịu tai ương diệt thành?”

Thường Ngọc Thanh cười lạnh nói: “Ta

vốn nghĩ ngươi là một kỳ nữ không câu nệ thế tục, không ngờ ngươi cũng

có lòng dạ đàn bà như vậy, uổng cho ngươi còn là một tướng cầm quân,

chẳng lẽ ngay cả binh pháp tôn tử ngươi cũng chưa từng đọc qua sao? Ta

lĩnh quân ngàn dặm đến, phải chiến đấu mới có thể tồn tại, không chiến

đấu sẽ diệt vong. Còn nữa, trên chiến trường quan trọng nhất là khí thế, diệt thành, chính là để tích tụ năng lượng tăng sức mạnh cho quân đội,

là sự trợ lực tốt nhất kích thích cho binh lính sau một trận liều chết,

còn có thể khiến cho quân đội của về sau không phải lo lắng, nhiều điểm

tốt như vậy, ta sao phải thương tiếc cho dân chúng của địch quốc?”