A Mạch Tòng Quân

Chương 29: Uyên thệ trước khi xuất quân

Chuyện mà A Mạch lo lắng rốt cục đã

xảy ra. Nàng thuộc biên chế quân Thanh Châu, đại bộ phận binh lính trong doanh đều đến từ Thanh Châu, người Dự Châu rất ít, chỉ có một vài tân

binh mới nhập ngũ giống như Trương Nhị Đản là người Dự Châu mà thôi.

Trong trận chiến tại Dã Lang Câu, số lượng tân binh bị thương vong lớn

hơn binh lính cũ rất nhiều, cho nên hiện tại, số tân binh còn lại cũng

không được bao nhiêu. Ít người thì tất nhiên không thể gây sóng gió, nên trong doanh còn có thể trấn định được. Nhưng bên quân Dự Châu thì lại

khác, có đến tám chín phần mười đều là người Dự Châu, kể cả là gia đình

không phải ở trong thành Dự Châu, thì cũng là ở những khu vực quanh đấy, vừa nghe nói Bắc Mạc bao vây tấn công Dự Châu, lập tức liền xôn xao hết cả lên.

Bên doanh trại của quân Thanh Châu

thì nghiêm khắc tuân theo mệnh lệnh của thượng cấp, cả đơn vị ngồi tại

chỗ chờ mệnh lệnh, nhưng xa xa trong doanh trại của quân Dự Châu thì lại không yên tĩnh như vậy. A Mạch ngồi ở trong doanh trại, nghe động tĩnh

bên doanh trại của quân Dự Châu mơ hồ truyền tới, trong lòng không khỏi

có chút lo lắng. Lần này trong bốn vạn quân xuất chinh, quân Thanh Châu

chỉ có một vạn năm ngàn người, còn quân Dự Châu có những hai vạn năm

ngàn người. Tại Dã Lang Câu, khi bày trận chặn đánh kỵ binh Bắc Mạc,

Thương Dịch Chi vì muốn tránh sự nghi kị, hiềm khích nên đã để quân

Thanh Châu ở phía trước trận tuyến. Bởi vậy, quân Thanh Châu mặc dù ít

hơn so với quân Dự Châu, nhưng lượng thương vong lại không hề nhỏ hơn.

Từ đó mà tính thì hiện giờ, trong ba vạn quân còn lại, quân Dự Châu đúng là chiếm nhiều hơn hai phần ba, vạn nhất bất ngờ có làm phản, thì

Thương Dịch Chi cũng thúc thủ vô sách.

A Mạch làm Ngũ trưởng, ngồi ở bên

ngoài đội ngũ. Nàng cúi đầu ngồi như lão tăng nhập định, trong lòng âm

thầm suy nghĩ về trận chiến này. Bên cạnh, Vương Thất lại đột nhiên lấy

tay lén lút chọc chọc vào người nàng. A Mạch nghi hoặc nhìn về phía anh

ta, lại thấy anh ta hướng về phía mình bĩu môi, sau đó đưa ánh mắt nhìn

miết sang đội bên cạnh. A Mạch theo tầm mắt của anh ta nhìn qua, đúng

lúc chạm vào mấy ánh mắt hung ác đang đưa tới. Mấy người kia cũng đều

ngồi ở bên ngoài đội ngũ, hẳn cũng đều là Ngũ trưởng, thấy A Mạch nhìn

bọn họ, thần sắc trên mặt càng hung ác hơn, xem ánh mắt kia dường như

muốn đem A Mạch mà lột sống.

A Mạch nhíu mày, thu ánh mắt lại, một lần nữa tiến vào trạng thái lão tăng nhập định. Vương Thất thấy nàng

thờ ơ, lại dùng cánh tay huých nàng. A Mạch quát khẽ: “Ngồi im! Đừng gây chuyện!” Thanh âm mặc dù không lớn, song lại để lộ sự uy nghiêm chưa

từng có, Vương Thất bị nàng chấn áp thì vô cùng sửng sốt, liền ngượng

ngùng thu tay về. Cảm thấy A Mạch hiện tại cùng A Mạch trước đây, người

đã từng đánh nhau với anh ta đã hoàn toàn khác nhau. Tuy rằng bình

thường khi nói chuyện ngữ điệu không thay đổi, đối nhân xử thế vẫn rất

ôn hòa, chỉ khi nào lạnh mặt lại thì cũng không phải là vẻ mặt của một

thiếu niên ngoan cố, quật cường trước kia nữa mà là một loại khí thế làm cho anh ta không tự chủ được mà cảm thấy sợ hãi.

A Mạch cúi đầu thu ánh mắt lại, chỉ

liếc mắt một cái, nàng cũng biết những người đó vì sao lại dùng ánh mắt

này nhìn nàng, bọn họ là thủ hạ của tên đội trưởng đã bị nàng giết chết, cũng là mấy tên Ngũ trưởng của đội hai, mấy tên Ngũ trưởng còn sống.

Nhưng là hiện tại nàng không có tâm

tư để ý tới bọn họ, mà cũng hiểu được là không cần phải để ý tới bọn họ. Bọn họ tuyệt đối không dám quang minh chính đại gây phiền toái cho

nàng, cái cần phải đề phòng là một mũi dao nhỏ đâm lén sau lưng trên

chiến trường mà thôi. Mà nàng, hiện tại cái gì cũng không còn sợ nữa.

Trời rất nhanh chuyển về lúc chạng

vạng, trong quân doanh bên kia rốt cục cũng có động tĩnh, đúng là đã có

mệnh lệnh ban xuống cho bộ đội tập hợp. A Mạch biết làm quan cấp thấp

trong quân đội chỉ có thể phục tùng mệnh lệnh ban ra, cho nên không chút do dự mang ngũ của mình nhập vào hàng ngũ bộ đội tiến lên. Doanh trướng nơi Thương Dịch Chi đóng quân đã sớm dỡ xuống, thay vào đó là một đài

cao giản dị được dựng lên. Bốn phía đã tụ tập hơn một vạn quân Dự Châu,

tuy rằng xếp theo hàng ngũ nhưng lại có chút ồn ào cùng nỗi hoang mang,

khủng hoảng khó nén. Nhìn tình thế này, đến quân Thanh Châu phía sau

cũng có chút rối loạn. Lục Cương tiến đến vung roi chửi bậy vài câu, lúc này đội ngũ mới chỉnh tề xếp hàng ở sườn đông của đài cao.

Đội ngũ phía sau lục tục tiến đến,

vây quanh đài chật như nêm cối. A Mạch thờ ơ lạnh nhạt, nhìn bộ binh

cùng đội cung thủ xếp thành hàng, sau đó mới thấy Đường Thiệu Nghĩa mang theo kỵ binh từ phía sau tiến lại, bất động thanh sắc đưa bọn họ vào vị trí trung tâm.

A Mạch đang nghi hoặc không hiểu

Thương Dịch Chi định làm cái gì, liền thấy dòng người trước mặt lay động như sóng triều, bọn thị vệ trấn giữ ở bốn phía trên đài tránh sang một

bên tạo thành một lối đi, Thương Dịch Chi mặc trọng giáp bước từng bước

kiên định đi lên, sắc đỏ tươi của áo bào tung bay theo từng bước chân

của anh ta, phần phật trong gió, Thương Dịch Chi hiện ra với khí thế phi phàm.

A Mạch đi theo bên cạnh Thương Dịch

Chi đã nhiều ngày, rất ít khi thấy anh ta ăn mặc quá trịnh trọng như

vậy. Thương Dịch Chi vốn là người tinh tế, mặc trọng giáp như vậy mặc dù rất có khí thế, nhưng cũng rất nặng, nên anh ta vốn không thích. Hôm

nay mặc đến, lại tỏa ra một sự uy vũ khiến cho những người vốn xem nhẹ

diện mạo tuấn mỹ của anh ta, giờ chỉ cảm thấy người trước mặt như thiên

thần giáng xuống, làm cho toàn bộ đội ngũ đều trở nên im lặng.

Giọng Thương Dịch Chi vang lên trầm

tĩnh. Ban đầu, A Mạch chỉ lẳng lặng nghe, đơn giản là một vài lời nói cổ vũ nhân tâm, nhưng càng nghe, thần sắc của nàng càng trở nên ngưng

trọng. Nàng thế nào cũng tưởng tượng được là, Thương Dịch Chi chẳng

những không bình ổn lòng quân đang hoang mang, mà ngược lại còn châm

thêm lửa, làm cho quân Dự Châu vốn dĩ đã mụ mẫm, hiện giờ chỉ sợ hận

không rút đao quay trở về Dự Châu giết giặc ngay lập tức.

Tình thế lúc này và phán đoán của A

Mạch không giống nhau chút nào, nàng vốn cho rằng Thương Dịch Chi sẽ lựa chọn tránh đại quân của Chu Chí Nhẫn rồi tính kế bắt đầu lại, ai ngờ

anh ta lại cổ động mọi người trở lại giải cứu Dự Châu đang gặp nạn, đối

đầu trực diện với Chu Chí Nhẫn.

Cảnh tượng này, thật giống như một đại hội tuyên thệ trước khi xuất quân vậy!

A Mạch cảm thấy hồ đồ, Thương Dịch

Chi rốt cuộc là muốn làm gì? Hoặc là nói, Từ Tĩnh rốt cuộc muốn làm gì?

Ba vạn quân mỏi mệt đối đầu với mười vạn đại quân Bắc Mạc ôm cây đợi

thỏ, thắng bại cơ hồ đã rõ, chẳng lẽ đầu óc Thương Dịch Chi và Từ Tĩnh

đều là đá cả sao?

Đêm ngày mười hai tháng mười một,

Thương Dịch Chi dẫn liên quân Thanh Dự nhổ trại, hành quân suốt đêm chạy tới thành Dự Châu. Lần này, quân Dự Châu đi đầu, cho nên bọn A Mạch đều ở phía sau. Vết thương trên đùi nàng cũng chưa khỏi hoàn toàn, tốc độ

hành quân gấp rút khiến miệng vết thương đã lên vảy có chút đau. Song

thể lực thật ra lại rất dư thừa, so với nam tử bình thường không khác là mấy. Điểm này chính A Mạch cũng thấy kỳ quái. Những năm gần đây, nàng

lang bạc kỳ hồ khắp nơi, thật có thể nói là là ăn không ngon ngủ không

yên, không ngờ thân thể của nàng năm sau lại càng cường tráng hơn so với năm trước.

Vài lần, Đường Thiệu Nghĩa cưỡi ngựa

ngang qua, hơi có chút lo lắng nhìn về phía nàng, A Mạch chỉ nhẹ nhàng

lắc đầu, ý bảo mình không việc gì. Hành quân như vậy, trên đường đi sẽ

không dựng bếp nấu cơm, đến bữa cũng chỉ cho quân lính dừng lại tại chỗ

nghỉ ngơi, ăn lương khô mang theo người, nếu ngộ nhỡ trong thời gian dài không gặp nguồn nước, nước cũng sẽ rất thiếu.

Trong ngũ của A Mạch có mấy tên lính

sớm đã uống hết sạch nước, lương khô lại rất cứng, quả thực là rất khó

nuốt trôi xuống cổ, nhưng mặc dù như vậy cũng vẫn phải ăn, không ăn sẽ

không có sức để đi, sẽ bị quan quân quất roi. A Mạch uống nước rất ít,

túi nước vẫn còn lại hơn phân nửa, thấy bọn Vương Thất nuốt thật khó

khăn, liền ném túi nước cho bọn họ. Mấy người đó nhận được túi nước liền hướng về phía A Mạch cười hắc hắc, sau đó vội vàng mỗi người một ngụm

để nuốt trôi lương khô trong miệng. Ai cũng uống vài ngụm, cho nên mỗi

miếng nước dù uống rất ít, nhưng khi đi hết một vòng trở về trong tay A

Mạch, túi nước đã chỉ còn một nửa. A Mạch trong miệng ăn lương khô cũng

nuốt không trôi, vốn định uống miếng nước, nhưng vừa nhìn thấy miệng túi nước dính cặn lương khô liền không thể uống nổi. Nàng cười cười, đem

túi nước lại ném lần nữa cho bọn Vương Thất, nói: “Các ngươi uống đi, ta không khát.”

Bọn Vương Thất nhìn môi A Mạch có

chút khô khốc, biết nàng đang nói dối, nhưng lại không biết A Mạch không uống là vì ngại bẩn, còn tưởng rằng A Mạch quên mình vì người khác,

trong lòng đều thấy thật cảm động.

Không có nước, A Mạch không dám cắn

lương khô thành miếng to, đành phải ăn từng chút một, dùng nước bọt làm

ướt rồi nuốt xuống, song vì cơ thể thiếu nước nên nước bọt cũng thiếu,

thế nên đến cuối cùng cũng chỉ có thể dướn cổ mà cố nuốt. Đúng lúc đó,

chợt nghe đội trưởng gọi nàng, nói là Lục đại nhân muốn tìm nàng. A Mạch đem lương khô gói lại cất đi, đứng dậy hướng về phía Lục Cương mà chạy

tới.

Đến nơi, Lục Cương cũng đang ăn lương khô với nước lạnh, thấy A Mạch đến, đầu cũng không ngẩng lên, mà chỉ

chỉ tay về phía rừng cây xa xa. A Mạch khó hiểu nhìn Lục Cương, Lục

Cương cố sức dùng nước nuốt trôi miếng lương khô xuống, lúc này mới

thông cổ họng nói: “Đường giáo úy ở bên kia chờ ngươi, nói là có việc,

ngươi đi nhanh về nhanh, một lúc sau đại quân sẽ đi tiếp.”

A Mạch vâng một tiếng, rồi hướng về

phía Lục Cương chỉ mà chạy tới. Lục Cương lúc này mới ngẩng đầu tức giận liếc mắt nhìn theo bóng dáng A Mạch, thấp giọng nói thầm: “Cha nó chứ,

đánh rắm còn muốn người ta mở miệng, vừa thấy đã biết là không tốt rồi.

Lão tử thế nào cũng có lúc lột da ngươi. Ẻo lả như thế thì làm thế nào

mà giết được nhiều thát tử chứ…”

Thân binh bên cạnh nghe không rõ anh

ta nói cái gì, còn tưởng rằng anh ta có việc gì phân phó, vội vàng hỏi

một câu: “Đại nhân, ngài muốn cái gì?”

Lục Cương tức giận, trừng mắt nhìn

anh ta một cái, thở phì phì mắng: “Muốn cái rắm con mẹ ngươi ấy! Đây mà

là lương khô à? Lão tử cắn gãy cả răng mà cũng không cắn được!”

Tiểu thân binh thực ủy khuất, lại

không dám biện bạch cãi lại, chỉ cúi đầu oán thầm, thầm nghĩ ngài tưởng

của ta thì mềm lắm sao, ngài cứ nếm thử mà xem, xem ngài có lưu lại hai

dấu răng không!

A Mạch chạy đến rừng cây, thấy Đường

Thiệu Nghĩa dắt ngựa đợi ở đó, không biết anh ta tìm mình có chuyện gì,

liền thở hồng hộc hỏi: “Đại ca, tìm ta có chuyện gì?”

Đường Thiệu Nghĩa lập tức cởi túi

nước xuống, đưa cho A Mạch nói: “Uống nước đi, phía trước còn hơn ba

mươi dặm nữa mới có nguồn nước, lát nữa hành quân sẽ bị đổ mồ hôi, ngươi chịu không nổi đâu.”

A Mạch tiếp nhận túi nước có chút chần chờ, hỏi: “Đại ca thì sao?”

Đường Thiệu Nghĩa cười cười, nói: “Chúng ta cưỡi ngựa rất tốt, túi nước cũng lớn, đi cũng nhanh, không khát.”

A Mạch nghe vậy cũng không khách khí, mở túi da uống cho sảng khoái một chút, nàng thật sự là khát khô cả

họng rồi. Uống xong, thấy Đường Thiệu Nghĩa vẫn nhìn mình, A Mạch ngượng ngùng cười cười, đem túi nước trả lại cho Đường Thiệu Nghĩa, chần chờ

một chút rồi hỏi: “Đại ca, chúng ta thật sự đi cứu Dự Châu sao?”