A Mạch Tòng Quân

Chương 119: Tập kích ban đêm

Trương Sĩ Cường kinh ngạc nhìn A

Mạch, nói không nên lời. Thầy lang vội vã theo thân binh chạy tới, nhìn

thấy biểu hiện của mọi người, trong lòng cả kinh, vội ngồi xổm xuống,

đưa tay sờ vào cổ Vương Thất, nhưng mạch đã không còn đập nữa, nơi đó

sớm đã có hơi lạnh, không một tiếng động.

A Mạch nhẹ nhàng đặt Vương Thất nằm

xuống mặt đất rồi đứng lên, gạt nước mắt trên mặt, lạnh giọng phân phó

Trương Sĩ Cường: “Đưa Vương Thất về Thanh Châu, truyền lệnh cho Hạ Ngôn

Chiêu tạm thời tiếp nhận bộ binh doanh.”

Hạ Ngôn Chiêu vốn xuất thân từ quân

Dự Châu, sau khi theo Thương Dịch Chi tiến vào núi Ô Lan từng làm giáo

úy doanh thứ ba của quân Giang Bắc, là một tướng quân của bộ binh quân

Giang Bắc, giờ đến Thanh Châu là người kế nhiệm chức vụ phó thống lĩnh

bộ binh doanh.

Từ Tĩnh đang ở trong trướng, nghe tin Vương Thất gặp chuyện không may thì vô cùng thảng thốt, ngồi lặng đi.

Từ Tĩnh thấy A Mạch từ bên ngoài tiến vào, mặt mày lạnh lùng, trừ đôi

mắt ửng đỏ, còn vẻ ngoài vẫn không có gì thay đổi, trong lòng càng thêm

lo lắng, vội đứng lên, buột miệng gọi: “A Mạch…”

“Tiên sinh,” A Mạch ngắt lời Từ Tĩnh, nói luôn: “Phó Duyệt chạy về hướng tây bắc, Mạc Hải đưa quân đuổi theo. Tàn quân của Thường Ngọc Thanh tuy từ phía nam chuyển sang phía tây,

nhưng vừa rồi Thường Ngọc Thanh lại mang theo mười mấy thân vệ đi về

phía tây bắc, không biết trước đó đã ước định với Phó Duyệt hay không,

hay chỉ là trùng hợp.”

Từ Tĩnh thoáng trầm ngâm, nói: “Tuy

Thường Ngọc Thanh vừa thất bại, nhưng không thể khinh thường, nhất là

bọn Phó Duyệt, tiếng là mấy ngàn kỵ binh chạy trốn, nhưng gân cốt vẫn

chưa hề bị tổn thương, nếu chúng thừa dịp đêm xuống mà quay lại đánh úp

thì rất nguy hiểm.”

A Mạch gật đầu: “Ta cũng nghĩ vậy nên đã kêu Mạc Hải không truy sát Phó Duyệt nữa.”

Đang nói chuyện thì Trương Sinh đem

binh truy kích Thường Ngọc Thanh quay về, nói: “Thường Ngọc Thanh đã

mang theo Thường Ngọc Tông cùng mấy thân vệ vượt qua sông Tử Nha, hợp

quân cùng kỵ binh của Phó Duyệt, nhưng mấy người đuổi theo đám thân vệ

của Thường Ngọc Thanh lại không ai còn giữ được mạng sống.”

Trương Sinh biết trong chuyện này Từ

Tĩnh chắc chắn đã có dự liệu rồi nên không cảm thấy lo lắng, chỉ sợ A

Mạch vì cái chết của Vương Thất mà nhất thời mất bình tĩnh, vẫn cố chấp

truy kích Thường Ngọc Thanh đến cùng, như thế ngược lại có thể sẽ trúng

kế của anh ta. Ai ngờ sắc mặt A Mạch vẫn bình tĩnh, suy nghĩ một lát rồi nói: “Kêu Mạc Hải phải cẩn thận, phái thám báo thăm dò bờ sông phía

trước, chớ để trúng phục binh của Thường Ngọc Thanh.” A Mạch quay đầu

lại nhìn Từ Tĩnh, lên tiếng dò hỏi: “Ngài nói đi? Tiên sinh.”

Từ Tĩnh cân nhắc một lát rồi nói:

“Kêu Mạc Hải dùng binh sĩ của một doanh, cầm thật nhiều đuốc, giả như

đại quân tiếp tục truy kích theo hướng tây, còn lại tìm một nơi ổn thỏa

lặng lẽ dừng lại, đề phòng Thường Ngọc Thanh thừa dịp đêm đến tập kích

doanh trại.”

A Mạch cũng hiểu được này kế rất tốt, liền cho lính liên lạc nhanh chóng đi truyền tin cho Mạc Hải. Trương

Sinh thấy A Mạch và Từ Tĩnh còn có chuyện muốn nói, nên vội vàng tìm cớ

lánh đi.

A Mạch quay lại nhìn Từ Tĩnh, nói:

“Tiên sinh, một trận đối địch với Thường Ngọc Thanh chúng ta đã thoát

hiểm, hiện giờ còn Tiêu Dực ở Ký Châu, không bằng ta thuận thế lấy

luôn.”

Từ Tĩnh khẽ vuốt chòm râu, nói: “Ngươi có tính toán gì không?”

A Mạch thấy động tác quen thuộc này

của Từ Tĩnh, liền biết ông ta đã có dự kiến trước, nên chỉ thản nhiên

cười: “Thật ra ta vẫn chưa có dự tính gì, nhưng e là tiên sinh đã có

diệu kế.”

Từ Tĩnh nghe A Mạch nói như thế cũng

không tiếp tục làm ra vẻ huyễn hoặc nữa, cười cười nói: “Ngươi cho ta

một vạn binh, ta thay ngươi đi Ký Châu một chuyến.”

A Mạch có chút nghi hoặc, hỏi: “Tiên sinh đây là…?”

Từ Tĩnh cười nói: “Nếu luận về dùng

binh đánh giặc, lão phu không bằng ngươi, nhưng nếu luận về uốn ba tấc

lưỡi, lão phu tự tin là hơn ngươi một bậc.”

Đối với mồm mép của Từ Tĩnh, A Mạch

vốn vẫn bội phục. Lúc mới đến Thanh Châu gặp Thương Dịch Chi, nàng cùng

lắm mới chỉ đi thay đổi xiêm y, vậy mà khi quay lại thì Thương Dịch Chi

đã tôn Từ Tĩnh lên làm thượng khách. Còn khi ở Dự Châu, chỉ nhờ vào một

phong thư, Từ Tĩnh có thể khiến cho Thạch Đạt Xuân vứt bỏ cả danh dự bản thân mà đi theo địch làm nội ứng… A Mạch không khỏi mỉm cười, hỏi Từ

Tĩnh: “Tiên sinh muốn lễ trước binh sau với Tiêu Dực? Một vạn binh hơi

ít, ta sẽ cấp cho tiên sinh hai vạn nhé.”

Từ Tĩnh vuốt râu, lắc đầu nói: “Không cần, không cần, Ký Châu không thể cường đoạt, chỉ có thể dùng trí.”

A Mạch nghe xong càng cảm thấy hứng thú, liền hỏi: “Tiên sinh dùng trí như thế nào?”

Từ Tĩnh trả lời: “Ta muốn tặng lễ vật cho Tiêu Dực!”

“Tặng lễ vật?” A Mạch ngạc nhiên nói.

Từ Tĩnh cười ha ha, đáp: “Không sai,

đúng là tặng lễ, hơn nữa không chỉ tặng, mà còn phải là lễ vật hậu hĩ,

chỉ cần phần hậu lễ này treo trên người của Tiêu Dực thì ta sẽ khiến ông ta không còn hơi sức đâu mà tiếp tục cứng đầu nữa!”

Từ lâu, triều đình Nam Hạ đối với

vùng Giang Bắc đã là có lòng mà không có sức. Tuy Tiêu Dực là thuộc hạ

của Thương Duy lão tướng quân, nhưng không ai đo được lòng người. hiện

giờ Thương Dịch Chi lại đang âm thầm tiếm quyền vào thời điểm nguy cấp,

vào lúc mấu chốt này cần phải khiến cho Ký Châu bày tỏ rõ quan điểm của

mình. Một khi Tiếu Dực quay lưng bán đứng việc này cho hoàng đế, Thương

Dịch Chi dù có lòng cũng đành phó mặc, anh ta không phải là người vì con rận mà đốt cả tấm áo da.

Kể từ đó, Tiêu Dực giữ chặt Ký Châu,

chỉ ung dung chờ xem hoàng quyền ở Giang Nam sẽ rơi vào tay ai. Nếu rơi

vào tay Thương Dịch Chi, Tiếu Dực đương nhiên sẽ ngoan ngoãn nghe theo

sự sếp đặt của Thương Dịch Chi, nhưng nếu quyền lực vẫn do hoàng đế nắm

chặt trong tay, thì Tiếu Dực sẽ trở thành mối họa lớn sau lưng quân

Giang Bắc.

Nay trong thành, Tiếu Dực đang ngồi vững chắc, thảnh thơi, cũng thực bình tĩnh.

Hiện giờ, điều mà Từ Tĩnh muốn làm

chính là túm lấy ông ta, không để cho ông ta ngồi yên ổn trong thành, mà phải lựa chọn một bên để theo. Có Thương Dịch Chi ngấm ngầm kéo xuống,

Tiếu Dực sẽ không thể nhảy được sang phía bên kia!

A Mạch cân nhắc một chút liền hiểu được ý tứ của Từ Tĩnh, lập tức nói: “Được, ta sẽ cho Mạc Hải cùng tiên sinh đi tặng lễ vật.”

Từ Tĩnh gật đầu tán thưởng, do dự một lát, sau lại khuyên A Mạch: “Là chiến tướng, chết trên sa trường là

chuyện bình thường, chớ nên vì thế mà bị kích động, rối loạn tinh thần.

Thường Ngọc Thanh sớm thành danh từ khi còn trẻ, quả thật là một tướng

tài. Đối đãi với người này, không được vội, không được nóng, không thể

hoảng, không thể loạn. Không vội sẽ tránh được liều lĩnh, không nóng nảy sẽ tránh bị khích tướng, không hoảng hốt sẽ ổn định được đại quân,

không loạn sẽ củng cố được trận địa. Chỉ có như thế, ngươi mới có thể

khắc được anh ta, ngăn được anh ta, thắng được anh ta.”

Lần này, A Mạch không dám ngắt lời Từ Tĩnh, chăm chú lắng nghe, đợi Từ Tĩnh nói xong mới ngước mắt nhìn ông

ta, mỉm cười nói: “A Mạch hiểu rồi, đa tạ tiên sinh chỉ bảo.”

Nụ cười của A Mạch rất điềm đạm, ôn

hòa, Từ Tĩnh thấy vậy cũng nhẹ nhàng thở dài, vui buồn giận hờn không

hiện lên mặt bất quá cũng không hơn được thế này! Từ Tĩnh suy nghĩ một

lát rồi không tiếp tục khuyên can nữa.

A Mạch từ chỗ Từ Tĩnh đi ra, Lâm Mẫn

Thận cùng Trương Sĩ Cường vẫn chờ bên ngoài. A Mạch biết Lâm Mẫn Thận võ công cao cường, tai thính mắt tinh, vừa rồi, những lời mình và Từ Tĩnh

nói tất nhiên không thể dấu được anh ta, cũng chẳng e ngại mà hỏi thẳng: “Ngươi nghĩ tối nay Thường Ngọc Thanh có đánh úp doanh trại không?”

Lâm Mẫn Thận ngẩn ra, đáp: “Ta không biết.”

A Mạch cũng cười nói: “Thường Ngọc

Thanh người này tất chướng mắt với quân của Mạc Hải, nên nếu muốn đánh

úp doanh trại chắc chắn sẽ đánh thẳng vào đại doanh của chúng ta.” Nàng

nói xong, xoay người phân phó Trương Sĩ Cường: “Ngươi đi thông báo với

Hắc Diện, Trương Sinh và Hạ Ngôn Chiêu, gọi mấy người đến trướng của ta

ngay.”

Đám người Trương Sinh và Hắc Diện rất nhanh liền đến trướng của A Mạch. A Mạch nhìn sa bàn trước mặt đến xuất thần, nghe thấy có tiếng người tiến vào cũng không ngẩng đầu lên, chỉ

vẫy bọn họ đến bên cạnh sa bàn, chỉ vào cột mốc trên sa bàn nói: “Đại

quân chủ lực của Thường Ngọc Thanh đại bại, hiện đã chạy tán loạn qua

núi Thúy Bình, không đủ gây họa. Nhưng mấy ngàn kỵ binh trong tay Phó

Duyệt chỉ gặp tổn thất nhỏ, hiện đang từ từ tiến theo bờ tây sông Tử

Nha, sẽ thành tai hoạ ngầm. Hiện giờ Thường Ngọc Thanh lại hợp cùng Phó

Duyệt, người này vốn giỏi tập kích ban đêm, hiện lại có mấy ngàn tinh kỵ binh trong tay, sợ là sẽ không chịu ngồi yên.”

Hắc Diện đáp: “Vậy đem chiến xa tăng cường phòng thủ phía tây bắc được không?”

A Mạch ngẩng đầu nhìn anh ta, khẽ lắc đầu: “Không đủ, mấy trăm cỗ chiến xa kia không đủ để áp chế anh ta.”

Nàng lại cúi đầu quan sát kỹ sa bàn, một lát sau liền chỉ vào hai con

đường nhỏ nói: “Nếu Thường Ngọc Thanh đến, tất sẽ đi theo hai lối này,

Hạ Ngôn Chiêu, ngươi chia binh làm hai hướng phục ở hai địa điểm này,

nhanh lên.”

Hạ Ngôn Chiêu ôm quyền lĩnh mệnh,

xoay người rời khỏi đại trướng đi sếp đặt binh mã. A Mạch lại hỏi Trương Sinh: “Chỗ ngươi còn bao nhiêu kỵ binh?”

“Hơn một ngàn bảy trăm người.” Trương Sinh đáp.

A Mạch suy nghĩ, nói: “Trước đem kỵ

binh của cánh quân mới giao cho ngươi chỉ huy, hạ trại ở phía nam đợi

lệnh, người không được cởi giáp, ngựa phải luôn sẵn sàng!”

Màn đêm buông xuống, đại doanh quân

Giang Bắc đã thay đổi tuyến phòng ngự. Đầu tiên, Hắc Diện đem chiến xa

tăng cường phòng ngự phía tây bắc, tiếp đó, hai cánh quân bộ binh chủ

lực vô thanh vô tức rời khỏi đại doanh đi về hướng tây bắc. Còn Trương

Sinh lĩnh kỵ binh đi về phía tây nam, cách đại doanh mười dặm, sẵn sàng

đón địch.

Quân Giang Bắc chuẩn bị rất tốt việc

đề phòng Thường Ngọc Thanh tập kích về đêm, chỉ có điều việc phán đoán

phương hướng Thường Ngọc Thanh đánh lén lại có sai lệch…

Đầu giờ dần, bên ngoài đại doanh quân Giang Bắc đột nhiên truyền đến tiếng trống cảnh báo.

A Mạch một thân giáp trụ chỉnh tề,

chỉ tựa vào bên giường chợp mắt, nghe tiếng trống lập tức bừng tỉnh,

nghiêng tai lắng nghe, phát hiện tiếng trống truyền đến từ phía đông

nam. A Mạch rùng mình, vội ngồi dậy, lấy bội đao chạy ra ngoài.

Bên ngoài đèn đuốc sáng trưng, binh

lính các doanh đã có phản ứng. Lâm Mẫn Thận, Trương Sĩ Cường cũng từ

trong trướng của mình chạy tới, nhìn thấy A Mạch đi ra, Lâm Mẫn Thận

không khỏi hỏi: “Thanh âm là từ phía đông nam, xảy ra chuyện gì rồi?”

A Mạch không để ý tới câu hỏi của Lâm Mẫn Thận, mà quay lại trầm giọng phân phó Trương Sĩ Cường: “Lệnh cho

Hắc Diện vẫn phòng thủ chặt ở phía tây bắc như trước, tránh trúng kế

dương đông kích tây của Thường Ngọc Thanh. Đồng thời truyền lệnh cho

Trương Sinh, đưa quân chạy tới phía đông nam quan sát kỹ, bảo đảm an

toàn cho đại doanh .”

Trương Sĩ Cường lĩnh mệnh mà đi. Một

lát sau, Từ Tĩnh cũng chạy đến, lại có khoái mã thám báo chạy về bẩm báo với A Mạch: “Phía đông nam đại doanh phát hiện có đại đội kỵ binh của

thát tử đang giao chiến với một đội binh mã trông rất tạp nham, các phía còn lại không thấy sự xuất hiện của quân địch.”

Mọi người nghe xong đều sửng sốt, ngay cả A Mạch cũng không khỏi cảm thất kỳ quái, vội hỏi thám báo: “Binh mã nào?”

Thám báo đáp: “Cũng không rõ lắm,

hình như là người của chúng ta, nhưng cách ăn mặc lại không thống nhất,

binh khí cũng không phải loại được chế tạo theo hình thức trong quân.”

A Mạch chần chờ hỏi Từ Tĩnh: “Không phải là binh mã Ký Châu của Tiếu Dực giả trang đấy chứ?”

Từ Tĩnh chậm rãi lắc đầu: “Không thể.”

A Mạch hơi hơi mím môi, suy nghĩ xoay chuyển rất nhanh trong đầu. Kỵ binh Bắc Mạc từ phía đông nam đến, hiển

nhiên là muốn tập kích doanh trại, đột nhiên lại xuất hiện một đội binh

mã ngăn cản bọn họ… Rốt cuộc đội binh mã này là địch hay là bạn? Liệu

đây có phải thủ thuật che mắt của Thường Ngọc Thanh, cố ý khiến cho

quân Giang Bắc phải xuất quân nghênh chiến không?

A Mạch quay đầu lại dặn dò thám báo:

“Nói với Trương Sinh, trước mắt không cần tham chiến, chỉ cần chiếm cứ

địa hình có lợi theo dõi từ xa, chớ trúng kế dụ binh của thát tử!”

Thám báo vâng lệnh liền giục ngựa rời đi.

A Mạch trong lúc vô tình quét nhìn

mọi người, thấy ngoại trừ Từ Tĩnh vẫn mặc thường phục, còn lại, tất cả

mọi người đều giáp trụ chỉnh tề, đều một dáng vẻ như lâm đại địch. A

Mạch không khỏi mỉm cười, nói với Từ Tĩnh: “Tiên sinh, chi bằng chúng ta về trướng đợi tin, ngài thấy thế nào?”

Từ Tĩnh cười cười đi theo A Mạch vào

đại trướng. Mọi người cùng ở trong trướng đợi tin tức, thỉnh thoảng lại

có thám báo quay về báo diễn biến ở chiến trường đông nam, không ngoài

những tin như: “Trương tướng quân đã chiếm được địa hình có lợi, đưa đại quân Giang Bắc ẩn dấu ở đó”,“Kỵ binh thát tử đã rơi vào thế bại trận”

,vv…

Mọi người lại chờ một lát, bên ngoài, sắc trời đã bắt đầu tờ mờ sáng, lại có thám báo vào trướng hồi báo tình hình chiến trận: “Trương tướng quân đã đem binh sát nhập hỗn chiến,

truy kích kỵ binh thát tử.”

A Mạch nhíu mày, thầm nghĩ lần này

Trương Sinh đã có chút xúc động, nếu chiến cục kia là bố trí của Thường

Ngọc Thanh, sợ là Trương Sinh sẽ bị thiệt thòi. A Mạch suy nghĩ một lát bèn thương lượng với Từ Tĩnh: “Tiên sinh, ngài ở đây trấn giữ đại

dianh, ta dẫn người đi xem thế nào.”

Từ Tĩnh vuốt râu, gật đầu, A Mạch

liền điểm chút binh mã ra khỏi doanh trại. Vừa mới ra khỏi doanh trại

không xa, phía trước đã thấy khoái mã của thám báo hồi báo là Trương

Sinh đại thắng, đích thân mang binh quay về. Chờ một lát, quả nhiên thấy Trương Sinh mang theo đại đội doanh kỵ trở về, cùng đi còn có một người nào đấy.

Trương Sinh và một người mặc áo xanh

đen, trước hàng quân sóng vai mà đi. Từ xa trông thấy A Mạch đi đón vội

lớn tiếng cười nói: “Đại nhân, người xem là ai đến đây!”

A Mạch nghe vậy liền nhìn phía sau Trương Sinh, nhất thời bất giác giật mình.

Chỉ thấy người nọ dáng người chính

trực, khuôn mặt cương nghị, ánh mắt sáng ngời, thấy A Mạch nhìn mình

cũng không hề kích động, khi đến gần mới nhìn A Mạch cười cười, khẽ gọi: “A Mạch!”

A Mạch phục hồi lại tinh thần, không

biết vì sao trong mắt đột nhiên lại cảm thấy có chút nóng lên, gắng

gượng nở nụ cười, kêu lên: “Đại ca.”