A Mạch Tòng Quân

Chương 106: Đông tiến

Bên trong đại trướng yên lặng như tờ. Cứ thế mà tính ra, thì mấy viên đại tướng chinh nam của Bắc Mạc, liên

quan đến nguyên soái Trần Khởi, hóa ra đều từng là bại tướng dưới tay

của Mạch Tuệ! Chu Chí Nhẫn, Chu lão tướng quân đứng nghiêm trang trước

án trong tư thế mắt nhòm mũi, mũi nhòm mồm, hoàn toàn rơi vào trạng thái của một lão tăng nhập định, trầm mặc không nói năng gì. Trần Khởi cụp

mắt xuống, che khuất thần sắc trong ánh mắt. Sắc mặt Thường Ngọc Thanh

thì vẫn không thay đổi, khóe môi khẽ nhếch lên. Chỉ có Thôi Diễn khuôn

mặt trắng bệch lộ ra vẻ vô cùng giận dữ.

Thanh âm của tiểu hoàng đế có chút âm lãnh vang lên, phá vỡ bầu không khí tĩnh mịch trong trướng: “Hay cho một gã Mạch Tuệ!”

Đây có thể coi như một lời kết án không?

Khá khen cho ý niệm quá mức mạnh mẽ

của tiểu hoàng đế, khiến cho A Mạch dù đã đi về hướng đông, cách rất xa

thành Thái Hưng, hiện đang đứng ở điểm cao quan sát đại quân hạ trại,

cũng cảm nhận được mà không khỏi hắt xì một cái thật to. Phía sau, cách

đó không xa, Lâm Mẫn Thận thúc ngựa vài bước chạy lên. Anh ta đã thay

trang phục thân binh, lông mày có vẻ dày lên không ít, trên mặt cũng

xuất hiện râu quai nón, vừa nhìn thấy liền có cảm giác như đã biến thành người khác, chỉ có ánh mắt kia là vẫn trong trẻo như trước, giọng điệu

mang theo vài phần mỉa mai, tựa tiếu phi tiếu liếc nhìn A Mạch, hỏi:

“Thế nào? Mạch tướng quân bị trúng phong hàn sao?”

A Mạch biết anh ta đối với việc lừa

giết Vệ Hưng còn có chút oán khí, cũng không muốn cùng anh ta so đo, chỉ quay đầu nói với Trương Sĩ Cường đang đứng bên cạnh: “Những ngày này

thời tiết hay thay đổi, chúng ta lại hành quân ngày đêm, trong quân sợ

là cũng có không ít người bị phong hàn, ngươi đi thông báo với Lý Thiếu

Hướng, bảo anh ta làm canh sinh khương(1), không phân biệt là quan hay

binh, mỗi người đều nên uống một ít.”

Lâm Mẫn Thận thấy A Mạch căn bản

không để ý tới mình, trong lòng lại khó chịu, trên mặt liền ra vẻ kinh

ngạc, hỏi: “Sao thế? Mạch tướng quân ngay cả sinh khương cũng cướp sao?”

Lời này vừa nói ra liền chọc cho

Trương Sĩ Cường tức giận trợn mắt nhìn Lâm Mẫn Thận, song A Mạch vẫn

không hề bực mình, chỉ bảo Trương Sĩ Cường: “Mau đi đi.” Trương Sĩ Cường lườm Lâm Mẫn Thận một cái rồi lĩnh mệnh mà đi. A Mạch lại cho thân binh bên cạnh đều lui xuống, lúc này mới quay lại nhìn Lâm Mẫn Thận, đột

nhiên hỏi: “Vệ Hưng là ai giết?”

Lâm Mẫn Thận ngẩn ra, theo bản năng trả lời: “Không phải ngươi bày kế dụ ông ta ra để giết sao?”

A Mạch thản nhiên cười, nói: “Vệ Hưng một thân công phu vang danh khắp từ nam ra bắc, những tướng lãnh binh

sĩ bình thường khác đâu thể nào là địch thủ của ông ta?”

Lâm Mẫn Thận hiểu ám chỉ trong lời

nói của A Mạch, lạnh mặt nói: “Không sai, là ta giết. Mặc dù ngươi bày

kế khiến vết thương cũ của anh ta vỡ toác ra, nhưng kẻ ra sát chiêu cuối cùng là ta.”

Sắc mặt A Mạch thay đổi, lạnh lùng

nói: “Nếu người là do ngươi giết, vậy thì ngươi cũng không nên nói quá

nhiều những lời rắm thối như vậy?”

Lâm Mẫn Thận bị lời lẽ thô tụng của A Mạch chặn ngang họng, liền nhìn A Mạch trân trối: “Ngươi, ngươi…”

A Mạch nói tiếp: “Vệ Hưng võ công cao cường, cho dù vết thương cũ bị vỡ, nội lực bị hao tổn, nhưng nếu ngươi

niệm tình xưa nghĩa cũ không chịu động thủ, thì ta có thể làm gì được

ông ta? Ngươi đã xuống tay giết ông ta, giờ có nói cái gì cũng đã muộn

rồi, cứ cứ cau cau có có chẳng qua là muốn tìm cho mình một lý do để rũ

bỏ trách nhiệm, khiến cho thâm tâm mình được thoải mái một chút mà

thôi.” Nói đến đó, thần sắc của A Mạch bỗng trở nên lạnh lùng, ánh mắt

như phủ một tầng sương lạnh,“Giết chính là giết, vì quyền thế cũng được, mà vì danh lợi cũng thế, có gan thừa nhận cũng coi như có can đảm. Tốt

xấu gì cũng là một nam nhân, đừng có hơi một chút lại làm những việc

khiến người ta phải coi thường!”

Một hơi lôi hết tâm tư trong lòng Lâm Mẫn Thận ra, khiến anh ta á khẩu không trả lời được, nghẹn hơn nửa ngày mới không cam lòng tranh cãi: “Nhưng ngươi rõ ràng có thể lưu tánh mạng ông ta lại, hơn nữa cho dù giết ông ta là bất đắc dĩ, vì sao còn hắt

thêm bát nước bẩn lên người ông ta? Ông ta dung túng cho binh lính cướp

phá khi nào? Chẳng qua chính ngươi muốn nhân cơ hội này đánh cướp vật tư quân lương thì có! Còn giả mù sa mưa dán thông báo an dân, thế tại sao

không thấy ngươi đem tiền tài trả lại cho dân chúng?”

Lông mày A Mạch khẽ nhếch lên, hỏi

ngược lại: “Vệ Hưng làm ảnh hưởng đến danh tiếng mấy vạn tướng sĩ quân

Giang Bắc, vì sao ta không thể giết anh ta? Ta không đánh cướp quân tư,

thì ai có thể đem tới cho ta? Về phần vì sao ta phải đem tội danh này đổ lên đầu Vệ Hưng, chẳng lẽ thân là công tử của Lâm tể tướng mà ngươi lại không biết duyên cớ bên trong hay sao?” A Mạch cười xùy một tiếng, chế

nhạo: “Việc này, vốn dĩ Lâm tể tướng thành thục hơn người khác rất

nhiều, Lâm công tử lẽ nào lại chưa từng thấy qua? Chẳng lẽ Lâm tể tướng

vẫn nuôi ngươi như nuôi con gái mà nhốt ở trong nhà sao?”

Lâm Mẫn Thận bị A Mạch dùng lời nói

chèn ép mà đỏ bừng cả mặt, rốt cuộc không còn giữ được dáng vẻ cà lơ

phất phơ nữa, chỉ thẳng vào A Mạch giận dữ nói: “Ngươi! Ngươi…”

A Mạch cười lạnh nói tiếp: “Ta làm

sao? Ta chưa bao giờ tự nhận mình là bậc đại thánh nhân Bi Thiên Mẫn

Nhân(2), cũng không nghĩ sẽ làm đại anh hùng Nghĩa Bạc Vân Thiên(3), cho nên ngươi không được chỉ trích ta, nói cho cùng thì ngươi chẳng có tư

cách này, Lâm gia nếu thật sự là trung thần lương tướng, thì hiện giờ

Lâm Mẫn Thận ngươi cũng sẽ không có mặt ở đây!”

Lâm Mẫn Thận vẫn chưa từ bỏ ý định

bài bác liền nói: “Hiện nay hoàng đế chính là kẻ giết huynh đoạt quyền,

Lâm gia ta nhất định phải bảo vệ hoàng thất chính thống, như thế có gì

là sai?”

A Mạch cười khẩy nói: “Lâm gia nhất

định phải bảo vệ hoàng thất chính thống? Vậy thì phải làm sớm hơn từ vài chục năm trước kia? Ngươi cho là ta không biết sao? Tề Cảnh mặc dù

không phải ngồi lên ngôi vị hoàng đế một cách chính thống, nhưng trong

lòng lại rất nặng hai chữ “Chính thống” này. Thái tử trời sinh thông

minh, tính tình lại quá mức trung hậu, Tề Cảnh sợ thái tử sau này không

khống chế được những lão thần quyền cao chức trọng, trước thuận tiện

giúp Nhị hoàng tử Tề Mẫn mài đao, một mặt quan sát mũi dao nhọn của thái tử, thuận tiện thanh trừ những thần tử có dị tâm. Lâm tể tướng là kẻ

cáo già như thế nào, chẳng lẽ lại không nhìn thấu tâm can của đế vương,

vì thế liền làm ra một bộ dạng thần tử thuần túy vô hại, căn bản không

can dự vào chuyện tranh đấu của các hoàng tử. Đáng tiếc, hoàng đế cũng

chẳng phải là kẻ lương thiện, nên vẫn quyết tâm phải ra tay trước, thay

thái tử diệt trừ cây đại thụ là Lâm tể tướng này, cho nên mấy năm qua

luôn tỉa bỏ cành lá của Lâm tể tướng, chờ đến khi chỉ còn lại một thân

cây trơ trụi, để cho tân đế sau khi đăng cơ sẽ đạp đổ thân cây đó để lập uy. Mặc dù Lâm gia hiện giờ nhìn vào thì phong quang sáng lạn, kỳ thật

sớm đã là gan thỏ trước miệng cọp rồi…”

Lâm Mẫn Thận nói không nên lời, kinh ngạc nhìn A Mạch, như thể không còn nhận ra nàng là ai nữa.

Loại người như Lâm Mẫn Thận được gọi

là đệ tử thế gia, mặc dù trên mặt đối với ai cũng đều thân thiện, nhưng

trong lòng thật ra lại rất xem thường người khác, A Mạch một phen nói

tuột hết tâm can của anh ta ra, khiến anh ta khó tránh khỏi chấn động

đến nỗi nhất thời thất thố. A Mạch khinh thường cười cười, lại nói tiếp: “Nếu không Lâm tể tướng vốn là kẻ dưới một người trên vạn nhân, vì sao

lại phải chạy đi phù trợ một thái tử mồ côi từ trong bụng mẹ, giữ gìn

chính thống cái gì! Ta nói vậy đúng hay sai, Lâm công tử? Ta không thích sự nhiễu loạn ở Thịnh Đô nhưng không có nghĩa là ta không nhìn thấu sự

nhiễu loạn đó! Lâm công tử, A Mạch ta nói có chỗ nào sai không?”

Lâm Mẫn Thận sửng sốt một hồi lâu, lúc này mới chậm rãi nói: “Có một chỗ ngươi nói sai rồi…”

A Mạch nhướng mày: “Vậy à?”

Lâm Mẫn Thận nói tiếp: “Lâm tướng

công tử đã chết theo Vệ Hưng rồi, trước mặt ngươi không phải là Lâm công tử, mà chính là thân binh của Mạch tướng quân tên là Mục Bạch mà thôi.”

A Mạch đanh mặt, lạnh giọng nói: “Ngươi còn nhớ thân phận của mình là tốt rồi!”

Nói xong cũng không buồn để ý đến Lâm Mẫn Thận nữa mà giục ngựa chạy về chân núi nơi đại quân hạ trại.

Lâm Mẫn Thận nhất thời không có phản

ứng gì, thần sắc phức tạp nhìn theo bóng dáng A Mạch. Sau biến cố ở

thành Thái Hưng, anh ta đã cải trang trà trộn vào trong đội thân binh

của A Mạch, mới đầu còn sợ bị người khác nhận ra thân phận, rồi lại thấy A Mạch chẳng cố kỵ chút nào mà sai khiến mình khiến anh ta càng cảm

thấy kỳ quái, sau suy nghĩ cẩn thận lại liền thông suốt. Từ lúc còn ở

trong núi Ô Lan, khi đó các doanh phân tán khắp nơi, anh ta và tướng

lĩnh các doanh tiếp xúc không nhiều lắm. Sau lại trải qua vài trận

chiến, nhiều tướng lãnh đã hy sinh, những người còn sống sót cũng không

nhiều, quen biết anh ta lại càng ít. Hơn nữa, sau biến cố tại Thái Hưng, A Mạch đã tiêu diệt hết tâm phúc của Vệ Hưng, nên những kẻ có thể nhận

ra Lâm Mẫn Thận lại càng không có mấy. Nếu có, cũng đều là tâm phúc của A Mạch.

Tham quân Lâm Mẫn Thận sớm đã chết ở

trong thành Thái Hưng, kẻ hiện giờ còn sống chẳng qua là tên thân binh

Mục Bạch mà thôi! Lâm Mẫn Thận chậm rãi lắc lắc đầu, thong thả cưỡi ngựa đi về hướng doanh trại.

Trong quân đã bắt đầu nổi lửa thổi

cơm, binh lính tuy bận rộn nhưng cũng không hề bối rối, chỉ trong chốc

lát đã ngửi thấy mùi cơm chín. Trước lúc xảy ra biến cố ở Thái Hưng, A

Mạch đã âm thầm phái người giả làm thương lái đi về hướng Thanh Châu thu mua tích trữ lương thảo ở các trấn dọc đường! Bởi vậy lần này, quân

Giang Bắc không có xe chở đồ lương thảo, quân nhu đi cùng, lại hành quân ngày đêm, tốc độ cực nhanh, hiện nay đã tiến vào vùng trung du phía

đông Tương Châu. Nơi này cách Thái Hưng rất xa, lại có địa hình thuận

lợi, kỵ binh Bắc Mạc truy kích theo lại bị Trương Sinh dẫn kỵ binh quấy

nhiễu, hiện giờ cũng chỉ có thể nhìn theo bóng lưng của quân Giang Bắc

mà than thở.

Lâm Mẫn Thận không khỏi than nhẹ một

tiếng, A Mạch người này tâm tư kín đáo, lắm mưu nhiều kế, thật không

giống với nữ nhân, thực không thể xem nhẹ nàng.

Giữa tháng chín, quân Giang Bắc thoát khỏi sự truy đuổi của truy binh Bắc Mạc mà vượt trước đến phía tây

thành Thanh Châu, quân Bắc Mạc do Thường Tu An làm chủ tướng vốn trú

quân ở ngoài thành Thanh Châu, do sớm nhận được chiến báo(4) của Trần

Khởi, nên đã cho quân mai phục cách thành Thanh Châu bốn mươi dặm về

hướng tây để ngăn chặn quân Giang Bắc. Ai ngờ quân Thanh Châu vốn từ lâu đóng cửa ở trong thành như gấu ngủ đông đột nhiên lại theo sát sau

lưng, cùng quân Giang Bắc giáp kích trước, sau khiến quân của Thường Tu

An đại bại, sau đó, quân Giang Bắc lại không chút hoang mang mà tiến

thẳng vào thành Thanh Châu, khiến kỵ binh Bắc Mạc dù đuổi sát tới nơi

cũng chỉ có thể đứng ngó ở ngoài cổng thành.

Thành Thanh Châu, phía bắc tiếp giáp

sông Tử Nha, phía đông dựa vào dãy núi Thái Hành, phía sau cắt ngang qua dãy Thái Hành khoảng một trăm dặm là khe núi Phi Long. Vách núi hai bên cao chót vót, một con đường nhỏ hẹp xuyên qua hơn trăm dặm. Người xưa

cho rằng: chiếm cứ Phi Long, chèn ép cổ họng phía sau, tiến sát đến Ký,

Lỗ, nhất định thắng. Theo khe núi phía đông có thể tấn công Ký Châu,

theo phía nam vượt qua sông Uyển có thể tấn công Nghi thành, theo phía

tây có thể uy hiếp Tân Dã, Dự Châu, đúng là một cửa ải quân sự hiểm yếu, tấn công hay phòng thủ đều thuận lợi.

Quân Giang Bắc đã vào Thanh Châu, Bắc Mạc dù có mấy vạn kỵ binh cũng chỉ có thể nhìn tòa thành mà than thở.

Thường Ngọc Tông truy kích thẳng một đường đến đây, nhìn thành Thanh

Châu không nhịn được mà chửi ầm lên, nhưng mắng chửi một hồi cũng cảm

thấy thật vô vị, đành mang theo ba ngàn quân tiên phong phẫn nộ mà quay

về. Đợi bại binh của Thường Tu An quay trở về, Thường Ngọc Thanh tự mình giúp thúc phụ Thường Tu An thu thập tàn quân. Ba chú cháu Thường gia tề tụ trong trướng, thúc thúc Thường Tu An kích động thiếu chút nữa ngay

cả nước mắt cũng rớt xuống, hai bàn tay nắm chặt lại, thầm nghĩ hai tiểu tử các ngươi mà đến muộn thêm chút nữa, thì cái mạng già của thúc thúc

này có lẽ đã bỏ lại tại đây.

Thường Ngọc Tông vẫn vì chuyện mình

thiếu chút nữa đuổi theo quân Giang Bắc mà canh cánh trong lòng, Thường

Ngọc Thanh liếc mắt nhìn anh ta, cười nhạo nói: “Ta sớm đã nói là không

cho ngươi truy đuổi, nếu quân Giang Bắc đã dám quay lại thu dọn chiến

trường thì sợ gì sự truy đuổi của ngươi, coi như mọi chuyện đã định rồi, ngươi có đuổi theo cũng không kịp!”

Thường Ngọc Tông cúi đầu không nói

gì, chỉ có Thường Tu An tức giận tiếp lời: “Thất nhi, ngươi cùng quân

Giang Bắc giao chiến đã nhiều, ngươi nói cho tam thúc nghe, quân Giang

Bắc rốt cuộc là loại quân gì? Ngươi xem, bọn chúng thu dọn chiến trường

so với dùng chổi sắt quét còn sạch hơn! Đừng nói đến khí giới mà chúng

ta vất vả chế tạo đều bị đoạt đi, mà ngay cả áo giáp trên người những

tướng sĩ chết trận của ta chúng cũng cởi sạch! Thế này, thế này, thế này hóa ra còn không bằng cả thổ phỉ!”

——————————

Chú thích:

1- Sinh khương: tên một vị thuốc họ gừng có công dụng trị cảm lạnh.

2- Bi thiên mẫn nhân: Bi, tức là chữ

bi trong từ bi, “bi thiên mẫn nhân” tức là cảm thán thời đại bấp bênh,

thương xót đời người thống khổ

3- Nghĩa bạc vân thiên: có tình có nghĩa

4- Chiến báo: chiến nghĩa là chiếu đấu, chiến tranh; báo nghĩa là thông báo.