A Mạch Tòng Quân

Chương 104: Cõi lòng

Lời nói tuy thoải mái, nhưng lại

không dấu được sự đau khổ bên trong, Đường Thiệu Nghĩa nghe mà mặt mày

rung động, nhẹ nhàng đặt tay lên tay A Mạch, muốn khuyên giải an ủi nàng vài câu, nhưng lại không biết nên nói gì, cuối cùng chỉ nắm chặt tay A

Mạch, thấp giọng nói: “Đừng nghĩ nhiều nữa, trên người ngươi có thương

tích, trước hãy nghỉ ngơi cho khỏe đi.”

A Mạch quay đầu nhìn Đường Thiệu Nghĩa, hỏi: “Đại ca, nếu ta cũng từng nói dối huynh, huynh có oán ta hay không?”

Đường Thiệu Nghĩa hơi cân nhắc một

chút, thành thật sự đáp: “A Mạch, ngươi và ta cùng nhau ra khỏi thành

Hán Bảo đến Dự Châu, rồi xông pha trên núi Ô Lan, chiến đấu ở Thái Hưng, cùng trải qua sinh tử, là huynh đệ cùng chung hoạn nạn, miệng nói gì

cũng không quan trọng, chỉ cần ngươi vẫn còn gọi ta một tiếng đại ca, ta vẫn sẽ là huynh đệ của ngươi.”

Trong lòng A Mạch bất chợt dâng lên

cả trăm vị, trong mắt có ngấn lệ, vội vàng quay đầu vào phía trong dấu

diếm. Đường Thiệu Nghĩa thấy khóe mắt nàng lấp lánh lệ quang, theo bản

năng đưa tay định lau, nhưng chưa kịp chạm vào hai má của A Mạch thì

bỗng chợt giật mình, vội vàng thu tay lại, mặt nóng bừng.

A Mạch chợt tỉnh táo, lo lắng quay lại hỏi Đường Thiệu Nghĩa: “Đại ca, ngươi đã hạ quyết tâm rời khỏi quân Giang Bắc?”

Mi mắt Đường Thiệu Nghĩa cụp xuống,

che khuất thần sắc phức tạp vừa lóe lên trong mắt, gật đầu đáp: “Ta đã

suy nghĩ rất lâu rồi, chi bằng cứ dứt khoát rời đi có khi lại hơn.”

A Mạch nghĩ ngợi một lát, nghiêm sắc

mặt nói: “Nếu đại ca đã quyết định rời đi, vậy thì nên đi cho sớm.” Nàng thấy thần sắc biến ảo trong mắt Đường Thiệu Nghĩa liền giải thích: “Ta

nhận được tin tức rất chính xác, tình hình chiến sự tại Vân Tây đang hết sức căng thẳng, trong triều vì tránh lâm vào thế hai mặt thụ địch, cho

nên muốn đẩy nhanh việc ký kết hòa ước với thát tử, trừ phía đông Ký

Châu và Sơn Đông, toàn bộ vùng Giang Bắc đều phải nhượng lại cho thát

tử, ít ngày nữa quân ta nhất định phải di chuyển về Giang Nam.”

Đối với kết quả nghị hòa, Đường Thiệu Nghĩa mặc dù đã sớm có sự chuẩn bị, nhưng khi thực sự nghe thấy kết quả này, thì vẫn tức giận đến lông mày dựng đứng lên, một quyền đấm mạnh

xuống giường, căm hận nói: “Trong triều làm như vậy rõ ràng chính là

uống rượu độc để giải khát đây mà!”

Tâm tư A Mạch xoay chuyển, nói: “Một

khi hòa ước được ký kết, triều đình vì đề phòng quân ta có thể bất ngờ

làm phản, tất sẽ tìm cách áp chế các tướng lãnh trong quân, đến lúc đó

nếu đại ca muốn đi, sợ là không dễ, chi bằng thừa dịp hiện giờ đàm phán

chưa xong mà sớm rời đi là tốt nhất.”

Đường Thiệu Nghĩa cụp mắt trầm mặc

một lát, rồi đưa mắt nhìn A Mạch, hỏi: “Ngươi thì sao? Chẳng lẽ thật sự

muốn theo quân đi về phía nam?”

A Mạch khẽ cười khổ, ánh mắt nhìn

Đường Thiệu Nghĩa chăm chú, thành khẩn nói: “Ta vốn còn chưa xong việc,

cho nên phải ở lại trong quân, về sừ tình cụ thể trong đó ta tạm không

thể nói, đại ca, ta không muốn phải nói dối huynh.”

Đường Thiệu Nghĩa ánh mắt ngưng đọng, nói: “Ta hiểu, ta không hỏi nữa.”

A Mạch cố gắng ngồi dậy, lại yên lặng nhìn Đường Thiệu Nghĩa một lát, lúc này mới nói: “Đại ca, từ biệt lần

này không biết khi nào mới gặp lại, ta vẫn chỉ có câu nói trước kia, chỉ mong đại ca và ta đều còn sống!”

Trên mặt Đường Thiệu Nghĩa cuối cùng

cũng lộ ra chút ý cười, đáp rành mạch từng từ một: “Được! Chúng ta,

chúng ta nhất định đều phải còn sống!”

Hai người nhìn nhau một lát, cùng mỉm cười. Sau đó Đường Thiệu Nghĩa lại nghiêm sắc mặt nói: “A Mạch, nếu

ngươi vẫn gọi ta là đại ca, đại ca có mấy lời này muốn nói với ngươi,

ngươi thông minh thiên bẩm, chỉ cần gặp cơ duyên thích hợp, chuyện nổi

danh chỉ là sớm muộn. Đại trượng phu lập thân vốn cần kiến công lập

nghiệp, nhưng cũng không thể vì chuyện công danh mà cố tình phụ lại ân

nghĩa, bỏ mặc dân chúng.”

A Mạch cúi đầu trầm mặc không nói,

Đường Thiệu Nghĩa chỉ sợ A Mạch lơ đễnh, lại nói thật thấm thía: “Hiện

nay, phần lớn non sông vùng Giang Bắc của ta đã bị thát tử xâm chiếm,

phản quân Vân Tây lại từng bước tới gần, dân chúng đừng nói đến của cải, mà ngay cả tánh mạng cũng khó bảo toàn. A Mạch, ngươi và ta đều là

người Nam Hạ, cha mẹ huynh muội chúng ta cũng là người Nam Hạ, bảo vệ

bách tính Nam Hạ cũng chính là bảo vệ phụ mẫu, huynh muội của chúng ta… A Mạch! Ngươi có nghe không?”

Đường Thiệu Nghĩa càng nói, ngữ khí

càng thêm phần nghiêm khắc. A Mạch ngẩng đầu, nhìn Đường Thiệu Nghĩa

cười, đáp: “Ta đang nghe.”

Đường Thiệu Nghĩa thấy nàng trả lời

hời hợt, sắc mặt lại càng trầm xuống, ngữ khí càng nặng nề hơn: “A Mạch, một mệnh lệnh sai lầm của người cầm quân sẽ đánh đổi bằng tính mạng của binh lính! Thủ hạ của ngươi có hàng trăm, hàng ngàn tướng sĩ, chỉ một

sơ xuất của ngươi sẽ đẩy họ vào chỗ chết! Những người này đều là nam nhi tốt của Nam Hạ ta, là cha, là anh, là con của bá tánh, bọn họ đi theo

ngươi không phải vì công danh lợi lộc cá nhân, mà vì bảo vệ quốc gia,

bảo vệ già trẻ lớn bé trong nhà! Bọn họ giao tính mạng của mình vào tay

ngươi, ngươi nhất định phải trân trọng chuyện sinh tử của bọn họ, nếu

như điểm ấy mà cũng không làm được! Ngươi cũng đừng đứng ở vị trí cầm

quân nữa!”

A Mạch chưa từng nghĩ Đường Thiệu

Nghĩa sẽ đột nhiên nói những lời cay độc như thế, kinh ngạc nhìn anh ta, sửng sốt kêu lên: “Đại ca…”

Thấy A Mạch phản ứng như thế, Đường

Thiệu Nghĩa phát hiện mình đã nặng lời, bất giác có chút xấu hổ, ánh mắt không được tự nhiên nhìn đi nơi khác, trầm mặc một lát rồi mới khẽ thở

dài, thấp giọng nói: “A Mạch, đại ca không phải đồ ngốc, tâm tư của

ngươi, đại ca cũng có thể đoán được vài phần, đại ca không ngăn cản

ngươi, chỉ cần ngươi trung quân ái quốc, bảo vệ bách tính, đại ca cam

tâm tình nguyện…” Nói được nửa chừng, Đường Thiệu Nghĩa lại không nói

nữa, một lúc lâu sau mới lại tiếp tục: “Nhưng đại ca tuyệt không thể để

cho ngươi đem cả trăm ngàn tính mạng của người khác ra làm bước đệm cho

dục vọng của mình.”

Đường Thiệu Nghĩa nói ra những lời

như vậy, khiến cho A Mạch không khỏi trợn tròn mắt, hơn nửa ngày mới hồi phục lại tinh thần, mím chặt môi, nhìn Đường Thiệu Nghĩa nói: “Đại ca,

ngươi nhìn ta đi.” A Mạch vẻ mặt rất nghiêm túc, thong thả nói thật rõ

ràng: “Đại ca, ta tòng quân thực sự không phải vì cứu dân cứu nước,

nhưng cũng không phải vì ham công danh lợi lộc. Ta chỉ muốn bảo vệ niềm

vinh quang của phụ thân ta, người cũng từng là một quân nhân Nam Hạ, ba

mươi năm trước từng chống lại thát tử, bình định tứ phương, chiến công

hiển hách, không ngờ cuối cùng lại chết trong tay nghĩa tử của mình.”

Vết thương dưới sườn A Mạch lại đau

nhói, mỗi lần hít thở đều đau dội lên, nàng đành phải ngừng lại, nhắm

mắt một lát, lúc này mới tiếp tục nói: “Nghĩa tử đó là một đứa trẻ mồ

côi được phụ thân ta thu dưỡng từ trong chiến tranh loạn lạc, lý do hắn

ta giết người đã có công ơn giáo dưỡng với mình là vì quốc thù gia hận.”

Đường Thiệu Nghĩa không biết A Mạch

có thân thế như vậy, nghe xong, trên khuôn mặt chợt hiện đầy nét thương

cảm, hai tay nắm chặt bả vai A Mạch, nhịn không được mà kêu lên: “A

Mạch.”

Khóe môi A Mạch nhếch lên một nụ cười châm chọc, nhẹ giọng nói: “Cái gì mà quốc thù gia hận, chẳng qua là e

ngại uy danh của phụ thân ta mà thôi! Nên ta càng muốn để cho người nọ

biết, Nam Hạ mặc dù không có phụ thân ta, cũng sẽ không để cho người

khác biến thành thịt cá trên thớt, phụ thân có ta, Nam Hạ có ta!”

A Mạch chưa bao giờ nói về thân thế

của mình với người khác, cho dù có người hỏi, nàng cũng chỉ nói hàm hồ

mấy câu cho qua chuyện, giờ lại dùng khẩu khí bình thản, chậm rãi nói

với Đường Thiệu Nghĩa. Đường Thiệu Nghĩa nghe mà vừa kinh ngạc vừa mắc

cỡ, kinh ngạc vì A Mạch lại có thân thế thế như vậy, mắc cỡ vì anh ta

lại hiểu lầm A Mạch, sợ nàng sẽ dùng tính mạng của tướng sĩ để đổi lấy

quyền thế danh vọng. Đường Thiệu Nghĩa vốn không phải người có khẩu

khiếu lanh lợi, giờ phút này biết mình nghĩ oan cho A Mạch, liền âm thầm tự trách bản thân, vì thế nhất thời lại không biết nên nói cái gì mới

tốt, vài lần há miệng, nhưng rồi lại không thể nói ra lời nào.

A Mạch cũng chỉ thản nhiên cười, nói: “Đại ca, là ta không tốt, không nên gạt huynh như vậy.” Nàng không để

Đường Thiệu Nghĩa kịp trả lời, lại nói thêm: “Đại ca, huynh đừng hỏi cha ta là ai, cũng đừng hỏi danh tính người kia là ai, được không?”

Đường Thiệu Nghĩa yên lặng nhìn A Mạch, hai tay không tự giác nắm chặt lấy bả vai A Mạch, trầm giọng đáp: “Được, ta không hỏi.”

Giờ phút này, cõi lòng A Mạch đã vững vàng trở lại, trái lại, cảm xúc trong lòng Đường Thiệu Nghĩa lại khuấy

động không ngừng, A Mạch sợ anh ta trong lúc nhất thời xúc động sẽ kéo

mình ôm vào lòng, vội hướng về phía Đường Thiệu Nghĩa nhếch miệng cười,

cố ý trêu chọc nói: “Đại ca, tay huynh mà dùng thêm chút lực nữa là có

thể gỡ được hai cánh tay của ta xuống đấy.”

Đường Thiệu Nghĩa nhất thời quẫn

bách, vội vàng buông lỏng tay ra, đúng lúc đó lại nghe thấy tiếng cửa

phòng mở ra, Trương Sĩ Cường bưng cơm canh từ ngoài cửa nhẹ nhàng bước

vào, nhìn thấy Đường Thiệu Nghĩa ở trong phòng không khỏi sửng sốt, kinh ngạc nói: “Đường tướng quân? Ngài đến khi nào vậy?”

Đường Thiệu Nghĩa đỏ mặt gật gật đầu, cũng không trả lời câu hỏi của Trương Sĩ Cường, chỉ quay đầu nói với A

Mạch: “Ngươi nhanh ăn cơm đi, ta về trước đây.” Nói xong, không đợi A

Mạch trả lời liền vội vã đứng dậy đi ra ngoài.

Trương Sĩ Cường nhìn thấy thật kỳ

quái, nhịn không được quay đầu hỏi A Mạch: “Đại nhân, Đường tướng quân

làm sao vậy?” Lời còn chưa dứt, Đường Thiệu Nghĩa vừa ra khỏi cửa đã

quay lại, đến trước đầu giường của A Mạch, muốn nói gì đó rồi lại thôi.

A Mạch ngửa đầu nhìn anh ta, ngạc nhiên nói: “Đại ca, làm sao vậy?”

Trên mặt Đường Thiệu Nghĩa vẫn còn

chút ửng hồng, vài lần muốn nói lại thôi, cuối cùng khi mở miệng chỉ là

câu: “Ngươi nhanh ăn cơm đi!”

Nói xong lại xoay thẳng người bước

đi. Trương Sĩ Cường bưng cơm canh đứng trước giường A Mạch, nhìn mà

chẳng hiểu gì. Thần sắc A Mạch cũng đầy phức tạp nhìn theo bóng dáng

kích động của Đường Thiệu Nghĩa, nhất thời có chút thất thần.

Bên ngoài phòng, mặt trời dù đã ngả

về tây nhưng sức nóng lại vẫn vô cùng gay gắt. Đường Thiệu Nghĩa bước

nhanh ra khỏi tiểu viện của A Mạch rồi mới dừng lại, chậm rãi mở lòng

bàn tay vẫn nắm chặt ra. Trong lòng bàn tay, một khuyên tai bạc phản

chiếu ánh nắng mặt trời tỏa ra ánh sáng chói mắt, chính là vật mà hôm

qua ở cửa hàng trang sức A Mạch nhìn đến ngây người. Đường Thiệu Nghĩa

cúi đầu yên lặng nhìn một lát, đem khuyên tai cẩn thận để vào trong hà

bao tùy thân, lại quay đầu đưa mắt nhìn tiểu viện của A Mạch, lúc này

mới nhanh chóng rời đi.

Cũng ở trong thành Thái Hưng, Thường

Ngọc Thanh một mình ngồi dựa vào gốc cây hòe sau hậu viện, ước chừng đã

ngồi đó cả nửa ngày. Thôi Diễn vài lần mượn cớ đi qua, cũng không khiến

Thường Ngọc Thanh chú ý, lần cuối cùng, khi Thôi Diễn thật sự không còn

kiên nhẫn nữa, lập tức đi đến trước mặt Thường Ngọc Thanh, kêu lên: “Đại ca!”

Thường Ngọc Thanh cụp mi mắt xuống không biết cân nhắc cái gì, thần trí chẳng biết lạc ở đâu, khẽ “Hử” một tiếng.

Thôi Diễn nhìn mà không thở nổi, lại

lớn tiếng kêu một tiếng: “Đại ca”, Thường Ngọc Thanh lúc này mới đưa mắt nhìn Thôi Diễn, thản nhiên hỏi: “Chuyện gì?”

Thôi Diễn đặt mông ngồi đối diện với

Thường Ngọc Thanh, phẫn nộ nói: “Chẳng qua cũng chỉ là một nữ nhân,

huynh nếu thực sự thích nàng như vậy, thì cứ đoạt nàng về, trước đưa vào động phòng rồi sau hãy tính! Khi gạo đã nấu thành cơm, nàng chẳng lẽ

còn không ngoan ngoãn đi theo huynh sao!”