Nàng Dâu Cực Phẩm

Chương 265: Lợi hại quá, dì cô tinh của con

Buổi tối hôm đó, bà Bàng xách hộp cơm giữ nhiệt đi đến bệnh viện.

“Mẹ? Giờ này rồi sao mẹ còn đến nữa?” Tống Tử Văn đặt báo xuống, hơi kinh ngạc.

“À, đến đưa đồ ăn khuya cho con.” Bà mở nắp hộp ra, mùi thơm tỏa ra khắp phòng bệnh, “Sẵn tiện chúc mừng con, trở lại quãng đời độc thân.”

Nhẹ nhàng như đang nói “thời tiết hôm nay thật đẹp“.

Bà đối lưng với giường bệnh, đổ canh gà vào trong bát, lại lấy thìa ra, động tác tuần tự gọn gàng, trong suốt cả quá trình không hề xoay đầu lại nhìn phản ứng của Tống Tử Văn, đây là sự tôn trọng của một người mẹ dành cho con trai mình.

Một lúc sau, bà mới bưng bát xoay người lại, “Canh chính tay mẹ hầm đấy, thử xem?”

“… Vâng.” Tống Tử Văn nhận lấy, thưởng thức từng ngụm nhỏ, “Rất thơm.”

Bà Bàng cười: “Thích là được.” Sau đó lấy một túi tài liệu từ trong túi ra, đặt bên gối của anh ta.

Bên trong là đơn xin ly hôn và giấy xác nhận ly hôn.

Tống Tử Văn khép mắt, đôi hàng mi rung rung, một lúc sau mới khẽ vâng một tiếng.

Bà Bàng thở phào, vỗ mu bàn tay con trai: “Đừng lo lắng, có mẹ ở đây.”

Anh ta chợt thấy ấm lòng, không còn tình yêu, cuộc hôn nhân đã bị mai táng, nhưng ít nhất anh ta vẫn còn người nhà ở bên.

“Bác sĩ nói, ngày mai có thể xuất viện, mẹ kêu Thanh Thanh và Tiểu Bạch tới đón con.”

“Bên phía tòa thị chính….”

“Đã xin nghỉ phép năm, con chỉ cần lo yên tâm nghỉ ngơi là được.”

“Mẹ, con xin lỗi. Không phải con cố ý đâu, trước khi chiếc xe tải kia lao ra, con đã giảm tốc rồi.”

“Ừ, mẹ biết hết. Nhưng có một việc con phải nhớ kỹ, trước khi làm việc gì đó thì phải nghĩ tới hậu quả. Con không chỉ có một mình, con vẫn còn ba mẹ anh em, nếu thật sự xảy ra chuyện gì, con bảo cả nhà phải làm sao đây? Ông bà con kẻ đầu bạc tiễn người đầu xanh, con nhẫn tâm thế sao?”

Hai mẹ con nói rất nhiều chuyện, nhưng không hề nhắc đến ba chữ “Liêu Gia Văn”, dường như ai nấy đều đã quên đi đã từng có một người phụ nữ từng làm con dâu, từng làm vợ như thế.

Lúc bà Bàng trở về thì đã gần nửa đêm, Tống Vũ cầm báo ngồi trong phòng khách đợi bà.

“Về rồi à?”

“Vâng.” Bà Bàng thay giày, nhào vào lòng chồng mình.

Tống Vũ khẽ sửng sốt, được thôi, ông thấy hơi kinh ngạc. “Sao thế?”

“Con trai chúng ta thông suốt hơn trong tưởng tượng.”

“Đưa đồ cho nó rồi à?”

“Ừ.”

“Tốt xấu gì đó cũng là con của chúng ta, đâu thể nào tệ được?”

“Xời! Biết ngay là ông sẽ dát vàng lên mặt mình mà!”

“Tôi cũng đang khen bà đấy thôi!”

“Miệng lưỡi trơn tru.” Bà Bàng chọt vào tim chồng nhà mình, cười yêu kiều.

Con tim Tống Vũ khẽ rung động, bế ngang bà lên.

“Này! Ông làm gì đấy?”

“Đi ngủ!”

Đôi gò má của bà Bàng đỏ bừng, thấp giọng mắng: “Lớn già đầu rồi, ông có thấy xấu hổ không?”

“Thanh Thanh và Tiểu Bạch ở trong phòng, ba mẹ đều ngủ rồi, không nhìn thấy đâu!”



Tống Bạch vứt điện thoại đi, nằm dang tay dang chân trên giường, đã mấy ngày rồi, sao vẫn tắt máy?

Suy nghĩ, lại với lấy điện thoại: “Alo, Dịch Tử.”

Đầu dây bên kia vọng lại tiếng ư ư a a, Tống Bạch cười nhạo: “Cậu không sợ cạn kiệt tinh lực mà chết à?”

Một tiếng gầm nhẹ, Chu Dịch bò dậy khỏi cơ thể người phụ nữ, kéo áo ngủ qua mặc lên người, châm một điếu thuốc, đi ra ban công: “Ba, nửa đêm nửa hôm gọi cho tôi, cậu kiểm tra công việc à?”

“Bớt đắc ý đi, tình hình bên đại học T thế nào rồi?”

“Thế nào là thế nào?” Chu Dịch đùa nghịch chiếc bật lửa, dáng vẻ trong rất nhàn nhã.

“Không phải kêu cậu đi tìm Đàm Hi sao? Mấy ngày rồi vẫn chưa mở máy.”

“Đại học T đang tổ chức ngày hội thể thao, đều nghỉ lễ hết rồi!”

“Ký túc xá không có ai à?”

“Không có. Tôi nói này, cậu nhớ nhung thế làm gì? Đừng quên, đó là người của anh họ cậu.” Nhắc đến Lục Chinh, sắc mặt Chu Dịch bỗng trở nên nghiêm túc: “Ba, nói thật đó, những năm gần đầy việc Nhị gia tu tâm dưỡng tính không hề giả, nhưng sự tàn nhẫn trong xương tủy không hề giảm đi chút nào, cậu đừng có làm cái chuyện giành thức ăn trong miệng cọp đầy ngu ngốc kia!”

“Tôi là loại người thế à? Đó là anh của tôi!”

“Hì hì… Tôi cũng chỉ nhắc nhở cậu thôi mà, dù sao trong lòng cậu có chừng mực là được.”

“Ngày mai lại đi tới trường xem thử, tôi lo sẽ xảy ra chuyện.”

“Xời… Cô ta không làm cho người khác xảy ra chuyện là đã cảm ơn trời đất lắm rồi, ai dám động vào con tiểu yêu tinh kia chứ?”

Tống Bạch cau mày: “Kêu cậu đi thì cứ đi, nói nhiều như thế làm gì?”

Chu Dịch lầu bầu: “Biết rồi!”

“Được, cứ thế đã, tôi cúp máy đây!”

Ngày hôm sau, Tống Bạch ngủ đến trưa, vừa xuống lầu là đã nghe thấy mẹ anh ta ngân nga điệu hoàng mai, vừa ăn trái cây vừa xem phim truyện cẩu huyết.

“Mẹ, hát gì đấy?”

“Ối, cậu Ba nhà chúng ta dậy rồi à?”

Tống Bạch đánh giá mẹ mình từ trên xuống dưới, một cách kỹ càng: “Tâm trạng mẹ hôm nay tốt thế?”

Bà Bàng cười vui vẻ.

“Mẹ có biết bây giờ trong đầu con đang hiện lên từ nào không?”

Nhăn mày, “Có gì cứ nói.”

“Hoa nở hai lần!”

Tay Bàng Bội San run lên, điều khiển từ xa rớt xuống sàn: “Ơ hay, thằng nhãi ranh kia! Muốn ăn đòn chứ gì?”

Đồng chí Tiểu Bạch chậc lưỡi, giả vờ uyên thâm, vuốt cằm: “Điển hình của kiểu thẹn quá hóa giận!”

“Thằng nhóc chết tiệt!”

“Tối hôm qua làm trò gì xấu xa với ba con chứ gì?” Nói xong, còn chớp mắt đầy ẩn ý

Bàng Bội San bị sặc, mặt mũi đỏ bừng, “Cút qua một bên! Đợi đã… lấy điện thoại trên tủ giày lại đây cho mẹ.”

“Vâng, Thái hậu Lão Phật Gia!” Vừa nói, vừa cười gian, vừa làm động tác thỉnh an.

Bà Bàng nghiến răng, trừng mắt nhìn anh ta, haizz, thằng nhóc này khi nào mới nghiêm túc đây? Suốt ngày chỉ biết làm trò, đúng là làm bà đây buồn lo chết mất thôi!

“Này, di động.”

Bàng Bội San nhận lấy, tiện tay tắt luôn tivi, Tống Bạch nhìn thấy dáng vẻ trịnh trọng của mẹ mình thì bỗng cảm thấy mới mẻ kỳ lạ. “Gọi điện thoại cho ai vậy?”

“Đừng nói chuyện!” Đợi một lúc bà Bàng bật cười, “Cô Tinh à, không làm phiền cậu nghỉ ngơi chứ?”

Tống Bạch giật mình, ghé tai vào thăm dò, thì nghe thấy một giọng nói rất rõ ràng, “Không.”

Nói thế nào nhỉ? Có sự lạnh giá của vùng cực địa, lại sôi sục linh khí của dòng suối, không hẳn nhiệt tình, cũng không vòng vo, bà ấy nói không tức là không, tuyệt đối không hề nói những lời như kiểu khách sáo.

Đây chính là An phu nhân trong truyền thuyết ư?

Thật ra, cái tên “Dạ Cô Tinh” không hề xa lạ với anh ta, thậm chí với cả người trên toàn thế giới. Tượng đài sừng sững trong giới showbiz Hoa Hạ, siêu sao Hollywood mà các hãng sản xuất phim lớn muốn tranh giành, rõ ràng nên là một nhân vật đứng đầu dư luận, nhưng bà ấy lại sống vô cùng khiêm tốn.

Ngoại trừ thời điểm tuyên truyền phim và một số trường hợp không thể không xuất hiện thì thật sự rất khó nhìn thấy bà. Giống như người bên ngoài nhận xét về bà… “Cao ngạo lạnh lùng”, quả thật Dạ Cô Tinh đã chứng tỏ mấy chữ kia rất rõ ràng.

Nhưng dù mang theo một phong cách đặc biệt như thế nhưng lại chinh phục được ngàn vạn khán giả nhiều chuyện khó tính, không chỉ trong nước, mà ngay cả nước ngoài cũng bị bà chinh phục triệt để. Đừng nói đến việc gặp được người thật, chỉ cần nhắc đến tên bà cũng đã có thể khiến mọi người hét vang lên.

Fan có mặt khắp mọi nơi, nam nữ già trẻ, tóc đen tóc vàng, da trắng da vàng da đen, không hề quá đáng khi xưng bà ấy thành “siêu sao toàn cầu“.

Gần 10 năm nay, Dạ Cô Tinh đã vào trạng thái bán ẩn dật, chu du thế giới cùng với một đại ca xã hội đen, thỉnh thoảng update vài tấm hình trên weibo, trong chớp mắt lại có một đống fan nhào tới liếm màn hình cầu vuốt ve.

Tuy nói rằng “Giới giải trí kiên cố, minh tinh ra vào như nước chảy”, những năm qua có bao nhiêu nghệ sĩ tới tới lui lui? Hôm nay người này nổi tiếng, ngày mai người kia rút khỏi giới, sao mới dâng lên, siêu sao ngã xuống, nhưng Dạ Cô Tinh vẫn giữ vị trí đỉnh cao trong giới giải trí này, gió mưa không làm gì được bà.

Có thể thấy mạnh mẽ đến cỡ nào!

“Chuyện của thằng cả lần này phải cảm ơn cậu. Còn chuyện bên phía Thụy Điển, là do Tiểu Húc giúp đúng không?”

“Việc cỏn con thôi.”

“Nghe nói Tuyệt về nước rồi, cũng không biết là thật hay giả, hai nhà chúng ta không phải là người ngoài, nếu không ngại thì kêu nó đến nhà ăn bữa cơm, cũng có dịp để cho hai thằng con không ra hồn nhà tớ gặp mặt nó.”

“Sẽ có dịp mà.”

Bà Bàng thở phào, có lời hứa này trong lòng cảm thấy yên tâm: “Được, vậy tớ không làm phiền thế giới riêng của hai người nữa, về nước rồi gặp.”

“Ừ, về nước rồi gặp.”

“Mẹ, chuyện ở cục giao thông lần trước mẹ tìm dì An giúp đỡ ư?” Tống Bạch nôn nóng lên tiếng hỏi.

“Khu vực đó là phạm vi thế lực của Ám Dạ.”

Tống Bạch sờ mũi, “Mẹ ghê gớm thật! Hắc bạch gì đều quất hết!”

Bà Bàng nhướng mày, “Cũng thường thôi.”

“Đúng rồi, sao mẹ lại quen biết dì An?” Hai mắt của đồng chí Tiểu Bạch sáng rực.

“Chuyện của nhiều năm về trước rồi…” Bàng Bội San thất thần, ánh mắt mang màu hoài niệm.

Bàng gia lúc đó tuy miễn cưỡng có thể chen chân vào giới thượng lưu ở thủ đô, nhưng không hề hiển hách vẻ vang như ngày hôm nay. Hai nhà Giang Kỷ độc quyền, An gia là bá chủ ẩn hình, sau này Kỷ gia đi xuống mới cho Bàng gia có cơ hội lên ngôi.

Bàng Bội San gặp Dạ Cô Tinh khi mới 20 tuổi, đang học đại học, thành tích xuất sắc, là một công chúa nhỏ vô cùng kiêu ngạo.

Bà đứng ở vường hoa nhìn một nam một nữ sánh vai nhau bước ra từ thư phòng của ba mình, nam thì cao lớn anh tuấn, nữ thì xinh đẹp tuyệt trần, tuy họ không nắm hay, cũng không có bất kỳ động tác thân mật nào, nhưng sự ái mộ giữa hai người lại cứ như được toát ra từ trong xương tủy, một cái nhìn thôi đã đong đầy tình ý.

Ánh nắng rọi xuống cơ thể hai người cứ như phủ một vầng sáng ưu nhã lên người họ, bà chưa bao nhờ nhìn thấy hai người yêu nhau nào lại xứng đôi đến thế.

Bàng Bội San nhìn đến ngơ ngác, hóa ra thật sự có câu “chỉ ước làm uyên ương, không ước thành tiên“.

Trong lòng bà nghĩ như vậy, miệng cũng lẩm bẩm theo, khiến hai người kia ngừng lại nhìn tới.

Ánh mắt của người đàn ông kia rất lạnh, tựa như băng tuyết hóa thành, chỉ một ánh nhìn cũng đủ khiến người ta cảm thấy lạnh từ lòng bàn chân, cô chủ Bàng khi ấy không dám nhìn tiếp nữa, vội vàng rời tầm nhìn.

Sau đó lại nhìn sang cô gái kia, giây tiếp theo trừng to mắt, buột miệng thốt lên: “Tiểu Tử Y! Cô là Cô Tinh đúng không? A A! Có phải tôi đang nằm mơ không? Tôi… tôi… tôi rất thích cô, mỗi một bộ phim của cô tôi đều xem ít nhất 3 lần, trong MP3 toàn là nhạc của cô!” Cô Hai Bàng kiêu ngạo bỗng chống biến thành fan cuồng, mọi lễ nghĩa rụt rè gì đó đều vứt hết ra sau đầu.

“Chào cô, San San.”

A! Giọng của nữ thần hay quá, nữ thần gọi bà là San San… giây phút đó, cô Hai Bàng hạnh phúc muốn khóc.

“Cho nên, mẹ bị đã bị chinh phục như vậy sao?” Tống Bạch líu lưỡi, rất khó tưởng tượng một người cao quý nhã nhặn như mẹ anh ta cũng từng một thời mê muội như thế sao.

“Con tim bà đây lúc đó như sắp nhảy ra ngoài, bình bịch bình bịch…”

Tống Bạch chép miệng, “Có khoa trương đến mức đó không?”

“Đó không phải là người khác, đó là Tiểu Tử Y đó! Nữ thần trong lòng của nhân dân cả nước, siêu sao lớn nhất trên quốc tế, OK?”

“Chậc, dì Cô Tinh của con ghê lớm thật.”

Bà Bàng nghiêm túc, gật đầu: “Cô ấy là một truyền kỳ.”