Nàng Dâu Cực Phẩm

Chương 1210: CHƯA KẾT HÔN ĐÃ CÓ CON

Tập đoàn Tinh Huy.

“Khoan đã, cô nói ai công khai cơ?” Cao Tường ngồi trên chiếc ghế xoay bằng da, vươn một bàn tay ra, gọi thư ký của mình lại trong trạng thái ngơ ngẩn.

“Hàn Sóc.” Dừng một chút lại bổ sung thêm, “Ảnh Hậu mới lên ngôi tại liên hoan phim Berlin.” Cao1Tường thở phào: “Với ai?” “Da?”

“Chẳng phải cô nói là công khai rồi sao? Đối tượng là người của công ty nào?”

Ánh mắt thư ký hơi hiện vẻ quái dị, nhưng cũng nhanh chóng thu lại cảm xúc đó, bình tĩnh đáp: “Không phải cô ấy công khai tình yêu, mà là công khai có8con trai.”

Phụt! Cao Tường lập tức phun hết cà phê ở trong miệng ra. Điện ảnh Thế Kỷ.

Trương Hướng Dương xem xong nội dung INS, đầu tiên là lắc đầu, sau đó chắt lưỡi, tiện đà nghĩ tới cái gì, sắc

mặt lập tức biến đổi mạnh mẽ. “Tổng giám Trương?”

“Không sao chứ? Nhìn anh... đáng2sợ quá...” Trương Hướng Dương lập tức tỉnh táo lại, cầm tư liệu trên bàn lao ra ngoài, chạy thẳng tới văn phòng Tổng tài.

Còn chưa kịp gõ cửa đã nghe thấy âm thanh vật gì đó bị đập mạnh xuống đất truyền ra từ bên trong. Cùng với tiếng gầm gào tức giận. “Hàn4Sóc! Con mẹ nó, em giỏi lắm! Chờ... cứ chờ đấy cho ông!” Cả người Trương Hướng Dương chấn động, suy đoán nào đó trong đầu đã trở thành sự thật. Vì bảo toàn cái mạng nhỏ của mình, tốt nhất là anh ta cứ... chạy trước đã.

Đàm Hi nhận được tin tức liền gửi tin nhắn Wechat cho Hàn Sóc ngay lập tức.

Đợi mười lăm phút, không ai trả lời. Cô lập tức cầm máy gọi đi luôn, tút... tút... “A lô? Mẹ nuôi ạ?” Vẻ mặt Đàm Hi lập tức hòa hoãn lại, dịu giọng hỏi: “A Thận, chào buổi chiều, con đang làm gì thế?”

“Xem tivi ạ!”

“Mẹ con đâu?” “Vẫn còn đang ngủ trưa, có cần con gọi dậy không ạ?”

Đàm Hi không biết nên khen cô nàng này dễ tính hay thần kinh thô nữa, “Thôi, cứ để cô ấy ngủ đi.”

“Vâng.”

“Tối qua đây ăn cơm nhé!”

“Vâng ạ!”

Nhiễm Dao ngồi trên sofa, ôm một cái gối vuông trong lòng, mắt hạnh nhìn chằm chằm vào Đàm Hi: “Cậu ấy thế nào rồi? Có ổn không?” “Ngủ còn chưa dậy.” Cậu cảm thấy có ổn không? Nhiễm Dao lẳng lặng đưa mắt nhìn lên đồng hồ treo trên tường, ồ.. Sắp bốn giờ chiều tới nơi rồi. Triệu Thu đang bàn bạc với một nhân viên của công ty mỹ phẩm trong nước, nói về các phần việc liên quan tới quảng cáo của Hàn Sóc. Từ thời hạn đến thù lao đều đã đàm phán ổn thỏa, chỉ còn ký hợp đồng trên giấy trắng mực đen nữa là coi như xong.

Đột nhiên, một người mặc vest đẩy cửa tiến vào, cúi đầu nói khẽ vào tai người phụ trách câu gì đó.

Triệu Thu nhíu mày, lập tức có dự cảm không lành.

Quả nhiên...

Mặt đối phương sầm xuống, gập hợp đồng vào, thuận thể cất đi.

“Hà Tổng, thế này là sao?”

“Chính cô tự lên mạng xem tin tức đi, tuy rằng SY của chúng tôi không bằng các thương hiệu quốc tế nhưng cũng tuyệt đối không đi tìm một người phát ngôn là minh tinh có vết nhơ trên người.”

Nói xong liền giận dữ bỏ đi, để lại một mình Triệu Thư ngồi ngơ ngẩn tại chỗ. Minh tinh có vết nhơ? Chẳng phải chuyện “hút ma túy” đã được tẩy trắng rồi hay sao?

Triệu Thu lấy điện thoại ra, đăng nhập Weibo, trên bảng hot search, mấy cụm từ như “Con trai của Hàn Sóc”, “Hàn Sóc chưa kết hôn đã có con” đứng thẳng trên hàng đầu tiên, đột nhiên chị ta cảm thấy thật sự muốn ngất đi cho rồi. Tổ tông ơi...

Ngủ một giấc tới tận 5 giờ chiều, Hàn Sóc duỗi eo, thoải mái sung sướng. Kéo rèm ra, mặt trời đã ngả về Tây, tự nhiên có cảm giác năm tháng yên bình, tâm tình cũng ngay lập tức trở nên bình thản.

“Mẹ, mẹ dậy rồi à?” Cửa mở hé ra, một cái đầu nhỏ ló vào. Hàn Sóc ngồi bên mép giường, vẫy tay: “Con trai ngoan, qua đây.” A Thận nhấc đôi chân ngắn ngủn lạch bạch chạy tới trước mặt cô, đôi đồng tử màu đen sáng lên dưới ánh mặt trời. Hàn Sóc nhấc cậu bé lên, ôm vào trong lòng, hắng giọng, “Giờ mommy muốn hỏi con hai vấn đề.” “Vâng.” Gật đầu ngoan ngoãn, nghiêm túc chờ đợi.

“Mẹ và ba con, chọn ai?” “Mẹ.” Không có bất kỳ sự do dự nào, thậm chí còn chẳng buồn hỏi ai là ba. Hàn Sóc cười toét miệng, không nhịn được hớn hở. Cô cảm thấy vui sướng. “Được, vấn đề thứ hai, nếu người đó... tìm tới, con định làm thế nào?” “Đuổi ra ngoài.”

“Muah!” Hàn Sóc hôn chụt lên má con trai, “Con trai ngoan, sao mẹ lại yêu con thế chứ?”

“Mẹ, con cũng yêu mẹ.”

Buổi chiều, hai mẹ con tới biệt thự của Đàm Hi ăn cơm. Nhiễm Dao cũng có mặt. Sau khi ăn xong, hai vợ chồng Lục Chinh vào bếp rửa bát.

Ông bà cụ Lục ra ngoài đi dạo, bác Từ và dì Hà đi cùng. Ba đứa trẻ chơi chung một chỗ, không khí cực kỳ vui vẻ.

Trước mắt, trong phòng khách rộng lớn chỉ còn mỗi Hàn Sóc và Nhiễm Dao.

Hàn Sóc chơi game, Nhiễm Dao nhắn tin Wechat. Chờ đến khi Đàm Hi đi ra, Lục Chinh vào thư phòng thì không khí mới trở nên náo nhiệt.

“Đừng chơi nữa.” Duỗi tay ra kéo.

Hàn Sóc ngơ ngác, ngay sau đó liền rên rỉ, “Sắp thắng tới nơi rồi, cậu... cậu... cậu... đồ xấu xa!” Chắc cô sẽ bị đồng đội chửi chết mất.

Nhiễm Dao gửi cho Sở Kiều icon [bỏ chạy] rồi thoát khỏi Wechat, lặng lẽ nhét điện thoại vào lại trong túi. “Nói đi.” Đàm Hi mở tivi lên, chỉnh nhỏ âm lượng, “Cậu định thế nào?”

HỞ?

Hàn Sóc nhìn Nhiễm Dao. Nhiễm Dao lập tức xua tay.

Đàm Hi, “Đừng có nhìn nữa, đang hỏi cậu đấy.” Hàn Sóc: “... Ồ. Chẳng định thế nào cả, chỉ là cảm thấy thay vì bị người ta phát hiện thì thà tự mình nói ra còn hơn, dù sao cũng chẳng giấu được lâu nữa mà. Chẳng phải có câu nói... nói như nào ấy nhỉ? Cuộc đời cũng như bị hấp diêm, không thể ngăn cản thì thà cứ nằm mà hưởng thụ thôi.”

Đàm Hi: “...”

Nhiễm Dao: “..” “Vẻ mặt của hai người làm sao thế? Kỳ quái lắm à?” Dù sao, bản thân Hàn Sóc không hề cảm thấy thế.

Trong trận vây đánh với thanh thế rầm rộ năm đó, cô từ Tiểu Thiên Hậu được vạn người hâm mộ trở thành chuột chạy qua đường bị mọi người đuổi bắt chỉ trong nháy mắt, cuối cùng bị đánh cho tơi bời, phải chạy trốn.

Chẳng lẽ còn muốn một lần nữa chật vật như thế sao?

Không thể nào! Trước khi đăng bài lên INS, Hàn Sóc cũng đã nghĩ rõ ràng rồi, dù bên ngoài có phản ứng thế nào, ủng hộ cũng được, châm biếm cũng thế, cô đều sẽ không sợ hãi. Sự thật chứng minh, độ bao dung, nhẫn nại của mọi người đối với không tuân thủ phép tắc” phụ thuộc cực lớn vào mức độ làm sai lớn nhỏ thế nào và đối tượng mắc phải sai làm là ai.

Ví dụ như, một minh tinh lấy hình tượng “Ngọc Nữ thanh thuần” đột nhiên bị lộ cảnh nóng và một minh tinh chuyên đóng cảnh nóng có biệt danh là “yêu tinh để tiện” chơi xe chấn với người khác, lực sát thương

mà người trước tạo ra sẽ lớn hơn người sau rất nhiều lần, sự khiển trách và thóa mạ mà cô ta phải chịu đựng cũng lớn hơn nhiều.

Thế nên, sau khi trải qua sóng gió “hút thuốc phiện” kia, Hàn Sóc Niết Bàn trùng sinh. Trong lòng quần chúng, cô đã được ấn định với hình tượng “tùy tiện làm bậy” rồi, thế nên chuyện cô chưa kết hôn mà đã có con cũng sẽ không khó tiếp nhận nữa. Dù sao thì cô đã từng làm qua những chuyện còn khác người hơn nữa rồi.

Thế nên, khu bình luận liền biến thành thế này...

“Giấu kết hôn à?” Đáp: “Không giống lắm. Làm gì có chuyện khoe con mà lại không khoe chồng ra chứ, quá nửa là chưa kết hôn đã có con rồi.”

“Sao tôi cứ có cảm giác như đang xem phim điện ảnh thế?”

“Chân trước vừa mới gia nhập làng giải trí quốc tế, sau lưng đã công khai chuyện chưa chồng mà có con ư? Trên đời này, còn có chuyện gì mà anh Sóc nhà chúng ta không dám làm không nhỉ? Đáp án - không có!”

“Giấu mình suốt năm năm, trở về hoành tráng, không chỉ thu hoạch ngôi Ảnh Hậu mà còn có con, đúng là người thắng lớn nhất cuộc đời rồi còn gì.”

“Bởi vì ma túy nên từ fan thành anti, bởi vì Camelia nên từ anti thành người qua đường, giờ vì tiểu Shota mà từ người qua đường thành fan, thật quá con mẹ nó vòng vèo!” “Phụ nữ dù có yếu đuối tới đâu, làm mẹ rồi thì sẽ trở nên mạnh mẽ ngay.”

“Nếu thật sự là chưa kết hôn đã có con thì xin cho tôi chắp tay nói một câu khâm phục. Nuôi con không giống như nuôi thú cưng, có thể có dũng khí đó, kiên trì tới tận bây giờ đã thực sự rất tuyệt rồi.”

“Anh Sóc lợi hại của em.”

“Những kẻ nào suốt ngày lên án chưa kết hôn đã có con tìm chỗ mát mẻ mà chờ đi.”

“Tại sao phụ nữ không thể tự nuôi con chứ? Tại sao con thì cứ nhất định phải có cha nào? Những kẻ suốt ngày rêu rao là không tốt cho sự trưởng thành của con trẻ, tôi không tin trong các người không phải không có người từng là trẻ con lớn lên trong gia đình đơn thân.”

“Ly hôn bảy năm, tôi và con của tôi, dù là tình cảm hay vật chất thì tôi đều có thể vỗ ngực mà tự nhận rằng, những gì tôi cho con không hề kém lũ trẻ trong những gia đình hoàn thiện!”

“Anh Sóc của tôi cũng đã có con rồi, tại sao tôi vẫn cứ là chó độc thân thể này? Khóc chít chút.” “Chẳng lẽ chỉ có tôi phát hiện ra chân của tiểu nam thần rất dài, tỉ lệ siêu đẹp sao?”

Trả lời: “Tôi cũng thấy thế.”

Trả lời: “+1”

Trả lời: “+10086” “Thế nên, có nên tham gia “Hành trình của mẹ và bảo bối không nhỉ? Đề nghị tổ sản xuất có thể bắt đầu hành động.”

Trương Hướng Dương vỗ đùi: “Hê hê! Quả thực thần kỳ! Cộng đồng mạng trở nên dễ nói chuyện từ bao giờ thế này?” Đội tuyên truyền của anh ta đã xắn tay áo chuẩn bị nhập cuộc rồi, thế mà không ngờ tình hình trên mạng lại xoay chuyển đến mức này.

Vị Nhóm trưởng được hỏi đến mức vẻ mặt cũng mờ mịt.

Bên phía Tinh Huy, Triệu Thu mang theo tâm tình vô cùng lo lắng chạy đi tìm Cao Tường, “Nhanh lên... Mau mau...”

“Cô từ từ nói xem nào.” Anh ta rót một chén nước đưa sang.

Triệu Thu đưa tay xua xua: “Đã đến lúc nào rồi, anh không đi tuyên truyền đi còn rót nước cái gì chứ hả?” Quả thực làm việc chẳng chuyên nghiệp tí nào.

Khóe miệng Cao Tường giật giật: “Nếu là chuyện của Hàn Sóc thì phiền cô trước tiên hãy xem bình luận trên mạng của mọi người đi đã.”

“Bình luận gì cơ?”

Cao Tường đưa điện thoại của mình cho Triệu Thu, mở INS, Hàn Sóc không dùng Weibo nữa, sau khi quay lại thì các hoạt động đều phát trên INS. Hơn nữa, “Hoa sơn trà” tạo ra tiếng vang lớn ở thị trường Bắc Mỹ, trong khoảng thời gian ngắn cũng đã thu thập được một lượng fan lớn. Tầm mắt dừng tại khu bình luận, liên tục kéo xuống dưới, sự nôn nóng trong mắt người phụ nữ dần bị vẻ kinh ngạc thay thế.