Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình

Chương 711: Ai cho cô can đảm dám đứng trước mặt vợ tôi khoe khoang khoác lác?

Lúc Yiyi xoay người lại thì thấy Mặc Cảnh Thâm dịu dàng ôm Quý Noãn vào lòng, mí mắt cô ta giần giật, cảm giác sắp tiêu tùng đến nơi…

Ban đầu nhân viên tiệm bánh kem đứng bên cạnh còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, đến khi quản lý tiệm bánh chạy từ phòng làm bánh ở tầng hai xuống, vừa nhìn thấy Mặc Cảnh Thâm, vẻ mặt ông ta lập tức kinh hãi.

Vừa rồi, ông ta cũng nghe thấy động tĩnh dưới tầng, nhưng chỉ cho rằng ai đó tới phá rối mà thôi. Dù không xuống xem, nhưng đại khái ông ta cũng biết đã xảy ra chuyện gì.

Hiện giờ vừa nhìn thấy Mặc cảnh Thâm xuất hiện ở đây, thậm chí còn có vẻ rất quan tâm tới cô gái trẻ trước mặt, ông ta lảo đảo, vội vã chạy tới xin lỗi: “Mặc tổng, là hiểu lâm, đều là hiểu l"âm mà thôi. Nhân viên tiệm chỗ chúng tôi không hiểu chuyện, bình thường bọn họ quen tiếp xúc với những người nước ngoài nên nói chuyện hay làm việc cũng tiêm nhiễm thói xấu tùy tiện không đúng mực, đều tại chúng tôi không quản lý tốt...”

Mặc Cảnh Thâm lãnh đạm nhìn thoáng qua Quý Noãn trước mặt.

Quý Noãn không biết tại sao thái độ những người này lại bỗng nhiên thay đổi một trăm tám mươi độ, cô ngây người không nói gì.

“Mặc tổng, anh tới đây để khảo sát hạng mục trên đảo sao? Hay còn sắp xếp hoạt động nào khác? Sao anh không nói trước cho chúng tôi một tiếng? Chúng tôi đã bố trí xong xuôi rồi, vậy anh...” Chồng Yiyi dự cảm có gì đó không hợp lý lắm, nên nói chuyện cũng khách sáo lấy lòng.

Yiyi thấy chồng mình bị lạnh lùng phớt lờ, ngẫm nghĩ rồi cũng bước tới gần, dè dặt nói: “Mặc tổng... hiểm khi anh đển đảo Argentina, con phố nhỏ này dành riêng cho những khách du lịch dạo chơi, chúng tôi mời anh đến chỗ yên tĩnh ngồi, nơi này quá phức tạp, không thích hợp với anh.”

Mặc Cảnh Thâm hờ hững nhìn cô ta: “Cô là ai?”

Yiyi chạm phải cái lạnh như tuyết mỏng trên núi cao trong mắt người đàn ông này, trái tim không kìm được run rẩy, nâng tay kéo cánh tay chồng mình: “Tôi là vợ anh ấy… Có điều khi còn nhỏ tôi đã từng sống ở Hải Thành hơn mười năm, cũng nghe nói về tiếng tăm của nhà họ Mặc. Sau này tôi cũng nghe kể về anh…”

Nhìn thấy ánh mắt lạnh lẽo gần như có thể xuyên thấu lòng người của Mặc Cảnh Thâm, rồi lại nhìn dáng vẻ ngây ngô của Quý Noãn trước mặt Mặc Cảnh Thâm, Yiyi thấy mặc dù trông bọn họ rất thân quen nhưng có lẽ chỉ may mắn quen biết rồi vô tình gặp mặt tại đây mà thôi, không có quan hệ mật thiết gì cả.

Thế là Yiyi nhân cơ hội liền nói: “Mặc tổng, lúc trước tôi từng sống ở Hải Thành, biết được cô Quý đây là loại người gì. Cô ta là kẻ chẳng ra sao cả, anh nên ít tiếp xúc với loại người này thì hơn. Tôi còn nghe nói cô ta không phải con gái ruột của nhà họ Quý…”

“Nghe nói?” Nụ cười của Mặc Cảnh Thâm càng trở nên lạnh lẽo, đáy mắt tỏa ra sương mù u ám khiến người ta nhìn không thấu. Anh cười khẩy như có như không: “Cô ấy làm mích lòng cô?”

Yiyi thấy Tổng Giám đốc Mặc cố ý nói chuyện với mình, thì nghĩ hẳn là mình đã đoán trúng rồi, thế nên cô ta vội vàng xoay người chỉ vào bánh kem chín tầng màu xanh lam còn chưa được nhân viên cửa tiệm đóng hộp: “Thật ra cũng không thể gọi là mích lòng, chẳng qua tôi đã đặt bánh kem này trước, định tặng cho cụ ngoại của chồng tôi. Bà cụ đã chín mươi tuổi nên chúng tôi cố ý đặt bánh kem chín tầng này. Nhưng Quý Noãn lại chẳng biết tốt xấu, cứ muốn chạm vào. Đây là đồ ăn mà, sao có thể sờ lung tung được? Nếu như cô ấy chạm vào rồi thì còn ai dám ăn? Nhân viên cửa tiệm nói cô ta, nhưng cô ta lại cứ không chịu, cãi qua cãi lại một hồi làm người ta nhìn vào giống như đang tranh chấp, chứ thật ra chẳng có gì…”

Trước khi Yiyi chấm dứt đoạn kể lể của mình, Quý Noãn nhỏ tiếng nói chỉ mình Mặc Cảnh Thâm nghe thấy: “Em không có chạm vào, em biết bánh kem này mua để cho ngươi ta ăn mà. Em chỉ tò mò đến gần xem thôi, tay còn chưa chạm vào đã rụt lại rồi.”

Không chờ Yiyi nói tràng giang đại hải xong, ánh mắt Mặc Cảnh Thâm đã hờ hững liếc nhìn bánh kem chín tầng ở cách đó không xa sau lưng Quý Noãn.

Bởi vì số tầng quá nhiều cho nên phải cẩn thận đặt trên xe đẩy, không thể di chuyển, nếu không sẽ dễ bị đổ hoặc lệch vị trí, ảnh hưởng đến vẻ đẹp tổng thể.

Anh nhìn thấy dưới đáy bánh kem được mâm tròn cố định trên xe đẩy, rồi lại nhìn Quý Noãn. Cô gái nhỏ rất ấm ức, nhưng lại chẳng biểu hiện nhiều lên mặt, tuy nhiên tâm trạng dạo phố hôm nay xem như đã tan tành.

“Bánh kem không tệ, đẩy đến đây cho tôi xem.” Giọng nói của anh vang lên, không nghe ra cảm xúc gì.

Đám nhân viên tiệm bánh kem ngẩn người, không biết có nên đẩy qua không. Quản lý tiệm lập tức chạy xuống, vội vàng đẩy xe tới bên cạnh Mặc Cảnh Thâm, đồng thời tươi cười nói: “Mặc tổng, thật ra trên con phố nhỏ chuyên doanh này của chúng ta, bánh ngọt và bánh kem của cửa tiệm chúng tôi có nét đặc sắc riêng biệt. Mặc dù đắt, nhưng đắt cũng có lý do của nó. Kỹ thuật làm bánh mới nào, thịnh hành loại gì, chúng tôi đều làm loại đó. Hơn nữa, anh xem tay nghề làm fondant này, bánh kem bình thường tuyệt đối sẽ không tạo ra hiệu quả sống động đến thế.”

Nhưng quản lý cửa tiệm vừa dứt lời thì Mặc Cảnh Thâm đã nâng chân lên, mặt vô cảm, đạp chiếc xe đẩy một cái. Trong nháy mắt, chiếc bánh kem chín tầng hơn hai mét lập tức nghiêng ngả đổ xuống. Cuối cùng, bánh kem cùng tất cả bơ và đồ trang trí bằng fondant đều rơi hết xuống đất. Xe đẩy mất trọng lượng đâm vào vách tường cách đó không xa, tạo ra âm thanh cực lớn khiến lòng người chấn động.

“…"

Trong chớp mắt, toàn bộ tiệm bánh lặng ngắt như tờ. Yiyi khiếp sợ, ngước lên nhìn ánh mắt lạnh lẽo gần như khiến người ta rét đến tận xương tủy của Mặc Cảnh Thâm.

“Mặc, Mặc tổng…”

Dường như rốt cuộc cũng nhận ra tia nguy hiểm ẩn trong đáy mắt anh, chồng của Yiyi đứng sững tại chỗ. Dù bánh kem chín tầng đổ trên đất, bơ văng tung tóe nhìn bẩn vô cùng mà anh ta chẳng dám nói thêm một lời.

“Ai cho cô can đảm dám khoe khoang khoác lác trước mặt vợ tôi?”

Giọng điệu Mặc Cảnh Thâm nghe rất thờ ơ, nhưng lại cực kỳ lạnh lùng, khiến người khác sợ hãi.

Sắc mặt Yiyi kinh hãi, ngay cả mặt chồng cô ta cũng trở nên trắng bệch.

Yiyi cứng ngắc nhìn tia lạnh lẽo sâu thẳm nơi đáy mắt Mặc Cảnh Thâm, dường như rốt cuộc cũng nhận ra điều gì, cô ta đột ngột đảo mắt nhìn Quý Noãn vẫn đứng ở đó với vẻ mặt thản nhiên, không biết là đang nghĩ gì.

Sao lại thế được?

Yiyi căng thẳng, bàn tay lạnh ngắt: “Mặc tổng, anh nói gì, tôi có nghe lầm không? Cái gì mà… vợ… anh?”

Cô ta nói chuyện bắt đầu lắp bắp, sâu thẳm trong lòng hi vọng mình chỉ nghe lầm mà thôi. 

Nhân viên tiệm bánh cũng khiếp sợ nhìn một màn đảo ngược này, đến thở cũng không dám thở mạnh.