Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình

Chương 639: Nếu đã tới tìm anh, thì nên tin tưởng anh tuyệt đối

NẾU ĐÃ TỚI TÌM ANH, THÌ NÊN TIN TƯỞNG ANH TUYỆT ĐỐI

Thấy anh đưa tay về phía mình, Quý Noãn im lặng chớp mắt, đi tới cầu thang, do dự một lúc mới giơ tay nắm lấy ống tay áo của anh.

Cô nói: “Mặc Cảnh Thâm, em tới tìm anh là để nhờ giúp đỡ, chứ không phải tới tìm anh để nói chuyện yêu đương.”

Anh thản nhiên nhếch môi, trở tay nắm lấy tay cô, kéo cô vào lòng. Quý Noãn lảo đảo, cộng thêm vì ngồi suốt đêm mà đứng không vững nên mất thăng bằng ngã vào lòng anh. Khoảnh khắc va phải ngực anh, cô nghe thấy giọng anh dường như mang theo ý cười, vang bên tai cô: “Có gì khác nhau sao?”

Nếu như không phải bởi vì có tình cảm, thì sao cô lại đến tìm anh giúp đỡ.

Quý Noãn không nói gì, dẫu sao bây giờ cô cũng đến đây để nhờ giúp đỡ, lý nào lại kiêu ngạo? Nhưng người đàn ông này vừa nãy còn tỏ ra bình thản như không quan tâm và không có hứng thú với chuyện của cô, bây giờ chẳng hiểu sao cô lại cảm thấy cứ như anh đã đợi rất lâu vậy.

Anh dẫn cô ra khỏi lối đi an toàn trong cầu thang, nắm lấy tay cô không buông, nhìn đồng hồ: “Ngồi ngoài hành lang lâu như thế không thấy đói bụng sao? Về văn phòng ăn sáng trước đã.”

Quý Noãn vẫn không nói gì, bị anh dẫn thẳng vào văn phòng.

Nhân viên vệ sinh quét dọn ban nãy đã rời đi, Thẩm Mục thấy Mặc Cảnh Thâm đi vào hành lang lâu vậy cũng không ra, chắc mẩm rằng anh đã tìm được người rồi, thế là tự giác trở về văn phòng trợ lý. Nơi này không có ai khác, trong văn phòng rộng rãi sáng trưng và vô cùng hiện đại thoang thoảng mùi hương tươi mát. Có lẽ khi lau sàn, nhân viên vệ sinh đã sử dụng chất tẩy rửa gì đó có mùi thơm nhẹ.

Sau khi Quý Noãn đi vào, Mặc Cảnh Thâm bảo cô ngồi xuống. Cô bèn đi thẳng đến ghế sofa bên kia.

Anh liếc nhìn cô, rồi gọi điện bảo người chuẩn bị bữa sáng mang lên, sau đó lại gọi Thẩm Mục tới, sắp xếp buổi họp báo lúc mười giờ sáng.

Lúc Quý Noãn nghe thấy mấy chữ buổi họp báo, còn tưởng công ty bọn họ có dự án mới nào đó cần phải mở buổi họp. Dù sao, nếu anh có việc bận thì cứ làm trước đi, cô ở Nguyệt Hồ Loan hay ở đây cũng không có gì khác biệt.

Kết quả, sau khi ăn sáng xong, anh đi họp, bảo cô vào phòng nghỉ của mình ngủ một lát. Quả thật Quý Noãn cũng buồn ngủ, cô đã thức trắng cả đêm ngồi ở ngoài hành lang lâu như thế rồi. Cũng không phải cô chưa từng vào căn phòng nghỉ kia, vậy nên sau khi anh rời đi, cô đứng dậy đi thẳng vào phòng nghỉ.

Không biết anh phải bận rộn bao lâu với cuộc họp và buổi họp báo, Quý Noãn ngồi bên mép giường, ném túi xách và điện thoại của mình sang bên. Ba ngày nay, những tin tức và lời bình luận mang tính công kích cô trên mạng đã sắp thay đổi thói quen xem điện thoại trước khi đi ngủ của cô. Thật sự là cô chẳng muốn xem, thế nên nằm xuống chợp mắt trong chốc lát.

Kết quả, cô vừa nhắm mắt đã ngủ luôn. Mãi cho đến một tiếng rưỡi sau, đồng hồ chỉ chín giờ rưỡi, còn cách buổi họp báo mà Mặc Cảnh Thâm nói nửa tiếng thì anh mới về văn phòng.

Cùng vào văn phòng với anh còn có người phụ trách của một trung tâm thương mại nào đó ở Hải Thành. Trong tay người đó là bộ quần áo đã cố ý lựa chọn cho Quý Noãn, cung kính đứng chờ trong phòng làm việc.

Lúc được Mặc Cảnh Thâm gọi dậy, cô vẫn còn hơi mơ hồ, dù sao cô cũng đã ngủ hơn một tiếng…

Cô đang mơ mơ màng màng thì nghe anh nói: “Đi rửa mặt, thay đồ rồi đến buổi họp báo với anh.”

Lúc này cô mới tỉnh táo hơn chút, nhìn vẻ mặt kiên nhẫn và dịu dàng của anh khi cúi người gọi cô dậy, hồi lâu sau mới lấy lại tinh thần: “Buổi họp báo gì chứ? Muốn em đi cùng anh ư?”

Nhìn cô gái vẫn còn trong trạng thái đờ đẫn vì bị đánh thức giữa chừng, Mặc Cảnh Thâm cười khẽ rồi hôn lên môi cô. Quý Noãn tỉnh táo hẳn sau nụ hôn này, bật dậy khỏi giường, tức tốc đi rửa mặt.

Cuối cùng, lúc ra ngoài, cô trông thấy bộ đồ được người của trung tâm thương mại đưa tới. Đó là một bộ đồ thương hiệu của Pháp rất vừa người, tóm lại là thích hợp để gặp mặt giới truyền thông hơn bộ áo sweater màu đen và quần jean cô đang mặc.

Quý Noãn không hỏi nhiều, nhưng đại khái cũng đoán ra được đây có lẽ là do Mặc Cảnh Thâm sắp xếp vì chuyện của mình. Thế nên cô không nghĩ ngợi nhiều nữa, phối hợp cầm quần áo đi thay.

Mười giờ, Quý Noãn cùng Mặc Cảnh Thâm đến hội trường buổi họp báo. Đây cũng chính là hội trường đa phương tiện cực lớn nằm trên tầng năm của Tập đoàn Shine, thường dành để tổ chức họp báo cho các dự án và ra mắt sản phẩm.

Lúc đi vào từ phía sau sân khấu, cô thấy khách khứa bên đã ngồi kín hết, đồng thời còn thấy những người cầm máy quay phim và máy ảnh, bao gồm cả micro có gắn logo. Chắc chắn là các tạp chí lớn trong nước cũng đến, thậm chí còn có những tạp chí lớn uy tín, xưa nay không đăng tin đồn và scandal cũng ở đây. Người đến đã đông đủ, nhưng dù sao nơi này cũng là Tập đoàn Shine, vì vậy không ai dám lớn tiếng, họ đều kiên nhẫn chờ mở màn.

Trong thời gian ngắn như vậy mà đã có thể thu hút đông đảo truyền thông đến đây, có thể thấy rằng sự kiện lần này của Quý Noãn thu hút rất nhiều bên đăng tin. Mấy phương tiện truyền thông có uy tín trong nước cũng chạy tới trong thời gian ngắn, rõ ràng là vì có Mặc Cảnh Thâm trấn thủ ở đây.

Quý Noãn đứng sau sân khấu nhìn đám phóng viên, phát hiện hóa ra mình lại không hề hoang mang lo lắng khi đứng trước nhiều người như thế, dù hai ngày trước đó mình còn đang trốn họ ở Nguyệt Hồ Loan.

Vì sao nhỉ?

Cô dời mắt nhìn sang người đàn ông mặc âu phục đen bên cạnh: “Mặc dù em thừa nhận, nếu anh ra mặt thì sẽ có thể giúp em lấy lại mặt mũi. Nhưng mở buổi họp báo thế này để chống lưng cho em, anh không sợ sẽ dính tiếng xấu chung với em sao?”

Anh bình thản nhìn cô: “Em sợ không?”

“Tất nhiên là không.”

Anh cười nhẹ: “Nếu đã tới tìm anh vậy em nên tin tưởng anh tuyệt đối.”

Đương nhiên Quý Noãn tin anh, nhưng chuyện này dính dáng đến chuyện hai người đã từng là vợ chồng, cô chỉ không muốn làm lớn chuyện. Chỉ là cô không ngờ Mặc Cảnh Thâm trước giờ ít xuất hiện lại chọn cách tổ chức buổi họp báo long trọng thế này.

Trước lúc chuẩn bị lên sân khấu, Quý Noãn chợt trông thấy đằng sau đám người trong giới truyền thông còn có một số người mượn quan hệ mà trà trộn vào đây, chẳng hạn như Quý Mộng Nhiên. Cô ta theo chân một người bạn phóng viên để trà trộn vào. Đương nhiên là Tập đoàn Shine không phải nơi có thể tùy tiện trà trộn, trừ phi có người đặc biệt buông lỏng, cố ý mắt nhắm mắt mở cho cô ta vào.

Trông thấy Quý Mộng Nhiên thế mà cũng xuất hiện ở đây, Quý Noãn nheo mắt, lúc này mới nghĩ ra, có lẽ Mặc Cảnh Thâm không chỉ muốn giải thích và chống lưng cho cô đơn giản như vậy. Nếu không sao anh lại để Quý Mộng Nhiên trà trộn vào hội trường chứ.

Quý Mộng Nhiên cũng đứng ở xa nhìn về phía hậu trường. Lúc Quý Noãn và Mặc Cảnh Thâm xuất hiện trước mặt mọi người, Quý Mộng Nhiên nhướng mày, phát hiện trạng thái của Quý Noãn trông khá tốt, không hề suy sụp tinh thần và hoang mang như cô ta nghĩ. Thậm chí vì Quý Noãn đứng bên cạnh Mặc Cảnh Thâm mà Quý Mộng Nhiên nghiến răng ken két.