Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình

Chương 628: Mặc cảnh thâm! Đây là đâu chứ, anh đừng có làm loạn!

MẶC CẢNH THÂM! ĐÂY LÀ ĐÂU CHỨ, ANH ĐỪNG CÓ LÀM LOẠN!

Ánh mắt Quý Noãn lại rơi xuống bộ váy mà Tống Khả Khả và Tống Tư Tư đang mặc trên người, đều là mấy bộ mà hai cô nàng cướp của cô. Hai chị em nhà này đúng là rất yêu thích váy vóc của cô mà. Cứ theo cách mặc thế này, lại thêm bác Cả liên tục giặt bằng nước thì chắc chẳng được mấy ngày nữa, mấy bộ váy này cũng hỏng thôi.

Quý Noãn không nói gì thêm, ánh mắt châm chọc không che giấu nhìn hai bộ váy vài lần rồi quay đi. Cô nhìn sang thấy Thẩm Mục đã dọn xong vali của cô, đang mang ra ngoài.

Thẩm Mục xách vali ra ngoài, bước đến cạnh Quý Noãn rồi lễ phép hỏi: “Cô Quý, đồ vật trong phòng tôi đã cất vào vali này rồi. Cô còn mang thêm gì nữa không?”

Bây giờ Quý Noãn đã không muốn để lại cho nhà bọn họ bất cứ món đồ nào. Trừ mấy món quà nhỏ mua ở sân và mấy bộ váy này.

Váy đã bị người khác mặc vào, đương nhiên cô không mặc lại được. Hơn nữa, xem cách mặc của hai chị em thì chắc cũng chỉ được vài ba tháng nữa là phải vứt đi. Cô rà soát lại một chút, cảm giác gần như mình không lưu lại món đồ nào nữa.

Quý Noãn quay người bước về phía phòng của mẹ, nói: “Chắc là không còn gì nữa, tôi vào trong xem lại.”

“Vâng.” Thẩm Mục xách vali lên, quay người bước ra ngoài, mở cốp xe rồi cất vali vào.

Thấy Quý Noãn quay người đi về gian phòng của mẹ, ánh mắt Tống Tư Tư và Tống Khả Khả lại một lần nữa hướng đến Mặc Cảnh Thâm. Cả hai chị em đều là con gái ở độ tuổi hai mươi, dù biết anh là chồng Quý Noãn những vẫn không nén được mà nhìn anh đến mấy lần. Tống Tư Tư còn giơ tay lên vén tóc ra sau tai, đỏ mặt nói: “Vậy… chồng của chị họ… Đến cũng đã đến rồi, đừng đi vội. Anh khuyên chị họ một chút, đừng để chị giận chúng tôi rồi bỏ đi. Mọi người đều là người trong nhà, sau này nếu chị em chúng tôi tốt nghiệp đại học mà muốn đi làm ở các thành phố lớn thì còn phải nhờ cậy chị họ. Tương lai mọi người còn qua lại nhiều với nhau, không cần phải quá…”

Tống Tư Tư chưa nói xong, người đàn ông trước mặt đã quay người, sải bước về hướng Quý Noãn vừa đi, như thể hoàn toàn không nghe thấy lời nói của cô ta.

Bị lờ đi lộ liễu như vậy, Tống Tư Tư thoáng lúng túng, nhưng vẫn không nhịn được mà lặng lẽ ngắm nhìn bóng lưng của người đàn ông cao lớn. Thật sự cô ta chưa bao giờ được nhìn thấy người đàn ông đẹp trai đến vậy.

Không chỉ riêng Tống Tư Tư, đến cả mắt Tống Khả Khả cũng đã dẹt ra. Cô ta xấu hổ nên ngón tay vẫn bấu chặt gấu áo, thỉnh thoáng cắn môi liếc anh. Nhưng cả hai chị em đều không nhận được một cái nhìn nào của Mặc Cảnh Thâm, kể cả là một cái nhìn thờ ơ cũng không có.

Sau khi đi vào thì Quý Noãn kiểm tra xem có còn sót lại mấy đồ linh tinh như dây sạc hay gì đó không, cô cũng mở ngăn kéo tìm xem có còn di vật nào của mẹ mà cô chưa cầm đi không. Khi chắc chắn không còn gì, cô mới quay người định đi ra ngoài.

Cô vừa định quay ra ngoài thì thấy Mặc Cảnh Thâm đi vào.

Nhớ đến mấy câu nói của Mặc Cảnh Thâm ở bên ngoài, Quý Noãn liếc nhìn rồi định quay đi. Nhưng cô mới tiến sát đến bên người đã bị anh nắm lấy cổ tay.

“Kiểm tra hết chưa? Không còn sót lại đồ gì nữa chứ?”

“Ừ, không còn gì nữa, đi được rồi.”

Nghe thấy giọng Quý Noãn bình thản nhưng đượm chút buồn, đôi mắt đen láy của Mặc Cảnh Thâm liếc sang nhìn cô: “Em đang nghĩ gì thế?”

“Em đang nghĩ…” Quý Noãn quay mặt sang nhìn anh: “Sao Tổng Giám đốc Mặc lại có thể thốt ra mấy câu linh tinh như là cục cưng yêu dấu gì gì đó?”

Đuôi mắt anh cong lên, xua tan vẻ lãnh đạm lạnh lùng trên gương mặt: “Cái gì mà cục cưng yêu dấu?”

Rõ ràng là tự anh vừa mới nói ra mà.

Quý Noãn mặc kệ anh định đi ra, nhưng bàn tay đang nắm cổ tay cô chợt siết lại. Anh đột ngột kéo cô vào lòng mình, dễ dàng ôm cả người cô bước về phía trước hai bước, ép cô vào bức tường bên cạnh cánh cửa đang mở rộng.

“Anh làm gì thế? Người ở ngoài đến gần là có thể nhìn thấy…”

Từ vị trí của Quý Noãn, cô vẫn có thể nhìn thấy Tống Tư Tư và Tống Khả Khả ở bên ngoài đang nhìn vào. Có điều hai chị em kia không dám bước vào, nên từ chỗ này có thể nhìn được ra bên ngoài, còn người ở ngoài thì không nhìn rõ chuyện ở sau cánh cửa.

“Anh có lúc nào mà không coi em là cục cưng yêu dấu chứ? Bốn tiếng này không hay sao?” Mặc Cảnh Thâm nói rồi lại tiến đến sát Quý Noãn hơn.

Lập tức khoảng cách giữa hai người rút ngắn lại, dường như anh chỉ cần hơi cúi người xuống một phân nữa là có thể hôn lên môi cô rồi.

Quý Noãn lùi về sau theo phản xạ, đầu va vào tường. Một tay Mặc Cảnh Thâm chống lên tường, nghiêng đầu định hôn lên môi Quý Noãn. Hành động bất ngờ này của anh khiến Quý Noãn hoang mang bối rối, cơ thể phản ứng nhanh hơn suy nghĩ, khi môi hai người sắp chạm vào nhau thì cô vội vàng nghiêng đầu né tránh. Anh hôn lên quai hàm của cô nhưng vẫn không dừng lại, chỉ mím môi cười khẽ, kiên quyết tiếp tục hôn lên má cô. Khi cô nghiêng đầu thì nụ hôn dừng lại bên tai.

“Mặc Cảnh Thâm! Đây là đâu chứ? Anh đừng có làm loạn!”

Anh nắm chặt lấy cánh tay đang để trước ngực mình. Khi Quý Noãn ngoảnh mặt lại trách móc thì anh đã tóm được đôi môi cô. Ngay khi Quý Noãn đang dựa vào tường giật nảy người thì anh hôn xuống.

Tống Tư Tư và Tống Khả Khả lo lắng không biết ngoài những đồ trong vali ra thì Quý Noãn có lấy cả những đồ tốt khác trong nhà mang đi không. Hai chị em chờ nửa ngày cũng không thấy họ ra ngoài, nên không hẹn mà gặp cùng liếc nhìn nhau rồi bước thẳng về phía bên kia.

Nhưng họ vừa đi được bốn năm bước thì đã nhìn thấy rõ một cảnh làm cho người phải đỏ mặt, khiến cho trái tim thiếu nữ của hai cô nàng đập loạn lên.

Vì đang ở đây nên Quý Noãn căng thẳng gần chết, tay vẫn để trước ngực anh. Rõ ràng cô đang đẩy anh ra, nhưng trong mắt người khác thì nhìn qua giống như đang nửa cự tuyệt nửa nghênh đón. Huống hồ người đàn ông cao lớn còn ép cô dựa vào tường, một tay chống lên bức tường sau lưng cô, còn tay kia dịu dàng ôm ngang hông, lưu luyến hôn cô.

Ngay khi Tống Tư Tư và Tống Khả Khả nhìn thấy cảnh này thì bước chân cả hai người cùng khựng lại. Hai cô nàng không nhịn được mà nuốt nước bọt, ánh mắt sáng lên đầy vẻ hâm mộ, mãi cũng không biết nên tiếp tục đi vào hay là tránh đi.

Khi hai chị em nhà kia còn đang vừa lúng túng vừa ngưỡng mộ thì cuối cùng Quý Noãn cũng đẩy anh ra, nhưng cũng chỉ đẩy ra được một cánh tay, đồng thời cô nhạy bén cảm nhận được ánh mắt ở bên ngoài. Cô liếc ra nhìn thấy hai chị em nhà kia thì lập tức tức giận, đập một cái lên cánh tay Mặc Cảnh Thâm.

Anh chỉ cười khẽ: “Chẳng phải anh trả thù cho em rồi sao? Anh tự nguyện để cho em lợi dụng mà còn đánh anh à?”