Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình

Chương 619: Phòng đã dọn xong, tôi đổi phòng được chưa?

PHÒNG ĐÃ DỌN XONG, TÔI ĐỔI PHÒNG ĐƯỢC CHƯA?

Hai chị em cầm điện thoại di động, nhìn bài báo về bảng xếp hạng của Forbes năm nay có tên Quý Noãn, nhưng họ cũng chỉ nhìn thấy một bức ảnh khi phỏng vấn. Nhân vật mỉm cười điềm đạm trong tấm ảnh nhìn thoáng qua rất giống Quý Noãn. Nhưng cả bài báo đều là một đoạn tiếng Anh dài ngoằng, đến cả tên Quý Noãn trong bài báo cũng là tên tiếng Anh mà cô sử dụng khi ở London. Hai chị em đọc qua không hiểu, chỉ nhìn bức ảnh thật lâu.

Tống Khả Khả nói: “Lúc chiều không biết em chạm phải trang web nào mà nó nhảy ra trang này, thấy có bức ảnh nhỏ đăng trong góc, bấm mở ra thì không ngờ có cả một bài báo. Chị bảo người trong ảnh này có phải là Quý Noãn không?”

Tống Tư Tư chăm chú nhìn thật lâu, thấy tuy bức ảnh có vẻ rất giống, nhưng ảnh bị photoshop sáng quá, chỉ có thể nhìn thấy mờ mờ. Hơn nữa người đẹp thì nhìn qua ai cũng na ná nhau, nên có lẽ chỉ là dung mạo giống nhau mà thôi.

Cô ta chỉ về đoạn tiếng Anh phía trên: “Những cái khác thì có khi chị không biết, nhưng mấy từ ngữ liên quan đến bảng xếp hạng Forbes ở London thì em cũng phải biết chứ? Nếu không thì hóa ra phí bao nhiêu năm ăn học à. Chị đọc mấy từ này thì láng máng hiểu đây là bài báo phỏng vấn một nữ doanh nhân ở London. Quý Noãn là kiểu đại tiểu thư ngậm thìa vàng chỉ ở ru rú tại Hải Thành hưởng phúc, đến London làm gì chứ? Chẳng phải chị ta vẫn luôn ở Hải Thành hay sao? Vừa rồi chị ta cũng nói chị ta có việc làm, nên người trong hình không thể là chị ta được.”

Hai chị em bàn tán về tấm ảnh, rồi lại bàn tán về Quý Noãn, sau đó huyên thuyên nói đến mấy bộ váy kia, cuối cùng nhanh chóng mơ mộng nghĩ đến chuyện khi có hai trăm nghìn thì sẽ tiêu như thế nào. Hai chị em đang cười to thì cửa phòng mở ra.

Quý Noãn đi ra, nhìn hai chị em ngồi tán hươu tán vượn nửa ngày ở ngoài sân thì bình tĩnh lạnh nhạt nói: “Phòng đã dọn xong rồi, tôi đổi phòng được chưa?”

“Hả?” Tống Khả Khả ngây ngẩn, liếc sang Tống Tư Tư theo phản xạ.

Tống Tư Tư đứng lên nói: “Chị họ, không phải nói tối nay chị ngủ ở phòng khác sao? Sao tự nhiên lại đổi phòng?”

“Chiều nay tôi mới đến nên hơi mệt, mới vào đại phòng đó nghỉ ngơi. Hơn nữa chẳng phải Khả Khả nói muốn dọn dẹp sao? Tôi thấy hình như cô ta không định tranh thủ thời gian đi thu dọn, nên vừa rồi ăn cơm, tôi đã tự mình dọn xong, bây giờ có thể chuyển phòng rồi.” Quý Noãn mỉm cười thản nhiên nói: “Đổi càng nhanh càng nhẹ người, ngày mai đỡ phải mệt.”

Tống Tư Tư, Tống Khả Khả: “…”

“Nhưng mà em vẫn còn đồ…”

Quý Noãn ngắt lời Tống Khả Khả: “Tôi đã sắp xếp hết rồi, mấy bộ quần áo cô ném trên giường, còn cả chăn mền của cô, cả cục sạc điện thoại gì gì đó tôi cũng đã xếp gọn gàng hết rồi. Lát nữa cô ôm về phòng Tư Tư hoặc sang phòng bên kia đi. Dù sao đây cũng từng là phòng của mẹ tôi, tôi quay về thì đương nhiên phải ở đó.”

“Nhưng đã muộn thế này rồi mà em còn phải ôm chăn chuyển phòng thì cũng quá…”

“Có sao đâu, để Tư Tư cầm đỡ giúp cô, rất nhanh thôi.”

“Vậy, vậy em ngủ ở đây? Phòng Tư Tư rất chật, hai chị em em lớn rồi rất ít khi ở chung một phòng, dù sao giường cũng không rộng…”

“Vậy để mẹ cô sắp xếp căn phòng kia cho cô. Cô cũng không thể cứ ở mãi trong phòng của mẹ tôi chứ?” Quý Noãn mỉm cười, chậm rãi nhấn mạnh hai chữ “mẹ tôi”. Hai chị em nghe ra ý tứ nhắc nhở của cô nên không nói gì nữa.

“Chị họ, em thấy vali hành lý của chị cũng đang để ở trong phòng kia. Khả Khả đã quen ngủ ở trong phòng dì rồi thì cứ để Khả Khả ngủ ở đó đi. Chị cũng chỉ quay về có vài ngày thôi, không cần thiết phải đổi phòng làm gì.” Tống Tư Tư nói.

“Không được.” Quý Noãn từ chối thẳng thừng: “Tôi cần có thời gian để sắp xếp lại di vật của mẹ tôi. Nếu Khả Khả ở lại đó thì tôi thu dọn cũng không tiện, lỡ chẳng may cô ta mất cái sạc điện thoại mà lại đòi tôi phải đền cả cái điện thoại thì làm sao?”

“Ha, chị họ biết nói đùa thật, sao em lại bắt chị đền điện thoại cho em được…” Tống Khả Khả và Tống Tư Tư liếc nhìn nhau, nét mặt có chút ngượng ngập.

Thật ra thì đúng là trước đây hai chị em họ đã từng nghĩ đến cách này…

Quý Noãn không thèm tiếp tục nói chuyện với hai người này nữa, quay người đi lấy vali hành lý mang vào phòng của mẹ.

Nể tình quan hệ họ hàng nên lúc đầu Quý Noãn còn có thể nhẫn nhịn cho qua, nhưng giờ cô đã thấy sự ghê tởm của gia đình này nên đương nhiên sẽ không nhường bước.

Thấy cô vẫn khăng khăng, Tống Khả Khả không cách nào khác, đành phải dọn đồ đi. Tống Tư Tư cũng giúp cô ta, sau đó chường cái mặt khó coi nhìn Quý Noãn rồi mới quay đầu đi.

Quý Noãn không thèm để ý, đi vào phòng trải giường lại một lần nữa. Cũng may trong ngăn kéo có chăn gối sạch sẽ, tuy không biết đã cất bao lâu rồi nhưng nhìn qua thì cũng không tới nỗi nào.

Chắc lúc trước Tống Khả Khả coi phòng này là phòng chơi bời, ngoại trừ ở đây thì chắc cô ta còn đùa giỡn với bạn bè cùng lớp gì đó. Mỗi lần Quý Noãn quét nhà đều có thể quét ra được vài thứ dưới gầm bàn, đến cả quân bài poker cũ kỹ cũng có.

Tuy mẹ cô đã mất rất lâu rồi, nhưng dù sao cũng còn nhiều phòng khác để ở. Thế nhưng họ lại cứ đến phòng này làm loạn, không biết có suy nghĩ gì, rõ ràng không hề có chút kính trọng với người dì đã khuất của mình.

Gian phòng này khá riêng biệt, ngoại trừ bên trong có một cánh cửa nhỏ thông sang phòng khác thì còn một cửa chính đi ra sân. Quý Noãn khóa trái cánh cửa thông phòng lại, định bụng hai ngày tới đều đi ra đi vào từ cửa chính.

Nhưng vì Quý Noãn kiên quyết đổi phòng, lại mang toàn bộ đồ đạc của mẹ cô ra lau dọn sạch sẽ, nên trong mắt những người trong nhà này, Quý Noãn lại càng không được chào đón. Cũng không biết bác Cả lén nói chuyện gì với bà ngoại, mà sáng sớm hôm sau, khi thức dậy, bà ngoại nhìn thấy Quý Noãn đi lấy nước rửa mặt thì ánh mắt không được vui vẻ.

Khi ăn sáng, Quý Noãn nghe thấy bác Cả và bà ngoại thăm dò, nói muốn sửa cái cửa sổ bị vỡ đã lâu ở căn phòng kia lại, thay một cái cửa sổ khác để Tống Khả Khả ở được thoải mái. Bà ngoại vừa nghe nói cháu gái mình chịu khổ, lại còn là Quý Noãn chạy đến cướp chỗ, nên lập tức tự đẩy xe lăn đi về phòng, tự tay rút năm tờ một trăm tiền tiết kiệm đưa cho bác Cả để bà ta đi sửa.

Chiều qua, khi Quý Noãn nằm ngủ trong đó, người trong nhà này không hề có ý định sửa sang lại.

Cũng đều là cháu ngoại mà sao đối xử lại… ha ha.

Từ khi còn bé, trong ấn tượng của Quý Noãn, mẹ là một người phụ nữ xinh đẹp tài hoa và rất có chủ kiến. Bà sinh ra trong một gia đình có hoàn cảnh như thế này mà có thể tự dựa vào bản thân để tìm học bổng đi du học, cho thấy mẹ cô giỏi giang tới cỡ nào. Ít nhất bà không vì hoàn cảnh gia đình mà an phận, ngược lại còn muốn thoát ra khỏi đây.

Nghĩ đến những chuyện này, trong lòng Quý Noãn mới cảm thấy được an ủi phần nào.

: Post nhanh quá nên không check kỹ được, nếu có lỗi gì thì mấy bạn comment báo giúp Ad nha