Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình

Chương 592: Biết rõ ba năm qua cô chưa làm nên không thể nhanh như vậy…

Tiếng dây thắt lưng mở ra vang lên giòn rã, Quý Noãn bất chợt nhỏm người trên lên muốn tránh né, nhưng anh lại một lần nữa ấn cô xuống sofa.

Đến giờ phút này cô vẫn không chịu khuất phục. Nhưng dưới sự khống chế của người đàn ông đã hiểu rõ cô như lòng bàn thay thì cô không thể kháng cự dù chỉ một chút.

Thừa lúc anh buông chân cô ra, Quý Noãn nhấc chân định đá anh, nhưng chưa kịp đá thì mắt cá chân đã bị anh ghìm lại.

***

Sau ba năm xa cách, cơ thể cô như trở lại lần đầu tiên.

Quý Noãn đau đến trắng bệch mặt mũi, bất chợt quay đầu kiên quyết cắn mạnh vào cánh tay anh.

Mà Mặc Cảnh Thâm cũng không khá hơn là bao.

Vừa rồi cô có dấu hiệu phát sốt, vốn dĩ người đã nóng rồi.

Anh không thể kiểm soát, cánh tay bất giác vươn lên chụp lấy cằm cô rồi hôn xuống.

Quý Noãn liên tục vùng vẫy, hoàn toàn không phối hợp. Tay chân mất đi kiểm soát, hoàn bị chi phối bởi cảm giác say. Cô chỉ muốn đánh anh, đẩy anh ra, muốn anh không được thỏa mãn. Tại sao anh muốn làm gì thì làm, tại sao anh tự cho mình là đúng, vì cô mà giấu giếm tất cả mà tàn nhẫn hắt hủi cô, rồi cuối cùng lại chỉ điềm nhiên buông một câu: tất cả cũng chỉ vì cô. Tại sao anh có thể tỉnh táo lý trí mà kiểm soát tất cả như vậy…

Thậm chí, bình thường Mặc Cảnh Thâm có cố chấp đến đâu đi nữa thì cũng vẫn quan tâm đến cảm nhận của cô, không quá cưỡng ép, kể cả trước khi ly hôn, anh cũng chưa bao giờ cưỡng ép cô cả.

Nhưng bây giờ là chuyện gì đây!

Anh lại dám cưỡng ép cô!

Đồ khốn kiếp này! Đồ lưu manh! Anh không còn liên quan gì đến cái chữ quân tử kia nữa rồi! Đồ khốn kiếp!

***

Cuộc chiến của hai người rất kịch liệt.

Mấy năm nay ở Anh, Quý Noãn sợ da bị dị ứng sưng đỏ nên vẫn luôn mặc đồ che chắn. Ba năm giữ gìn khiến cho làn da vốn đã non mềm của cô càng trắng nõn mịn màng, thậm chí lại càng thêm nhạy cảm. Chỉ cần anh hơi mạnh tay một chút là đã dễ dàng lưu lại dấu vết trên người cô.

Nhìn đến những vết hôn đậm nhạt trên người Quý Noãn, Mặc Cảnh Thâm như bị ếm bùa không thoát được, kích động hôn xuống từng vết vết hôn kia.

Màn đêm say đắm.

***

Nếu nói, đêm nay Quý Noãn bị cưỡng ép rút mạnh từng cái gai nhím ra, thì Mặc Cảnh Thâm chính là đại boss Mặc hóa thân thành thổ phỉ.

Thậm chí cô còn không nhớ rõ hôm qua mình có thốt lên được một câu trọn vẹn nào không, chỉ mơ hồ nhớ láng máng vài câu. Cô mông lung nhớ hơi thở rối loạn của anh, nhớ giọng nói dịu dàng trầm thấp bên tai cô, hết lần này đến lần khác truy vấn: “Anh hỏi em, em còn yêu anh không?”

Chỉ cần không lấy được câu trả lời mình mong muốn là anh đổi cách để giày vò cô, cho đến khi Quý Noãn gần như khóc sụt sùi đưa cho anh câu trả lời như ý.

***

Trời sáng.

Quý Noãn gần như không thể ra khỏi giường, thậm chí còn không bò lên được.

Tóc cô gái nhỏ rối bời, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch bị ức hiếp đêm qua bây giờ đã hồng rực. Từ rạng sáng đến bây giờ cô vẫn ngủ mê man chưa hề tỉnh dậy.

Anh vừa chạm đến người cô đã thấy trán cô nóng hầm hập.

Đêm qua người Quý Noãn vẫn rất nóng, đến mức Mặc Cảnh Thâm gần như mất lý trí, đắm chìm say sưa trong hơi nóng hầm hập đó, hết lần này đến lần khác bỏ mặc cô khản giọng kêu gào. Bây giờ anh mới cầm chiếc nhiệt kế mà nhân viên khách sạn đưa đến, nhìn cột nhiệt độ hiện ba chín độ sáu thì cuối cùng mới tỉnh táo trở lại.

Quý Noãn vẫn đang ngủ, ngón tay anh vén lọn tóc dính trên mặt cô, để lộ ra khuôn mặt ửng hồng khác thường. Cô vùi nửa mặt vào gối, nhìn thoáng qua vừa khó chịu vừa bất lực.

Cô ngủ gần một ngày mới gắng gượng tỉnh dậy được, mở mắt nhìn thấy mình đang nằm trên giường, nhưng dường như cả thế giới đang quay mòng mòng xung quanh. Cô khó chịu nhíu cặp lông mày, tiếp tục nhắm mắt lại như muốn ngăn cảm giác trời đất quay cuồng này lại.

Nhưng sau khi nhắm mắt lại thì cảm giác đó lại càng tệ hơn. Cô không thể không mở mắt ra, rồi lại nhắm mắt, mở mắt cố làm quen với ánh đèn trong phòng.