Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình

Chương 273: Có muốn thử hôn lại ở chỗ này lần nữa không?

Translator: Nguyetmai

Đám người xung quanh đột nhiên hét ầm lên, bất kể là sinh viên hay lãnh đạo trường đều bắt đầu dậy sóng.

Cũng không biết người nào bên phía tổ chức khởi xướng, màn hình lớn vốn dùng để giám sát trong hội trường bỗng nhiên chiếu hình ảnh của anh và cô, khiến mọi người nhìn thấy rõ ràng cảnh tượng Quý Noãn bị Mặc Cảnh Thâm bất ngờ ôm hôn trên màn hình.

Ai nấy đều nháo nhào cả lên, từng nhóm người kéo đến bao vây bọn họ ở giữa, hơn nữa còn rối rít giơ điện thoại lên chụp lại cảnh tượng ngược đãi đám người độc thân này.

Quý Noãn vốn đang cảm thấy hít thở không thông vì nhiệt độ quá nóng, trong tích tắc mặt cô lại nóng bừng lên. Cô vô thức đẩy vội anh ra, nhưng kết quả lại đẩy không được!

A a a a!

Điên mất rồi!

Ngày thường Mặc Cảnh Thâm còn kín đáo hơn cô nữa mà!

Chẳng lẽ anh định vứt bỏ hình tượng lạnh lùng cao ngạo sao?

Bình thường anh ngược đám người Tần Tư Đình và Hạ Điềm thì thôi đi, hiện giờ bọn họ vẫn còn đang ở trong buổi lễ kỷ niệm thành lập trường của Đại học T đấy! Cả mấy nghìn người đang ở đây này!

Cái quỷ gì trên màn hình lớn vậy! Sao màn hình lớn có thể quay được thế?

Quả thật Quý Noãn không đẩy anh ra nổi, người đứng xung quanh lại quá đông, nên cuối cùng khi anh chịu thả cô ra thì cô lập tức vùi mặt vào vai anh, không dám ló mặt ra nữa.

Phong Lăng đứng một bên nở nụ cười vui vẻ hiếm thấy, quét mắt về phía đám người đang vây xem. Nhìn thấy vẻ mặt ủ rũ, xám trắng, hoàn toàn mất hết hi vọng của Lăng Phi Phi thì cô mới cười lạnh, dời tầm mắt đi.

Dù sao cũng chỉ là một nụ hôn mà thôi, đây là chuyện bình thường giữa vợ chồng với nhau. Nhưng đối với đám sinh viên vẫn còn trong độ tuổi thiếu nam thiếu nữ mà nói, đây quả thật là cảnh tượng lịch sử trong ngày kỷ niệm thành lập trường Đại học T.

Mặc Cảnh Thâm không để ý những người xung quanh, anh ôm Quý Noãn đang ngượng chín mặt vào lòng, vòng lấy eo cô: "Không phải em luôn miệng bảo thời kỳ tân hôn nồng nàn đã qua sao? Em xấu hổ cái gì?"

Quý Noãn vùi khuôn mặt nóng bỏng vào lòng anh: "Đông người…"

Mặc Cảnh Thâm: "Chân mềm nhũn rồi à?"

Quý Noãn: "Hơi hơi…"

Mặc Cảnh Thâm: "Anh bế em về nhé?"

Quý Noãn: "…"

***

Chuyện xảy ra trong ngày kỷ niệm thành lập trường cũng không phải là chuyện khiến cô xấu hổ nhất. Điều khiến cô sợ chính là sau khi buổi lễ kết thúc, họ sẽ bị một đám fans hay có lẽ là đám fans nữ của Tập đoàn Mặc thị chặn đường.

Đúng như dự đoán, khi cô từ phòng thay đồ trở về hội trường, chuẩn bị cùng Mặc Cảnh Thâm ra về thì trước cửa đã có không ít người đứng chờ. Đám ký giả vốn đang tìm mọi cách đi vào buổi lễ kỷ niệm thành lập trường nghe nói chuyện xảy ra bên trong thì càng thêm háo hức, đứng bên ngoài ngẩng cao đầu, chờ chực để chụp được ảnh của Tổng Giám đốc Mặc trong truyền thuyết.

Cuối cùng Quý Noãn đành phải kéo boss Mặc lạnh lùng cao ngạo chuồn êm từ cửa bên hông hội trường. Thay vì nói là chuồn, chi bằng nói cô kiên quyết kéo lê anh mới đúng. Quý Noãn vẫn luôn khom lưng như đang tránh né đội chó săn, âm thầm lẻn ra ngoài. Anh nhìn dáng vẻ cứ như tên trộm của cô mà buồn cười.

Cửa sau không rộng bằng cửa chính, bên ngoài là chợ đêm tấp nập nhất của thành phố T.

Quý Noãn vừa bước ra từ cửa sau đã loáng thoáng nghe thấy có người gọi tên cô. Cô lập tức lôi kéo Mặc Cảnh Thâm chạy thẳng vào đám đông, vừa chạy vừa nắm chặt cổ tay anh.

Chạy được vài phút, Quý Noãn chợt dừng lại, hai tay chống lên đầu gối thở hổn hển như sắp tắt thở đến nơi. Cô đưa tay cởi hai chiếc cúc áo khoác dày cho dễ thở hơn.

Đảo mắt nhìn xung quanh, cô phát hiện nơi này là chợ đêm tấp nập đông nghịt người qua lại, hai bên là các quầy hàng chuyên dụng. Ở nơi này, có lẽ đám người kia chẳng thể nhanh chóng đuổi kịp. Mà cho dù có chen vào, thì giữa biển người thế này, bọn họ cũng khó mà tìm được cô và Mặc Cảnh Thâm.

Quý Noãn khẽ thở phào, nhìn xuống thì thấy một tay anh nắm chặt cổ tay cô, còn tay kia thì tùy tiện đút vào túi quần, đang rũ mắt nhìn dáng vẻ mới chạy vài phút đã thở hổn hển của cô mà cười như có như không.

"Thần kinh vận động của em đã không phát triển mà dám liều mạng kéo anh chạy thế này à?"

Quý Noãn hít một hơi thật sâu mới ổn định nhịp thở. Cô đứng thẳng người nhìn phía sau một lượt, sau đó mới liếc xéo anh: "Em như vậy còn không phải là vì lúc nãy anh làm trò trong hội trường sao, hơn nữa lúc đó có quá nhiều người, lại còn nóng nực nữa. Xem như anh tài giỏi, chạy cùng lúc với em mà chẳng thở gấp lấy một cái!"

Nhìn vẻ mặt tức tối vì chạy nhanh vài phút mà ửng đỏ của Quý Noãn, Mặc Cảnh Thâm đáp bằng giọng điệu trầm thấp chỉ đủ để hai người nghe: "Người có thể lực như em, nếu không cẩn thận rèn luyện, sau này sẽ càng không chịu nổi anh."

"…"

Trong chớp mắt, Quý Noãn lập tức hiểu được ẩn ý trong lời nói của anh. Cô giơ tay quạt khuôn mặt đã đỏ lựng, trừng mắt: "Rốt cuộc hôm nay anh đặc biệt đến đây là để giải vây cho em hay có mục đích riêng?"

Mặc Cảnh Thâm như cười như không, vốn dĩ còn cách cô một sải chân dài, bỗng đột nhiên anh bước lên trước một bước, Quý Noãn vô thức định lùi lại nhưng anh đã cúi đầu xuống. Trong thoáng chốc, Quý Noãn bị tư thế áp bức này ép đến ngửa người ra đằng sau, lưng uốn cong, vòng eo bị anh ôm lấy siết vào lòng, áp sát cả cơ thể lên người anh.

"Em được hời rồi còn khoe mẽ. Là ai đã nói lễ phục xinh đẹp lộng lẫy, nhưng chỉ tham gia buổi lễ một mình thì cảm thấy cô đơn hả?"

"… Hả? Em có nói sao?"

"Em nói bằng ánh mắt đấy."

"…"

"Anh cố tình tranh thủ buổi tối bay từ Hải Thành đến, sáng mai lại phải bay về rồi. Em chẳng cảm ơn thì thôi đi, bây giờ anh chỉ hôn có một cái mà em cũng bắt bẻ à?"

"Đó mà chỉ là một cái hôn thôi sao? Trong hội trường đông người như vậy, em…"

Cô còn chưa nói hết, anh đã áp môi tới: "Em có muốn đứng ở chỗ này hôn lại lần nữa không?"

Quý Noãn lập tức dùng ánh mắt láo liên nhìn xung quanh, những người đi ngang qua đều nhìn bọn họ bằng ánh mắt mập mờ và ngưỡng mộ. Cô vội lùi về sau một bước, giơ tay ôm lấy đôi má ửng hồng, hết sức ngượng ngùng.

"Nhưng mà em cũng không ngờ ở đây lại có chợ đêm." Quý Noãn quay đầu lại nhìn các quầy hàng nhỏ san sát nhau đang bày bán đủ loại thức ăn. Cô chợt hít sâu một hơi, nhíu mày hỏi: "Mùi này là mùi gì vậy, thối quá?"

Khi đang nói chuyện, cô nhìn thấy hai cô bé trẻ tuổi cầm xâu đậu hũ thối, vừa đi vừa ăn.

Mắt Quý Noãn chợt sáng lên, lập tức đi thẳng đến quán đậu hũ thối. Cô nhìn chằm chằm những miếng đậu hũ màu vàng kim đang chiên trong chảo dầu: "Đây là đậu hũ thối phải không?"

Ông chủ đứng bên cạnh chảo dầu đưa miếng đậu hũ thối vừa chiên xong cho khách, cười đáp: "Đúng vậy, cô gái có muốn ăn một xâu không, hai đồng một xâu, năm đồng ba xâu."

Món này ngửi mùi thì chẳng ra sao, nhưng dường như ăn rất ngon, hơn nữa còn có rất nhiều người mua.

Kiếp trước khi vẫn còn ở nhà họ Quý, cô rất ít khi đến những nơi này, và cũng chưa từng ăn những món ăn vỉa hè. Những năm sau có cơ hội đi ngang qua chợ đêm thì cô lại không có đủ tiền để ăn các quầy hàng nhỏ bên đường.

Sống hai đời, đột nhiên cô nảy sinh sự thèm khát đối với một xâu đậu hũ thối.