Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình

Chương 263: Mặc tổng người ta đã kết hôn rồi!

Editor: Nguyetmai

Cánh tay Quý Noãn ghì chặt cổ Mặc Cảnh Thâm, cô khẽ nói: "Cuộc sống thật sự quá vô thường. Có những thứ hôm nay không có được thì ngày mai sẽ hoàn toàn bị bỏ lỡ."

Anh nhéo má cô: "Ít nhất em sẽ không đánh mất anh."

Quý Noãn không đáp lại.

Trong cuộc sống có rất nhiều quy luật không thể nắm bắt được. Cô sợ những định luật trái ngược với suy nghĩ, những định luật đi ngược lại tất cả hi vọng nơi sâu thẳm đáy lòng của con người.

Không phải Mặc Cảnh Thâm không nhận ra, từ sau khi Quý Noãn biết chút thông tin về thân thế của mình, nhìn qua thì cô vẫn bình thản như không hề bị dao động, nhưng thật ra trong lòng lại có chút vướng mắc.

"Hãy tin anh, cho dù cuộc sống có nhiều điều bất trắc, anh vẫn luôn ở bên em."

Quý Noãn gật đầu, vùi mặt vào cổ anh sâu hơn.

Mặc Cảnh Thâm cúi đầu xuống đắm chìm trong nụ hôn say mê.

***

Trong buổi học, Quý Noãn đi vào nhà vệ sinh.

Mặc Cảnh Thâm đã ở thành phố T hơn nửa tháng, rất nhiều công việc đã đi đến giai đoạn hoàn thiện, chỉ vài ngày nữa là anh sẽ quay về Hải Thành. Mặc dù Quý Noãn không muốn chút nào nhưng dù sao cũng chẳng bao lâu nữa cô sẽ quay về Hải Thành, hơn nữa cô cũng không thể làm trễ nải công việc của anh. Dù sao Mặc Cảnh Thâm cũng vì cô mà mở rộng tối đa các dự án tại thành phố T rồi, thời gian thực hiện cũng đã kéo dài lâu nhất có thể.

Cũng vì chuẩn bị xa nhau nên hai đêm liên tiếp Quý Noãn sắp bị Mặc Cảnh Thâm ép khô, có nói quấn lấy nhau đến chết thì cũng không hề quá lời.

Lăng Phi Phi liền bám theo cô vào nhà vệ sinh. Cô ta nhìn thấy Quý Noãn đứng ở trong thì liền bước tới, tựa như muốn rửa tay rồi chen vào lấy ít nước rửa tay. Sau đó cô ta liếc sang nhìn chiếc cổ áo màu lam nhạt của Quý Noãn, nở nụ cười ra vẻ vô hại: "Quý Noãn, cô với Phong Lăng rất thân thiết phải không? Lúc ở cùng phòng, quan hệ của hai người cứ mập mập mờ mờ. Gần đây không thấy Phong Lăng, cô cũng hơn nửa tháng không về ký túc xá, tôi và Bạch Vi lại thấy nhớ hai người rồi đấy."

Quý Noãn liếc cô ta, không nhanh không chậm giơ tay dưới máy sấy, vừa sấy vừa thản nhiên nói: "Cô nghi ngờ quan hệ giữa tôi và Phong Lăng thì cũng không có gì lạ, nhưng nói nhớ chúng tôi thì thôi đi. Chúng tôi không ở đây, chẳng phải vừa khéo có chỗ cho cô cất đống hành lý của mình sao?"

"Tôi nào dám, đừng nói là hành lý, chỉ cần tiện tay ném bộ quần áo sang giường các cô là Bạch Vi đã không nhịn được mà nói tôi mấy câu, rằng là kể cả gần đây hai người không về phòng ngủ nhưng vẫn là giường của các cô. Cho nên dù cô và Phong Lăng không có mặt trong phòng nhưng vẫn còn cặp mắt cú vọ của Bạch Vi đấy." Lăng Phi Phi vừa nói vừa xoa tay, rồi lại cố tình liếc nhìn quần áo trên người Quý Noãn: "Thành phố T không lạnh như Hải Thành của cô, sao cô phải mặc áo cao cổ? Cô không nóng sao?"

Quý Noãn nhướng mắt, khóe môi cong lên châm biếm: "Cô lại muốn thăm dò nghe ngóng gì ở tôi hả?"

Cô không muốn lãng phí một giây nào với nhân vật tiểu nhân Lăng Phi Phi này. Huống chi chẳng bao lâu nữa thì đường ai nấy đi, sao Lăng Phi Phi lại cứ ngứa mắt với cô, lúc ở chung thì bới móc, lúc không ở chung lại càng muốn bới móc. Cô cũng không biết mình chọc phải cây gai nào trên người cô ta, không đụng vào thì nhột, mà đụng vào thì sẽ bị đau. Thật không thể hiểu nổi!

Lăng Phi Phi thấy Quý Noãn vẫn giữ thái độ không lạnh không nóng, khuôn mặt trắng ngần hoàn hảo không lộ chút dao động.

Sau khi rửa tay xong, Lăng Phi Phi rút giấy ra, vừa lau tay vừa nói: "Vừa rồi trong phòng học tôi nhìn thấy có vết gì đỏ đỏ trên cổ cô, chưa kịp nhìn rõ thì đã bị cổ áo che đi. Chẳng lẽ cô bị thương khi ở bên ngoài? Để tôi xem nào, bị thương có nặng không?"

Nói rồi Lăng Phi Phi bất ngờ vươn tay như muốn vạch cổ áo Quý Noãn ra.

Quý Noãn không tỏ thái độ gì, lập tức đưa tay cản cô ta, đồng thời cong khoé môi nở nụ cười biếng nhác lại lạnh nhạt đến mức vô tình: "Cô quan tâm đến tôi từ bao giờ thế? Đến cả vết nhỏ trên cổ của tôi mà cô cũng quan tâm, còn cố tình đi theo tôi vào nhà vệ sinh để vạch ra xem sao?"

Lăng Phi Phi nghe cô nói thì khoé miệng cũng ác ý cong lên: "Quý Noãn, cô đúng là có tật giật mình."

Quý Noãn hất tay cô ta ra, tiện tay sửa sang quần áo trên người rồi đi thẳng ra ngoài.

Lăng Phi Phi giận đến cùng cực, lập tức đi theo. Quý Noãn nghe thấy tiếng bước chân tiến lại gần nhưng vẫn lờ đi, vừa đi vừa từ tốn phủi bụi trên người.

"Cô có giấu kín đến mấy thì cũng sẽ có người phát hiện. Chẳng phải cô đang tìm cơ hội ôm chân Tổng Giám đốc Mặc sao? Sao hả, cô và ông Mặc lừa dối bà Mặc ra ngoài quấn lấy nhau, cô thấy hả hê lắm đúng không?" Lăng Phi Phi tỏ ra không ăn được nho thì chê nho chua, ghé vào tai Quý Noãn nói: "Có phải mấy ngày vừa rồi cô ở bên cạnh Tổng Giám đốc Mặc không? Anh ấy thật sự để ý đến cô sao?"

Khi nghe được câu nói này, bước chân Quý Noãn liền khựng lại.

Cô nhìn sang, thấy vẻ mặt Lăng Phi Phi như bắt được thóp của người ta.

Quý Noãn chỉ nhìn cô ta rồi coi thường cười khẩy, chẳng mấy chốc lại tiếp tục đi về lớp học của Giáo sư Lâm.

Gần đến cửa phòng học, Quý Noãn mới thờ ơ chậm rãi lên tiếng: "Loại người chỉ tin tưởng suy đoán ngu xuẩn của riêng mình mà sống chết cũng không chịu tin vào mắt mình như cô thật sự cũng không nhiều lắm."

Lăng Phi Phi nhảy chồm lên trước mặt Quý Noãn, nhìn cô chòng chọc rồi hơi cao giọng kích động nói: "Cô quả thật quá quỷ quyệt! Lúc ở phòng thể thao, nếu không phải nhờ tôi thì liệu cô có cơ hội đến gần Mặc Cảnh Thâm như vậy không? Bây giờ tôi lấy tư cách người có liên quan để hỏi cô, có phải cô giấu tôi quyến rũ Tổng Giám đốc Mặc không? Cô còn cố tình ra vẻ cây ngay không sợ chết đứng hả?"

Nhìn thấy vẻ mặt Lăng Phi Phi lộ rõ sự kích động, Quý Noãn lãnh đạm ngước mắt nhìn cô ta: "Cô thì liên quan cái gì?"

"Lúc ở phòng thể thao, cô còn không hề có ý định chủ động nói một câu với Tổng Giám đốc Mặc. Nếu không phải tôi nói cô là người Hải Thành, thì chắc cả đời này cô cũng sẽ không có nổi cơ hội nói chuyện với anh ấy đâu!" Lăng Phi Phi nhìn cô chằm chằm: "Dù sao tôi cũng là người ở giữa kết nối hai người, cô đối xử với tôi như vậy sao?"

Quý Noãn cố gắng hết sức thu lại ánh mắt như đang nhìn một kẻ đần độn của mình, thờ ơ lẳng lặng nhìn cô ta: "Nếu đúng là mấy ngày qua tôi ngủ cùng anh ấy thì cô định thế nào?"

Lăng Phi Phi nhìn cô sững sờ, vẻ mặt vô cùng khó tin.

Nghe nói và suy đoán là một chuyện, nhưng không ngờ Quý Noãn ngang nhiên thoải mái thừa nhận như vậy!

Quý Noãn không nhìn cô ta nữa mà đi thẳng vào lớp, sau khi ngồi xuống thì bắt đầu thu dọn sách trên bàn.

Lăng Phi Phi đi theo đến bên cạnh cô nhỏ giọng cảnh cáo: "Quý Noãn, nhưng Mặc Cảnh Thâm đã kết hôn! Cô như vậy là người thứ ba chen vào gia đình người khác! Cô có còn liêm sỉ hay không vậy?"

Quý Noãn cất vở ghi chép và từng cuốn sách trên bàn xong rồi mới đưa mắt nhìn cô ta: "Vì vậy bây giờ cô đang chứng minh cho tôi thấy nhân cách của cô chính trực như thế nào, hay đang cay cú vì cô chậm hơn tôi một bước? Sao hả? Cảm thấy nắm được điểm yếu của tôi nên muốn uy hiếp phải không?"