Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình

Chương 259: Tổng giám đốc mặc đang tỏ tình trước mặt mọi người?

Editor: Nguyetmai

Mặc Cảnh Thâm vừa dứt lời, cả bàn lặng như tờ.

Gương mặt của mọi người đều thể hiện sự kinh ngạc ở mức độ khác nhau.

Ban đầu còn có người nghĩ rằng hôn nhân của Mặc Cảnh Thâm có thể là một cuộc hôn nhân thương mại. Tuy Quý Noãn được gọi là "bà Mặc" nhưng có lẽ cũng chỉ là vợ trên danh nghĩa, tình cảm hai người chắc cũng nhạt nhòa, sự ăn ý của vợ chồng chắc là do ở với nhau lâu mà thôi. Dù sao, một người đàn ông đã tạo dựng được cho mình một sự nghiệp lừng lẫy trên thương trường thì cũng không cần quá câu nệ tiểu tiết.

Hẳn là sẽ không có chuyện chính miệng Mặc Cảnh Thâm công khai tình cảm của mình dành cho vợ trước mặt mọi người. Vả lại, đã từ lâu rồi, hai tiếng tình yêu không còn làm bất cứ ai trên thế gian này xúc động nữa.

Họ vốn đều nghĩ như vậy.

Nhưng trong lúc nhất thời, câu nói bình thản và tự nhiên của Mặc Cảnh Thâm khiến cô con gái của hiệu trưởng nghẹn lời không biết phải nói gì. Vẻ mặt gượng gạo, khóe môi hơi nhúc nhích, nhưng cô ta không còn dám khiêu khích Quý Noãn nữa.

"Tổng Giám đốc Mặc đang tỏ tình trước mặt mọi người à? Chắc không phải Tổng Giám đốc Mặc mỗi ngày ở nhà đều tỏ tình như vậy chứ?" Một lãnh đạo trường cười ha hả hỏi.

"Có lẽ đây là lần đầu tiên trong đời tôi được chứng kiến màn thổ lộ tình cảm như thế này. Hẳn là tình cảm giữa ông bà Mặc rất sâu sắc, nên ông Mặc mới có thể bày tỏ tình yêu của mình công khai và rành mạch như vậy trước mặt mọi người…"

"Sống đến tận tuổi này rồi, còn phải thấy cảnh tượng "ngược cẩu" như thế này! À, gọi là "ngược cẩu" có đúng không vậy? Đây là từ mới mà tôi nghe sinh viên nói với nhau…"

Mặt Quý Noãn đã bắt đầu nóng lên, để tránh cho mặt mình đỏ ửng lên, cô vội cầm ly nước lên uống để bình tĩnh lại.

Trong lúc đó, cô con gái của hiệu trưởng có phần không kiềm chế được cảm xúc, viện cớ cần vào phòng vệ sinh rồi rời đi. Hiệu trưởng thấy vậy cũng cảm thấy khó xử, tự trách mình trước đó chưa điều tra rõ ràng tình trạng hôn nhân của Mặc Cảnh Thâm mà đã nghĩ tới chuyện mai mối, khiến con gái mình bị mất thể diện.

Quý Noãn mỉm cười đưa đẩy vài câu xã giao với mấy vị lãnh đạo đang lên tiếng lấy lòng, rồi điềm tĩnh ngồi im tiếp tục dùng bữa.

Giữa lúc đó Quý Hoằng Văn gọi điện thoại tới, Quý Noãn đứng lên đi ra ngoài cửa phòng VIP bắt máy. Giọng Quý Hoằng Văn lạnh nhạt: "Ba đã biết chuyện của Mộng Nhiên rồi, con cũng đừng đặt nặng trong lòng. Đây không phải lần đầu tiên con bé làm càn làm bậy. Ba đã nhiều lần cho nó cơ hội, thế mà lần này nó lại chạy tới thành phố T gây chuyện với con. Noãn Noãn, con đừng tin những lời hàm hồ của nó, ba nhất định sẽ lấy lại công bằng cho con!"

Quý Noãn biết hôm nay Quý Hoằng Văn đã trở về Hải Thành. Như vậy là trong chuyến đi này, ông vẫn không thể dành thời gian tới gặp cô.

"Không sao đâu ba, ba cũng đừng làm việc quá vất vả, chuyện của Mộng Nhiên con hiểu rõ mà." Quý Noãn cầm điện thoại di động đứng bên ngoài phòng VIP, nhẹ nhàng nói: "Ba vừa về đến nhà nên tranh thủ nghỉ ngơi sớm một chút đi. Chuyện trong nhà rồi sẽ ổn cả thôi, sức khỏe của ba là quan trọng nhất, đừng vì mấy chuyện đó mà quá lo lắng và kích động."

"Con đã bị Mộng Nhiên chỉ mặt mắng chửi rồi, nếu ba không xử lý nó nghiêm khắc, e là nó càng ngang ngược không coi ai ra gì!" Quý Hoằng Văn tức giận nói: "Hai ngày nay ba đang thu xếp cho nó ra nước ngoài. Nó đã sắp hai mươi mốt tuổi rồi mà chỉ ở nhà không chịu làm việc gì. Nó không giống con trước kia sớm ra nước ngoài du học, mấy năm nay thật sự là do ba quá nuông chiều nó mà sinh hư. Để ba xem, nếu nó vẫn chứng nào tật nấy, thì ba sẽ nhanh chóng đưa nó ra nước ngoài. Như vậy, ít phải nhìn thấy nó, ba cũng đỡ phiền lòng, mà nó cũng không còn đường quay về làm phiền con và Mặc Cảnh Thâm."

Quý Noãn liếc nhìn đồng hồ: "Hiện giờ con đang ăn ở ngoài, không biết mấy giờ mới có thể về nhà. Sau khi về, nếu ba chưa đi ngủ, con sẽ gọi điện thoại cho ba nhé?"

Sau một thoáng im lặng, Quý Hoằng Văn nói: "Con cứ lo việc của con, không cần gọi điện thoại cho ba. Nhưng mà những lời nói linh tinh kia của Mộng Nhiên, có phải con…"

Quý Noãn nói thẳng: "Ba, tuy làm việc gì Mộng Nhiên cũng tỏ ra quá khích, nhưng có một số việc không có lửa thì sao có khói. Con luôn mong muốn mình mãi mãi vẫn là con gái của ba, nhưng con càng muốn biết sự thật hơn. Bây giờ con lớn rồi, cũng cần phải nói chuyện cho rõ ràng. Con vẫn mong hai ba con mình có dịp nói chuyện tường tận hơn."

"Tốt lắm, hẳn là thời gian con học ở thành phố T cũng không còn bao lâu, đợi khi nào con trở lại Hải Thành rồi nói sau." Nghe Quý Noãn nói như vậy, Quý Hoằng Văn cũng không thể khuyên cô bình tĩnh lại và không suy nghĩ nhiều, bởi vì lúc này cô cũng đã tỏ ra rất bình tĩnh rồi.

Thái độ này của Quý Hoằng Văn cũng xem như ông đã chứng thực những lời Quý Mộng Nhiên nói.

Quý Noãn đồng ý, nói thêm vài câu rồi tắt điện thoại.

Cô cất điện thoại vào túi, đứng dậy định quay vào phòng VIP thì cô con gái của hiệu trưởng đã trở lại.

Quý Noãn nhìn cô ta gật đầu, hơi né người nhường đường cho cô ta đi vào, nhưng cô ta vẫn tươi cười đứng trước cửa, cất giọng ngọt ngào nhẹ nhàng nói: "Bà Mặc, rất xin lỗi vì vừa rồi đã mạo phạm."

Vốn là con nhà trí thức, hẳn là cô gái tên Linda này có chỉ số thông minh không quá thấp. Tuy rằng hai người có sự cạnh tranh giữa phụ nữ với nhau, nhưng Quý Noãn cũng có thể hiểu được cảm giác của người đang muốn "ra mắt" nhưng nửa đường lại gặp phải kỳ đà cản mũi.

Đương nhiên, cái gọi là "ra mắt" này cũng chỉ xuất phát từ phía hiệu trưởng và con gái của ông ta mà nói, chứ đối với Mặc Cảnh Thâm, anh đơn giản chỉ đến dự một bữa tiệc không thể không đến sau vài lần từ chối không được mà thôi.

"Cô và Tổng Giám đốc Mặc kết hôn đã bao lâu rồi?" Cô con gái của hiệu trưởng không nhịn được mà hỏi.

Quý Noãn liếc nhìn cô ta: "Một tháng nữa là tròn một năm."

"Vậy là xem ra tin tức của tôi không được nhạy bén lắm. Vừa rồi tôi nhất thời kích động, mong bà Mặc đừng để bụng." Xem ra cô gái này cũng sáng suốt, sau khi thấy rõ tình hình thực tế, biết mình không có cơ hội đạt được ý nguyện nên cô ta cũng biết rút lui nhanh chóng. Cô ta không muốn vì chuyện này mà làm mếch lòng Tổng Giám đốc hay bà Mặc nên hiển nhiên là muốn cứu vãn lời nói sơ suất ban nãy.

Nói thật, vừa rồi Mặc Cảnh Thâm tuyên bố như vậy rồi, nếu bây giờ cô ta còn đứng đây khiêu khích Quý Noãn thì vô cùng ngốc nghếch. Rõ ràng Mặc Cảnh Thâm đã đặt Quý Noãn ở vị trí quan trọng nhất trong lòng mình, còn ai dám động tới Quý Noãn nữa?

Cô ta bày tỏ thiện chí sớm một chút, coi như là tự giúp mình đỡ xấu hổ.

Quý Noãn chỉ nhìn cô ta mỉm cười, rồi nhẹ nhàng lắc đầu tỏ ý không sao. Lúc này hai cô gái mới vừa cười vừa đẩy cửa đi vào phòng VIP.

Sau khi dùng cơm xong, vì không biết sở thích của Mặc Cảnh Thâm nên mấy lãnh đạo trường cũng không dám đường đột đề nghị anh đi hát karaoke hoặc đến câu lạc bộ giải trí. Hơn nữa, thấy Mặc Cảnh Thâm còn dẫn vợ theo, nên họ càng không dám mạo muội đề nghị.

Cuối cùng, mọi người chỉ ngồi nói chuyện. Thỉnh thoảng, khi mọi người nhắc đến mình, Quý Noãn cũng ngẩng lên nhìn mọi người một cách lễ độ.

Bữa tiệc này coi như cả khách lẫn chủ đều vui vẻ. Trước lúc ra về, mấy vị lãnh đạo trường nói vài lời chúc mừng Mặc Cảnh Thâm, nhân tiện cũng định khen ngợi vài câu về biểu hiện của Quý Noãn ở trường. Nhưng Quý Noãn quá khiêm nhường, thường ngày họ cũng không quá chú ý tới cô, bây giờ nghĩ mãi không ra câu nào hay ho, đành nói:

"Thành tích học tập của bà Mặc thật sự rất tốt."

"…"

Khóe miệng Quý Noãn giật giật.

Thật sự là làm khó cho các vị rồi.