Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình

Chương 235: Một tay đóng vòi nước, trong chớp mắt bế ngang người cô lên

Editor: Nguyetmai

Tuy Quý Noãn bị Mặc Cảnh Thâm kéo vào lòng nhưng cô vẫn lặng lẽ nhích người sang bên cạnh.

Dù không thể nắm được chính xác ẩn ý của bọn họ nhưng cô vẫn có thể ngửi được mùi thuốc súng.

Cô đã sớm biết bối cảnh Nam Hành không đơn giản, người buôn bán vũ khí đạn dược lại càng không đơn giản. Chỉ có điều cô không ngờ chuyện này có vẻ còn nghiêm trọng hơn suy đoán của cô.

Chuyện này không chỉ đơn giản liên quan đến các vấn đề vũ khí đạn dược, quốc gia, xã hội đen, mà còn dính dáng đến những chuyện mà Quý Noãn chưa từng tiếp xúc qua.

Lúc này cô chỉ đang băn khoăn, nếu Nam Hành phức tạp như vậy, thì anh ta có quan hệ kiểu như thế nào với Mặc Cảnh Thâm, còn cả Tần Tư Đình nữa.

Cô nhớ mang máng Tần Tư Đình đã từng nhắc qua, có lần anh ấy đã cứu sống Phong Lăng.

Còn Mặc Cảnh Thâm, anh có vai trò gì trong quan hệ của bọn họ?

So với ánh mắt lạnh lùng của Nam Hành và sự hoài nghi lặng lẽ của Quý Noãn thì Mặc Cảnh Thâm lại tỏ ra không hề lo lắng dao động: "Tự bọn chúng lựa chọn con đường chết cho mình. Trước khi chết họ còn lôi kéo theo cả các người, chẳng ngại phải trả giá bao nhiêu."

Nghe ra lời này của Mặc Cảnh Thâm là đang nhắc nhở.

Đương nhiên Nam Hành cũng hiểu rõ từ lâu.

Nam Hành khẽ nhếch cặp môi mỏng thành một đường cong lạnh lùng: "Tôi đưa Phong Lăng về nước, không chỉ đơn giản làm vệ sĩ bình thường cho vợ cậu, mà muốn cô ấy được ẩn náu kỹ. Muốn đến thì đến, tôi đảm bảo bọn chúng cử tên nào đến thì sẽ chết tên ấy."

Mặc Cảnh Thâm khẽ siết eo Quý Noãn, sắc mặt lãnh đạm: "Lấy người phụ nữ của mình làm mồi nhử, loại chuyện máu lạnh vô tình này, thật sự chỉ có Nam Hành cậu mới làm được."

Nam Hành: "…"

"Ông Mặc, từ lúc ở căn cứ tôi đã rõ mọi chuyện về nhiệm vụ và quá trình. Tất cả đều là lựa chọn của bản thân tôi." Phong Lăng nói xen vào. Có lẽ đây là lần đầu tiên Phong Lăng nói giúp Nam Hành trước mặt bọn họ, nhưng rõ ràng giọng nói không có chút độ ấm.

"Để một người phụ nữ phải bảo vệ mình, đây là chuyện một người đàn ông như cậu nên làm sao?" Mặc Cảnh Thâm không nhìn Phong Lăng, dường như đang cố ý khiêu khích Nam Hành, quăng một câu sắc như dao vào anh.

Nam Hành: "… Các người người tung người hứng, làm tôi suýt nghi ngờ không biết có phải Phong Lăng đã bị vợ cậu tẩy não hay không. Từ lúc nào cô ấy biết cách phối hợp với cậu như vậy?"

Quý Noãn chợt nói sâu xa: "Nam Hành, rõ ràng Phong Lăng người ta mới nói đỡ cho anh đấy. Anh nói như vậy không thấy đau lòng sao?"

Tuy không hiểu rõ tình hình lắm, nhưng cô thấy Mặc Cảnh Thâm biết rõ tình huống mà cũng oán hận Nam Hành như vậy, thậm chí còn rất tận hưởng khi dìm hàng anh ta. Vì vậy Quý Noãn cũng không nhịn được mà cũng oán trách một câu.

Nam Hành không trả lời, chỉ lạnh lẽo nheo cặp mắt thâm thúy nhìn Phong Lăng.

Phong Lăng cũng không nói thêm gì nữa, chỉ mặc chiếc áo khoác thể thao dính máu ngồi ở ghế.

***

Khi họ từ khách sạn của Nam Hành ra về thì đã khuya lắm rồi. Kể cả bây giờ Đại học T không đóng cửa thì Quý Noãn cũng biết đêm nay cô không thể về ký túc xá ngủ được.

Mặc Cảnh Thâm đưa cô về căn hộ bên ngoài Đại học T. Vừa lên xe cô đã hỏi: "Lúc nãy anh nói giải quyết chuyện… là tháng trước anh trở về Mỹ sao?"

"Chuyện anh đã hứa với em thì anh luôn thực hiện được. Nếu anh không tự mình đi thì sao có thể hoàn toàn đáp ứng em được?" Anh trầm giọng bình thản nói.

Đoán được là một chuyện, nghe xác nhận từ chính miệng anh lại là chuyện khác.

Tim Quý Noãn lập tức bị hun nóng đập rối loạn: "Cũng không phải là em tính toán so đo gì. Chẳng qua chuyện xảy ra hôm đó làm em quá kích động. Với hoàn cảnh như vậy mà có thể giữ vững lý trí, không căn vặn hay nói câu gì để giải tỏa thì mới là phản ứng của người không bình thường. Có lẽ em cũng không quá để tâm, nhưng em không có ý ép buộc anh phải làm gì, cũng không muốn làm khó anh…"

"Không làm khó anh thì em lại càng không cần phải nặng lòng chuyện này. Anh nói anh sẽ xử lý thì anh sẽ xử lý, tất nhiên sẽ không để lại hậu họa."

Quý Noãn nhìn anh.

Như vậy có nghĩa là cái người muốn cướp miếng mồi trong miệng cô bây giờ đã không còn là vấn đề lớn nhất nữa rồi, phải không?

Tuy nói là Mặc Cảnh Thâm tự mình ra tay, nhưng có lẽ chính là dùng dao mổ bò để cắt tiết chim rồi.

Nhưng với cô mà nói, còn chưa gặp mặt tình địch mà người ta đã bị hạ gục thì có phải là cô không có tính chiến đấu không?

***

Sau khi về đến căn hộ, Mặc Cảnh Thâm xuống xe rồi dắt tay cô.

Bàn tay anh nắm trọn bàn tay cô. Cô liếc sang nhìn anh, phát hiện ra Mặc Cảnh Thâm gần như luôn luôn duy trì trạng thái vốn có. Cho đến bây giờ chưa bao giờ anh có sự thay đổi đột ngột nào, bất luận là cách ứng xử trong công việc hay thể hiện dáng vẻ bên ngoài thì anh vẫn rất vững vàng.

"Tối hôm đó em buông thả đi uống rượu vì thật ra em biết đã có Phong Lăng ở bên cạnh, nên mới yên tâm thoải mái như vậy." Quý Noãn lại nhìn anh nói: "Hôm đó không phải anh đi thẳng đến chỗ em uống rượu mà đưa em về chứ?"

"Em không muốn để anh nhìn thấy dáng vẻ say như chết của em được Phong Lăng đỡ ra ngoài, hay vì không muốn cho anh biết em say đến nỗi cả mặt anh cũng không nhận ra?" Mới đầu Mặc Cảnh Thâm nghe cô nhắc đến chuyện uống rượu thì gần như không để ý đến cô. Nhưng vừa vào thang máy thì anh mới không mặn không nhạt quăng cho cô một câu.

Quý Noãn: "…"

Không cần hỏi cũng biết rõ ràng anh thật sự tìm thấy cô trong quán pub đó.

Vì vậy đúng là ngay cả anh cô cũng không nhận ra sao?

Không đúng, lúc ấy cô chỉ có cảm giác mình nhìn nhầm rồi, cho rằng đó chỉ làm ảo giác. Làm gì có chuyện cô không nhận ra Mặc Cảnh Thâm.

Vào thang máy, Mặc Cảnh Thâm quẹt thẻ, không quay lại nhìn cô.

Quý Noãn biết mình đã hứa với anh sẽ không uống rượu nữa, thế nhưng cô còn cố tình đi mượn rượu giải sầu. Vừa rồi hẳn là Mặc Cảnh Thâm không muốn so đo trong lúc dỗ dành cô, nhưng rõ ràng anh vẫn bất mãn với chuyện cô uống rượu.

Quý Noãn kiên trì đứng bên cạnh anh, nhìn bóng hai người trên cánh cửa thang máy đóng kín. Ánh mắt cô vừa chạm ánh mắt của anh thì cô tựa người vào cánh tay anh: "Sau này kể cả em có uống rượu thì cũng chỉ uống rượu mừng, vui vẻ uống, không bao giờ giận dỗi anh rồi mượn rượu giải sầu nữa."

Lúc này anh mới nhướng mắt nhìn cô trong cửa kính: "Nghĩa là em không có ý định ngưng uống rượu, mà chỉ uống rượu mừng hả? Em nên từ bỏ ý định còn có thể uống rượu này ngay đi."

Quý Noãn bĩu môi. Thang máy đi đến tầng của họ thì dừng lại, cô đi theo anh ra khỏi thang máy.

Trước khi về nhà, mọi người đã ăn qua loa ở chỗ của Nam Hành nên bây giờ Quý Noãn không thấy đói bụng. Sau khi đi vào bật đèn, cô vừa cởi giày vừa đảo mắt nhìn Mặc Cảnh Thâm lấy đôi dép lê màu xám tro ra thay.

Người đàn ông mất tích một tháng vừa quay về, tâm trạng trống vắng của cô lập tức được lấp đầy. Cô nhất thời không gọi tên được cảm xúc của mình nhưng cũng không khỏi thở phào nhẹ nhõm.

Gần đây thời gian biểu ở trường của Quý Noãn kín bưng, cứ đến giờ là cô lại mệt rã rời theo thói quen. Dù sao cũng đã sắp mười một giờ, cô cởi áo khoác chui thẳng vào phòng tắm, định tắm qua rồi đi ngủ luôn.

Vì quá mệt nên cô cũng không ngâm bồn mà tắm trực tiếp dưới vòi sen.

Thế nhưng cửa phòng bất ngờ mở ra. Gương mặt buồn ngủ của cô ngước lên, nhất thời không phản ứng kịp, chỉ nhìn thấy người đàn ông mặc áo sơ mi và quần âu giẫm chân lên sàn nhà đẫm nước, cứ như vậy mà bước vào trong làn hơi nước mờ mịt. Một tay anh giam hãm vòng eo cô, tay kia tắt vòi sen, trong nháy mắt bế ngang người cô lên.

Quý Noãn buồn ngủ đến lơ mơ: "Em còn chưa tắm xong, anh định làm gì?"

"Đợi lát nữa tắm cùng nhau."

"…?!"