19 Ngày

Chương 8: "...vừa quay đầu, đồ lót ẩm ướt đụng vào mặt."

______

Anh hỏi:"Từng có đàn ông?"

"Từng có."

"Mấy người?"

"Giống như anh."

... Yên tĩnh mấy chục giây.

Ánh mắt anh sắp đỏ vì tức:"So với tôi tốt hơn?"

Hứa Duy quay đầu nhìn anh mấy giây, nói: "Không ai tốt hơn anh."

______

Hứa Duy lên lầu tìm căn phòng 604, phòng tiêu chuẩn, hai chiếc giường cũng không nhỏ.

Vào phòng cô đổ hết đồ trong cặp ra, sạc pin điện thoại, sau đó nhấn nút mở máy.

Màn hình sáng lên một hồi, tin nhắn mới hiện ra.

Hứa Duy xem hết bấm gọi lại.

Bên ngoài mưa không ngừng.

Điện thoại kết nối Nhan Hân lo lắng hỏi: "Chị Hứa Duy, chị đang ở đâu vậy, không có sao chứ."

"Không có việc gì, em vẫn ở nhà nghỉ đó chứ?"

"Đúng vậy, em đi dạo viện bảo tàng trong nội thành, ban đêm mới đến nơi, chị còn ở trấn đó sao, ông chủ Chung kia tới tìm chị đó, điện thoại chị tắt máy, anh ấy rất vội vã, lái xe đi thẳng một mạch!"

"Chị biết rồi, chị vừa gặp anh ấy."

Nhan Hân còn muốn hỏi thêm, Hứa Duy nói:"Em nghỉ ngơi đi, ngày mai chị tới nhà nghỉ rồi nói sau."

Cúp điện thoại, Hứa Duy đi đến phòng tắm, nhìn bộ dạng mình chật vật ở trong gương, khuôn mặt không có tí máu nào, từng sợi tóc ẩm ướt dán vào cổ, váy bị nước mưa thấm đến dúm dó.

Cô cởi toàn bộ xuống, đi chân trần đứng trên mặt đất cọ rửa.

Chung Hằng lấy được hành lý, đi đến siêu thị, lại đến tiệm cơm bên cạnh đóng gói hai phần đồ ăn mang về.

Anh lấy thẻ phòng ở quầy lễ tân, lên phòng mở cửa.

Lúc đóng cửa lại, tiếng nước ở phòng vệ sinh cũng dừng lại, bên trong có âm thanh truyền ra: "Chung Hằng?"

Anh dừng ở cửa, đáp: "Là tôi."

Hứa Duy đi tới phía sau cửa nhà vệ sinh: "Quần áo em ở trong vali, lấy giúp em một chút."

Đồ ăn để lên bàn, Chung Hằng mở hành lý nhỏ màu đen, bên trong chứa đầy ắp, bên trái là quần áo của cô, bên phải là đồ dùng, băng vệ sinh, khăn tay, băng dán cá nhân, viên con nhộng. Anh cầm hộp thuốc nhìn xuống, thuốc đau bụng kinh.

Chung Hằng tiện tay lấy chiếc váy, đi tới gõ cửa.

Cửa mở ra, bàn tay to đưa chiếc váy tới

Hứa Duy: "Đồ lót nữa."

Ngoài cửa bỗng dưng yên tĩnh, lúc sau, người kia trầm thấp mắng câu: "Phiền phức."

Tiếng bước chân đi xa, cách nửa phút, áo ngực và đồ lót đưa tới, đều là màu đen.

Hứa Duy dựa vào cửa, tự cười một mình. Mặc quần áo tử tế xong, Hứa Duy giặt quần áo.

Ra ngửi thấy được mùi đồ ăn, đi tới nhìn thấy máy sấy đã đặt ở trên giường, Chung Hằng đang đứng bên cạnh bàn bày đồ ăn.

Quần áo anh ướt hơn phần nửa, tóc ngắn cũng có ánh nước, một giọt nước chảy qua gáy anh, nhỏ ướt chiếc ao thun màu đen.

Hứa Duy nói: "Anh cũng vào tắm rửa đi."

Chung Hằng gật đầu, đi vào phòng tắm, từ túi quần lấy ra một chiếc quần lót, vừa quay đầu, đồ lót ẩm ướt đụng vào mặt.

Là áo ngực Hứa Duy vừa giặt.

Trên giá treo quần áo ba món đồ nhỏ được vắt thẳng một loạt, đồ lót và váy cũng phơi ở trên đầu.

Bộ này là màu xám bằng vải cotton, kiểu thể thao, không giống bộ màu đen vừa rồi.

Cái kia trơn bóng.

Anh liếc mắt một cái, nghĩ đến người bên ngoài kia, lại nghĩ tới đến mười một năm trước, trên người không hiểu khô nóng.

"Mẹ nó."

Chung Hằng nhìn sang chỗ khác, trong đầu chửi mình một trận, cởi quần áo xuống quay đầu tắm nước lạnh.

Người đàn ông tắm nhanh tới cực điểm, chỉ mất tối đa mười phút.

Hứa Duy vừa sấy xong tóc, thấy Chung Hằng đi ra.

Anh chỉ mặc quần, nửa người trên để trần, trong tay cầm chiếc áo thun đưa cho cô xem: "Ướt."

Hứa Duy hơi ngây người, lời này như không nghe thấy, nhìn thân thể anh.

Cũng không phải chưa từng nhìn qua, nhưng chàng trai mười mấy tuổi làm sao so sánh được với người đàn ông hai mươi bảy hai mươi tám. Khi đó đau lòng vì anh rất gầy, bây giờ thấy được lồng ngực, cơ bụng, da màu đồng rắn chắc, còn có giọt nước đọng ở trên.

Hứa Duy mới biết được, cô cũng háo sắc.

Không phải ẩn sâu đến đâu, chỉ là nhiều năm như vậy, trước mắt không có người này.

Hứa Duy không đáp lại Chung Hằng.

Anh chẳng biểu cảm gì, đi tới nói: "Cô cảm thấy không được, thì tôi mặc vào."

Hứa Duy nhìn anh, lồng ngực màu đồng ở ngay trước mặt cô. Sao lại không tốt chứ?

Tiểu Chương nói mười nữ khách độc thân ở nhà trọ thì phải tám chín cô thích Chung Hằng, còn nói sát vách có mấy cô gái ở tiệm giặt là sang ăn sủi cảo anh làm thì mười phần là muốn ngắm anh.

Anh đúng là dáng người thật tốt.

"Đừng mặc vào, ẩm ướt khó chịu lắm."

Hứa Duy đứng lên, cầm quần áo trên tay anh:"Em giúp anh giặt đồ, anh ăn cơm trước đi."

Chung Hằng sửng sốt một hồi, hơi ngoài ý muốn.

Là một chiếc áo thun thôi, giặt không khó, Hứa Duy cầm xà phòng ở bồn rửa mặt quệt mấy cái, vò một lần, xả bọt sạch sẽ, vắt khô treo ở giá quần áo.

Ở đó đã treo quần lót của anh. Màu trắng, hình tứ giác.

Chung Hằng chờ Hứa Duy tới mới động đũa.

Tất cả có bốn món, hai mặn hai chay.

Quán cơm ở nhà ga đều rất kém cỏi, chỉ có thể ăn tạm, nhưng hai người đều đói không có cách nào bắt bẻ.

Hứa Duy ở trấn Thất Độ ăn chén sủi cảo kia đã sớm suôi, mà lúc đó Chung Hằng nhận được điện thoại đến cơm tối cũng không kịp ăn, lên đường đi ngay.

Chung Hằng mua mấy lon bia, vốn là để mình uống, không nghĩ tới Hứa Duy đưa tay đòi: "Cho em một lon."

Chung Hằng nghiêng mắt nhìn cô: "Cô có thể uống?"

"Đương nhiên."

"Thật chứ?"

"Bia thôi mà."

"Say tôi không chịu trách nhiệm."

"Chịu trách nhiệm cái gì chứ?"

Chung Hằng đuôi mắt khẽ nhếch, cười lành lạnh:"Đều là người trưởng thành, cô hiểu mà."

Hứa Duy cũng cười: "Không hiểu bằng anh, Chung thiếu gia vị thành niên đã hiểu lắm rồi."

"Khục..." Chung Hằng bị sặc một hụm, đôi mắt ửng đỏ.

Hứa Duy rút giấy ăn đưa tới.

Chung Hằng mặc kệ, không nhận, cũng không cho cô bia.

Hứa Duy đưa tay cầm một lon nói: "Đừng hẹp hòi, sẽ trả lại cho anh."

Cô mở ra uống một ngụm, lạnh thấu tim.

Chung Hằng liếc cô:"Dễ uống sao?"

Hứa Duy gật đầu: "Thoải mái."

Lại rót một ngụm.

Chung Hằng cười cô: "Có chút tiền đồ này thôi sao, bia thì có gì mà thoải mái."

"Vậy lần sau hẹn rượu vang nhé? Hoặc là rượu trắng?" Hứa Duy giương mắt nhìn sang.

Đôi môi cô đỏ nhạt, đọng một giọt bia, cô giơ tay lên, cụng cái lon của anh một cái:"Hứa rồi đấy, lần sau hẹn, chờ em về Phong Châu tìm anh."

Chung Hằng tim phát nóng: "Ai muốn hẹn với cô."

Anh cúi đầu uống một hớp bia lớn.

Hứa Duy: "Vậy quên đi."

Không nói chuyện tiếp nữa, hai người phần ai người đấy uống, ăn sạch cơm tối không có mùi vị gì.

Rác rưởi thu dọn xong, Hứa Duy bắt đầu thu xếp đồ đạc, ba lô ẩm ướt không dùng được nữa, cầm máy sấy sấy khô, hy vọng ngày mai dùng được.

Chung Hằng thừa dịp thời gian này ra ngoài gọi cho Triệu Tắc cuộc điện thoại.

Triệu Tắc vừa nhận máy đầu kia đã mắng: "Gọi cho cậu mấy cuộc điện thoại, cậu là bị điếc hay tay bị gãy?"

Mắng xong trút hết được bực tức, ngay sau đó hỏi: "Được rồi, mau nói xem, Hứa Duy không sao chứ?"

Chung Hằng: "Cô ấy rất tốt."

"Cô ấy chạy đi đâu?"

"Tản bộ ở dưới quê."

Triệu Tắc à một tiếng, nói tới câu: "Bởi vậy tớ nói cậu lo đến độ đòi sống đòi chết là có bệnh đấy."

Lời này Chung Hằng nghe không quen:"Ai muốn chết muốn sống chứ, học phép nói quá không giỏi thì đừng có mà nói bừa."

"Được, cậu thì có thể, cậu có thể."

Lười biếng cùng người này cãi cọ Triệu Tắc trực tiếp hỏi: "Cho nên lúc nào cậu trở về? Cá Chạch thiếu gia nóng nảy cực kì."

"Nó thế nào?"

"Dùng câu của cô em Tiểu Như nói, thì nó chả khác gì một con búp bê nổ."

Chung Hằng: "..."

Triệu Tắc nghiêm mặt: "Được rồi được rồi, cậu cứ nói đi, lúc nào thì về?"

"Nói sau."

"Ý gì?"

Triệu Tắc lập tức kích động:"Ở đó với Hứa Duy à?"

"Ai theo cô ấy, tớ đến thăm cháu gái."

"Ài u, bạn nhỏ hỗn Ma Vương Thẩm Bình An sao? Cậu thôi đi, lần trước cũng không biết là ai mang nó ra mắng té tát, bạn nhỏ đó từ lâu đã không muốn nhận cậu là cậu ruột rồi.

Thôi, cậu không phải kiếm cớ, tớ sẽ trấn an Cá Chạch, cậu ở đấy bao lâu cũng được, tốt nhất gạo nấu thành cơm mang đứa bé về, trở về tớ trực tiếp đặt cho cậu 108 bàn tại khách sạn Thế Kỷ, cứ như vậy, gặp lại."

Triệu Tắc "cụp" một cái.

"..." Chung Hằng trách mắng thành tiếng: "Thằng bệnh."

Anh mở cửa vào nhà, nhìn thấy Hứa Duy chiếm chiếc giường bên cửa sổ, tựa đầu ở trên gối xem tivi, âm lượng mở rất nhỏ, là kênh phim, một bộ phim mấy năm trước của Mỹ « Flipped ».

Chung Hằng ngồi vào một cái giường khác.

Hứa Duy không nhìn anh, con mắt nhìn qua TV.

Vừa vặn đến đoạn lời kịch kinh điển:"Some of us get dipped in flat, some in satin, some in gloss. But every once in a while you find someone who"s iridescent, and when you do, nothing will ever compare".

Hứa Duy nhấn điều khiển từ xa, âm lượng lại xuống thấp một nấc. Cô nói chuyện với Chung Hằng: "Anh xem phim này chưa?"

"Chưa xem."

"À."

Dừng lại, Hứa Duy nói: "Nói chuyện một lúc nhé."

Trong phòng đèn trần đã tắt, chỉ bật một ngọn đèn tường, rất tối.

Cô lúc nói chuyện nhìn qua TV, không nhìn anh.

Chung Hằng cũng không nhìn cô, nói: "Nói chuyện gì?"

"Những năm nay anh trải qua thế nào?"

"Rất tốt."

"Từng có phụ nữ sao?"

Yên tĩnh một hồi.

Anh nghiêng đầu, ánh mắt rơi tới: "Từng có."

"Mấy người?"

"Rất nhiều, không nhớ rõ."

"Ồ."

Hứa Duy từ đầu đến cuối không nhìn anh: "Tất cả so với em đều tốt hơn?"

"Đúng."

Im bặt.

Hứa Duy không hỏi.

Chung Hằng nhìn chòng chọc nàng:"Còn cô?" Anh hỏi:"Từng có đàn ông?"

"Từng có."

"Mấy người?"

"Giống như anh."

... Yên tĩnh mấy chục giây.

Ánh mắt anh sắp đỏ vì tức: "So với tôi tốt hơn?"

Hứa Duy quay đầu nhìn anh mấy giây, nói: "Không ai tốt hơn anh."

~~~~~~ HẾT CHƯƠNG 8

Mội lần Triệu ca và Chung ca nói chuyện là một lần cười đau bụng:v