19 Ngày

Chương 33: "...Tôi muốn nhìn thấy cô ấy an toàn."

Tưởng Tùng Thành một mình ở văn phòng vắng vẻ chờ đợi mười phút.

Ngoài phòng là tiếng bước chân lộn xộn.

Anh ta nhìn chằm chằm vào điện thoại của Hứa Duy, trên màn hình hiển thị một tin nhắn rất rõ ràng: Đã thu được, dự tính mười rưỡi đến Tưởng Trạch, chuẩn bị sẵn sàng.

Tưởng Tùng Thành gọi một cú điện thoại về biệt thự của mình, sau đó ra khỏi văn phòng, xuống bãi lấy xe.

Bãi đỗ xe là bãi đỗ công cộng, đằng trước là chiếc xe hàng chở đầy hoa quả đang chuẩn bị rời đi, ngay tại lúc xe chuẩn bị lăn bánh. Tưởng Tùng Thành đi qua, cách khoảng vài mét ném chiếc điện thoại của mình vào, bình tĩnh nhìn xe hàng lái đi.

Anh ta ngồi vào chiếc xe việt dã của mình, rời khỏi bãi đỗ xe.

*

Trong biệt thự, A Trân chuẩn bị làm cơm trưa, dưới tầng hai người đàn ông áo đen kia vẫn đứng y nguyên ở kia canh giữ cửa, nhìn qua ngược lại là mười phần yêu nghề, không biết Tưởng Tùng Thành muốn để bọn họ ở đó tới khi nào? Hứa Duy không xuống tầng.

A Trân lên tầng hỏi Hứa Duy: "Cô Hứa cơm trưa muốn ăn thứ gì? Ngài Tưởng bảo tôi làm theo khẩu vị của cô, cô muốn ăn cái gì đều có thể nói cho tôi."

Hứa Duy nói: "Tôi đều ăn được, cô hỏi Du Sinh đi."

A Trân thế là hỏi Tưởng Du Sinh.

Tưởng Du Sinh cũng chỉ có từng đấy yêu thích, cậu bé khoa tay, A Trân theo thứ tự ghi lại, vội vàng xuống tầng.

Tưởng Du Sinh nhìn Hứa Duy, trên giấy viết mấy chữ, đẩy đến trước mặt cô: Chị không vui sao?

Hứa Duy gật đầu: "Là không quá vui vẻ."

Tưởng Du Sinh nhíu nhíu mày, đôi mắt đen nhánh nhìn cô, chỉ chỉ dưới tầng, lại viết: Chị không thích bọn họ?

"Ừm, chị không biết bọn họ." Hứa Duy nói: "Ba ba của em tìm bọn họ đến coi chừng chị."

Tưởng Du Sinh lại viết: Vì cái gì?

Hứa Duy nói: "Chị không biết, anh ấy không cho chị đi ra ngoài, cũng không cho chị gọi điện thoại."

Tưởng Du Sinh nghĩ một lát, trên giấy hỏi: Chị muốn gọi điện thoại sao? Em cũng có điện thoại, có thể cho chị mượn.

Hứa Duy dừng lại: "Em có điện thoại?"

Tưởng Du Sinh gật gật đầu, đứng dậy từ bên trong cùng tủ quần áo lấy ra điện thoại di động.

Hứa Duy xem xét, có pin, cũng có tín hiệu.

Nhưng cô còn không kịp hỏi nhiều, Tưởng Tùng Thành đã trở lại, A Trân hô một tiếng: "Cô Hứa!"

Tim Hứa Duy xiết chặt, đưa di động nhét vào túi Tưởng Du Sinh.

Dưới lầu yên tĩnh một hồi, chưa đến mấy phút, Tưởng Tùng Thành đã lên tới.

Dường như đây là lần đầu tiên, Hứa Duy nhìn ra có điểm không đúng.

Ánh mắt của anh ta quá lạnh.

Hứa Duy hỏi: "Anh hôm nay về sớm vậy?"

Tưởng Tùng Thành không đáp, nhìn Tưởng Du Sinh một chút: "Du Sinh, xuống dưới tầng đi."

Tưởng Du Sinh bất an nhìn nhìn Hứa Duy, đứng không nhúc nhích.

Tưởng Tùng Thành cau mày nói lại một lần nữa, cậu bé mới nhẹ gật đầu, rón rén đi ra ngoài.

Trong phòng đột nhiên lâm vào trầm mặc.

Hứa Duy không nói gì thêm.

Tưởng Tùng Thành ánh mắt dừng lại trên mặt Hứa Duy mấy giây, nhàn nhạt nói: "Đi thôi."

"Đi đâu?"

"Nghỉ phép." Anh ta nói.

Hứa Duy ngẩn người: "Có những ai đi? Chỉ hai chúng ta sao?"

Tưởng Tùng Thành: "Chúng ta, còn có cả Du Sinh."

Hứa Duy lòng đề cao cảnh giác: "Vì sao đột nhiên muốn nghỉ phép vậy?"

"Phiền muộn vì nhiều việc, thư giãn một tí."

Hứa Duy hỏi: "Tới đâu nghỉ ngơi vậy ạ."

"Tới nông thôn, đến nơi em sẽ biết."

"Vậy em đi thu dọn đồ đạc."

Hứa Duy đi ra ngoài.

Tưởng Tùng Thành bắt được tay của cô, dùng sức rất lớn: "Không cần thu dọn gì đâu, cái gì cũng đều không cần."

Hứa Duy cảnh giác nhìn anh ta, cổ tay vùng vẫy một hồi, không hề có tác dụng.

Cô mới phát hiện, Tưởng Tùng Thành rất có sức mạnh, bình thường cũng không dễ có thể nhìn ra.

"Theo anh đi thôi." Anh ta lại nói một lần nữa.

Phản kháng ở thời điểm như này rất mạo hiểm.

Hứa Duy lựa chọn thuận theo: "Được, em đi đến nhà vệ sinh chắc không sao chứ."

Tưởng Tùng Thành không nói gì, nơi lỏng tay, Hứa Duy tránh anh ta, một mình trở về phòng vào nhà vệ sinh.

Tưởng Tùng Thành mang Hứa Duy xuống lầu, nhìn Tưởng Du Sinh vẫy tay một cái: "Du Sinh, đi."

Trong phòng trống rỗng, chỉ còn A Trân đang bận rộn.

Ngoài cửa có hai chiếc xe, hai người áo đen ngồi ở vị trí lái.

Mercedes lái đi ra ngoài, Tưởng Tùng Thành mang Hứa Duy ngồi vào, Tưởng Du Sinh ngồi vào chiếc xe việt dã.

Tưởng Du Sinh ngồi ghế lái phụ, Tưởng Tùng Thành cùng Hứa Duy ngồi ở phía sau. Hứa Duy vừa đi lên, một thứ gì đó lạnh thấu xương chĩa sau gáy cô:"Chớ lộn xộn." Anh ta thấp giọng nói.

Xe lao vút đi trước, chiếc xe việt dã đuổi theo đằng sau.

Chung Hằng và ba nhân viên cảnh sát vừa mới tiến vào biệt thự, xe vừa dừng, Chung Hằng vừa xuống xe, hai chiếc xe nhanh chóng lái sượt qua trước mắt, ở cửa sổ xe một gương mặt quen thuộc lộ ra, cơ hồ là trong nháy mắt, Chung Hằng kịp phản ứng. "Hứa Duy!"

Anh hô to, nhảy vào ghế lái.

Ba nhân viên cảnh sát thấy thế lập tức trở về trên xe, mấy chiếc xe đồng loạt xông ra khỏi khu biệt thự, đi ra khỏi cửa lớn.

Một nhân viên cảnh sát nhanh chóng gọi cho Hà Nghiễn: "Lão đại, Tưởng Tùng Thành mang người từ biệt thự đi, trước mắt đang đi vòng thành đại đạo, chúng ta đang đuổi theo!"

Đầu kia Hà Nghiễn mắng một câu.

Trúng kế rồi, Tưởng Tùng Thành cố ý vứt bỏ điện thoại mê hoặc bọn họ.

"Tiếp tục đuổi, bên này chúng tôi lập tức chi viện!"

"Vâng!" Tiểu Cảnh Viên vừa mới đáp lại, ngẩng đầu một cái, sắc mặt đột biến: "Không xong rồi."

Phía trước cách đó không xa, xe Jeep đã tiến lên, lao vụt lên trên, chiếc SUV của Chung Hằng theo đuôi không bỏ qua, mắt thấy là phải tiếp cận, chiếc xe lao vụt kia đột nhiên phanh, đầu xe rẽ ngang, đâm tới cạnh xe SUV.

Chung Hằng nhanh quay ngược tay lái, lập tức né tránh, nhưng vẫn chậm một bước, tốc độ xe quá nhanh —— Ầm!

Hai đầu xe hung hăng lao vào nhau.

Thân xe chấn động kịch liệt, Chung Hằng tai trái sát vào cửa sổ xe vỡ vụn, máu tươi lập tức chảy nửa bên mặt. Anh xoa xoa trên mặt, thử một lần nữa khởi động, nhưng ô tô lại tắt máy, làm thế nào cũng bất động không nhúc nhích.

Chiếc xe cảnh sát phía sau bị hai chiếc ô tô chặn, cũng không trông cậy vào được. Chung Hằng gấp đến độ thái dương trực nhảy, máu dọc theo lỗ tai chảy xuống vai anh.

Anh đá cửa xe bay ra ngoài, nhảy xuống xe, dọc theo con đường chạy như bay, nhưng mà chiếc xe Jeep màu đen kia đã chạy rất xa rồi, không thể đuổi kịp.

Lúc này xe cảnh sát phía sau lái qua hai chiếc xe kia, Tiểu Cảnh Viên gào lên: "Anh đừng chạy! Chúng tôi sẽ đuổi theo!" Lời này la lên cũng không làm cho Chung Hằng dừng lại, tốc độ của anh càng nhanh.

Xe cảnh sát chạy đến bên cạnh anh, vượt qua anh.

Máu chảy ra hoà cùng mồ hôi, che kín lại con mắt bên trái, ánh mắt Chung Hằng mơ hồ, huyết chảy đến tận hàm dưới.

*

Hai giờ chiều, Ngu Khê cục thành phố.

Tra hỏi trong phòng, cưỡng ép Lý Việt mở mồm, Hà Nghiễn tức giận đến mức muốn đánh người.

Anh bỗng nhiên đập bàn một cái: "Hiện tại cái gì cũng đừng có nói, snh nói chỗ ẩn núp của Tưởng Tùng Thành ra đi!"

"Tôi thật sự không biết." Lý Việt lắc đầu: "Đây đều là chuyện của anh ta, tôi làm sao mà biết? Anh ta đến cùng có mấy tòa nhà, phòng ở tôi cũng không biết, ai mà biết anh ta trốn trong hốc núi nào? Dù sao Ngu Khê cũng chỉ là lớn hơn cái rắm một chút, cảnh sát các người lần lượt lục soát thôi, các người không phải rất lợi hại sao."

Hà Nghiễn lạnh lùng nhìn anh ta:"Lý Việt, anh chắc đang trông cậy vào việc Tưởng Tùng Thành có thể tới cứu anh? Anh suy nghĩ thật kỹ, có khả năng hay không?"Hà Nghiễn nói xong lời này đem anh ta giao cho tổ viên, quay người ra khỏi phòng hỏi cung.

Trong hành lang, Chung Hằng ngồi ở đó, cúi thấp đầu, từ tai bên trái đến gương mặt của anh đều được bao bọc bởi một lớp băng gạc, trên cánh tay bị tổn thương chưa xử lý, mấy vết thương hở lớn màu đỏ hồng.

Từ vòng thành đại đạo trở về, anh ngồi yên lặng ở đó, chờ kết quả tra hỏi.

Hà Nghiễn nhìn bộ dạng của anh, cuối cùng có chút áy náy.

Anh nói tới sẽ cân nhắc đến sự an toàn của Hứa Duy, nhưng lần trở lại này nhất định đã nhuốt lời rồi, Tưởng Tùng Thành đúng là đủ giảo hoạt, bây giờ anh không ngờ tới. Hứa Duy bị mang đi, tung tích không rõ, cho cô bộ định vị kia cũng không có thấy giúp thêm được gì.

Tình huống này ai cũng lo lắng.

Hà Nghiễn đi qua, Chung Hằng lập tức ngẩng đầu, bỗng nhiên đứng lên: "Hỏi ra rồi?"

Hà Nghiễn lắc đầu: "Khả năng anh ta cũng không biết."

Ánh sáng trong mắt Chung Hằng một giây liền lui đi.

Hà Nghiễn an ủi anh: "Cậu cũng không cần quá lo lắng, cô ấy..."

"Anh sẽ chỉ nói cái này à?" Một lời lạnh lùng đánh gãy câu Hà Nghiễn.

Anh nhìn Chung Hằng, ho khan một cái: "Tôi hiểu cảm giác của anh, anh..."

Nói còn chưa dứt lời.

Thấy Chung Hằng đứng dậy đi ra ngoài, Hà Nghiễn lập tức chạy theo: "Ấy, cậu đi đâu vậy?"

"Tự tôi đi tìm."

"Cậu chờ một chút." Hà Nghiễn ngăn anh lại: "Tìm kiếm vẫn còn đang được tiếp tục, nếu có tin tức tôi sẽ biết trước tiên, ngoài ra chúng tôi đã đang rất cố gắng, hi vọng có thể thẩm vấn lấy được chút manh mối, cậu không biết ở đâu thì tìm kiểu gì, thực sự không cần đâu. Nếu như Tưởng Tùng Thành thật sự cần mạng của Hứa Duy, có thể giải quyết ngay lúc đó, không cần thiết mang theo cô ấy trốn cùng một chỗ, cho nên tôi dám khẳng định Hứa Duy tạm thời không có nguy hiểm gì quá lớn."

Chung Hằng bỗng nhiên quay đầu, con mắt đều nghẹn đỏ lên: "Những suy đoán này đều là cái rắm, tôi muốn nhìn thấy cô ấy an toàn."

Hà Nghiễn không phản bác được.

Từ cổng, một nhân viên cảnh sát cực nhanh đi tới: "Đội trưởng Hà, biệt thự của Tưởng Tùng Thành đều đã lục soát xong, những gì khả nghi đều đã mang về, ngoài ra chúng tôi phát hiện một số đồ vật của cô Hứa, đều đã đem tới, ở tay cầm của vali có mấy tờ giấy nhét trong khe."

Cậu ta lấy ra mấy tờ giấy trắng nhỏ.

Hà Nghiễn mở ra tờ thứ nhất, bên trên có một hàng chữ: Ngày 25 tháng 7 muộn, Tưởng Tùng Thành thu điện thoại di động của tôi, khả năng đã hoài nghi tôi.

Tấm thứ hai viết: Hôm sau tìm hai người đàn ông xa lạ, là tìm tới để không cho tôi ra ngoài.

Phía sau tấm thứ ba là hôm nay mười giờ hơn viết: Tưởng Tùng Thành nói muốn dẫn tôu đi nghỉ phép, không hỏi được địa điểm, anh ta nói là tới nông thôn, nếu có dị thường, tôi sẽ nghĩ biện pháp đào thoát.

Hà Nghiễn nhìn hai lần, trong lòng run lên: Nếu như ngày 25 Hứa Duy bị thu điện thoại, vậy cái bưu kiện kia là ai gửi? Hà Nghiễn nhìn chằm chằm những chữ kia lại nhìn thêm một lần, cảm thấy có chỗ nào đó không đúng.

Anh không đem nghi vấn nói ra, chỉ đem tờ giấy đưa cho Chung Hằng nhìn một lần: "Tôi sẽ một lần nữa hạ lệnh lục soát."

Nhưng mà một ngày này đã qua đi, lục soát không có kết quả.

*

Ngày 27 tháng 7, Nghi Thành.

Phương Nguyệt đứng ở bên cửa sổ, hộ lí Trần đi tới, kinh ngạc: "Cô Phương, cô có thể đi lại rồi sao?"

Phương Nguyệt ừ một tiếng, nói: "Tôi vốn là không bị thương tích gì, chỉ là đụng đầu, ngủ quá lâu."

Hộ lí Trần gật gật đầu: "Chuyện đó có phải cô có dự định phải xuất viện?"

"Chuẩn bị ngày mai xuất viện." Phương Nguyệt nói.

"À, xuất viện sớm một chút cũng tốt." Hộ lí Trần nói: "Ở bệnh viện quá lâu, tâm tình sẽ không tốt, trở về dưỡng bệnh cũng như thế, tốt nhất là có người trong nhà quan tâm một chút."

Phương Nguyệt gật đầu.

Hộ lí Trần đặt chậu nước nóng xuống hỏi: "Hôm nay muốn lau thân thể không?"

Phương Nguyệt hỏi chị ấy: "Trước đó đều là cô giúp tôi lau người sao?"

"Đúng vậy."

Phương Nguyệt: "Mẹ tôi chưa từng tới?"

"Tới mấy lần, nhưng rất nhanh sẽ đi." Hộ lí Trần có chút đồng tình nhìn cô.

Phương Nguyệt không biểu lộ gì, lạnh nhạt nói: "Cám ơn chị."

Hộ lí Trần khoát khoát tay: "Không cần khách khí, đây là công việc của tôi, chắc là hôm nay vẫn chưa tiện phải không, vẫn nên để tôi đến giúp đỡ đi."

"Không cần, hôm nay tôi tự mình làm." Phương Nguyệt nói: "Trước đó làm phiền chị rồi."

Trong phòng bệnh có phòng vệ sinh, nhưng vòi nước chỉ xả ra nước lạnh, không có nước nóng.

Phương Nguyệt cầm chậu nước nóng đi vào.

Cô cởi bộ quần áo bệnh nhân rộng rãi ra, hoà thành nước ấm, từ trên bờ vai dội xuống.

Cô tắm không tính là chậm, cũng không đặc biệt cẩn thận, dội xong nước, cô đứng trước gương lau người.

Hơi nước bao phủ toàn bộ mặt gương.

Nhưng cô xoay người, vết sẹo phía sau lưng một mảng màu nâu đen có thể thấy rất rõ ràng.

*

Tám giờ tối, ngoại ô phía tây Ngu Khê. Bên dưới thấp thoáng là lâm diệp, một căn nhà nhỏ hai tầng đứng sừng sững ở đó.

Tầng này không được coi là lớn lắm, tầng một có một phòng khách và hai căn phòng khác, tầng hai có ba căn phòng.

Hứa Duy ở tầng hai phía đông căn phòng trong cùng, cửa sổ đã bị tấm sắt đóng đinh, nếu như không bật đèn, trong phòng chỉ có một màu đen kịt.

Cô vừa mới ăn xong cơm tối, là Tưởng Tùng Thành đưa lên.

Cô để bát cơm ở trên bàn, đi vào phòng tắm tắm rửa.

Từ hôm qua bị mang tới đây, Hứa Duy một mực ở căn phòng bên trong này, ngoài cửa đã bị khóa lại, chỉ tới lúc Tưởng Tùng Thành đến, cánh cửa kia mới có thể mở ra.

Tưởng Tùng Thành từ hôm qua trở nên rất kỳ quái, lúc thì nổi giận, lúc thì lại rất bình tĩnh.

Đầu óc của anh ta đã không bình thường nữa, anh ta còn mang theo súng, ngày hôm qua rất nhiều lần anh ta chĩa vào đầu cô, nhưng cuối cùng anh ta cũng không động thủ.

Hứa Duy sợ hãi làm cho việc đối kháng dần dần hao mòn, cho tới hôm nay dường như đã thành thói quen.

Cái phòng này rất cũ, có lẽ từ lâu không có người ở, nhưng thiết bị đầy đủ, điện nước đều có thể dùng.

Hứa Duy chuyên tâm tắm rửa, suy nghĩ ngày mai có thể trốn thoát được hay không.

Cô nhớ tới Chung Hằng, suy đoán chắc có lẽ anh đang rất lo lắng.

Tắm xong, Hứa Duy ghim tóc, mặc váy đi tới, ngẩng đầu một cái liền dừng lại.

Tưởng Tùng Thành không biết đã đến từ lúc nào, đứng ở bên giường.

Anh ta mặc áo đen quần xám, cả người đen tối.

Hứa Duy một khắc liền lui lại, trở lại phòng vệ sinh, nhanh chóng đóng cửa lại, nhưng không kịp khóa lại, Tưởng Tùng Thành đã đi tới, dùng sức đẩy mạnh, cửa mở ra.

Hứa Duy bị bắt được. Cô lập tức tránh thoát, Tưởng Tùng Thành khí lực mạnh hơn, đẩy ngã cô, ghì ở trên mặt đất.

Hứa Duy trước đó đã lo lắng tới vấn đề này, thậm chí suy nghĩ đối sách, nhưng ở chung một chỗ lâu như vậy, Tưởng Tùng Thành không chạm vào cô.

Cô suy đoán anh ta hẳn là có một ít vấn đề, đối với tình hình hôm nay cô không có chút phòng bị nào.

Bàn về khí lực, cô không phải là đối thủ của anh ta.

Phía sau lưng mát lạnh, váy bị anh ta từ trên vai lột xuống, Hứa Duy công kích bằng khuỷu tay, trực tiếp nện vào mặt anh ta.

Tưởng Tùng Thành không động đậy, anh ta nhìn tấm lưng bóng loáng, vô cùng điên cuồng mà gào lên: "Không có, hết rồi!"

Hứa Duy lại một khuỷu tay đánh tới.

Tưởng Tùng Thành gào thét: "Cái sẹo đó đâu, ai cho phép em bỏ đi? Anh đã nói qua chưa, không cho phép động vào nó, không cho phép xoá bỏ? Em đã đồng ý rồi!"

"Anh điên rồi!"

"Anh điên rồi? Ha ha " Tưởng Tùng Thành con mắt đỏ như máu, điệu cười đáng sợ, chuyện này làm cho hắn ta triệt để đè nén phẫn nộ cùng không cam lòng chọn mang ra.

"Em lá gan này thật lớn, lừa tôi, hại tôi? Em chắc quên rồi hay sao, em giết người, là ai giúp em, tôi để Tưởng Đại Vân gánh tội thay em! Tôi che chở em, bảo vệ em, giúp em dấu diếm bao nhiêu năm! Tôi để em có thể diện, còn em, em đang làm cái gì? Tôi có thể buông tha cho em?"

"... Anh nói cái gì?" Hứa Duy giọng nói cứng ngắc.

Tưởng Tùng Thành ha ha cười: "Em thật sự là rất lợi hại, em chỉ muốn thoát khỏi tôi, không sợ ngồi tù sao? Em đây hẳn là muốn cùng tôi xuống địa ngục. Vậy thì được thôi, em chờ, em chờ đi."

Anh ta chăm chú nhìn cô một hồi, đi ra ngoài, kéo cửa khóa lại.

Trong phòng một lần nữa yên tĩnh, chỉ còn bên ngoài, trong rừng truyền đến tiếng côn trùng kêu lúc xa lúc gần, không coi là ồn ào.

Hứa Duy chống đỡ khuỷu tay đứng lên.

Lời Tưởng Tùng Thành nói cô không hoài nghi, không hoài nghi tất yếu.

Mọi chuyện trong đầu lướt qua một lượt, chuyện trước kia không rõ ràng rốt cục đều tới cùng một lúc.

Giống như đã nghĩ thông suốt một vấn đề, Hứa Duy tâm tình có chút phức tạp, cô cười cười, đến cuối cùng, con mắt lạnh giá.

Kết quả này thật đúng là ngoài dự liệu.

Đầu cô một lần nữa phát hiện, Phương Nguyệt lại là người thông minh như vậy.

~~~~~HẾT CHƯƠNG 33